-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

CÁI THÙNG CƠM SÁT VÁCH Chương 21: Tọa Đàm

CÁI THÙNG CƠM SÁT VÁCH
Chương 21: Tọa Đàm

Cái mà Kiều Phong gọi là “báo cáo quan trọng” thực ra là một buổi tọa đàm phổ cập khoa học, còn sở dĩ vì sao nói là quan trọng là bởi vì nó được nhà trường xếp vào “ Hệ tọa đàm phổ cập khoa học cấp năm”, đương nhiên mức độ quan tâm sẽ tăng lên gấp bội.
Thời gian diễn ra buổi tọa đàm là từ 7.30 đến 9 giờ tối, Lam Sam xin lão Vương về sớm nửa giờ. Lam Sam cùng ăn cơm tối với Kiều Phong, sau đó giám sát anh mặc lại bộ âu phục màu đen lần trước mua, nhưng vẫn không được đeo cà vạt như cũ. Vốn tham dự buổi tọa đàm hầu hết là các sinh viên, bản thân Kiều Phong vẫn còn cực kỳ trẻ tuổi, phong thái trẻ trung đầy sức sống nay lại được phô diễn toàn bộ, đeo cà vạt cái gì mà đeo cà vạt, đánh cho anh một trận bây giờ!
Kiều Phong bất đắc dĩ bỏ cái cà vạt xuống, hỏi cô bằng giọng thương lượng:
- Tôi nhất định phải đeo nơ à? – Nói chung là chẳng mạnh mẽ chút nào.
Lam Sam cười:
- Có thể thay, nhưng nhất định phải đội trên đầu.
Kiều Phong đành phải theo thôi.
Lam Sam hỏi:
- Cuối buổi tọa đàm có phải anh sẽ phải trả lời trực tiếp các câu hỏi phỏng vấn của người nghe không? Có cần tôi lừa họ giúp anh không?
Kiều Phong lắc đầu:
- Không cần, tôi biết họ sẽ hỏi gì rồi.
Lam Sam nghe vậy lại thấy hiếu kỳ:
- Hỏi cái gì thế?
- Hỏi tôi đã có bạn gái chưa.
…. Được rồi, đương nhiên là sẽ có người hỏi như vậy.
Lam Sam lại hỏi:
- Vậy từ trước đến nay anh trả lời thế nào? Ăn ngay nói thật à?
- Đương nhiên là ăn ngay nói thật rồi. Những chuyện như vậy tôi đâu cần thiết phải nói dối chứ.
- Anh đẹp trai, anh như vậy là không được đâu. Chẳng lẽ người ta hỏi anh có bạn trai hay chưa anh cũng nói thật à?
Kiều Phong ném cho cô một cái nhìn đầy kì quái.
- Đương nhiên.
Lam Sam hoảng hốt:
- Anh anh anh… anh nói với họ là anh có bạn trai á?
- Không. Tôi làm gì có bạn trai. – Kiều Phong hơi mất hứng. Tôi đâu có bị đồng tính luyến ái đâu.
Anh thấy hơi thất vọng, tuy trước đây đã từng có nhiều người hiểu nhầm khuynh hướng giới tính của anh, thậm chí ngay đến người nhà anh cũng từng nghi ngờ anh, nhưng từ trước đến nay anh đều tỏ ra rất thản nhiên không quan tâm…. thế nhưng bây giờ nghe Lam Sam lên tiếng tưởng tượng lung tung như vậy lại khiến anh đặc biệt khó chịu.
- Bớt giận bớt giận. – Lam Sam cảm thấy mình hơi quá đáng, đáng nhẽ cô không nên nói suy nghĩ thật của mình ra miệng, chọc ngoáy đúng chỗ đau của người ta kể cả là những người có giáo dục cũng sẽ không thể chấp nhận nổi đâu nhé. Cô cười cầu tài: - Tôi chỉ đùa một chút thôi….
Kiều Phong dường như đột nhiên phát hiện ra một chân tướng:
- Có phải cô đang thử thăm dò tôi?
- À? Đúng đúng, tôi đang thử thăm dò anh.
Anh nhìn cô đầy ẩn ý, cuối cùng dường như bừng tỉnh mà gật đầu:
- Tôi hiểu rồi.
Lam Sam cũng chẳng biết vị tiểu thiên tài này hiểu cái gì, mà cô cũng không dám hỏi. Hai người cứ vậy bước ra cửa. Kiều Phong hiên ngang đi thẳng một đường đạp cát bay đá trời long đất lở đến trường. Khi anh bước vào phòng hội trường, ngoài dự liệu của Lam Sam, toàn phòng đều kinh diễm. Có nữ sinh còn thật sự không kiềm chế nổi mà che miệng thấp giọng hét chói tai, nhiều cô còn giơ điện thoại di động lên chụp lấy chụp để.
Kiều Phong nhẹ điểm ngón tay chỉnh lại microphone, đến khi xác định đã mở hệ thống âm thanh, anh nói vào microphone với kinh nghiệm lãnh đạo lâu năm:
- Có thể chụp ảnh nhưng xin miễn đăng lên các phương tiện online.
Tôi tớ bên dưới mãnh liệt gật đầu.
Toàn bộ các chỗ ngồi đều đã chật kín, một vài chỗ trống linh tinh cũng đã sớm bị chiếm mất, Lam Sam hết đường xoay xở, chẳng lẽ lại bắt cô đứng phía sau nghe giảng hai tiếng đồng hồ à? Cô nhìn về đằng sau, phát hiện một chỗ để ghé ngồi cũng chẳng còn.
Rơi vào đường cùng, không thể làm gì khác hơn là đành phải huy động đến “sắc đẹp”, dù sao đây cũng là một loại vũ khí có uy lực cực lớn nhé. Lam Sam cười và nói với một bạn nam ngồi cạnh chỗ trống:
- Bạn học ơi, bên cạnh bạn đã có ai ngồi chưa?
- Có… À không, không có! – Bạn nam nhanh nhẹn cất quyển sách đi, mời Lam Sam ngồi vào đó. Cậu ta thầm nghĩ, người anh em, thành thật xin lỗi….
Lam Sam ngồi xuống, một lát sau buổi tọa đàm bát đầu, cả hội trường trở lại yên tĩnh. Cô ngồi ngoan ngoãn chăm chú nghe giảng như một cục cưng. Nội dung bài giảng của Kiều Phong rất sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu, ban đầu cô còn nghe hiểu một phần nào đó, đến nửa giờ sau thì hoàn toàn như đang nghe thiên thư. Nếu muốn trách thì chỉ cỉ có thể trách kiến thức căn bản các môn khoa học tự nhiên cơ sở quá tệ, hơn nữa đã tốt nghiệp nhiều năm nên chữ thầy toàn bộ đã sớm trả lại cho thầy mất rồi.
Chán chết mất, cô chẳng biết làm gì khác hơn đành một tay chống cằm nhìn anh.
Không khí trong phòng hội thảo tương đối nóng, Kiều Phong đã cởi oái vest khoác trên ghế, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi màu đen. Chiếc áo sơ mi được nhét trong quần một cách sạch sẽ thẳng thớm, vững vàng thỏa đáng. Anh đứng trên bục giảng, thân hình thẳng tắp cao ngất, như một một thân tre đen tuyền. Anh giảng bài vô cùng nhập tâm, giọng nói ôn nhuận như dòng nước suối róc rách chảy.
Lam Sam nhếch miệng nhe răng cười với anh.
Kiều Phong đang giới thiệu đến một công thức trên màn chiếu nên không nhìn thấy cô.
Lam Sam càng hăng hái, nhăn mày nhíu miệng không ngừng thay đổi biểu cảm trên khuôn mặt với anh. Sau cùng, cô hướng ngón tay xuống dưới đè chop mũi xuống, mắt trợn trắng, lè lưỡi, giả heo cho anh xem.
Kiều Phong vừa giảng xong công thức, quay lại ma xui quỷ khiến thế nào mà hơi thoáng nhìn về phía Lam Sam. Vốn đang giảng đến phần trọng tâm bỗng nhiên nhìn thấy cái "mặt heo” mắt nghiêng miệng lệch kia, anh quên sạch toàn bộ trong đầu, trợn mắt há miệng nhìn cô.
- Khụ khụ khụ. – Lam Sam tiện tay vớ đại một quyển sách lên che mặt.
- Khụ. – Kiều Phong thu mắt, thấy toàn bộ sinh viên đều đang kinh ngạc nhìn anh, anh thấy hơi chột dạ, cúi đầu nhìn xuống.
Chỉ trong chớp mắt, lúc cúi đầu, anh không nhịn được mà cong cong khóe môi.
Lam Sam trốn mặt sau quyển sách, nghe thấy tiếng các nữ sinh sau lưng khẽ hô:
- A a a! Mau chụp lại ảnh! Mau chụp lại ảnh!
Một giờ còn lại, Lam Sam quyết tâm chỉ cắm cúi chơi game trên di động, cuối cùng cũng đến phần trả lời vấn đáp. Quả nhiên có người đứng dậy hỏi Kiều Phong có bạn gái không.
Lam Sang chợt có thể lí giải được tâm lý của cô bé này. Kiều Phong không chỉ đẹp trai mà quan trọng nhất là tính tình vừa ôn hòa vừa kiên trì., rất thích hợp để người ta trêu đùa nhé. Các cô nàng này không nhất định thật sự có tình ý với anh, thế nhưng… lưu manh đùa giỡn một chút cũng rất thú vị, không tệ đâu nhỉ.
