-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 92

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 92

Anh Bạch Minh sao vậy? Sao lại đứng yên một chỗ không đi? Thấy Tiêu Bạch Minh chậm chạp không có phản ứng, Đồng Thiên Ái rốt cục nhịn không được lên tiếng gọi
" Anh Bạch Minh"
Tiêu Bạch Minh lẳng lặng không nói câu nào, xoay người tiến lên phía trước. Ở trước mặt cô, từ từ ngồi nửa người xuống, hai tay hướng về sau vẫy vẫy
" Thiên Ái! Lên nào! Anh cõng em lên nhà!"
Lời vừa thốt ra khiến Đồng Thiên Ái sợ hãi đứng yên tại chỗ, trong lúc nhất thời, hốc mắt dần đỏ lên mang theo chút chua xót trong đó.
" Anh Bạch Minh! Không cần đâu! Em nặng lắm! Em không có chuyện gì sao anh lại phải cõng lên chứ!". Nhanh chóng cự tuyệt ý tốt của Tiêu Bạch Minh, nhưng trong lời nói của cô vẫn mang theo vẻ nghẹn ngào.
Tiêu Bạch Minh ngồi yên như cũ, kiên nhẫn nói
" Gần đây anh luôn ngồi trong phòng, cả ngày chẳng vận động gì cả, tiện thể hôm nay xem như anh tập thể dục luôn đi. Sao vậy? Em không muốn giúp anh sao?"
Đồng Thiên Ái đứng nhìn bóng lưng của anh, dòng nước ấm áp đâu đó chảy xuôi qua lòng. Anh đã biết. Anh đều đã thấy được. Anh biết cô bị thương ở chân, cũng biết cô đau đến mức không cử động được. Anh biết rồi, sau đó lại cố tìm lấy lý do dở tệ như vậy, đây đúng là lý do dở nhất trong tất cả lý do. Nhưng sao cô lại cảm thấy sung sướng vui vẻ đến thế này chứ?
Nâng lên khuôn mặt tươi cười, giả vờ như không biết gì, cẩn thận mà nhào lên lưng anh
" Anh Bạch Minh, em nặng lắm đó! Anh chuẩn bị tâm lý đi nha!"
" Được! Anh đã chuẩn bị sẵn sàng!" Tiêu Bạch Minh không khỏi trêu chọc lại cô.
Từng dãy cầu thang dài yên lặng, không một bóng người, vang vọng đâu đây tiếng bước chân trầm ổn, từng tiếng từng tiếng, rất có tiết tấu. Tiếng bước chân như một một khúc sụt dáng dấp, khiến người nghe cảm thấy thật hạnh phúc.
Tựa mặt trên lưng anh, Đồng Thiên Ái cảm thấy bờ vai anh rất rộng, nằm trên người anh cũng rất thoải mái, tựa như khi còn bé cô được nằm trong lòng mẹ. Thật hạnh phúc và ấm áp.
"Thiên Ái!" giọng nói Tiêu Bạch Minh vang lên bên cạnh
Đồng Thiên Ái tựa đầu vào vai anh, nhỏ giọng hỏi
" Sao vậy anh? Có phải em nặng lắm không? Cho em xuống ở đây là được rồi"
" Không phải" Tiêu Bạch Minh vội vàng lắc đầu, ấp úng nói " Em không nặng. Một chút cũng không nặng! Thật ra... anh muốn nói....."
". . . . . ." Đồng Thiên Ái không nói gì, lẳng lặng chờ anh nói tiếp.
Trong lòng có dự cảm không yên, vào giờ khắc này, càng ngày càng dữ dội. Trực giác phụ nữ nói cho cô biết, nếu để anh nói hết, chắc chắn sau đó cả hai sẽ rất khó xử. Cho nên.......
