-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

KẾ HOẠCH GIẢI CỨU NAM PHỤ Chương 6

KẾ HOẠCH GIẢI CỨU NAM PHỤ
Chương 6

Tin đồn lan ra An Nặc chỉ biết vỗ trán thở dài, cô đã cố gắng dấu nghề. Ở trong kí túc xá biểu hiện bình thường với bạn bè, trong lớp bạn học đối với cô càng thân thiện hơn, mặc dù bọn họ đối với Anh văn không có hứng thú, nhưng thấy An Nặc biểu hiện xuất sắc như vậy, họ vẫn có chút tò mò cùng hâm mộ. Cũng không cảm thấy An Nặc có chỗ nào không đúng.
Lúc này, An Nặc mới cảm thấy yên lòng, nghĩ thầm hoặc là không làm, đã làm thì làm cho dứt khoát, thừa cơ hội này cùng giáo sư trao đổi nhiều một chút. Xem có thể kiếm được công việc phiên dịch nào không, nhờ nó có thể từ từ góp được một món tiền đầu tiên rồi. Dĩ nhiên giáo sư đối với sự nhiệt tình của An Nặc vui mừng không dứt, chỉ cần rảnh rỗi sẽ phụ đạo cho cô.
Dĩ nhiên, trong lúc hai người trao đổi giáo sư cũng không ít lần hỏi An Nặc tại sao đột nhiên anh văn lại tiến bộ như vậy. An Nặc cũng sớm nghĩ ra biện pháp đối phó, chỉ nói trong thời gian nghỉ đông không có việc gì làm nên đã học rất nhiều từ đơn, cũng dựa theo ký âm chuẩn bị một số bài văn. Nói bản thân cảm thấy rất hứng thú với môn anh văn này.
Thời điểm kiếp trước, lúc An Nặc còn học đại học cũng biết rất nhiều sinh viên thường nhờ giáo sư của mình tìm một công việc phiên dịch, bình thường giáo sư đại học bên người luôn không thiếu những công việc như vậy. Huống chi ở cái niên đại này, luôn thiếu người phiên dịch, cho nên cơ hội nhận công việc này càng cao hơn.
Dần dần, quan hệ giữa cô và giáo sư anh văn càng ngày càng tốt, quả nhiên giáo sư bắt đầu đưa cho cô những văn bản cần phiên dịch. Chỉ là những văn bản này nội dung đa số đều là luận văn y học, cho nên mất rất nhiều thời gian, An Nặc mới bắt đầu học y nên có rất nhiều từ chuyên ngành không hiểu, những từ này cô đều nhờ giáo sư giúp đỡ, điều này càng khiến giáo sư cho rằng nhờ sự giúp đỡ của mình mà cô dần dần tiến lên, đối với cô càng khen không dứt miệng.
Mà càng được giáo sư coi trọng An Nặc lại càng là cái gai đáng ghét trong mắt Cố Bình Bình. Phiên dịch đòi hỏi rất nhiều thời gian nên An Nặc thường làm ở ký túc xá, bạn cùng phòng cô cũng không ai có tính tình ồn ào, nên trong phòng khá yên tĩnh, mọi người biết cô đang học nên cũng không ai đến quấy rầy.
Có một lần Cố Bình Bình cố ý lại gần hỏi: “An Nặc, cậu cái này là đang làm phiên dịch à?”
Giáo sư đích thân giao phó, nên cô phải toàn tâm toàn ý làm, Cố Bình Bình lại chọn đúng lúc này đến phá đám. An Nặc mặc dù phiền lòng, nhưng cũng không thể phát giận với cô ta, dù sao chỉ có cô mới biết phiên dịch là chuyện phí tinh lực thế nào, khi bị người khác quấy rầy sẽ rất dễ dàng phạm sai lầm, nhưng người khác không biết, cho nên chỉ có thể bỏ qua không thể nổi nóng, tính khí không tốt sẽ khiến mọi người phản cảm, dần sẽ khiến ọi người cách xa mình. An Nặc đành trả lời Cố Bình Bình qua loa đại khái một cái.
“ Lần trước mình còn thấy giáo sư đưa tiền cho cậu, hai người quan hệ này….Thật đúng là được, cậu giúp đỡ hắn hắn giúp cho cậu.”
Lời này vừa nói xong, Tôn Diệu đang ngồi đọc sách trên giường liền tức giận để sách xuống, chỉ vào Cố Bình Bình mắng: “Cậu tư tưởng xấu xa như vậy, còn dám ở trước mặt An Nặc nói, đừng tưởng rằng tất cả mọi người không biết, cả ban đều biết lời đồn này chính là từ miệng cậu mà ra.”
Cố Bình Bình nhìn An Nặc còn chưa kịp mở miệng, mà Tôn Diêu bình thường vẫn nhát gan lại dám mở miệng mắng cô, Cố Bình Bình là người kiêu ngạo đương nhiên không chịu được, cũng xoay người mắng lại: “Cậu thúi lắm, người nào làm người đó biết.” Nói xong còn quang minh chính đại liếc An Nặc một cái.
An Nặc tất nhiên là biết chuyện này từ đâu mà ra, nhưng cô cũng không muốn Tôn Diêu vì chuyện này mà láo loạn, những lời đồn đại kiểu này cô có biện pháp khiến chúng nó mai danh ẩn tích, nhưng thấy hai người đã náo loạn đến mức đó rồi, muốn ngăn lại thế nào cũng không được, còn kinh động đến cô quản lý ký túc xá.
Thấy cô phụ trách tới, dù là người đang gây gổ hay người khuyên can, người đến xem náo nhiệt đều dừng lại mọi động tác, không dám ho he nhìn cô phụ trách dần bước tới: “Đã là sinh viên đại học rồi, không lo mà học hành lại đi gây gổ, có phải muốn đến phòng phụ trách phải không.”
Cố Bình Bình phản ứng tương đối nhanh, vừa nghe thấy cô phụ trách nói đến phòng phụ trách, lập tức nước mắt lưng tròng: “Cô ơi, em không phải cơ ý cũng bạn ấy cãi nhau, em đang nói chuyện cùng An Nặc, là bạn ấy đột nhiên xông lên mắng em.”
Cô phụ trách thấy Cố Bình Bình chảy nước mắt, nhìn lại mấy sinh viên trong phòng cũng không có ai phản bác, liền tin tám phần. Cố Bình Bình nói lời này đúng là nói thật, dù sao là cô đang nói chuyện với An Nặc, giọng điệu vẫn rất bình thường, nếu chưa từng nghe những lời đồn đại kia thì mọi người còn nghĩ Cố Bình Bình là có ý tốt. Người ta đanng nói sự thật với cô phụ trách, làm gì có ai phản đối chứ.
Cô phụ trách quét mắt nhìn mọi người trong phòng, phất tay ý bảo mọi người giải tán, sau đó gọi Cố Bình Bình cùng Tôn Diêu đến phòng làm việc của mình.
Nhìn Tôn Diêu mặt đỏ lên muốn phản bác nhưng lại không biết phải nói thế nào, tính tính nóng nảy như vậy nếu giằng co cùng cô phụ trách và Cố Bình Bình nhất định sẽ bị thua thiệt, vì vậy An Nặc chủ động đứng lên nói với cô phụ trách: “Thưa cô, hai người bọn họ cãi nhau là vì em, em cũng nên đến đó.”
Cô phụ trách cũng rất quý An Nặc. Đây đúng là một học sinh mẫu mực về mọi mặt, liền gật đầu đồng ý, sắc mặt cũng tốt hơn một chút nói: “Cùng đi đi.”
Ba người cúi đầu theo cô phụ trách đến phòng làm việc, cô phụ trách ngồi phía sau bàn làm việc: “Nói mau, chuyện gì xảy ra.”
Nhìn Tôn Diêu muốn xông lên giải thích, còn chưa kịp mở miệng đã bị An Nặc kéo lại. Mặc dù Tôn Diêu không biết tại sao An Nặc không để ình nói, nhưng cô vẫn biết An Nặc thông mình chững chạc, về bất kỳ phương diện nào cũng khiến cô kính phục, vì vậy đè xuống gấp gáp trong lòng, nhìn Cố Bình Bình xông lên kể khổ.
An Nặc thật ra thì cũng suy tình đến chuyện mở miệng trước, một người thật ra thì thường có đồng cảm với người mở miệng đầu tiên, có thể tranh thủ đồng tình là điều tốt, nhưng vừa rồi ở ký túc xá đã bị Cố Bình Bình giành trước rồi. Cho nên An Nặc lựa chọn địch không động, ta không động, gặp chiêu phá chiêu. Nếu như có thể từng chiêu một phá Cố Bình Bình, khiến cô phụ trách phát hiện ra cô ta đang nói dối, vậy thì càng tốt.
Nhìn Cố Bình Bình làm bộ đáng thương nói, trong lời nói còn thếm dầu điểm dấm. Biểu hiện của An Nặc vẫn bình tĩnh, mà Tôn Diêu càng lúc càng tức giận, nhưng vẫn theo ý của An Nặc không nói gì. Cố Bình Bình càng nói càng uất ức, tâm tình từ lúc bắt đầu uất ức biến thành tức giận bất bình, sau đó biến thành chịu nhục, nước mắt dần dần dừng lại, chỉ còn lại thút tha thút thít, đứng bên cạnh cô phụ trách, sau đó hai người cũng nhìn An Nặc. Phụ đại viên mở miệng: “Tôn Diêu còn có gì muốn nói không?”
An Nặc cầm tay Tôn Diêu, đứng ra nói: “Thưa cô, em thấy cảm xúc của bạn Cố Bình Bình không ổn định, em thấy trước nên để bạn ấy bình phục lại một chút, em sợ Tôn Diêu mở miệng lại kích thích bạn ấy, tránh cho hai người lại cãi vã. Hơn nữa bọn họ cãi nhau là vì em, bình thường bọn em ở ký túc xa quan hệ cũng không tệ, nhưng mà em cũng không hi vọng có người bị oan uổng. Cho nên em muốn nhờ cô có thể điều tra rõ chuyện này, trả lại sự trong sạch cho em, sau đó em có thể thuật lại chuyện vừa rồi từ đầu đến cuối.”
Cô phụ trách đã làm công việc này đã lâu, đương nhiên biết đám sinh viên vẫn luôn có những cuộc đấu đá, ganh tỵ lẫn nhau, đặc biệt là sinh viên nữ, trong lòng nghĩ tương đối nhiều, có lúc cũng cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở, nói quá nhiều ngược lại khiến cho bọn họ thêm ghi hận.
Giống như chuyện ngày hôm nay, mặc dù nhìn thấy Cố Bình Bình khóc tương đối thảm, ngoài mặt có vẻ tin nàng nói, nhưng cô biết cả hai đều đáng phạt, hiện tại An Nặc nói như vậy, liền chuyển vấn đề đến lời đồn đại không hay về An Nặc, lần này tốt lắm, lời đồn đại này khiến hai nữ sinh viên ngu ngốc cãi nhau là chuyện nhỏ, nhưng lời đồn đại này làm hại thanh danh của An Nặc trong mắt mọi người, lại là chuyện lớn.
Lần này tốt lám, ai cũng không thể phạt. Hiện tại chuyện quan trọng nhất chính là tìm được người tung tin ra đồn kia, trừng phạt thật nặng. Lúc ba người đi ra thì thấy thầy chủ nhiệm đang tiến vào phòng quản lý ký túc. An Nặc rất bình tĩnh, Tôn Diệu thật vui mừng, mà Cố Bình Bình, có chút không tự niên, sắc mặt còn có chút trắng bạch.