Kiều Phong nói:
- Vẫn đề này không liên quan đến đến nội dung buổi toạ đàm ngày hôm nay, xin lỗi tôi không thể trả lời được.
Lam Sam đã hiểu, đây chính là cách “ăn ngay nói thật” của anh. Thiệt thòi cho cô còn tưởng tên tiểu tử ngốc này sẽ trực tiếp nói cho người khác biết rằng mình không có bạn gái cơ.
Cô nữ sinh đề cập đến vấn đề này hì hì ngồi xuống, trả mic lại cho người dẫn chương trình. Người dẫn chương trình đã có kinh nghiệm, đưa mic ột nam sinh giơ tay. Bạn nam đó hỏi Kiều Phong một số vấn đề tương đối chuyên nghiệp, nhưng dù sao Lam Sam nghe cũng không hiểu nổi. Kế tiếp còn một cơ hội cuối cùng, hầu hết tất cả sinh viên đều giơ tay lên, Lam Sam cũng giơ tay góp vui, cô còn giơ cao thật là cao, còn lắc trái lắc phải giúp Kiều Phong gia tăng khí thế.
Đại khái không biết do tay cô dài hơn hay vì trông cô xinh đẹp, nói chung là người dẫn chương trình đưa mic cho cô.
Lam Sam:
- … - Cô ngã cú này đủ đau đi…
Kiều Phong rất bình tĩnh nhìn Lam Sam, đợi vấn đề của cô. Anh đã giảng hai giờ đồng hồ, anh không tin cô nàng này ngốc nghếch đến nỗi một vấn đề cũng chẳng nghĩ ra.
Đầu Lam Sam trống rỗng, những thứ cô vất vả lắm mới nghe hiểu hiểu một chút đã sớm quên sạch sẽ từ lâu, bây giờ căn bản cô chẳng biết phải hỏi gì. Hầu hết tất cả mọi người đều đang chăm chú nhìn về phía cô, hình như hiện tại cô có nói gì cũng chẳng thích hợp nữa. Cô cầm mic, tự nhiên thấy khẩn trương, bật thốt lên:
- Anh có thể mời tôi ăn bữa khuya không?
Cả một hội trường rộng lớn đều ồ lên, tất cả mọi người đều cảm thấy da mặt cô nữ sinh này quá dày đi, dĩ nhiên họ dõi mắt nhìn Kiều giáo sư và nghĩ, nữ sinh không biết xấu hổ thế này chắc chắn sẽ bị Kiều giáo sư thẳng thừng từ chối rồi!
Tất cả mọi người đều đang đợi lời từ chối của anh.
Kiều Phong mím môi, đáp:
- Được.
Quần chúng vây xem âm thầm lệ rơi trong gió, thật chó má mà! Vậy mà cũng được sao?
Hóa ra Kiều giáo sư cũng thật khéo miệng!

Tan cuộc, Lam Sam không kịp đợi Kiều Phong, vô số ánh mắt cừu thị của rất nhiều nữ sinh chĩa vào cô, cô cảm thấy chỉ cần đi chậm một chút không chừng cô sẽ bị xuyên thủng mất.
Đi như chạy ra khỏi phòng hội trường, được một lúc, Lam Sam nhận được điện thoại của Kiều Phong.
- Cô đang ở đâu?
- Tôi cũng không biết….
Kiều Phong hơi bị bất đắc dĩ:
- Ngu ngốc, đứng im tại chỗ không được nhúc nhích.
Lam Sam mở định vị GPS trong di động ra, Kiều Phong nhanh chóng tìm được cô. Anh định thực hiện lời hứa, đưa cô đi ăn đêm.
Bóng đêm mờ ảo, hai người cùng dạo bước trong sân trường.
Để phù hợp với buổi tọa đàm, Lam Sam mặc một cái áo khoác cổ tròn có điểm vài bông hoa cùng một chiếc váy ngắn đến đầu gối, chân đi một đôi giày đế bằng mõm tròn màu kẹo ngọt phô bày trọn vẹn toàn bộ đường cong duyên dáng của đôi chân dài và cái mắt cá chân xinh xắn, mái tóc vẫn buông xõa như mọi ngày cùng với khuôn mặt xinh đẹp được trang điểm nhẹ nhàng làm tăng thêm sự quyến rũ. Cô đi bên cạnh Kiều Phong chính là một đôi kim đồng ngọc nữ điển hình thu hút sự chú ý của mọi người qua đường ùn ùn ghé đến vây xem.
Lam Sam chắp tay sau lưng đứng trước mặt Kiều Phong, cô đứng đối diện anh, rồi họ cùng đi khuất.
Tiết trời tháng năm, những chiếc lá bay bay trên sân trường, các tán cây khẳng khiu trơ trụi, chỉ còn duy nhất một cây hoa xưa yên tĩnh nở rộ điểm xuyết trong màu xanh rậm rạp của lá cây đầu mùa hạ. Gió đêm khẽ thổi qua mang theo hương thơm thoang thoảng man mát của hoa nhài khiến làn váy của cô khẽ tung bay, y mệ phiêu hương.
- Kiều Phong, hôm nay biểu hiện của anh không tồi nhé. – Lam Sam cười.
- Cảm ơn… Căn bản cô nghe cũng chẳng hiểu.
- Tôi.. hì hì hì hì….
Lại một cơn gió nữa thổi qua, Kiều Phong hỏi:
- Cô có lạnh không?
- Gì mà có lạnh hay không… Anh định mời tôi ăn gì đây?
- Tùy cô muốn ăn gì thì ăn.
- Tốt lắm tốt lắm, tôi phải chọn lựa cẩn thận mới được.
- Thùng cơm à, lẽ nào hôm nay tôi không cho cô ăn no hay sao?
- Khụ khụ khụ khụ khụ khụ…. Anh học mấy từ ngữ này ở chỗ nào thế ?
…..
Giọng nói của hai người văng vẳng xa dần trong hương đêm càng ngày càng nồng đậm.

CÁI THÙNG CƠM SÁT VÁCH Chương 20: Mỉm Cười

CÁI THÙNG CƠM SÁT VÁCH
Chương 20: Mỉm Cười

Sau khi hoàn tất công việc thị sát, Tống Tử Thành yêu cầu triệu tập toàn thể công nhân viên trong công ty đến phòng hội trường lớn để tham dự một cuộc họp. Bởi vì có tương đối đông người, nên sẽ có khá nhiều người phải đứng. Lam Sam mặc dù có tư cách để được ngồi ghế nhưng cô quyết noi gương cho binh sĩ mà đứng giữa một đống người.
Cô cúi thấp nhất có thể, cố gắng khiến bản thân trở nên càng thấp càng tốt, sau đó lẩm bẩm nói:
- Nghìn vạn lần đừng nhìn thấy tôi, nghìn vạn lần đừng nhìn thấy tôi….
Tống Tử Thành đột nhiên nghiêng đầu, ánh mắt như đinh ghim bắn qua đây.
Lam Sam:
- ….
Vẫn may là anh không nhìn lại mà khẽ liếc đảo qua bằng một cái nhìn sắc bén.Những người đứng xung quanh Lam Sam đều bị liên lụy vì không biết đại Boss đang lườm ai.
Lam Sam cảm thấy mình đang lành ít dữ nhiều.
Tống Tử Thành rất tự nhiên chào hỏi xã giao một vài lời, sau đó anh bắt đầu vào vấn đề chính trong đó vừa tán dương vừa nêu những phê bình cần cố gắng với một mức độ vừa phải, dù sao anh mặc dù là đại Boss nhưng vẫn không phải là người điều hành công ty nên vẫn phải để lại cho tổng giám đốc của họ chút mặt mũi.
Sau đó, Tống Tử Thành tuyên bố rằng trong khoảng thời gian rảnh rỗi không biết làm gì anh đã tự chủ trì công đạo với “ cuộc điều tra tố chất tận tâm của nhân viên”, hiện anh muốn tổng kết một chút về kết quả đạt được.
Lam Sam trốn sau một người đàn ông cao 1 mét 85, to lớn vạm vỡ, đầu cúi như sắp chui vào mai. Cô đoán mình chắc chắn sẽ bị điểm danh phê bình, không biết Tống Tử Thành sẽ mắng cô như thế nào đây, liệu có tống cổ cô cuốn gói luôn không…. Lam Sam tự an ủi bản thân, thích cút thì cút, người như thế mà cũng đòi mở công ty, ai thèm làm chứ!
- Trong cuộc điều tra này, có nhân viên có biểu hiện tốt nhưng cũng có người biểu hiện chưa được tốt lắm, lại có người biểu hiện rất không tốt. Để khích lệ căn cứ vào biểu hiện của mỗi người hôm nay tôi sẽ tự móc tiền túi để thưởng cho họ. Dù số tiền ấy không đáng là bao nhưng dù sao cũng đủ để thể hiện sự khẳng định cũng như phủ định của tôi đối với các bạn. Sau đây các bạn có thể tự đánh giá lại bản thân một chút, phát huy các ưu điểm cũng như tự sửa chữa các khuyết điểm của mình.
Nói nhiều như vậy, tóm gọn cũng chỉ mấu chốt trong hai từ: Phát tiền !!!