" Anh! Gần đây đi làm thế nào?" Giọng nói vui vẻ, Đồng Thiên Ái cố ý muốn ngăn anh lại
Tiêu Bạch Minh sửng sốt một chút, giây tiếp theo đã thở dài một cái. Tiếng thở dài yếu ớt như thế nhưng lại khiến Đồng Thiên Ái cảm thấy nặng nề. Từ đáy lòng tỏa ra cảm giác bất lực, Đồng Thiên Ái tự trách chính mình, nhưng là cô không có biện pháp. Vì phần khế ước kia, cô đã đem mình bán cho người đàn ông khác. Bản thân cô không xứng với tình yêu của anh. Sau này sẽ có người khác mang lại hạnh phúc cho anh.
" Trong công ty không có gì đặc biệt cả, mọi người ai cũng lo làm tốt công tác của mình. Thiên Ái đây?" Tiêu Bạch Minh đơn giản tóm tắt nói cho cô nghe
" Vậy sao? Em đi làm cũng thế" Đồng Thiên Ái đem hai cánh tay khẽ buộc chặt, ôm chặt lấy anh, dường như muốn đem mọi ấm áp từ anh mang về mình. Nghĩ đến mỗi ngày chính mình phải đối mặt với những áp lực vô hình, Đồng Thiên Ái cảm thấy chính mình thật nhỏ bé yếu ớt.Cô thật muốn tìm một cây đại thụ để chính mình có thể dựa dẫm, tựa như chú chim nhỏ cả ngày bay lượn không ngừng nghỉ, đến khi chiều tà lại trở về tổ ấm của chính mình.
" anh Bạch Minh! Anh đẹp trai tài giỏi như vậy trong công Tiền YY nhất định có rất nhiều cô gái thích anh đi"
Chết! Sao cô lại đi hỏi vấn đề này chứ. Thật muốn cắn lưỡi mà. Đã muốn không nhắc đến đề tài nhạy cảm này, sao giờ lại đề cập đến nó nữa? Đồng Thiên Ái! Sự thật chứng minh, cô quả nhiên là Đại Ngốc Nghếch.
" không có! Chẳng có ai thích anh cả!" Giọng nói đầy thâm trầm của Tiêu Bạch Minh sâu kín vang lên.
Đồng Thiên Ái vội phản bác lại, hét lên
" làm sao có thể! Anh rất ưu tú mà!"
"Cho dù có......." Tiêu Bạch Minh nghĩ ngợi một lát, rốt cuộc nói " Anh cũng như cũ không thích họ"
Những lời này giống như viên đá nhỏ rơi xuống mặt hồ phẳng lặng. Tâm trạng Đồng Thiên Ái lúc này cũng như mặt hồ vừa rồi, nổi lên từng gợn sóng. Mọi cảm giác đan xen trong lòng, vui sướng có, cảm động có, có cả khẩn trương kinh ngạc,... tất cả tràn ngập trong lòng. Đồng Thiên Ái lẳng lặng cảm thụ hàng loạt cảm giác khác nhau trong lòng.
Cuối cùng cũng lên đến nơi, cả đoạn còn lại Tiêu Bạch Minh cũng không nói gì thêm. Không khí bao trùm một loại yên lặng đến đáng sợ. Thậm chí Đồng Thiên Ái có thể nghe được tiếng tim đập trong lồng ngực. Mà anh kề sát sống lưng cũng có thể nghe được. Tâm trạng hai người đều như nhau, rung động và choáng váng.
" Anh Bạch Minh! Có thể thả em xuống rồi!" Đồng Thiên Ái phá tan im lặng, nói
Tiêu Bạch Minh sửng sốt trong giây lát, khuôn mặt hiện lên vẻ đỏ ửng, từ từ ngồi xổm xuống, vội vàng nói
" À! Ừ! Anh quên mất. Lúc xuống cẩn thận một chút!"
" Vâng" khuôn mặt Đồng Thiên Ái cũng đỏ bừng theo. Hai chân cuối cùng đã tiếp đất, đáng lẽ cô phải cảm thấy vững chắc mới đúng, ngược lại lại cảm thấy mất tự nhiên, khó chịu. Đồng Thiên Ái cúi đầu không dám ngẩng mặt lên nhìn, từ trong túi xách móc ra chìa khóa cửa, trong lòng thầm nói " nhanh lên một chút, mau mở cửa ra! Đi vào nhanh một chút! Phải thật bình tĩnh! Cứ như thế mà làm!"