KẾ HOẠCH GIẢI CỨU NAM PHỤ Chương 4: Mới vào sân trường.

KẾ HOẠCH GIẢI CỨU NAM PHỤ
Chương 4: Mới vào sân trường.

Từ lúc ngồi ở trên máy kéo An Nặc vẫn cảm thấy chóng mặt, cô bình thường cũng không bị say xe, nhưng ngồi ở trên máy kéo bốn phương tám hướng đếu là mùi dầu máy khiến người cô không khỏi nôn nao khó chịu, nhưng cũng không có biện pháp, ở cái niên đại này, có thể ngồi trên máy kéo đến trường đã được coi là đối xử ưu tiên đặc biệt với sinh viên đại học trong thôn rồi. Dù vậy cô thật sự không thể thích nghi được với phương tiện này.
Lắc lư mấy giờ cuối cùng cũng đã tới trường học, người lái xe phải gọi to một tiếng mới gọi được An Nặc dậy, nhìn bốn chữ Đại Học XX, người lái xe nhiệt tình lấy hành lý xuống cho cô, cô nói lời cảm ơn thì ông chỉ phất tay một cái rồi dục cô nhanh vào trường.
Đang cúi đầu đi vào trường, An Nặc chợt nghe thấy hình như có người đang có người gọi tên của cô, An Nặc, An Nặc. Cô nhìn hai bên, nhưng không thấy người đang gọi mình. Lại đi thêm hai bước, âm thanh lại càng trở lên rõ ràng, nó hình như là truyền đến từ phía sau.
Quay đầu nhìn lại, một cô gái mặc bộ đồ thể thao màu đỏ chót, cô gái này còn rất trẻ chắc cùng lứa tuổi của cô, gương mặt đỏ vẫn còn thở hồng hộc, bộ ngực đã phát dục cũng theo bước chân lắc lư di động. Tay còn lôi kéo một người con trai cũng mặc bộ thể thao màu đỏ như vậy, cảm giác khí chất hơi kém một chút, nhưng lúc này An Nặc cũng chẳng có thời gian để đánh giá. Lúc này An Nặc đang điều chỉnh lại vẻ mặt của mình để cho đối phương không nhìn ra tâm tình như nhìn thấy người xa lạ của mình. Chân mày khẽ nâng lên, thành khẩn nhìn hai người trước mặt, cất giọng “À?” một tiếng.
Cô gái mặc bộ đồ màu đỏ đối diện Cố Bình Bình không khỏi kinh ngạc, trước kia thời điểm An Nặc nhìn thấy Văn Bân thì hận không được dính vào đuổi cũng không đi, nhưng hôm nay khi nghe thấy tiếng cô gọi lại càng đi càng nhanh, phải biết rằng cô với Văn Bân từ trước tới nay đều gắn với nhau như hình với bóng.
Trước lúc nghỉ đông An Nặc nhìn thấy mình còn nhiệt tình không dứt bây giờ đối với mình lại lạnh nhạt thơ ơ như vậy. Cố Bình Bình giống như bị đành 9900 cái, phải biết hiện tại nhân tài rất hiếm. Chỉ có nhân tài mới được mọi người tôn trọng, đương nhiên bạn của nhân tài cũng sẽ khác. Mà một trong những nhân tài ấy lại chính là An Nặc. Dù học ở bất cứ môn nào cô ấy cũng khiến Giáo Sư hài lòng, kể cả bài chuyên ngành cũng khiến cho chủ nhiệm khoa khen không dứt miệng, mà Cố Bình Bình cô trừ việc học còn những thứ khác đều hơn người. (cái này là cô ta tự kỷ thôi (>.