Vốn đại đa số còn đang nháo nhào nghi nghi hoặc hoặc không biết lão đại điều tra bằng thủ đoạn gì mà sao đến chính họ cũng không biết, nhưng bây giờ nghe nói đến được cầm tiền, họ liền dời chú ý, liều mạng vỗ tay trầm trồ khen ngợi.
Tống Tử Thành giơ tay lên áp chế tiếng vỗ tay, tiếp tục nói:
- Tiền thưởng của các bạn đã được tôi chuyển đến các trưởng bộ phận, các bạn có thể tìm đến quản lí bộ phận để lĩnh. Hiện tại tôi muốn phê bình nghiêm trọng một người cũng như biểu dương một người.
Tới rồi.!
Lam Sam ló ra từ phía sau anh chàng vạm vỡ, nhìn anh bằng cái nhìn đầy tội nghiệp.
Đôi mắt nhỏ bé đáng thương như một chú chó nhỏ bị ném ra đường ba ngày không được một bát cơm trắng. Tống Tử Thành thiếu chút nữa không kiềm chế được. Anh cắn răng, cố tình làm mặt lạnh như la sát:
- An Ngữ Cầm.
Thiếu chút nữa Lam Sam đã bước ra khỏi hàng, nhưng nghe thấy không phải tên mình, cô vội vàng rút chân lại.
An Ngữ Cầm là trưởng phòng khách hàng, cô ta không ngờ đại Boss sẽ gọi đích danh mình, phản xạ có điều kiện mà "A" lên một tiếng, sau khi thấy tất cả mọi người đều nhìn mình, cô cuống quýt cúi gằm xuống.
- Bản thân là trưởng phòng khách hàng chuyên xử lý các phàn nàn cũng như thăm hỏi đáp lễ khách hàng, vậy mà lại tuyên truyền tin tức của khách hàng cho tất cả mọi người đều biết, ảnh hưởng đến danh dự công ty cũng như ảnh hưởng trực tiếp đến danh dự cá nhân. Cô không phải là mới làm việc với khách hàng một hai lần, vậy tố chất chuyên nghiệp của cô ở đâu?
An Ngữ Cầm hơi khó xử, nhỏ giọng nói:
- Thưa sếp, tôi sai rồi. – Thật ra trong chuyện này cô đã ra tay hạ thêm chút độc thủ. Tối thiểu nếu như khách hàng có thật sự trách cứ , cô có thể nói chuyện riêng với Lam Sam mà không cần phải trực tiếp báo cáp lên lãnh đạo. Còn về phần truyền sự tình ra ngoài, tuy trái với quy định của công ty nhưng ai có thể ngờ được đột nhiên lại bị đại Boss sờ gáy đây…
Nói chung, cô chỉ lợi dụng cơ hội này để khiến Lam Sam phải khó xử một chút vì anh chàng đồng nghiệp nam mà cô thầm mến lại lén thích Lam Sam. Cái sổ nợ rối tung rối mù này đến chính Lam Sam cũng không biết, thấy người đang bị phê bình không phải mình, cô nhất thời vẫn chưa hoàn hồn.
Tống Tử Thành khấu trừ một tháng tiền thưởng của An Ngữ Cầm đồng thời còn yêu cầu cô phải viết bản kiểm điểm. Sau đó anh uyển chuyển nói:
- Tiếp theo, tôi muốn biểu dương một người. Trong thời gian tôi giả trang thành khách hàng đến đây đã được tiếp đãi chuyên nghiệp, phục vụ tận tâm, đối với số liệu mỗi loại xe đều nắm rõ như lòng bàn tay, luôn rèn luyện tính chuyên nghiệp để vượt qua thử thách. Điểm quan trọng nhất là: - Anh dừng lại một chút, giọng điệu bỗng trở nên hài hước: - Vượt qua được khảo nghiệm về tiền bạc và sắc đẹp.
Các nhân viên phối hợp cười vang.
- Người đó chính là – Tống Tử Thành nhìn về phía cô, - Lam Sam.
Lam Sam sửng sốt, mở to hai mắt nhìn anh.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía cô, người thanh niên cao lớn khẽ nhích sang bên cạnh không che đậy cho cô nữa. Mọi người nhìn Lam Sam vỗ tay. Lam Sam cười hì hì khúc khích vỗ tay theo mọi người.
Lão Vương không nhìn được nữa, vẫy cô:
- Còn không mau đến đây.
Lam Sam khúc khích đi đến đứng trước mặt Tống Tử Thành. Tống Tử Thành trao cho cô một phong bì bằng cả hai tay.
- Làm không tồi, tiếp tục cố gắng nhé.
- Cảm ơn tổng giám đốc Tống. – Cô nhận phong bì, tay thấy nặng trịch, thế nào cũng phải được không một vạn cũng tám nghìn nhỉ?
Lam Sam giơ phong bì lên vẫy vẫy mọi người, mọi người đều dành cho cô một tràng vỗ tay. Cuộc đại hội tổng kết như mộng ảo chấm dứt, Lam Sam ôm phong bì về bàn làm việc, mở ra, òa đúng một vạn. Mọi người đứng xa xa cũng tự nhiên ghé lại chúc mừng.
Phần lớn người làm nghề tiêu thụ đều rất năng động, mọi người vây quanh Lam Sam yêu cầu cô chia sẻ kinh nghiệm, quan trọng nhất là làm sao để vượt qua khảo nghiệm của Boss.
Lam Sam nghĩ nghĩ một chút, thật ra cô có làm gì đâu, từ đầu đến cuối cô còn chả biết Tống Tử Thành đang khảo nghiệm cô, cô tiếp đãi anh ta giống như các khách hàng bình thường khác, lúc cần khách sáo thì sẽ khách sáo, nhưng cũng không kiêu ngạo không siểm nịnh hay khúm núm nịnh bợ. Dù sao Tổng giám đốc Tống người ta cũng rất phong độ, bị vứt giữa đường cũng không lấy quan báo tư thù, nếu mà là cô chắc chắn cô sẽ không để yên đâu.
Nói mà xem, chỉ dựa vào khuôn mặt, Tống Tử Thành cũng xài được một đống phụ nữ đâu cần mặt dày mày dạn bám lấy cô, quả nhiên là có huyền cơ.
Tâm trạng của Lam Sam vô cùng tốt, cô luyện mồm mép với các đồng nghiệp, từ phòng tiêu thụ truyền ra những trận cười hoan thanh tiếu ngữ.
Cô lại gửi cho Kiều Phong một tin nhắn: Tôi đã bảo về được công việc rồi !
~(≧▽≦)/~ vỗ tay vỗ tay.
Rất nhanh, Kiều Phong trả lời cô: Chúc mừng.
Lam Sam : Muốn ăn gì? Chị mời!
Kiều Phong: Tối nay?
Lam Sam: Không không không, đêm nay tôi phải mời các đồng nghiệp đi liên hoan.
Kiều Phong: Ừ
Rốt cuộc anh vẫn chưa nói mình muốn ăn gì, Lam Sam quyết định về nhà sẽ hỏi lại anh.
Sau khi tan việc, các nhân viên ùa ra đứng tụ lại thành một đám đông, vừa cười vừa nói chuyện, mới đi đến đại sảnh đã vừa vặn gặp Tống Tử Thành. Mọi người đều được nhận tiền thưởng từ chỗ Tống Tử Thành nên bây giờ đặc biệt yêu mến tổng giám đốc Tống, ai cũng chào hỏi anh.
Tống Tử Thành gật đầu, hỏi:
- Định đi liên hoan à?
Tất cả đều nhìn về phía ông chủ chi Lam Sam, có người còn nháy mắt, đề nghị Lam Sam mời Tống Tử Thành.
Lam Sam liền kiên trì nói:
- Đúng vậy, Tổng giám đốc Tống có định tới không?
Tống Tử Thành chưng cái vẻ mặt “Tôi quen biết với cô à” vô cùng lạnh lùng, nhẹ nhàng lắc đầu:
- Ngại quá , không rảnh.
Lam Sam thở dài, kéo các đồng nghiệp chạy mất hút.
Cô cảm thấy rằng khẳng định Tống Tử Thành vẫn còn ghi thù, nhưng vì người ta là người có giáo dục nên sẽ không biểu hiện ra thôi.
Vì mai còn phải đi làm nên mọi người không dám tụ tập muộn, hơn 8 giờ đã tản về. Lam Sam bước ra khỏi nhà hàng, cô từ chối vài ý tốt của đồng nghiệp, một mình đi về phía ga tàu điện ngầm. Vừa uống vài chén, lại có mặt cấp trên, mặt cô hơi nóng lên, cùng với làn gió mát mẻ thoáng đãng thổi bên ngoài khiến tâm trạng cũng trở nên thật thoải mái. Trên đường đến ga tàu điện ngầm, cô ngang qua một khu vui chơi, mặt trời đã lặn từ khuya nên các hàng bánh kẹo đang lục tục thu dọn quầy hàng.
Oa Oa … Kẹo bông?
Lam Sam đè lên rào chắn, hô to gọi chú bán kẹo bông đang đứng bên đường:
- Này ! Này ! Kẹo bông!
Chú bán kẹo càm thấy đang bị một nữ lưu manh đùa giỡn, ông không nói gì, lặng lẽ tiếp tục dọn hàng.
- Bán cho tôi một cái kẹo bông.
Nghe đên đây, ông mới đi tới.