Trong nháy mắt, cánh cửa mở ra, Tiêu Bạch Minh chợt hô lên
" Thiên Ái! Anh thích em"
... ....Cả người đứng hình tại chỗ, như bị điện giật. Đáy lòng tràn ra sự vui sướng khó tả. Nhưng là, cô không thể tiếp nhận. Cô không xứng đáng! Đồng Thiên Ái cô đã không xứng với anh ấy nữa rồi!
" Thật xin lỗi". Trong lòng là một mảng lạnh lẽo, Đồng Thiên Ái nghĩ một đằng nói một nẻo.
Tiêu Bạch Minh chua xót cười, dường như đã sớm lường trước được câu nói này, tự lẩm bẩm với chính mình
" Thiên Ái! Không sao! Anh thích em, đó là chuyện của anh! Em có thể....." thanh âm chợt dừng lại, rồi nói tiếp " Không thích anh...."

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 86

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 86

Trong phỏng hội nghị, tất cả nhân viên đều đến đông đủ, theo thứ tự xếp thành mấy hàng ngay ngắn. Cửa lớn bỗng nhiên mở ra, vị quản lý mỉm cười đi vào phòng họp kệ sau đó xoay người chờ đợi người phía sau. Tần Tấn Dương cùng Quan Nghị một truớc một sau xuất hiện trong tầm mắt của mọi người. Hai người bọn họ giống như là minh tinh điện ảnh khiến ọi người đều phải ngước nhìn, không thể không sợ hãi cảm thán ông trời sao lại tạo nên 2 người đàn ông tuyệt mĩ như thế.
Bỗng chốc tiếng nghị luận vang lên từ bốn phía.
- Nha! Vị này_lả Tần tổng sao? Vừa đẹp trai lại vừa trẻ tuổi nha – bốn mắt muội muội đưa tay xoa xoa tròng kính.
Một nhân viên nữ khác phụ họa theo:
- Đúng nha! Phụ nữ ở đất nước Đài Loan này đều muốn mình trở thành tình nhân của anh ta. Nghe nói anh ta mới từ Anh quốc trở về.
Nửa năm trước liền biến mất.
- Làm sao cô biết rõ như vậy? - bốn mắt muội muội tò mò hỏi
- Này còn không đơn giản sao, Tần đại tổng giám đốc là người mà ngươi ái mộ đi. Chắc hàng đêm khi ngủ đều nhớ đến anh ta - nam nhân bên cạnh cô ý đâm xuyên sự thật.
Đồng Thiên Ái tham món lợi nhỏ tâm địa, cẩn thận lui về phía sau, cố gắng chen đến góc cuối cùng. Nghĩ đến chính mính tận lực che giấu một chút, cố gắng không làm cho người khác chú ý.”
Làm sao lại đúng lúc như thể. Vừa mới phỏng vấn thành công trở thành thoát khỏi tình trạng thất nghiệp, tự dưng đảo mắt một phát công ty đã bị người khác thu mua rồi. Hơn nữa xí nghiệp thu mua, trùng hợp chính là tập đoàn Tần thị. Bọn họ đang đóng phim truyền hình sao? Sao laị khoa trương thế chứ. Trong lòng dần dần xuất hiện dự cảm không tốt, đầu cũng trở nên choáng váng gay gắt. Chẳng lẽ nói, đây tất cả đều do tên kia sắp xếp.