KẾ HOẠCH GIẢI CỨU NAM PHỤ Chương 3: Trước hãy chờ bản thân có năng lực đã.

KẾ HOẠCH GIẢI CỨU NAM PHỤ
Chương 3: Trước hãy chờ bản thân có năng lực đã.

“Mẹ cũng đừng lo nghĩ chuyện đó nữa, con cũng không muốn chuyện mỗi lần về nhà lại có một nàng dâu chờ con như vậy, nếu không phải là thành phần không được, người ta có thể để ý nhà mình sao.” Nói xong quay người đi ra cửa. An Nặc đang ghé sát tai vào cửa nghe trộm, động tác của Phó Quốc Hoa khiến cô giật mình lo sợ, cô vừa thu hồi cổ của mình lại, cửa nhà cũng vừa vặn mở ra.
Phó Quốc Hoa lúc mở cửa ra cũng giật mình, dù hắn làm lính, phản ứng nhanh nhậy, nhưng vừa rồi thiếu chút nữa hắn đã đụng phải người ngoài cửa. Nhìn kĩ, đây không phải là con gái của đội trưởng thôn sao. Nghĩ lại lần gặp nhau đầu tiên ở trong thôn, hắn cảm thấy lần này thật đúng là có ‘ duyên phận’.
Trong lúc An Nặc đang xoay chuyển đầu óc để lấy lý do, Phó Quốc Hoa lại lên tiếng trước: “ Em đến có chuyện gì à?”
An Nặc ngẩng đầu nhìn Phó Quốc Hoa cười rực rỡ một cái: “ Em tới tìm thím, hỏi thăm một chút chuyện.”
Nụ cười này thiếu chút nữa khiến Phó Quốc Hoa lóa mắt(nguyên văn là mù mắt), hắn gật đầu một cái, nói: “ Mẹ anh ở trong nhà, em vào đi.”
An Nặc cúi đầu định đi vào, nhưng lại nghĩ hôm nay đã gặp mặt hai lần, nhưng đến dáng vẻ cũng chưa có nhìn kĩ, cũng chưa nói chuyện được mấy câu, như vậy thì không được rồi. Vì vậy chủ động mở miệng hỏi: “Anh đi đâu vậy? Nghe nói hôm nay anh phải trở về doanh trại rồi, không ở nhà dọn dẹp đồ đặc sao?”
Phó Quốc Hoa cười cứng nhắc, nhìn khuôn mặt non nớt của cô, dùng giọng đối với một người em gái nói: “ Anh ra ngoài hút điều thuốc, rồi quay lại ngay. Em vào nhà đi.”
Bên trong nhà, mẹ Phó Quốc Hoa thấy bên ngoài có người nói chuyện, liền đi ra ngoài xem là ai, vừa nhìn, không được rồi, đây là sinh viên đại học trong thôn mà, liền nhiệt tình kéo cô vào trong nhà. Thân thiết lôi kéo tay An Nặc hoir: “ Nhị Nha, cháu tới tìm ta có chuyện gì sao?”
An Nặc nghĩ thầm, phát hiện ra chuyện mình nghe lén, coi như tìm người không có việc gì cũng phải nhắm mắt cho qua thôi. Miệng nở nụ cười: “Thím, chuyện là, lúc cháu nghe bạn học ở ngoài tỉnh có đề cập đến món cá băm viên chiên, món đó rất ngon, nghe mẹ cháu nói Thím nấu ăn ngon nhất nhì trong thôn, cháu muốn đến hỏi thăm một chút, Thím đã từng nghe thấy món ăn này chưa ạ?”
Mẹ Phó Quốc Hoa nghe xong cười híp mắt nói: “Thím cũng không dấu cháu, năm đó ta đã từng đi theo học đầu bếp học nấu ăn. Chỉ là món ăn này Thím thật sự là chưa từng nghe qua, là món ăn vùng khác à?”
“ Sao Thím biết vậy, bạn cháu nói đó là món cay Tứ Xuyên.” An Nặc giả vờ kinh ngạc nói.
“ Món ăn của vùng chúng ta, Thím không dám nói biết làm toàn bộ, nhưng là nói hiểu thì tuyệt đối cũng không kém.”
“Ngại quá, nếu Thím không biết thì cháu cũng không làm phiền nữa ạ, chờ đến trường học cháu lại hỏi bạn vậy. Hắc hắc.” An Nặc nói vòng vo rồi chuẩn bị đi ra ngoài cửa: “Thím, cháu xin phép đi về, bố mẹ cháu còn đang chờ ở nhà.” An Nặc cười hì hì chuẩn bị nhấc chân.
Nhưng lại bị mẹ Phó Quốc Hoa giữ lại: “Đứa nhỏ này, nước cũng chưa kịp uống đã vội vã đòi về, ngồi thêm chút nữa đi.”
“Không được, không được. Cháu đã ra ngoài rất lâu rồi.” Hai người từ chối nửa ngày, kết quả An Nặc nhất mực từ chối mới thành công trở lại con đường nhỏ đi về nhà.
Nhưng mà lần này không gặp được Phó Quốc Hoa, hắn nói ra ngoài hút thuốc, xem ra là đi rất xa.
Thật ra thì Phó Quốc Hoa đúng là cố ý trốn đi xa một chút, lúc ở cửa ra vào đụng phải An Nặc là chuyện hắn không thể tưởng tượng được, khu nhà nhỏ của hắn cách âm không được tốt, bọn họ nói chuyện ở trong nhà, không biết cô ở ngoài sân nghe được bao nhiêu. Thật ra kể từ khi vợ hắn bỏ chạy theo người khác hắn đau lòng cũng có, thất vọng cũng có , hơn nữa cũng không biết phải đối mặt thế nào với người trong thôn. Vợ vừa mới cưới về lại bỏ chạy theo người ta, còn là người hơn mình về mọi mặt. trong lòng hắn có loại khó chịu không nói được. Mặc dù hai người không phải yêu mới đến với nhau, nhưng vợ chồng một ngày ân ái là trăm năm tình nghĩa, nhưng lúc cô xoay người bỏ đi một điểm do dự cũng không có, hắn mặc dù tức giận, nhưng có thể làm như thế nào đây, còn không phải là nhắm mắt thả người, để mọi người xem chuyện cười mình sao.
Từ ngày đó về sau, Phó Quốc Hoa đều tránh mặt người trong thôn, mặc dù chuyện này cũng không khiến hắn hoàn toàn suy sụp, nhưng hắn vẫn có chút cảm giác không được tự nhiên. Giống như lúc gặp An Nặc vừa rồi.
Hắn cảm thấy An Nặc mà hắn biết từ trước đến nay đều rất thanh cao, cũng không hề kiêu ngạo với người trong thôn, đừng nói đến chuyện gia cảnh nhà cô tốt, bố của cô cũng là người tiến bộ, không những không phản đối cô học tập, mà còn ủng hộ tạo điều kiện cho cô, giờ thì cô ấy đã trở thành sinh viên đại học rồi. Phải biết rằng trong thôn có một sinh viên đại học, lúc ấy cả thôn oanh động(chấn động) như thế nào. Lên đại học là một chuyện khó cỡ nào, không biết làm sao hôm nay cô đột nhiên như biến thành người khác(dễ gần hơn), nhưng càng khiến hắn thấy sợ cô hơn rồi.