Chiếc kẹo bông rất to, chú bán kẹo đạp qua đường, với tay qua lan can sắt đưa cho Lam Sam kẹo bông, may là cả hai đều cao nêu giao dịch mới được thuận lợi hoàn thành.
Bán xong kẹo, chú bán kẹo lại mời chào cô thêm đồ chơi.
Lam Sam hỏi:
- Chú có gì vậy?
- Bờm tai mèo, bờm tai chuột , bờm hươu cao cổ. – Đều đội ở trên đầu.
- Cổ cháu dài, chú bán cho cháu cái hươu cao cổ đi.
Lam Sam đội trên đầu hai cái bờm, tay cầm que kẹo bông đi về phía ga tàu điện ngầm. Giờ này đã qua giờ tan tầm nên trên tàu cũng không quá đông, không ai chen lấn xô lên cái kẹo bông của cô nhưng dọc đường về không ít người nhìn cô, Lam Sam cũng không thèm để ý.
Về đến nhà, cô giấu cây kẹo sau lưng, gõ cửa nhà Kiều Phong.
Kiều Phong mở cửa, nhìn thấy cái bờm trên đầu cô lại càng hoảng sợ.
Lam Sam chắp tay sau lưng, chớp chớp mắt, cười hì hì với anh. Vì uống rượu nên khuôn mặt cô hơi ửng hồng, ánh mắt ướt sũng.
Kiều Phong không nén được mà đưa tay vuốt tóc cô, nhẹ nhàng xoa, không cẩn thận làm rơi chiếc bờm khỏi tóc cô, anh thở dài.
Lam Sam kinh ngạc.
- Anh không định đeo bờm cho tôi đấy chứ?
- Tôi đâu ngốc như cô. – Anh vừa nói, hai tay lại đeo chiếc bờm lại cho cô, chỉnh chỉnh lại cho đẹp.
Lam Sam vui vẻ lấy từ sau lưng:
- Reng reng reng reng! … Cho anh này!
Kiều Phong nhìn thấy cây kẹo thì ngẩn người, vẻ mặt anh dường như tan ra, anh nhận cây kẹo bông và nói:
- Cảm ơn.
- Không cần cảm ơn không cần cảm ơn, hai ta là ai với ai chứ. – Lam Sam vừa nói vừa giơ tay lên huých nhẹ một quyền vào vai Kiều Phong.
Kiều Phong đáp lại bằng một nụ cười.
Nụ cười của anh rất thanh thản, lại vừa sinh động như hoa nở xuân về, mùa xuân phơi phới khắp muôn nơi.
Lam Sam sửng sốt phải mất một lúc mới lắc lắc đầu, xua tay với anh:
- Lần sau anh đừng cười với tôi nhé.
- Sao vậy?
- Tôi sợ thú tính sẽ nổi lên mất.

CÁI THÙNG CƠM SÁT VÁCH Chương 19: Boss

CÁI THÙNG CƠM SÁT VÁCH
Chương 19: Boss

Bữa tối do Kiều Phong mời tại quán Tiểu Nam Quốc chuyên các món ăn Thượng Hải, các món ăn được làm theo phong cách phương nam nên định lượng không lớn lắm, ba người họ gọi sáu món.
Tiểu Du Thái hiện đã thân thiết hơn với Kiều Phong, trước mặt anh cô cũng không còn câu nệ. Lúc các món ăn được bê lên, cô bắt Lam Sam và Kiều Phong không được động đũa, cô lấy di động ra tự chụp ảnh, càng chụp càng nghiện, đòi cả ba người cùng chụp chung một tấm “Bạn gái thân thiết”.
Kiều Phong không phục:
- Tôi không phải là bạn gái thân thiết của các cô.
- Anh à anh à, anh dĩ nhiên không phải rồi, anh là chuẩn man trăm phần trăm, đàn ông mạnh mẽ như máy bay chiến đấu.
Kiều Phong gật đầu, sâu sắc chấp chận.
- Mau đến đây cùng chụp nào.
Ngay sau đó anh liền đi tới.
Căn cứ theo nhân tố chiều cao, Tiểu Du Thái sẽ ở chính giữa, Lam Sam và Kiều Phong đứng hai bên giống như hai cận vệ. Tiểu Du Thái nháy máy liên tiếp chụp hết tấm này đến tấm khác, càng xem ảnh cô lại càng muốn khóc.
Cô mà nói, lớn lên cũng đâu quá khó coi, ném trong một đống người cũng được coi là một tiểu mỹ nữ, nhưng khi đứng cạnh hai tuấn nam mỹ nữ cấp bậc yêu nghiệt này, cô dường như biến thành một cô thôn nữ. Tấm hình như thế này làm sao cô có thể đăng lên cho bạn bè xem chứ, biết giải thích thế nào đây, làm sao mà câu like câu vote được chứ?
May là cô còn có mấy phần mềm chỉnh sửa. Tiểu Du Thái là một cô bé rất thật thà nhé, nên sẽ không tung cái mặt thật lên (chủ yếu vì ngu ngốc) nên cô thêm cho Lam Sam và Kiều Phong mỗi người một cái miệng cười thật rộng.
Như vậy trông sẽ thuận mắt hơn nhiều nhé.
Ăn cơm xong, ba người chia tay ở trạm tàu điện ngầm, Lam Sam về cùng Kiều Phong. Đến cổng tiểu khu Kiều Phong qua cổng bảo vệ để nhận hàng chuyển phát nhanh.
- Cái gì đây? – Lam Sam hỏi.
- Trà dữu tử.
Đã từng nhìn thấy người đàn ông này ăn kẹo bông uống sữa tươi, nay lại nhìn thấy trà dữu tử, Lam Sam vô cùng bình tĩnh. Trên tay Kiều Phong cầm không ít thứ, cho nên Lam Sam cầm trà dữu tủ giúp anh.
Đến cửa, Kiều Phong nhận trà dữu tử, hỏi Lam Sam:
- Cô có muốn nến thử không?
Nếu một người đàn ông khác hỏi như vậy Lam Sam nhất định sẽ suy nghĩ thêm một chút, nhưng đây lại là Kiều Phong nhé…
Dù sao hiện tại mới hơn 8 giờ tối, Lam Sam có quay về phòng mình cũng không có việc gì để làm nên theo chân anh vào nhà.
Kiều Phong mở TV, để Lam Sam ngồi trong phòng khách chờ, anh vào bếp pha trà dữu tử.
Schorodinger ngồi chiễm chệ trên ghế salon trong phòng khách, thấy Lam Sam đi đến, lười biếng nhìn cô một cái. Đối với cô gái này, nó đã từng dọa nạt, đã từng đuổi khéo, nhưng biết làm sao được da mặt đối phương quá dày, có chết cũng không chịu về cho nên bây giờ nó cũng lười phản ứng với cô.
Lam Sam biết Schorodinger không thích thấy cô, nhưng cô vẫn đặt mông ngồi xuống bên cạnh Schorodinger.
Schorodinger cho rằng cô muốn tấn công nó, nên cảnh giác nhìn cô.
Lam Sam đâm đầu mình vào người nó:
- He he, muốn đánh nhau không?
Schorodinger sau đó lùi lại một bước:
- Meo meo!
- Yêu tinh, nổi giận hả? Lam Sam lại dính sát vào đùa với nó: - Mày vừa đánh tao đánh tao đánh tao đánh tao nhé!
- Meo meo! – Tuy rằng nó không dám đánh cô nhưng gặp nguy không loạn, vẫn giữ vững tinh thần meo meo đầy tự tôn kiêu ngạo.
Lúc Kiều Phong bê hai chén đồng Mác vào phòng khách, vừa vặn nhìn thấy một người một mèo đang giằng co.
Lam Sam quay lưng về phía Kiều Phong, lại tiếp tục cọ cọ vào người Schorodinger. Cô cười híp mắt đâm vào đầu nó:
- Tao nói này cái tên tiểu thái giám kia, mày trưng cái bộ mặt thái thượng hoàng ra làm gì hử? Hử? Long bào của hoàng thượng mà máy dám làm hỏng hử? Hử? Mày có biết bộ long bào đấy giá bao nhiêu tiền không? Có lột da mày ra cũng không đủ đền đâu nhé. He he? Mày còn không phục hử? Vị hoàng thượng đó thanh cao nhân hậu nếu không cái mạng chó của mày tiêu rồi nhé, à không, cái mạng mèo…
Schorodinger chỉ có thể meo meo tới meo meo lui ầm ĩ với cô. Hai ngôn ngữ không thông đồng thời lại vẫn có thể nhốn nháo túi bụi, Kiều Phong đứng bên cạnh xem đủ luôn.
Thật là một bộ đôi trẻ con ngu ngốc.
Anh đột nhiên có phần lý giải được vì sao đàn ông lại có áp lực lớn khi đứng trước đàn bà đến như vậy….
…***….
Trước giờ làm việc, lão Vương nói với Lam Sam:
- Hôm nay cô mang vài cấp dưới đứng trước cửa, 10 rưỡi tập hợp trước cửa phòng trưng bày.
Có câu nói, nghe nhạc hiệu đoán chương trình, Lam Sam lập tức sáng tỏ chuyện gì sắp xảy ra.
- Giám đốc Vương, hôm nay sếp tổng đến?