Tần Tấn Dương đứng chính giữa căn phỏng, không nói câu nào. Tầm mắt đảo quanh phòng tìm kiếm, rột cục cũng rơi xuống cái người đang cúi đầu trôn ở cuối góc phòng . Thanh âm của Quan Nghị vững vàng truyền đến
- Đầu tiên, xin giới thiệu với mọi người, vị này là tổng giám đốc tập đoàn Tần thị- Tần Tấn Dương tiên sinh. Ngay sau đỏ, giọng nói đầy nam tính của Tần Tân Dương vang lên
- Thật cao hứng cùng mọi người gia nhập Tần thị, bắt đầu từ hôm nay, công ty sẽ phát triển một loạt hạng mục đầu tư, hi vọng mọi người cũng nhau chung tiến, cố gắng đạt được thành tích tốt nhất.
- Răng rắc” tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang lên.
Đối với mọi người mà nói, có thể trở thành nhân viên của tập đoàn Tần thị quả thật giống như nằm mơ. Cũng có thể nói bọn họ từ một tiểu trí thức hèn mọn ngay lập tức vinh dự trở thành tinh anh
Tập đoàn Tần Thị - truyền kỳ của giới thương nghiệp Đài Loan. Tần Tấn Dương, người đàn ông có thể hô mưa gọi gió tựa như chính hắn là thiên tử.
Chợt, vang lên đâu đó một hồi hò hét. Không còn nghe thấy giọng nói của Tần Tấn Dương, Đồng Thiên Ái cảm thấy xung quanh khác thường chậm rãi ngẩng đầu lên, hoảng hốt thấy thân hình cao lớn của hắn ngay lúc này sao lại gần mình như thế. Đôi mắt nheo lại, có thể nhìn thấy bên trái lông mày đuôi hơi nơi, một ít viên nhàn nhạt trĩ.
- A! thì ra em cũng là nhân viên nơi này sao?
Tần Tấn Dương lạnh nhạt nói, trong ánh mắt tất cả đều là tính toán.
…Trầm mặc. Ðồng Thiên Ái nhìn hắn đôi mắt lộ rõ vẻ khẩn trương, đôi tay nhỏ bé nắm lại thành đấm. Cái tên biến thái ghê tởm này. Hắn còn đang muốn làm vẻ sao? Lúc trước cũng giả bộ, đến nơi này vẫn còn tiếp tục. Hắn muốn giả bộ lắm đúng không? Đuợc rồi! Ðã thế cô sẽ theo hắn đến cùng. Nhìn xem hắn muốn thế nào.
- Đúng vậy, Tần tổng. – Đồng Thiên Ái tận lực khắc chế tâm tinh của mình, giọng nói bình bình.
Tần Tấn Dương chợt cúi đầu xuống hỏi:
- Chân của em khá hơn chút nào chưa? Mới hôm trước lại trật chân. Anh thấy có vẻ nghiêm trọng lắm đấy.
Hả. Hắn hỏi chuyện này làm gì chứ?
- Không sao. Chỉ là vết thương nhỏ mà thôi. Cám ơn Tần tổng đã quan tâm. Ðồng Thiên Ái cẩn thận đáp trả, không dám có một tia chậm trễ.
- Có đúng thế không? Tần Tấn Dương nỉ non một tiếng.
Ðồng Thiên Ái vội vàng gật đầu như giã tỏi, tự đắc
- Vậy anh sẽ phân phó mọi người đặc biệt “ chăm sóc” em. Chân của em bị thương đi lại sẽ khó khăn. Tần Tấn Dương tốt bụng để nghị
Không phải chứ? Hắn không có tốt bụng như thế đâu.
Nhìn hắn xoay người rời di, trên môi nở ra nụ cười chói mắt, khiến Đồng Thiên Ái cảm giác nguy hiểm chưa bao giờ thấy hiện tại lại xuất hiện. Giông như cô đang đi trong một ngõ hẻm tối tăm, sống lưng có cảm giác lạnh lẽo đến tê dại.
Mỗi nhân viên xừ lý công, một ít cách một ít cách khoảng cách mở.
Vị quản lý thân minh mập mạp đi tới truớc bàn làm việc của Đồng Thiên Ái, vui vẻ nói:
- Đồng tiểu thư! Tẩn tổng đã nói, bắt đầu từ hôm nay cô chỉ cần phụ trách việc sửa sang lại tài liệu là được rồi.