Nhìn mặt đất đầy tàn thuốc, chắc lúc này cô ấy đã đi rồi, Phó Quốc Hoa đứng dậy, dập tắt tàn thuốc cuối cùng, chỉnh lại quần áo, đi vào trong nhà.
An Nặc thấy lần này nên rút kinh nhiệm, vẫn nên ở nhà thì hơn, chuyện của Phó Quốc hoa, cũng không cần suy nghĩ nhiều như vậy. Hắn vẫn đang ở trong bộ đội, cô có lòng cũng với không tới, hơn nữa chỉ bằng cô hiện tại, đoán chừng cũng không giúp được gì, nếu đã vậy, không bằng khiến bản thân có năng lực rồi hãy nói.
Hành lý của An Nặc đời trước màng về, không hổ là nữ sinh vừa thi đỗ đại học trở về, quả nhiên là chịu khó học tập, trong túi xách chỉ có vài bộ quần áo, còn lại tất cả đều là sách vở chồng chất. Nhìn qua thấy có tổng cộng 5 loại sách, bên trong là một quyển số học, hai quyển Anh ngữ, còn có hai quyển sách tham khảo về Y học và nhiều tài liệu vở ghi chép.
Lấy ra hai quyển sách tiếng Anh, nhìn lướt qua một lượt cũng chỉ là Anh ngữ cơ sở thôi, cùng tiếng anh chuyên nghiệp để dịch thuật tạm thời không có quan hệ, nên đối với cô vô cùng đơn giản. Sau lại cầm lên quyển số học, đúng là hơi khó, nhưng đối với môn khoa học tự nhiên cô cũng không quá yếu kém, lúc trước cô chọn Anh ngữ chuyên nghiệp là bời vì bất đắt dĩ. Có điều với sách về y học thì quả thực đối với cô có chút khó khăn, có lẽ trước tiên cô nên bắt đầu học từ nó.
Vì vậy trong thời gian nghỉ đông liền ôn lại các kiến thức về y học. Đến thời điểm nhập học lại, đối với những kiến thức căn bản này cũng có thể hiểu rõ hơn.
Buổi tối trước một ngày phải trở về trường học, mẹ cô đem tất cả đồ dùng cần thiết của cô ở trường học toàn bộ nhét vào trong túi xách của cô, không biết là bao nhiêu thứ nó thật sự không chửa nổi nữa, nhưng mẹ cô vẫn cố gắng nhét thêm một đống đồ vào, vừa than vãn nói: “Con nói xem, sao trường học lại phát cho con cái túi nhỏ như vậy hả, để không được bao nhiêu đồ.” An Nặc lúc này bất tri bất giác cảm nhận được tình thân, hốc mắt không tự chủ được hồng lên. Cô trước đây hâu như lúc nào cũng phải bay qua bay lại ở trong nước, một tháng còn xuất ngoại mấy lần, lúc ấy cũng chỉ có một cái rương hành lý nho nhỏ, chuẩn bị một số đồ dùng cá nhân, xác một tay là được. Nhìn cái túi cao bằng nửa người kia, đồ thật không ít. Nhưng mẹ vẫn còn oán trách túi quá nhỏ, không chứa nổi, đây chình là tâm tình của người mẹ trước lúc xa con, lần đầu tiên cô trải nghiệm, thiếu chút nữa cảm động chảy nước mắt.
An Nặc ngẩng đầu hít hít lỗ mũi, khống chế xong tâm tình, sau đó kéo tay mẹ mình nói: “Mẹ, để con làm.”
Mẹ An Nặc gật đầu đứng dậy, cũng ra ngoài đi hộc được quá nửa năm rồi, lúc đó cũng về nhà mấy lần, năng lực sắp xếp của con gái chắc cũng tiến bộ hơn nhiều rồi, bà muốn nhìn xem cô làm cách nào để nhét đống đồ đó vào, vì vậy cứ yên tâm đứng ở một bên.
Kết quả nhìn một chút bà mới phát hoảng, An Nặc không nhét thêm đồ vào trong ngược lại lại lấy đồ trong đó bỏ ra, đó là thịt khô gói kỹ để cô mang tới trường học ăn, còn có đường, hạt dưa, bánh cùng dưa muối toàn bộ đồ ăn đều bỏ hết ra ngoài.
Mẹ An Nặc liền nóng nảy: “Nhị Nha, con đang làm gì vậy, đây là lễ mừng năm mới mẹ đặc biệt giữ lại cho con, để con mang đến trường học rảnh rỗi có thể bỏ ra ăn, sao con không mang theo?”
“Mẹ, con ở trường học còn có thể đói bụng sao. Mẹ yên tâm, đều được nhà trường hỗ trợ mà, con không thiếu thịt ăn đâu.” Thật ra thì trường học rốt cuộc như thế nào An Nặc cũng không biết, đây cũng chỉ là an ủi mẹ cô, những thứ đồ ăn vặt này cô cảm thấy không cần thiết phải mang đi, với lại thịt khô, hạt dưa, kiếp trước cô cũng ăn chán rồi, ở thời này những đồ này có thể coi là đồ tốt nhưng ở thế kỷ 21 thì những thứ như chocolate… mới được coi là đồ ăn vặt. Cho nên không cần mang đi, để lại cho người nhà ăn.
“ Vậy con mang đường, cùng hạt dưa theo đi.” Mẹ cô vẫn không muốn bạc đãi cô sinh viên đại học này. “ Mẹ, mẹ yên tâm, trường học con cái gì cũng không thiếu, mẹ xem túi xách của con đã nhiều đồ như vậy rồi, ngày mai làm sao con xách đi được?.”
Mẹ cô vẫn kiên trì nói: “Vậy mai để cho anh trai con đưa đi.”
An Nặc che miệng cười: “Lần đầu tựu trường còn cần đưa đi, sao đến giờ rồi còn cần người đưa đi nữa chứ, để cho bạn học con nhìn thấy còn tưởng rằng con là một khuê nữ không thể tự lo liệu cho bản thân đấy.”
Mẹ không đấu lại nổi cô, thở phì phò rời đi. Vừa nhìn thấy ba cô đang định than vãn, ba cô lại mở miệng trước: “ Thôi, con gái lớn rồi, đã biết suy nghĩ. Không mang những thứ đấy cũng không sao, nó cũng không chết đói được.”
Cuối cùng những đồ ăn vặt kia đều để lại, An Nặc lên xe máy kéo vẫy tay tạm biệt cha mẹ lên đường đến trường học. (xe máy kéo: xe dùng trong nông nghiệp ấy, có nhiều loại quá ko biết chính xác loại nào, nên mình để chung chung nhé.)