Lão Vương rất thích điểm thông minh này của Lam Sam, không bao giờ ông phải mất thời gian nói nhiều lời với cô. Nhưng dù vậy lão Vương vẫn hơi lo lắng, vụ Lam Sam quấy rối tình dục một nam khách hàng đã trở thành một bóng ma không sao có thể xóa mờ trong lòng ông. Ông cẩn thận dặn dò Lam Sam:
- Cô nhất định phải giữ đúng phép tắc cho tôi, tôi nghe nói sếp tổng đang làm cái gì đó gọi là “Điều tra tố chất tận tâm của nhân viên.” , sẽ thưởng phạt nghiêm minh đấy. Nếu không đúng ý ông ta sẽ lập tức bị tống cổ ngay.
Lam Sam chẳng hề để ý:
- Yên tâm đi, một nhân viên xuất sắc như tôi có đốt đèn đi đâu mà tìm được chứ.
Đến 10 rưỡi sáng phòng tiêu thụ của Lam Sam đều tập hợp lại tại phòng trưng bày, mọi người đều đứng vào vị trí làm công việc của mình. Giám đốc từng phòng đều mang một lý do rất hợp lý để ra đây nghênh đón đại Boss. Vì phòng tiêu thụ gần phòng trưng bày nhất nên hiển nhiên sẽ trở thành phòng đầu tiên được lãnh đạo thị sát.
Một người đàn ông cao lớn được một đám người vây quanh đang tiến vào, Lam Sam vừa nhìn thấy mặt anh ta, nụ cười trên mặt đã trở nên cứng đơ.
Tống Tử Thành! Anh ta là đại Boss! Chó má a a a!!!!
Lần gặp mặt gần đây nhất của hai người, Lam Sam đã đem vứt anh ta giữa vườn cây tuyệt đẹp, còn ném thêm cho anh ta hai xu tiền lẻ để anh đi bộ một kilomet mới được ngồi xe buýt về nhà.
Nghĩ một cách lạc quan, người đàn ông này cũng không đến nỗi ngu ngốc, hẳn lúc đó anh ta có mag theo ví tiền và điện thoại di động, anh ta có thể gọi rất nhiều người lái xe đến đón, hoặc có thể thuê xe địa phương về.
Nhưng mặc kệ kết quả thế nào đều không thể cải biến được một sự thực là Lam Sam đã hạ nhục thẳng mặt đồng thời bỏ rơi anh ta.
Trong lòng Lam Sam đầy lo sợ bất an, cô hoảng hốt đến mức chân đảo lộn xộn vòng quanh.
Cô không dám nhìn anh, cúi đầu như một học sinh tiểu học vừa phạm lỗi.
Tống Tử Thành đi đến trước mặt cô, khớp hàm cô run rẩy:
- Tống, Tổng giám đốc Tống.
Rốt cuộc cô cũng hiểu được vì sao lúc Tiểu Du Thái nhìn thấy Ngô Văn lại hoảng hốt đến mức bị nói lắp, nhất định cô nàng này đã gây ra một vụ gì đó đuối lý…
Tống Tử Thành chỉ gật đầu chào Lam Sam, rồi không nhìn cô thêm.
Thoạt nhìn giống như tất cả mọi người đều không hề quen biết.
Sau khi thăm quan phong tiêu thụ, anh dẫn mọi người vào đại sảnh chính.
Đại Boss vừa đi khỏi, tất cả nhân viên phòng tiêu thụ đều thở phào nhẹ nhõm, sau đó túm tụm lại với nhau, bàn tán một cách vô cùng hưng phấn. Một số cho rằng tổng giám đốc đẹp trai đến tàn bạo, một số khác thì lại nói về “Cuộc điều tra về tố chất trung thành của nhân viên”, vì dù sao vấn đề này cũng liên quan trực tiếp đến lợi ích bản thân họ.
Lam Sam yên lặng nghe họ tào lao, căn bản cô đang chẳng có tâm trạng xem mồm vào.
Nếu quả thật có cuộc điều tra tố chất nhân viên gì gì đó, khỏi cần phải nhắc đến điểm của cô. Trên đường thử xe còn ném đại Boss, thử nhìn cả cái công ty này, à không phải nói là toàn bộ nhân viên trên thế giới này, cũng chẳng tìm thấy người thứ hai đâu.
Cô cảm thấy mình sắp bị tống cổ ra đường rồi.
Là một nhân viên tiêu thụ ưu tú Lam Sam không lo lắng rằng sẽ không tìm nổi việc làm, nhưng liệu chỗ đó có tốt được như ở đây! Cô làm việc tại salon ô tô đã nhiều năm mới lăn lộn được tí chút mánh lới, bây giờ mà chuyển đi, lãnh đạo nào sẽ sẵn sàng cấp cho cô một vị trí như hiện nay đây? Dù là có, vị trí khác nhau, chức vụ khác nhau, khách hàng khác nhau, đồng nghiệp và cấp trên cũng khác nhau… đối mặt với những vấn đề này, chuyện cô sẽ phải một lần nữa dốc sức bán mạng làm việc có khả năng cực lớn.
Làm sao bây giờ phải làm sao bây giờ làm sao bây giờ…
Cô thật sự thật sự hối hận đến chết mất, không kìm được mà lôi di động ra nhắn tin kể khổ với Tiểu Du Thái, nhưng Tiểu Du Thái không trả lời cô. Cô không biết lúc này Tiểu Du Thái có bận rộn hay rảnh rỗi cho nên không dám gọi điện cho cô nàng.
Thế nhưng bây giờ cô đang cần an ủi khẩn cấp. Cô đảo một vòng trong danh bạ điện thoại, cuối cùng đành nhắn tin cho Kiều Phong.
Lam Sam: Tiểu Phong Phong, tôi sắp bị đuổi cổ rồi! QAQ
Một phút sau, thấy Kiều Phong trả lời cô: À nha!
Lam Sam đầu đầy hắc tuyến, trả lời: Đang bận à?
Kiều Phong: Không
Lam Sam: Vậy chắc chắn là không thèm quan tâm đến tôi hả? (╰_╯)#
Kiều Phong : Không phải thế.
Lam Sam: Vậy sao anh không nhanh nhanh an ủi tôi thế…….
Kiều Phong: Thật ra đó cũng không phải chuyện lớn đến thế.
Lam Sam: Làm gì có chuyện đó! Tôi sắp mất việc,, tôi sắp chết đói rồi!
Kiều Phong: Tôi lo vụ cơm.
Lam Sam vừa nhìn thấy bốn chữ kia, không hiểu sao mọi uất ức trong lồng ngực đã vơi đi không ít. Cô dùng ngón cái trượt màn hình hết lên trên lại xuống dưới, đọc đi đọc lại nội dung đoạn đối thoại kia, khóe miệng nhếch lên, tự lẩm bẩm:
- Cắt! An ủi mà cũng không biết, đúng là cái đồ ngu ngốc.
CÁI THÙNG CƠM SÁT VÁCH
Chương 10: Hóa Giải

Trong khi Lam Sam vô cùng khoan khoái thì chú mèo ú Schorodinger đầy hận thù đi ra tỏ ra không vui chút nào. Cô phát hiện ra tên tiểu tử Kiều Phong này rất khéo tay, nấu ăn rất ngon. Thịt cá còn tươi roi rói, sau khi ăn hương vị vẫn lưu lại trên miệng, hai món chay ăn cũng rất sướng miệng, ngay đến mấy quả trứng muối đen thùi lùi cũng thật đáng yêu. Ừ, mà canh cũng ngon, cơm cũng dẻo. Lam Sam đang cầm bát ăn cơm, vừa ăn vừa tương đối cảm động.
Kiều Phong ngây người nhìn cô ăn:
- Cô cứ ăn từ từ…. – Chưa từng thấy cô gái nào lại ăn uống như lang thôn hổ yết thế này, quả thật như vừa chạy nạn đến đây.
Bất quá, vì tài nấu nướng được khẳng định, Kiều Phong coi đó như một niềm tự hào, nên cũng không thấy bộ dạng ăn uống của Lam Sam là khó coi.
Lam Sam nuốt nốt miếng cơm trong miệng, hỏi:
- Anh nấu thức ăn rất ngon thì tôi còn hiểu được, nhưng sao đến cơm cũng nấu thơm như vậy được nhỉ? – Một tay cô vịn vào cánh tay Kiều Phong, lay nhẹ.
Kiều Phong nhìn lướt qua vị trí bị nắm trên cánh tay, Lam Sam vội thu tay về.
- Đây chỉ là gạo tám thơm thông thường thôi. – Kiều Phong giải thích: - Do đích thân ông nội tôi trồng, được tưới bằng nước suối ngọt, không sử dụng các loại phân hóa học.
- Ồ, hóa ra ông nội anh là nông dân. Tôi nói cho anh biết, ông nội tôi là người chăn nuôi. – Nói đến đây, Lam Sam không khỏi cảm thấy thân thiết, cô cười cười: - Nông dân và người chăn nuôi thật ra là một, ha ha. Lần sau tôi sẽ dẫn anh đi ăn món đặc sản thịt khô ở chỗ tôi.
Kiều Phong gật đầu, hoàn toàn tiếp nhận lòng tốt của cô.
Lam Sam rất thèm muốn được như Kiều Phong. Hiện nay trong thành phố bán toàn gạo tám thơm giả, dù có là gạo thật ăn cũng chẳng thơm. Nghĩ đến đây, cô cảm thấy hạt gạo này chan chứa biết bao ân tình, cô lại cầm bát cơm lên, và lấy và để. Lúc này thậm chí cô còn cảm thấy kể cả nếu không có thức ăn, để cô ăn cơm không, cô cũng có thể ăn no.