- Quản lý. Ðồng Thiên mặc cho chân đau, đứng lên trợn to hai mắt nhìn.
Làm cái gì vậy? Hắn không phải xem cô là một phế nhân mặc sức mà nuôi dưỡng sao?
Đồ biến thái ghê tởm.
- Ðồng tiểu thư! Cô thật là may mắn nha . Vừa vào công ty đã nhận được đãi ngộ tốt như vậy.
Tiền lương cũng sẽ không đâu nha. Quản lý nói xong, vui về vô vô bả vai nàng.
Đồng Thiên Ái nhìn vị quản lý tươi cười rời đi, cả người ngã ngồi trên ghế.
- Ai nha! Thật là hảo phúc quy nha. Tần tổng tự minh chiếu cô! Sau lưng Ðồng Thiên Ái vang lên giọng điệu chanh chua của một nữ nhân viên.
Một người khác lại tiếp lời:
- Chính là như thế nha. Chuyện tốt như thế không phải ai cũng gặp được đâu. Không cần làm gì nhiều cũng có thể lĩnh tiền lương nha.
Cô hẳn là vui về lắm đây.
Một người nữa mang theo giọng điệu cay nghiệt nói:
- Sớm biết như vậy, tôi vừa rồi cũng té một cái có phải giờ tôt rồi hay không?
- Cô sẽ được Tần tổng chú ý sao? Một nam nhân trong công ty nhìn thấy màn kia, không nhịn được chen miệng nhạo báng
Nữ nhân đứng bên cạnh liếc hắn một cái, chanh chua lên tiếng: - Tôi làm sao sẽ giống như người khác biết tính kế chứ. Hiểu được thế nào là “ lạt mềm buộc chặt “ . Tôi có muốn cũng không học được.
Những lời trách móc xung quanh đồn dập truyền vào trong tai, Đồng Thiên Ái trong lỏng buồn chán không thôi, đầu cúi xuống thật thấp, giả dạng chính mình làm một con đà điểu.
Lúc này cô mới phát hiện ra, mính ở trong công ty làm việc, tình cảnh càng ngày càng xấu đi. Lòng ghen ghét của phụ nữ tùy thời sẽ
đem cô dìm chết. Cô may mắn không chết đuối thì cũng chết vi bị họ giày vò.
- Bá. Đồng Thiên Ái lập tức đứng dậy, trong lòng đã có quyết định
Mặc cho vết thương dưới chân, Đồng Thiên Ái hiên ngang bước qua ánh mắt của mọi người.
Lúc này mới phát hiện ra, mình ở trong công ty này tình cảnh, sẽ thay đổi phải càng ngày càng hỏng bét! Núi nhân ghen tỵ, tùy thời sẽ đem nàng chết đuối! Ngập không chết cũng có thể đem nàng giày vò chết!
"Bá -----" đứng dậy, trong lòng có quyết định. Chịu đựng chân đau, một qua một qua Địa Tẩu xuất chúng tầm mắt của người trong.

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 84

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 84

Hai vệ sĩ mặc đồ đen đi trước tiến vào đại sảnh, tiếp đó liền đứng lại tại chỗ, cung kính cúi đầu. Sau đó, Tần Tấn Dương xuất hiện, khiến cho tất cả mọi người trong đại sảnh đều nín thở. Từ lúc sinh ra đã được định trước số vương giả, quanh mình tỏa ra khí thế kiêu ngạo làm cho người ta tự cảm thấy bị uy hiếp không thôi. Ẩn dưới mái tóc ngắn tùy ý ngang tàng, là một cặp mắt lạnh như băng, vô ý và ngang nhiên để lộ ra một tia hứng thú. Đảo qua mọi người, lại cố tình không nhìn cô gái đang thừ người ra phía xa xa.
Quan Nghị theo sát bên cạnh Tần Tấn Dương, từ đầu chí cuối chỉ mỉm cười. Ánh mắt đảo qua đoàn người, cuối cùng dừng lại trên người Thiên Ái – trong trang phục quần jean áo sơ mi.