KẾ HOẠCH GIẢI CỨU NAM PHỤ Chương 2: Nam phụ thực ra cũng không tồi

KẾ HOẠCH GIẢI CỨU NAM PHỤ
Chương 2: Nam phụ thực ra cũng không tồi

Trên bàn ăn mọi người bắt đầu nói chuyện: “Ai, ông xã, ông nói xem sao Phó Quốc Hoa có thể để cho vợ của mình bỏ đi theo người khác như vậy” Mẹ Nhị Nha nói.
“ Phụ nữ các bà đúng là thích buôn chuyện, bà đừng có quan tâm đến chuyện đó có được hay không” Cha Nhị Nha không nhịn được chậc miệng nói.
“ Cái ông này, sao tôi có thể không quan tâm được. Ông không phải là đội trưởng sao, việc lớn việc nhỏ trong đội chúng ta đều không phải do ông định đoạt sao, phải không Nhị Nha”. Mẹ Nhị Nha nói xong vẫn không quên hỏi ý kiến sinh viên đại học trong nhà.
Nhìn ánh mắt trong suốt của Nhị Nha, Cha cô lại gắp một miếng rau trộn bỏ vào trong miệng: “Không để cho người ta đi thì có thể làm gì, người nhà Quốc Hoa cũng đồng ý rồi, hơn nữa bà xem, người tìm cô ta là xưởng trưởng ở Thượng Hải về, thuộc đơn vị quốc gia đó. Quốc Hoa có thể so sánh được sao. Hơn nữa, người ta cũng không chê cô ta đã gả cho người khác rồi, cô ta có thể không cảm động sao?”
“Phía trên có đồng ý không” Chị dâu cũng tò mò hỏi chen vào.
“Anh biết người đó, người đàn ông đó đã tìm ra Ma Hoàng (tên một loại thuốc), có thể chữa bệnh cao huyết áp, đã lấy được giấy chứng nhận của nhà nước rồi.” Anh Nhị Nha cũng gia nhập thảo luận (+_+, câu này ta chém hoàn toàn, vì thực sự ko biết nó đang nói về cái gì nữa, mong các bạn thông cảm)
Đúng rồi, đúng rồi, chính là Phó Quốc Hoa, nam phụ bi kịch nhất trong các nam phụ.
“Mẹ Phó Quốc Hoa hiện tại thế nào rồi?” Ăn Nặc mở miệng yếu ớt hỏi.
“Có thể như thế nào, khẳng định là đau lòng muốn chết, ban đầu lúc hai người mới kết hôn cũng chỉ làm bàn rượu, còn chưa làm chứng từ kết hôn, bây giờ người ta đi theo người khác rồi, hắn cũng không thể làm gì được. Thứ nhất, hai người không có giấy đăng ký kết hôn, nhà gái lại không phải là tự nguyện, chỉ có thể nhắm mắt để người ta đi thôi.”
Chị dâu lại nói thêm: “ Quốc Hoa hôm nay phải quay lại doanh trại rồi, người nhà của hắn đều rất lo cho hắn.”
Lúc thời điểm đọc kịch bản Ăn Nặc đã đặc biệt chú ý đến nhân vật này, bởi vì hắn là một người lính, tính cách cũng rất đàn ông, xét về tính tình phương diện An Nặc đều cảm thấy rất thích. Nhớ kịch bản viết về sau, vai nam chính cùng nữ chính có chuyện cần người trong bộ đội giúp, Phó Quốc Hoa lúc đấy không nói hai lời liền giúp, cuối cùng nữ chính cùng nam chính còn để cho con của mình nhận Phó Quốc Hoa làm Cha nuôi, kịch bản đến đó thì kết thúc, có thể nói tất cả mọi người đều vui vẻ rồi.
Nhưng cô cảm thấy cái kết đó không vui chút nào. Phó Quốc Hoa rõ ràng lúc đó vẫn còn thui thủi một mình, còn phải nhận đứa con của vợ cũ làm con nuôi. Nghĩ đi nghĩ lại cô vẫn thấy bất bình thay hắn.
Nhưng bây giờ nghĩ cái gì cũng vô dụng, đầu tiên cần phải nghĩ biện pháp khiến mình có thể độc lập, để ình có quyền đứng lên nói chuyện với mọi người, lúc đó giúp hắn cũng không muộn.
Cái thời đại này người có thể gia nhập quân ngũ đều phải là con em trong gia đình bần nông (nông dân nghèo), phú nông muốn đi cũng không được. Mặc dù nói làm lính là vinh quang, nhưng cũng chỉ là vinh quang trên danh nghĩa, người ở nhà khổ vẫn cứ khổ. Hơn nữa kể từ khi nền giáo dục được khôi phục, những người tốt nghiệp ra ngoài liền đè danh tiếng của người lính xuống mấy bậc. (ý là người có tri thức được trọng vọng)
An Nặc đang thất thần nhớ lại, mẹ cô đột nhiên kêu lên một tiếng: “ Thôi chết, lần trước hứa mang trứng muối cho nhà chú ba còn chưa mang đi, Nhị Nha, con ăn xong thì mang cho chú ấy, chú ba của con hôm nào cũng nói với ta muốn gặp sinh viên đại học là con đấy.”
Mấy ngày nay An Nặc cũng đã quen thuộc với đường xá nơi này. Nhà của chú ba cũng rất dễ tìm, ở bên cạnh cây đại thụ trong thôn. Vì vậy gật đầu một cái, cùng chị dâu lấy rổ ra nhặt trứng chuẩn bị mang đi.
Vừa đi vừa suy tính, mình trước kia không học qua y học, cũng một thời gian dài không đọc sách rồi, kinh nhiệm lúc trước của mình cũng không thể phát huy ở thời đại này, nên làm thế nào đây? Mình nên giúp Phó Quốc Hoa thế nào đây?, hắn sống trong quân đội, vốn dĩ đã rất khó gặp, cũng đừng nói đến chuyện giới thiệu đối tượng cho hắn? Hay là giúp đỡ người nhà của hắn. An Nặc vỗ vỗ đầu, cảm giác bản thân suy nghĩ quá nhiều mà một biện pháp thích hợp cũng không nghĩ ra được.
An Nặc trong lòng suy nghĩ, đi trên đường cũng không ngẩng đầu, phanh, đột nhiên đụng phải một người, lảo đảo mấy bước thiếu chút nữa ngã xuống, may nhờ người đối diện phản ứng nhanh, vội vàng đưa tay ra kéo cô lại. Kiểm tra lại một lượt trứng trong rổ, may quá không bị hỏng quả nào, ngẩng đầu lên, trước mắt nàng là một người đàn ông mặc quân trang, bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi, toát ra mùi vị của một người lính.
Người đàn ông đó giúp cô đứng dậy ngay ngắn, sau đó hỏi: “Cô không sao chứ?”
Cô vốn đối với người lính luôn có cảm tình, người ta lại có thái độ tốt như vậy, liền ngẩng đầu cười, trả lời: “Tôi không sao.”
Anh ta gật đầu, sau đó lách người rời đi.
An Nặc quay đầu lại nhìn, anh ta cao khoảng 1m8, quân trang trên người sạch sẽ phẳng phiu, nhìn bóng lưng thôi cũng biết bên trong bộ quân trang đó là vóc người rắn chắc. Không biết cơ bắp của anh ta so với minh tinh thời hiện đại thì ai đẹp hơn?
Buồn cười lắc đầu một cái, cô tiếp tục lên đường giao trứng muối.