Đến bây giờ, ấn tượng của Lam Sam đối với Kiều Phong hoàn toàn bị tài nấu nướng của anh thay đổi giá trị.
Dáng Kiều Phong khi ăn cơm rất nhã nhặn. Mỗi lần anh gắp không quá nhiều thức ăn, cho vào miệng nhai nuốt rất chậm rãi, cố gắng hết sức để không rơi vãi ra ngoài. Động tác của anh rất ưu nhã, vô cùng kỹ tính. Mặc dù vành mắt của anh vẫn đen, nhưng sao Lam Sam vẫn thấy cảnh đẹp ý vui, đại khái hẳn vì khuôn mặt đẹp trai cũng có giá trị của nó nhỉ.
Thế nên khi cô đã ăn xong, anh vẫn chậm rãi ăn.
Lam Sam trêu anh:
- Nhìn anh ăn uống cứ như tiểu thư lá ngọc cành vàng ? Chẳng ra dáng đàn ông chút nào.
Kiều Phong gật đầu:
- Còn cô ăn trông cực kỳ đàn ông.
- Khụ. – Đây tuyệt đối không phải một lời khen nhé. Lam Sam nhìn đống xương cá hỗn độn trước mặt , lại thấy hơi ngượng ngùng. Cô đột nhiên nhớ ra một chuyện, lại hỏi: - Tôi rất hiếu kỳ nhé, làm sao anh biết người bán xe đó chính là tôi thế?
Ngày đó lúc ở hiện trường xảy ra sự việc, cô chỉ nói với Tiểu Du Thái vài câu, hình như ngoại trừ tên thì gần như cô không để lại bất kỳ đầu mối quan trọng nào hết nhỉ? Trừ phi Kiều Phong theo Ngô Văn đến công ty các cô, tận mắt nhìn thấy cô, nếu không sao anh ta biết được chứ?
Kiều Phong đáp:
- Tôi thấy trên danh thiếp của cô.
- Nếu chỉ dựa vào cái tên giống nhau mà đoán là tôi thì hình như hơi võ đoán đấy? Trung Quốc rộng lớn như vậy, nếu cứ chỉ dựa vào danh tính, anh không sợ làm tổn hại đến người vô tội à?
Kiều Phong liếc nhìn cô, đôi đồng tử của anh thật trầm tĩnh nhưng lại ẩn chứa đầy tự tin:
- Tôi không bao giờ làm hại người vô tội.
- Vậy rốt cuộc anh làm sao lại biết được? Nói thử một chút xem nào?
Ngược lại Kiều Phong lại không hề giấu diếm:
- Căn cứ vào đầu mối là cái danh thiếp của cô, tôi lên mạng tìm hồ sơ lí lịch của cô.
Lam Sam không tin:
- Vớ vẩn, sơ yếu lí lịch online của tôi đều là tuyệt mật, ngoại trừ phòng tổ chức của công ty chúng tôi, người ngoài căn bản không thể biết được.
Kiều Phong chỉ từ tốn nói ra một con số:
- 521. – Nói xong lại gắp thức ăn lên miệng, không nhanh không chậm nhai nhai nuốt nuốt.
521? Căn cứ vào mấy con số này, Lam Sam chỉ có thể nghĩ được rằng Kiều Phong đang định bày tỏ gì đó. Nhưng một người như Kiều Phong hiển nhiên sẽ không bao giờ có ý định bày tỏ với cô đâu, nếu ngoại trừ khả năng này ra thì còn gì nữa?
Cô vò đầu bứt tai, trầm tư suy nghĩ, cuối cùng cũng chẳng có kết quả.
Gặp phải đối thủ kém cỏi khiến Kiều Phong chẳng còn cảm thấy thú vị, anh nói:
- Đây là kết quả thi tốt nghiệp cuối cấp của cô đấy.
À, đúng rồi! Tổng điểm thi tốt nghiệp của cô đúng là 521 điểm, nhưng dù sao chuyện này xảy ra quá lâu rồi, cô đã quên mất tiêu.
Hiện tại, Lam Sam đã tin lời anh, thậm chí ngay cả chuyện riêng tư như vậy anh ta cũng biết, vì vậy anh ta hoàn toàn có khả năng đã xem qua sơ yếu lí lịch của cô. Trong bản sơ yếu lí lịch luôn có bằng chứng nhận tốt nghiệp, có lẽ bởi vậy anh mới có thể nhận ra cô, rất hợp lý.
Trong nháy mắt, cái cảm giác bị người trước mặt này lột trần khiến cô cảm thấy khó chịu. Cô ai oán nhìn anh:
- Ngoại trừ điều này, anh còn biết thêm gì nữa không?
- Trên hệ thống có lưu lại toàn bộ thông tin của cô, dù là tối mật thì đối với tôi cũng chẳng thể gọi là bảo mật.
Lam Sam bắt đầu rơi vào trạng thái tâm lý gà bông. Hiện tại cô cảm thấy Tiểu Du Thái nói không hề ngoa, đây đúng là một vị đại thần có cái đầu đáng sợ. Tâm trạng cô chợt trở nên phức tạp, một mặt cảm thấy vô cùng vinh hạnh vì được tận mắt chứng kiến một vị hacker trong truyền thuyết, mặt khác, vì chính mình bị con quái vật đó nhìn thấu suốt tận đáy lòng, cô bỗng thấy thiếu an toàn…
Cô chợt giật mình, nhớ đến một chuyện khác:
- Chờ chút, tôi phải vào Weibo đã. – Nói xong, vội vàng lấy di động ra.
Sau khi tiến hành đăng nhập Weibo, Lam Sam phát hiện ra cái Weibo vốn vô cùng bình lặng của cô có một tin nhắn lại. Cô rất cảm động, mở ngay ra, nội dung tin nhắn như sau: “Chỉ số thông minh của người hàng xóm của cô vốn không thể đo được bằng các biện pháp hiện hành, hoàn toàn không hề có dấu hiệu thần kinh."
Nickname của người để lại tin nhắn là “Kiều bang chủ”, không cần đoán cũng biết đó là ai.
Lam Sam nhìn trộm sang phía Kiều Phong. Tên quái nhân này kể cả khi ăn cũng chăm chú như khi làm việc, đôi mắt luôn cúi xuống, cứ đối chiếu với tình hình hiện nay thì hẳn anh ta đang nhìn vào bát cơm đây. Về phần cái Weibo thần kinh thần kiếc gì đó, anh ta căn bản là không quan tâm.
Lam Sam lè lưỡi, thoát khỏi Weibo, cô sang Weibo nhà Kiều bang chủ xem thử chút, cô phát hiện ra trên đó không hề có thông tin cá nhân, nhưng có rất nhiều tin tức, mà toàn là của cô. Ặc, không biết lập gấp đến mức nào đây, cô nhấn một cái, “Theo dõi” Kiều Bang chủ này.
Lúc Lam Sam cất di động đi, Kiều Phong cuối cùng cũng kết thúc bữa ăn.
Há miệng mắc quai, Lam Sam định giúp anh rửa bát để tỏ lòng biết ơn, nhưng đáng tiếc là trong nhà Kiều Phong có sẵn một cái máy rửa bát thông minh, nên cô cũng chẳng còn đất dụng võ. Không chỉ vậy, cô dường như cực kỳ không được hoan nghênh, Schrodinger nhất mực nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt đầy thù hận. Lam Sam che miệng cười ha ha, sau khi giúp Kiều Phong thu dọn bàn ăn, cô liền xin phép ra về.
Sau khi Lam Sam về, Kiều Phong tìm một ít cá kho bỏ vào đĩa của Schrodinger để trấn an nó. Anh xoa đầu Schrodinger, đột nhiên điện thoại vang lên thông báo nhắc nhỏ, anh liền lấy ra xem.
Là một email, tên người gửi là Carina, thư không hề chủ đề, toàn bộ thông tin chỉ có một chữ : “Hi”
Kiều Phong cũng chỉ trả lời bằng đúng một từ: Ừ
Carina: Em đã về nước
Kiều Phong quả thật không hề biết đến việc này, gần đây cũng không thấy ai nhắc đến với anh. Đối với sự chỉ trích của cô, anh không biết phải biện bạch thế nào, không cách nào khác đành trả lời: Xin lỗi.
Carina: Tha cho anh đấy
Carina: Gần đây thế nào rồi?
Kiều Phong: Rất tốt
Carina: Em thì chẳng tốt chút nào.
Kiều Phong không biết nên động viên cô thế nào. Anh cảm thấy tính cô cũng không hay lắm, nên tốt nhất anh không nên an ủi cô.
Một lát sau vẫn không thấy trả lời, đầu bên kia lại nhắn tới:
Carina: Không phải anh không muốn nói chuyện với em đấy chứ?
Kiều Phong rất phát huy tinh thần cầu thị: Đúng vậy
Thế giới bỗng trở nên thanh tịnh, đối phương không cách nào phục hồi nổi nữa rồi.
Kiều Phong bỏ di động sang một bên, lại thêm cho Schrodinger hai con cá nhỏ. Anh vào bếp, bỏ bát đũa vào máy rửa bát. Nhìn một bàn thức ăn sạch sẽ đến mức không còn một mẩu trứng muối, đồng thời trong nồi cơm một hạt gạo cũng không còn, Kiều Phong lắc đầu, lẩm bẩm: “ Đúng là cái thùng cơm.”