Ê...Cô gái nhỏ choáng rồi? Sao lại ngẩn ra thế này…
Đột nhiên ghé tai anh, nói nhỏ:
- Đồng Thiên Ái thấy cậu rồi!
Thoải mái đáp:
- Vậy sao?
Tần Tấn Dương cũng không dời mắt, đi tìm bóng dáng cô, cũng không để lộ một chút cảm xúc nào, khóe miệng laị hơi giương lên.
Thú vị!
Đồng Thiên Ái, nhìn thấy anh…Có phải rất phấn khởi không? Phấn khởi đến mức làm cô đứng hình tại chỗ, cũng không có biểu tình gì?
Phản ứng của cô, làm anh cảm thấy vô cùng thỏa mãn! Tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô đơn giản như vậy!
Quan Nghị không nói gì, nhún nhún vai, tiếp tục duy trì mỉm cười rất ôn hòa trước sự chú ý của mọi người. Đột nhiên khóe miệng có chút cứng ngắc, lẽ nào cười nhiều quá bị chuột rút? Không phải chứ?
Một cô gái bên cạnh ánh mắt si mê, nói:
- Ông trời ơi! Cuối cùng thì ngày hôm nay cũng cho con được nhìn thấy Tần tổng giám đốc thật sự ngoài đời! Hạnh phúc quá! Đẹp trai quá!
- Đúng vậy! Thật sự là quá sung sướng mà! Làm thế nào bây giờ! Tôi muốn té xỉu!
Một bà tám khác cũng không nhịn được ôm ngực.

Tiếng rên rỉ, than vãn nho nhỏ ở bên cạnh, tất cả đều nghe không vào. Đồng Thiên Ái ngẩn ra nhìn anh, bối rối không có phản ứng. Trong đôi mắt trong, phản chiếu khuôn mặt tuấn tú, kiêu ngạo của anh. Mắt anh như kẻ săn mồi chăm chú nhìn về phía trước, cũng không đem bất cứ kẻ nào để vào mắt.
Vì sao… Lại là anh… Tại sao lại…
Hơn nửa năm… tên biến thái này chưa từng xuất hiện… bây giờ tự nhiên ở ngay trước mắt cô…
Ai đó làm ơn đến nói cho cô…..
Cô sắp phát điên rồi… nếu không điên… chắc cũng thổ huyết mà chết…
Hai chân đột nhiên mềm nhũn, cũng lui về phía sau một bước lớn.
Chạy thôi… Không nên gặp anh… Không cần phải đối mặt với anh… Đúng… Chạy thôi…
Lợi dụng lúc anh còn chưa phát hiện ra mình, chuồn lẹ, thần không biết quỷ không hay! Đúng rồi, công ty nhiều người như vậy, chỉ cần trốn tránh cho kĩ, hẳn là có thể không làm anh phát hiện! Hơn nữa, anh không phải là đại tổng giám đốc sao? Hẳn là chỉ thỉnh thoảng mới xuống đây thị sát một lần! Đúng, đúng rồi! Chắc chắn là thế này!
Vừa nghĩ xong, cô nhanh chóng xoay người, đã nghĩ tìm một góc khuất,trốn vào trong đó!
- A...
Bất ngờ, chân trái bị chuột rút, ngã cái rầm trên mặt đất.
Ánh mắt mọi người vốn đều tập trung trên người Tần Tấn Dương, nhưng khi nghe thấy tiếng kêu thảm thiết từ phía sau, liền ngay lập tức quay lại, tìm lí do. Nhất thời, mấy trăm ánh mắt đổ dồn vào người đang ngã trên mặt đất. Quan Nghị nhíu mày, vội báo:
- Tấn Dương, cô gái nhỏ của cậu hình như MỘT MÌNH KHÔNG CẨN THẬN té ngã xuống đất rồi đó!