Vừa vào cửa nhà chú Ba, liền nghe thấy một hồi tiếng cho sủa. Giương mắt lên tìm kiếm, An Nặc sợ hết hồn, ông trời của tôi ơi, đây không phải là chó ngao Tây Tạng sao (hic còn này rất đắt đấy). Hàm răng sắc bén, mắt lộ ra hung quang. Ở cổ có một cái xích sắt.
An Nặc nhìn con “cho giữ cửa” này tim bùm bùm nhảy loạn, may mà nó được cột lại, bằng không cái mạng nhỏ của mình cũng mất đi một nửa. Vì vậy quyết định về sau đến nàh người ta nhất định phải gọi cửa trước, để cho người ta ra đón mình vào, nếu không gặp chuyện này lần thứ hai đoán chừng cô không còn phúc hưởng cuộc sống tươi đẹp này nữa rồi.
Vừa ẩn núp ánh mắt húng ác của con cho Tây Tạng, vừa đưa cổ hướng bên trong phòng nhìn, cô nghe thấy giọng nói của chú Ba cầm điếu thuốc đi ra, vừa nhìn thấy cô, liền vui vẻ kéo cô vào trong nhà: “Nhị Nha tới chơi à, mau, mau vào nhà.”
Con chó Tây Tạng trong sân thấy cô bước vào nhà sủa càng dữ dội hơn, không ngừng nhảy lên gầm gừ, khiến cô sợ đến nỗi vội tránh bên người chú Ba, ngộ nhỡ dây xích của nó bị đứt, mình hôm nay không phải giao phó ở nơi này.
Chú Ba thấy cô sợ con chó này, vội vàng lên tiếng đe dọa nó: “Chó con, không được sủa, sủa ta đánh chết ngươi.”
Con chó nhìn thấy chủ nhân của mình che chở người phụ nữ kia, suy nghĩ một chút liền quyết định bỏ qua cho cô. Gầm gừ thêm hai tiếng rồi nằm trên đất.
An Nặc nghe thấy tên của con cho đó, liền không nhịn được bật cười. Được rồi, một con chó ngao Tây Tạng uy phong lẫm liệt như thế lại được đặt tên là ‘chó con’. Được rồi, nó uy phong nhưng cũng chỉ là một con chó, cái tên này cũng coi như thích hợp với nó. Vì vậy lại vụng trộm nhìn nó cười nhạo một phen. Không cẩn thận lại bị nó nhìn thấy, Chó nhỏ nhe răng, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ đe dọa, cô liền vội vàng bước vào trong nhà.
Vừa vào trong nhà cô đã thấy con trai của chú đang ngồi học bài, nhìn thấy An Nặc vào cửa, liền ngẩng đầu chào: “ Em chào chị”, cô đến bên cạnh sờ đầu nó nói: “Ngoan.”
Vừa lúc chú Ba cầm nước đi tới, đưa cho cô sau đó nói: “ Tiểu tử thối, thấy không, cố gắng mà học tập chị Nhị Nha, thi lên đại học là chuyện vinh quang cỡ nào, Chị Nhị Nha con sau khi tốt nghiệp còn làm bác sĩ, sau này cả nhà được nhờ rồi.”
Thấy chú Ba khen cô, cảm xúc của cô có giao động lớn, được người khác khen ngợi mình, phản ứng đầu tiên không phải là tự hào, mà cảm thấy hơi lúng túng. Không sai, dù sao người thi đậu đại học cũng không phải là cô, ngồi ở chỗ này hưởng thụ thành quả lao động của người khác, nói thế nào cũng cảm thấy bản thân da mặt thật dày.
“Chú Ba, cháu thấy tiểu Bảo cũng không tồi, rất chăm chỉ học tập, tương lai sau này so với cháu nhất định sẽ tốt hơn.” Vừa nói vừa sờ đầu Tiểu Bảo: “Có phải không Tiểu Bảo.”
Tiểu Bảo vội vàng tránh tay của An Nặc nhìn Ba mình nói: “Đúng vậy, con về sau muốn học đại học ở Bắc Kinh.”
Chú Ba nghe vậy vuốt cằm cười ha ha, nói: “Được, được, Tiểu Bảo nhà ta có chí khí.”
Ba người lại thuận miệng hàn huyên mấy câu, An Nặc thật sự là không còn gì để nói, cô vốn không thích tán gẫu nên thực sự không tìm được chủ đề để nói chuyện, cho nên cô đành lấy cớ trong nhà có việc, cô phải về nhà rồi.
Chú Ba định giữ lại cô mấy lần nhưng không thành công, vì vậy không giữ người nữa, chỉ dặn An Nặc có thời gian rảnh thì tới nhà chơi.
An Nặc trước khi ra cửa liền gật đầu đáp ứng.
Ra khỏi nhà chú Ba, An Nặc nghĩ thầm hay là đến nhà Phó Quốc Hoa xem một chút, biết người biết ta mới có thể vạch ra một kế hoạch hoàn hảo được. Hì Hì.
Vì Vậy liền cười hì hì đi đến nhà Phó Quốc Hoa.
Hỏi mấy người dân trong thôn cô mới tìm thấy nhà của Phó Quốc Hoa, nhà của hắn chỉ là một căn nhà nhỏ cũ nát. Cô đứng ngoài cửa nghe ngóng, liền nghe thấy giọng nói của một người phụ nữ lớn tuổi: “Con cũng đừng nhớ cô ta nữa, mẹ có thể thấy rõ, tâm tư của nó chưa lúc nào đặt ở trên người con, phải gả cho con chẳng qua là do gia cảnh nhà cô ta không đàng hoàng, thấy con làm quân nhân mới kết hôn với con để vớt vát mặt mũi. Lúc ấy cô ta nói không muốn làm giấy đăng ký kết hôn mẹ đã nghi ngờ rồi, cô ta là không muốn cùng con yên ổn sống qua ngày. Mẹ muốn hai đứa sinh con, cô ta liền từ chối. Kết quả bây giờ có người là tìm tới. Cô ta là người thành phố, có thể cùng chúng ta sống cuộc sống khổ sở này ngày qua ngày sao? Mẹ cũng không thể ngăn người ta sống những ngày tốt đẹp. Người con cũng đã để cho chạy rồi, cũng đừng đau buồn nữa, hãy tìm một cô gái tốt khác thật lòng thật dạ với con đi.”
Lại nghe thấy tiếng đàn ông nói: “Con không nhớ cô ấy, cũng không phải không muốn cô ấy sống những ngày tháng tốt đẹp, con cũng biết cô ấy không yêu con. Đi thì đi rồi, lần này con trở về doanh trại sẽ rất bận rộn, không giống như trước đây cách một thời gian có thể về nàh được mấy ngày nữa, không thể về nhà thăm mẹ thường xuyên được, chuyện này coi như quên đi, mà con cũng không muốn chậm trễ cô gái khác nữa.”
Khác ở ngoài cửa nghe lén đến nhiệt huyết sôi trào, quả nhiên không sai, cô cũng biết, Kết thúc kịch bản tất cả đều vui vẻ, hiện tại vừa nghe, quả nhiên tất cả chỉ là bi kịch thôi.
Len lén nhìn vào bên trong, người đàn ông bên trong nhà không phải là người đụng vào cô sáng nay sao, cô còn nghĩ thôn mình chắc có đến mấy người lính cùng được phép về nhà. Chuyện này thật khéo, đúng là có duyên mà. Nói đến đây, cô lại muốn, một người lính tốt như vậy, trước đây trong làng giải trí cô đã thấy đủ loại mỹ nam, có thể quyến rũ vợ của hắn bỏ trốn, không biết nam chính phải là cái dạng gì a.