“Thùng cơm” Lam Sam sau khi trở về nhà mình, miễn phải nói đến sự hào hứng trong lòng cô lúc này, ngay sau đó cô gọi cho Tiểu Du Thái, dùng những từ ngữ vô cùng khoa trương để khen ngợi tài bếp núc của Kiều Phong.
Tiểu Thu Thái cảm thấy như lọt vào sương mù:
- Nghe tớ nói này Lam Sam, kể chuyện cổ tích cũng phải có tính chuyên nghiệp một chút chứ, cậu kể lại từ đầu cho tớ được không? Cậu chưa chuyển nhà được vài ngày đã đòi làm thùng cơm nhà hàng xóm rồi, hẳn phải có gian tình nhé?
- Người đó cậu cũng biết đấy, chính là Kiều Phong.
- … - Tiểu Du Thái muốn phát điên, âm điệu đưa lên đến quãng tám.- Đồ khốn, tớ đây còn ngày ngày thắp hương nguyền rủa hắn cho cậu đấy, kết quả là vừa quay đi quay lại cậu và hắn đã chuyển thành cuộc chiến tơ lụa rồi? Cái duyên phận cóc khô gì để hai người thành hàng xóm thế? Thế còn ai sẽ nấu cơm cho hàng ngàn hàng vạn thiếu nữ điên cuồng vì đại thần ở công ty tớ đây?
- Bình tĩnh, bình tĩnh. Những câu cậu vừa nói, có thể chuyển toàn bộ dấu hỏi chấm thành dấu chấm được không.
Thiên ngôn vạn ngữ giờ đều biến thành một dấu chấm than, Tiểu Du Thái hét lên chói tai:
- Hắn ta có bị bệnh không thế?
- Anh ta không hề mắc bệnh gì hết, tuy nhiên các phương tiện hiện hữu không thể đo được chỉ số thông minh thiên tài của anh ta. – Những lời phức tạp này Lam Sam mà có thể trần thuật lại chính xác hoàn toàn, cho thấy cô cũng có điểm thiên tài đấy nhé.
Tiểu Du Thái giận dữ:
- Thế còn nói không bệnh nữa.
Được rồi, chỉ số thông minh chính là điểm yếu của Tiểu Du Thái. Hoàn toàn ăn khớp với suy nghĩ của cô, tất cả những người có chỉ số thông minh cao đều bị bệnh hết, nên đập cho vài cục gạch vào đầu mới có thể trở về giá trị bình thường.
Tiều Du Thái cũng không sao lấy lại được bình tĩnh, hai người cùng hàn huyên một lúc, cô nàng phát hiện ra chỉ trao đổi qua điện thoại thì không sao thỏa mãn được sự hiếu kỳ trong lòng cô lúc này, cô nhất định phải gặp mặt Lam Sam để cùng làm sáng tỏ suy nghĩ của mình.
Lam Sam vui vẻ đồng ý, sau khi hẹn thời gian địa điểm cụ thể với Tiểu Du Thái, cô mới cúp máy.
Dạo một vòng quanh Weibo, Lam Sam phát hiện ra trong danh sách bạn bè của cô có thêm một người theo dõi, thật vui quá.
Nhưng vừa mở ta, lại là Kiều bang chủ.
Cô đọc ba chữ cái này, khóe miệng dật dật: “Cắt.”
CÁI THÙNG CƠM SÁT VÁCH
Chương 10: Hóa Giải

Trong khi Lam Sam vô cùng khoan khoái thì chú mèo ú Schorodinger đầy hận thù đi ra tỏ ra không vui chút nào. Cô phát hiện ra tên tiểu tử Kiều Phong này rất khéo tay, nấu ăn rất ngon. Thịt cá còn tươi roi rói, sau khi ăn hương vị vẫn lưu lại trên miệng, hai món chay ăn cũng rất sướng miệng, ngay đến mấy quả trứng muối đen thùi lùi cũng thật đáng yêu. Ừ, mà canh cũng ngon, cơm cũng dẻo. Lam Sam đang cầm bát ăn cơm, vừa ăn vừa tương đối cảm động.
Kiều Phong ngây người nhìn cô ăn:
- Cô cứ ăn từ từ…. – Chưa từng thấy cô gái nào lại ăn uống như lang thôn hổ yết thế này, quả thật như vừa chạy nạn đến đây.
Bất quá, vì tài nấu nướng được khẳng định, Kiều Phong coi đó như một niềm tự hào, nên cũng không thấy bộ dạng ăn uống của Lam Sam là khó coi.
Lam Sam nuốt nốt miếng cơm trong miệng, hỏi:
- Anh nấu thức ăn rất ngon thì tôi còn hiểu được, nhưng sao đến cơm cũng nấu thơm như vậy được nhỉ? – Một tay cô vịn vào cánh tay Kiều Phong, lay nhẹ.
Kiều Phong nhìn lướt qua vị trí bị nắm trên cánh tay, Lam Sam vội thu tay về.
- Đây chỉ là gạo tám thơm thông thường thôi. – Kiều Phong giải thích: - Do đích thân ông nội tôi trồng, được tưới bằng nước suối ngọt, không sử dụng các loại phân hóa học.
- Ồ, hóa ra ông nội anh là nông dân. Tôi nói cho anh biết, ông nội tôi là người chăn nuôi. – Nói đến đây, Lam Sam không khỏi cảm thấy thân thiết, cô cười cười: - Nông dân và người chăn nuôi thật ra là một, ha ha. Lần sau tôi sẽ dẫn anh đi ăn món đặc sản thịt khô ở chỗ tôi.
Kiều Phong gật đầu, hoàn toàn tiếp nhận lòng tốt của cô.
Lam Sam rất thèm muốn được như Kiều Phong. Hiện nay trong thành phố bán toàn gạo tám thơm giả, dù có là gạo thật ăn cũng chẳng thơm. Nghĩ đến đây, cô cảm thấy hạt gạo này chan chứa biết bao ân tình, cô lại cầm bát cơm lên, và lấy và để. Lúc này thậm chí cô còn cảm thấy kể cả nếu không có thức ăn, để cô ăn cơm không, cô cũng có thể ăn no.
Đến bây giờ, ấn tượng của Lam Sam đối với Kiều Phong hoàn toàn bị tài nấu nướng của anh thay đổi giá trị.
Dáng Kiều Phong khi ăn cơm rất nhã nhặn. Mỗi lần anh gắp không quá nhiều thức ăn, cho vào miệng nhai nuốt rất chậm rãi, cố gắng hết sức để không rơi vãi ra ngoài. Động tác của anh rất ưu nhã, vô cùng kỹ tính. Mặc dù vành mắt của anh vẫn đen, nhưng sao Lam Sam vẫn thấy cảnh đẹp ý vui, đại khái hẳn vì khuôn mặt đẹp trai cũng có giá trị của nó nhỉ.
Thế nên khi cô đã ăn xong, anh vẫn chậm rãi ăn.
Lam Sam trêu anh:
- Nhìn anh ăn uống cứ như tiểu thư lá ngọc cành vàng ? Chẳng ra dáng đàn ông chút nào.
Kiều Phong gật đầu:
- Còn cô ăn trông cực kỳ đàn ông.
- Khụ. – Đây tuyệt đối không phải một lời khen nhé. Lam Sam nhìn đống xương cá hỗn độn trước mặt , lại thấy hơi ngượng ngùng. Cô đột nhiên nhớ ra một chuyện, lại hỏi: - Tôi rất hiếu kỳ nhé, làm sao anh biết người bán xe đó chính là tôi thế?
Ngày đó lúc ở hiện trường xảy ra sự việc, cô chỉ nói với Tiểu Du Thái vài câu, hình như ngoại trừ tên thì gần như cô không để lại bất kỳ đầu mối quan trọng nào hết nhỉ? Trừ phi Kiều Phong theo Ngô Văn đến công ty các cô, tận mắt nhìn thấy cô, nếu không sao anh ta biết được chứ?
Kiều Phong đáp:
- Tôi thấy trên danh thiếp của cô.
- Nếu chỉ dựa vào cái tên giống nhau mà đoán là tôi thì hình như hơi võ đoán đấy? Trung Quốc rộng lớn như vậy, nếu cứ chỉ dựa vào danh tính, anh không sợ làm tổn hại đến người vô tội à?
Kiều Phong liếc nhìn cô, đôi đồng tử của anh thật trầm tĩnh nhưng lại ẩn chứa đầy tự tin:
- Tôi không bao giờ làm hại người vô tội.
- Vậy rốt cuộc anh làm sao lại biết được? Nói thử một chút xem nào?
Ngược lại Kiều Phong lại không hề giấu diếm:
- Căn cứ vào đầu mối là cái danh thiếp của cô, tôi lên mạng tìm hồ sơ lí lịch của cô.
Lam Sam không tin:
- Vớ vẩn, sơ yếu lí lịch online của tôi đều là tuyệt mật, ngoại trừ phòng tổ chức của công ty chúng tôi, người ngoài căn bản không thể biết được.
Kiều Phong chỉ từ tốn nói ra một con số:
- 521. – Nói xong lại gắp thức ăn lên miệng, không nhanh không chậm nhai nhai nuốt nuốt.