Lúc nói, cố ý nhấn mạnh thêm mấy chữ: “Một mình không cẩn thận”. Giọng điệu hài hước, rõ ràng là cố ý muốn khiêu khích Tần Tấn Dương, nói cho anh biết, thái độ của Đồng Thiên Ái với anh là hận không thể cả đời đều không có liên quan đến nhau!
Tần Tấn Dương chau mày, hai tay nắm chặt lại. Vài giây sau, luồng ánh mắt lạnh băng bắn thẳng về phía Đồng Thiên Ái đang té trên mặt đất.
Con nhím nhỏ đáng ghét này! Lại có thể vừa nhìn thấy anh đã muốn chạy? Hừ, mọi chuyện cũng không đơn giản như thế đâu! Buông lỏng hai nắm tay, bỗng nhiên bước nhanh hơn, thẳng về phía cả đoàn người đang hướng đến. Trong đôi mắt anh, tràn đầy bóng dáng cô nhỏ gầy, thậm chí, còn bùng lên ngọn lửa, không thể nào dập tắt được…
Quan Nghị nhìn anh hướng mục tiêu đi đến, đối với hành động khác thường này của anh cũng không hề cảm thấy bất ngờ. Dù sao, với Tấn Dương, Đồng Thiên Ái hoàn toàn không thể đánh đồng với nhưng người phụ nữ khác. Tồn tại của cô, với anh mà nói, đặc biệt như thế. Quả nhiên, không giống như những người khác…
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đồng Thiên Ái nhăn nhó, tay xoa xoa mắt cá chân:
- Ai a, đau quá nha! Sao lại đau thế này…
Ảo não nhìn chằm chằm vào đôi giày mới vướng víu kia, muốn tức giận, lại không làm sao giận được. Đây là quà anh Bạch Minh tặng cô nha! Anh Bạch Minh đối với cô tốt như vậy, cô sao có thể tức giận chứ! Bây giờ lại tức giận với một đôi giầy? Tuyệt đối không thể!
Không có cách nào trách cứ đôi giầy, không còn cách nào khác ngoài tự trách mình!
Đồng Thiên Ái! Mình sao có thể ngu ngốc như vậy! Mình là kẻ ngu ngốc nhất trên thế giới này!!!!!
Đồng Thiên Ái đang ngồi tự trách mình, không hề nhận ra ánh mắt tất cả mọi người ở đây đều chăm chú vào cô. Mọi người chung quanh đột nhiên im bặt, thậm chí không dám thở mạnh, bời vì có người đã hướng phía cô đi đến, chỉ còn cách một đoạn.
Bỗng nhiên trước mặt một bóng người cao lớn tiến đến gần cô. Đồng Thiên Ái ngẩng mạnh đầu, thấy hiện ra khuôn mặt mà nằm mơ cô cũng muốn mắng. Tến biến thái!
Hít một ngụm khí lạnh.
Tần Tấn Dương từ trên cao nhìn xuống cô, cũng nhìn thấy rõ rành rành sự chán ghét hiện lên sâu trong đáy mắt cô. Ý muốn chinh phục cô trong đầu, theo sự chán ghét kia ngày càng mạnh mẽ. Hơi cúi người, vươn tay về phía cô.
- Anh...
Ánh mắt không hiểu nhìn anh.
Anh rốt cuộc muốn làm gì chứ? Tên biến thái này!
Tần Tấn Dương – khác hẳn với vẻ bá đạo không thể chấp nhận được ngày xưa, nói một cách ôn nhu không gì sánh được:
- Ngã bị thương rồi sao? Tôi kéo cô đứng lên!

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 82

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 82

Quan Nghị thấy anh thật lâu không nói lời nào, xoay người dựa vào mép bàn, nghiêng đầu nhìn về anh, "Hừm? Tiếp theo nên làm như thế nào? Xem ra cô ấy lần này phỏng vấn thật đúng là hỏng bét !"
Không có gì khó nói! Là cố tình dẫm lên bãi mìn!
Ngày hôm trước mới vừa này đem công ty thu mua, hôm nay cô cư nhiên liền trình bày "Tuyên ngôn" phản động.