KẾ HOẠCH GIẢI CỨU NAM PHỤ Chương 1: Xuyên không thật ra thì cũng không tệ lắm

KẾ HOẠCH GIẢI CỨU NAM PHỤ
Chương 1: Xuyên không thật ra thì cũng không tệ lắm

Nhìn bụi bẩn trên trần nhà, bụi bẩn ở vách tường, bụi bẩn ở quần áo, chân thì tay lem luốc. Lại nhìn lại vị trí hiện tại của bản thân, An Nặc cảm thấy hiện tại nếu dùng một từ phổ thông nhất để diễn tả tình huống này đó là: lừa bịp.
Đi tới nơi này tất cả đều là nhờ kịch bản “ Phúc nam phụ” kia, trong mộng có một âm thanh nói với cô, cô tới chỗ này mục đích đúng là giải cứu nam phụ, mặc kệ cô muốn làm cái gì, chỉ cần có thể dựa vào hắn là có thể thuận lợi, không dựa vào được thì không thuận lợi, tình hình như vậy sẽ duy trì ba năm, ở nơi này trong ba năm,đồng nghĩa cho cô một cơ hội, dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là phải từ bỏ vinh quang ở quá khứ. Về sau bản thân biến thành dạng gì, chỉ có thể dựa vào phấn đấu trong ba năm này.
Hơn nữa âm thanh trong mộng còn nói cho cô biết cô vĩnh viễn không thể trở về được, nghĩ về cuộc sống sau này của mình, cô nên thừa dịp ba năm này chuẩn bị cho thật tốt.
Thử nghĩ cuộc sống của cô một mỗi ngày ở thế kỷ 21 đầy màu sắc rực rỡ, một nữ minh tinh trong làng giải trí, đột nhiên chạy trở về 70 năm trước, chuyện này còn không phải lừa bịp. Chạy đến 70 năm coi như xong, cô chạy đến còn là 70 năm trước trong kịch bản, không nghĩ tới mình ở nhà đọc kịch bản thuận miệng cảm thán một câu “nam phụ mệnh quá khổ”, đến lúc nằm mơ cũng mơ thấy mình ra tay giải cứu nam phụ. Sau đó, mở mắt ra cô đã sống ở trong kịch bản rồi. Sống ở trong kịch bản còn chưa tính, tối thiểu đối với những chuyện diễn ra trong tương lai kịch bản, con người và tính cách cô đều đã rõ trong lòng bàn tay.
Nhưng mấu chốt là, mấu chốt là lúc trước trong kịch bản này không hề có nhân vật của cô. Cho nên, hiện tại người cô không hiểu rõ nhất lại chính là bản thân mình.
Vì vậy, chuyện này càng trở nên lừa bịp hơn rồi.
Trời sắp sáng, trong sân đã vang lên âm thanh huyên náo, An Nặc nằm ở trên giường đảo tròn mắt, chắc lúc này ba mẹ cô đã rời giường. Vì vậy An Nặc cũng run rẩy mặc quần áo chuẩn bị rời giường. Cô đã sinh sống tại đây một tuần lễ nên dần hiểu rõ. cô bây giờ là một đứa trẻ được mẹ cưng chiều, dĩ nhiên cũng được ba cưng chiều, nhưng bởi vì ba là đội trưởng đội sản xuất trong thôn, nên cô cũng phải biết giữ chừng mực. Lúc vừa đến nơi này cô cũng không cảm thấy lạ lẫm khó hòa nhập lắm, An Nặc bây giờ đã an tâm đón nhận tình huống của nơi này. Mặc dù xã hội lúc trước ở thời hiện đại đã cực kỳ phát triển, không thể so sánh với cái niên đại này. Nhưng là đó là đối với một số người mà nói. Đối với cô lại không phải như vậy.
cô từ nhỏ là một cô nhi, ở cô nhi viện vừa học xong trung học, do thích học hành, không muốn buông tha cơ hội tiếp tục đi học, vì vậy dứt khoát đi làm kiếm tiền đóng học phí lên đại học. Bất đắc dĩ cái niên đại này học phí ở đại học vô cùng đắt đỏ, muốn dùng thời gian một kỳ nghỉ hè kiếm tiền trang trải học phí đại học năm thứ nhất quả thực là lời nói vô căn cứ.
Vì vậy lúc cô đang làm thêm ở quán cà phê, một người có kinh nhiệm tìm người mẫu nhìn trúng cô, nói cho cô biết điều kiện của cô rất thích hợp làm người mẫu, hi vọng cô có thể suy nghĩ đầu quân cho công ty của ông ta.
Mặc dù cô biết có rất nhiều tên lừa đảo lợi dụng cơ hội như thế đi gạt người. Nhưng do sức ép của tiền học phí khiến cô không còn cách nào khác. Biết bản thân mình là cô nhi, học tập chính là con đường ra duy nhất của cô, cô thực sự muốn thay đổi số phận, cô dấu trong tay áo một bình xịt hơi cay. Một tay áo khác dấu một con dao găm nhỏ, sau đó đến địa chỉ trên danh thiếp mà người đàn ông kia đưa.
Nhưng kết quả khi đên nơi làm cô không khỏi kinh ngạc. Không ngờ người cho cô danh thiếp lại là quản lí cấp cao của một công ty người mẫu lớn, cũng nhờ vào cơ hội lần này, cô được như ý nguyện kiếm được học phí năm thứ nhất. Cánh cửa đại học mở rộng đón chào cô.
Sau này, nhờ được lên trang bìa của một tạp chí lớn, cô lại được một đạo diễn nhìn trúng, tiếp sau đó, cô coi như thật sự tiến vào Làng Giải Trí, không còn vì học phí mà phát buồn, hàng năm còn dư giả quyên cho Cô Nhi Viện, ý tưởng của cô rất đơn giản, là cô nhi, vận khí của cô tốt, có thể có cơ hội tốt như vậy không vì học phí mà buồn phiền, nếu không có cơ hội như vậy thì cô dựa vào cái gì để lật người đây? Vì muốn trợ giúp nhiều giống như cô, cô luôn lặng lẽ quyên tiền cho các cô nhi viện, nhưng thật ra thì, cô cũng không thích nghề diễn viên này, cũng không ưa thích cái không khí của Làng Giải Trí này. Nhưng đã làm minh tinh lâu như vậy, cô không nghĩ ra mình có thể làm được công việc gì khác.
Thật ra thì từ nhỏ cô đã có ước mơ làm bác sĩ, nhưng là đáng tiếc, bởi vì kiếm tiền trang trải sinh hoạt, thân bất do kỷ, cô căn bản không có nhiều thời gian ở trường học, đa số đều dựa vào tự học, cho nên cô đành chọn chuyên ngành Tiếng Anh.
Dĩ nhiên, bởi vì tính chất công việc khiến cô phải xuất ngoại nhiều, thường thường phải sử dụng tiếng anh trong giao tiếp, cho nên tài nghệ nếu so với đám sinh viên ngày ngày ở trong phòng học khổ luyện dĩ nhiên khá hơn chút. Nhưng những thứ này đều là quá khứ rồi.