521? Căn cứ vào mấy con số này, Lam Sam chỉ có thể nghĩ được rằng Kiều Phong đang định bày tỏ gì đó. Nhưng một người như Kiều Phong hiển nhiên sẽ không bao giờ có ý định bày tỏ với cô đâu, nếu ngoại trừ khả năng này ra thì còn gì nữa?
Cô vò đầu bứt tai, trầm tư suy nghĩ, cuối cùng cũng chẳng có kết quả.
Gặp phải đối thủ kém cỏi khiến Kiều Phong chẳng còn cảm thấy thú vị, anh nói:
- Đây là kết quả thi tốt nghiệp cuối cấp của cô đấy.
À, đúng rồi! Tổng điểm thi tốt nghiệp của cô đúng là 521 điểm, nhưng dù sao chuyện này xảy ra quá lâu rồi, cô đã quên mất tiêu.
Hiện tại, Lam Sam đã tin lời anh, thậm chí ngay cả chuyện riêng tư như vậy anh ta cũng biết, vì vậy anh ta hoàn toàn có khả năng đã xem qua sơ yếu lí lịch của cô. Trong bản sơ yếu lí lịch luôn có bằng chứng nhận tốt nghiệp, có lẽ bởi vậy anh mới có thể nhận ra cô, rất hợp lý.
Trong nháy mắt, cái cảm giác bị người trước mặt này lột trần khiến cô cảm thấy khó chịu. Cô ai oán nhìn anh:
- Ngoại trừ điều này, anh còn biết thêm gì nữa không?
- Trên hệ thống có lưu lại toàn bộ thông tin của cô, dù là tối mật thì đối với tôi cũng chẳng thể gọi là bảo mật.
Lam Sam bắt đầu rơi vào trạng thái tâm lý gà bông. Hiện tại cô cảm thấy Tiểu Du Thái nói không hề ngoa, đây đúng là một vị đại thần có cái đầu đáng sợ. Tâm trạng cô chợt trở nên phức tạp, một mặt cảm thấy vô cùng vinh hạnh vì được tận mắt chứng kiến một vị hacker trong truyền thuyết, mặt khác, vì chính mình bị con quái vật đó nhìn thấu suốt tận đáy lòng, cô bỗng thấy thiếu an toàn…
Cô chợt giật mình, nhớ đến một chuyện khác:
- Chờ chút, tôi phải vào Weibo đã. – Nói xong, vội vàng lấy di động ra.
Sau khi tiến hành đăng nhập Weibo, Lam Sam phát hiện ra cái Weibo vốn vô cùng bình lặng của cô có một tin nhắn lại. Cô rất cảm động, mở ngay ra, nội dung tin nhắn như sau: “Chỉ số thông minh của người hàng xóm của cô vốn không thể đo được bằng các biện pháp hiện hành, hoàn toàn không hề có dấu hiệu thần kinh."
Nickname của người để lại tin nhắn là “Kiều bang chủ”, không cần đoán cũng biết đó là ai.
Lam Sam nhìn trộm sang phía Kiều Phong. Tên quái nhân này kể cả khi ăn cũng chăm chú như khi làm việc, đôi mắt luôn cúi xuống, cứ đối chiếu với tình hình hiện nay thì hẳn anh ta đang nhìn vào bát cơm đây. Về phần cái Weibo thần kinh thần kiếc gì đó, anh ta căn bản là không quan tâm.
Lam Sam lè lưỡi, thoát khỏi Weibo, cô sang Weibo nhà Kiều bang chủ xem thử chút, cô phát hiện ra trên đó không hề có thông tin cá nhân, nhưng có rất nhiều tin tức, mà toàn là của cô. Ặc, không biết lập gấp đến mức nào đây, cô nhấn một cái, “Theo dõi” Kiều Bang chủ này.
Lúc Lam Sam cất di động đi, Kiều Phong cuối cùng cũng kết thúc bữa ăn.
Há miệng mắc quai, Lam Sam định giúp anh rửa bát để tỏ lòng biết ơn, nhưng đáng tiếc là trong nhà Kiều Phong có sẵn một cái máy rửa bát thông minh, nên cô cũng chẳng còn đất dụng võ. Không chỉ vậy, cô dường như cực kỳ không được hoan nghênh, Schrodinger nhất mực nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt đầy thù hận. Lam Sam che miệng cười ha ha, sau khi giúp Kiều Phong thu dọn bàn ăn, cô liền xin phép ra về.
Sau khi Lam Sam về, Kiều Phong tìm một ít cá kho bỏ vào đĩa của Schrodinger để trấn an nó. Anh xoa đầu Schrodinger, đột nhiên điện thoại vang lên thông báo nhắc nhỏ, anh liền lấy ra xem.
Là một email, tên người gửi là Carina, thư không hề chủ đề, toàn bộ thông tin chỉ có một chữ : “Hi”
Kiều Phong cũng chỉ trả lời bằng đúng một từ: Ừ
Carina: Em đã về nước
Kiều Phong quả thật không hề biết đến việc này, gần đây cũng không thấy ai nhắc đến với anh. Đối với sự chỉ trích của cô, anh không biết phải biện bạch thế nào, không cách nào khác đành trả lời: Xin lỗi.
Carina: Tha cho anh đấy
Carina: Gần đây thế nào rồi?
Kiều Phong: Rất tốt
Carina: Em thì chẳng tốt chút nào.
Kiều Phong không biết nên động viên cô thế nào. Anh cảm thấy tính cô cũng không hay lắm, nên tốt nhất anh không nên an ủi cô.
Một lát sau vẫn không thấy trả lời, đầu bên kia lại nhắn tới:
Carina: Không phải anh không muốn nói chuyện với em đấy chứ?
Kiều Phong rất phát huy tinh thần cầu thị: Đúng vậy
Thế giới bỗng trở nên thanh tịnh, đối phương không cách nào phục hồi nổi nữa rồi.
Kiều Phong bỏ di động sang một bên, lại thêm cho Schrodinger hai con cá nhỏ. Anh vào bếp, bỏ bát đũa vào máy rửa bát. Nhìn một bàn thức ăn sạch sẽ đến mức không còn một mẩu trứng muối, đồng thời trong nồi cơm một hạt gạo cũng không còn, Kiều Phong lắc đầu, lẩm bẩm: “ Đúng là cái thùng cơm.”
“Thùng cơm” Lam Sam sau khi trở về nhà mình, miễn phải nói đến sự hào hứng trong lòng cô lúc này, ngay sau đó cô gọi cho Tiểu Du Thái, dùng những từ ngữ vô cùng khoa trương để khen ngợi tài bếp núc của Kiều Phong.
Tiểu Thu Thái cảm thấy như lọt vào sương mù:
- Nghe tớ nói này Lam Sam, kể chuyện cổ tích cũng phải có tính chuyên nghiệp một chút chứ, cậu kể lại từ đầu cho tớ được không? Cậu chưa chuyển nhà được vài ngày đã đòi làm thùng cơm nhà hàng xóm rồi, hẳn phải có gian tình nhé?
- Người đó cậu cũng biết đấy, chính là Kiều Phong.
- … - Tiểu Du Thái muốn phát điên, âm điệu đưa lên đến quãng tám.- Đồ khốn, tớ đây còn ngày ngày thắp hương nguyền rủa hắn cho cậu đấy, kết quả là vừa quay đi quay lại cậu và hắn đã chuyển thành cuộc chiến tơ lụa rồi? Cái duyên phận cóc khô gì để hai người thành hàng xóm thế? Thế còn ai sẽ nấu cơm cho hàng ngàn hàng vạn thiếu nữ điên cuồng vì đại thần ở công ty tớ đây?
- Bình tĩnh, bình tĩnh. Những câu cậu vừa nói, có thể chuyển toàn bộ dấu hỏi chấm thành dấu chấm được không.
Thiên ngôn vạn ngữ giờ đều biến thành một dấu chấm than, Tiểu Du Thái hét lên chói tai:
- Hắn ta có bị bệnh không thế?
- Anh ta không hề mắc bệnh gì hết, tuy nhiên các phương tiện hiện hữu không thể đo được chỉ số thông minh thiên tài của anh ta. – Những lời phức tạp này Lam Sam mà có thể trần thuật lại chính xác hoàn toàn, cho thấy cô cũng có điểm thiên tài đấy nhé.
Tiểu Du Thái giận dữ:
- Thế còn nói không bệnh nữa.
Được rồi, chỉ số thông minh chính là điểm yếu của Tiểu Du Thái. Hoàn toàn ăn khớp với suy nghĩ của cô, tất cả những người có chỉ số thông minh cao đều bị bệnh hết, nên đập cho vài cục gạch vào đầu mới có thể trở về giá trị bình thường.
Tiều Du Thái cũng không sao lấy lại được bình tĩnh, hai người cùng hàn huyên một lúc, cô nàng phát hiện ra chỉ trao đổi qua điện thoại thì không sao thỏa mãn được sự hiếu kỳ trong lòng cô lúc này, cô nhất định phải gặp mặt Lam Sam để cùng làm sáng tỏ suy nghĩ của mình.
Lam Sam vui vẻ đồng ý, sau khi hẹn thời gian địa điểm cụ thể với Tiểu Du Thái, cô mới cúp máy.
Dạo một vòng quanh Weibo, Lam Sam phát hiện ra trong danh sách bạn bè của cô có thêm một người theo dõi, thật vui quá.
Nhưng vừa mở ta, lại là Kiều bang chủ.
Cô đọc ba chữ cái này, khóe miệng dật dật: “Cắt.”