Cô bây giờ hài lòng với thân phận của mình hơn, mặc dù là ở nông thôn, nhưng vì cha của mình là đội trưởng đội sản xuất, cuộc sống ngược lại cũng không tệ lắm, hơn nữa nghe nói năm ngoái thi tốt nghiệp trung học liền thi đậu đại học trên thành phố, ở nhà địa vị càng thêm nước lên thì thuyền lên(địa vị càng cao). Cuộc sống như vậy khiến cô vô cùng hài lòng, hơn nữa cha của cô lại giúp cô chọn chuyện ngành y khoa mà cô thích.
Vừa lấy được tình thương của cha mẹ đồng thời có thể theo đuổi ước mơ ngày trước của mình, càng không cần vì việc học mà rầu rĩ, đối với cô như vậy là quá viên mãn rồi, mới qua một tuần cơ hồ cũng đã bắt đầu vui đến quên cả trời đất rồi.
Mặc quần áo tử tế vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy làn khói bếp như một lớp sương mù mỏng đang lượn lờ trong không khí. Đi vào phòng bếp thấy mẹ đang thổi lửa nấu ăn. Nhìn thấy con gái đi tới, liền cười hiền hòa nói: "Nhị cNha*, trong nồi có nước nóng đó, mau lấy nước rửa mặt đi."
(Nhị Nha: tên gọi ở nhà của nhân vật, người con thứ hai)
"Vâng." Đáp một tiếng cô đi lấy chậu múc nước rửa mặt.
Nghĩ lại, cô đã tới nơi này được một tuần nhưng vẫn trầm mặc ít nói, không dám nhiều lời, chỉ sợ nói nhiều sai nhiều. Tình huống bây giờ cũng đã biết được sơ sơ, tính cách cô gái này cùng mình không khác nhau nhiều, lại thích học tập, bây giờ tiếp nhận cuộc sống này cũng không có gì quá đột ngột.
Vì vậy rửa mặt xong, liền nhận cái nồi trong tay mẹ cô, lần đầu tiên chủ động mở miệng yêu cầu làm việc: "Điểm tâm cứ để con làm."
Cô không giải thích nhiều trực tiếp lấy cái nồi. Từ trong tủ bếp lấy ra hai quả trứng, lại lấy một ít thịt đông trong chén ra, cắt ra một cục thịt nạc, sau đó băm nhỏ.
Mẹ cô vẫn do dự đứng bên cạnh nhìn, nghĩ thầm đứa nhỏ này đang nghĩ gì vậy, chưa từng thấy nó nấu cơm lần nào, thịt và trứng đều là đồ tốt, mặc dù cô chỉ cắt chút thịt nạc, nhưng cứ như vậy ném vào trong nồi nấu, sẽ không có mùi vị gì, thật lãng phí đồ ăn.
An Nặc bị nhìn chằm chằm đến da đầu tê dại, mới đưa tay đẩy mẹ mình đi ra ngoài, còn bảo đảm: "Mẹ, mẹ yên tâm, con đã học với bạn ở trường rồi, đảm bảo không thành vấn đề."
Mẹ cô lúc này mới gật đầu một cái, mặc dù không hiểu, nhưng vẫn đi ra ngoài.
An Nặc nhìn mẹ đi ra ngoài mới bắt đầu công việc của mình. Mặc dù cô là minh tinh, cuộc sống quang vinh chói lọi, nhưng lúc còn bé ở cô nhi viện cũng thường giúp các mẹ làm một số việc vặt, đến lúc trung học đã sống độc lập tự lo cho bản thân. Sau này có thời gian ở nhà nghỉ ngơi cô cũng thường tham khảo sách nấu ăn tự mình vào bếp nấu thử. Trừ loại loại bếp lò cổ xưa này không dùng quen ra, còn lại cũng không có vấn đề gì.
Mấy ngày nay cô cũng quan sát qua, đội sản xuất ở đây đều là thanh niên trí thức ở Thượng Hải đến, cho nên đồ dùng ở nơi này cũng tương đối hiện đại, so sánh với những địa phương khác mà nói vật liệu đều là trực tiếp chuyển từ Thượng Hải về nên vẫn tính là tương đối phong phú. Bây giờ là mùa đông, thời điểm nông nhàn, nhưng gia đình cô vẫn có cuộc sống sung túc.
Suy nghĩ một chút mặc dù có món ăn mặn, nhưng mấy ngày qua mẹ cô chỉ làm món xào, dù thịt ngon nhưng ăn nhiều cũng không còn khẩu vị rồi. Nhìn trên đất thấy một chậu trứng muối, nghĩ thầm lấy ra làm cháo trứng muối thịt nạc chắc cũng có thể. Đem nồi cháo đặt lên bếp tiếp cầm hai củ cà rốt, bắt tay vào thái sợi. Bỏ cà rốt vào một chén, cát nhỏ hành lá bỏ vào, sau đó để thêm gia vị, lại cho thêm chút đường, cuối cùng ột ít hạt tiêu. Thêm hai muỗng dầu mè, rồi đảo đều đều. Chỉ chốc lát mùi thơm đã lan tỏa cả bếp.
Trước tiên đem cà rốt trộn bưng vào nhà, sau đó trở lại phòng bếp tiếp tục khuấy đều nồi cháo, đợi cho cháo chín nhừ cô mới bưng nồi vào trong nhà, vào nhà thấy anh hai cùng chị dâu đã đến.
Thấy cô bưng nồi vào nhà, chị dâu cô vội vàng nhận lấy nồi trong tay cô. Thấy cô đang còn muốn ra cửa, chị dâu cười kéo cô đến bên cạnh bàn ngồi: "Em ngồi đi, để chị đi lấy bát đũa, em cũng bận việc từ sáng sớm rồi, chị muốn đi giúp em nhưng mẹ không cho, nói em hôm nay muốn thể hiện bản lĩnh. Đợi lát nữa tất cả mọi người cùng nếm thử một chút."
Nói xong cười đi ra ngoài.
Cô cũng nghe lời ngồi xuống, theo cô quan sát, chị dâu cô là người hòa đồng, tính tình cũng là nói một không hai, không giống vài người có lời gì cũng che giấu. Đối xử với cô cũng rất tốt, luôn động viên và giúp đỡ cô trong học tập.
Chờ ọi người ngồi vào bàn ăn, An Nặc lấy cái muỗng nếm một ngụm nhỏ, không mặn không nhạt, không tệ, lâu rồi không nấu nhưng vẫn không đến nỗi nào.
Ngẩng đầu lên, liền thấy cả nhà đang e ngại nhìn nồi cháo cô nấu.
"Ăn ngon lắm, con đã học lỏm được phương thức bí truyền của cô bạn trong lớp.Mọi người nếm thử một chút." An Nặc xấu hổ nói.
Vì vậy khi đội trưởng thôn mạnh dạn nếm thử một miếng, lông mày đang nhíu lập tức buông lỏng ra. Ngẩng đầu kinh ngạc nhìn An Nặc: "Nhị nha, không tệ, ăn rất ngon."
Tiếp gắp một ít cà rốt trộn, lại khen một câu: "Không tệ không tệ, Nhị nha nhà ta không hổ là sinh viên đại học, đến củ cà rốt cũng có thể nấu ngon như vậy."
Nói xong mọi người trong phòng bắt đầu ăn, trong miệng không ngừng chậc lưỡi tán thưởng.