Sách sách sách! Chủ nhân công ty này đã là Tần thị rồi ! Hiện tại giám khảo là mấy lão gia hỏa kia , làm sao có thể sẽ cho cô vượt qua kiểm tra! Thật là si tâm vọng tưởng!
". . . . . ." Tần Tấn Dương không chớp mắt nhìn chằm chằm cô, hướng về phía Quan Nghị nói, " Cậu đi giải quyết đi!
Quan Nghị hay tay vừa trải, biểu tình bộ dạng " Tôi biết ngay mà", " Biết rồi! Biết rồi! Tôi sẽ đi ngay bây giờ!" Buồn bã a! Anh cũng mau chân chạy được rồi!
"Đợi đã nào...!" Bỗng nhiên lại mở miệng ngăn cản.
Quan Nghị vội vàng dừng bước lại, mặt mê mang liếc về hướng anh, " Còn thế nào nữa?"
"Nhớ! Ngàn vạn đừng để cho cô ấy nhìn thấy cậu! Còn nữa! Phân phó người phía dưới, có thể để cho cô ấy ký hợp đồng bao nhiêu thời gian liền ký bấy nhiêu thời gian!" Tần Tấn Dương thâm trầm nói.
"Đây là vì cái gì?" Không hiểu hỏi tới.
"Thời điểm chưa tới! Tôi không muốn bứt dây động rừng!" Đơn giản giải thích.
Quan Nghị "Nha" một tiếng, gật đầu một cái, ra khỏi phòng làm việc. Trở tay đóng cửa lại trong nháy mắt, thở dài.
Đồng Thiên Ái a Đồng Thiên Ái! Xem ra lần này Tấn Dương là động lòng thật sự rồi ! Bão táp sẽ phải tới, thật đáng thương cho tiểu cô nhi!
Hi vọng đến lúc đó, cô còn có thể giống như trước, vẫn mỉm cười, hơn nữa toàn thân mà lui!
Mặc dù, đây là hầu như không có khả năng là chuyện tình!
Bên trong phòng làm việc, Tần Tấn Dương hai mắt thâm thúy, liếc thấy cô ở trong màn hình phất tay, bộ dạng nóng lòng giải thích, khóe miệng khẽ nhếch lên. Lộ ra nụ cười.
Đồng Thiên Ái.......Cái tôi muốn chính là hao tổn thời gian với em.
Bên trong phòng phỏng vấn, không khí đông kết, cảm giác như thiếu dưỡng khí.
Giọng nữ nhẹ nhàng, khúm núm vang lên, quanh quẩn bên trong phòng, có vẻ cực kỳ rõ ràng. Mà cô rất khẩn trương cùng ảo não, rõ ràng như thế.
"Thật ra thì tôi. . . . . . Cái đó. . . . . . Hãy nghe tôi nói. . . . . ." A! Cô rốt cuộc muốn nói gì à?
Đồng Thiên Ái ảo não cúi đầu, cắn môi.
Chợt phát hiện mình thật là rất vô dụng, vấn đề nhỏ như vậy cũng đáp không tốt! Thật vất vả lấy được cơ hội, cư nhiên mất trắng tay.
Giám khảo ất rốt cuộc lạnh lùng lên tiếng, "Đồng tiểu thư, kế hoạch của cô đối với tập đoàn chúng tôi.... ..."
Nhưng vào lúc này, "Thùng thùng " Là tiếng gõ cửa.
Cửa lớn bị mở ra, ba vị giám khảo nghiêng đầu nhìn về người đi tới, lộ ra biểu tình buồn rầu. Người đứng đầu ban giám khảo liền vội vàng đứng lên, sải bước vọt ra cửa.
Đồng Thiên Ái một mực đắm chìm trong sự mất mát, thậm chí cũng không có bận tâm chuyện gì xảy ra ở trước mặt.
Cô chỉ biết mình thất bại!
Đợi thật lâu, lại nghe không tới đoạn sau. Hả? Thế nào cũng không thấy người ta nói?
Đồng Thiên Ái ngẩng đầu lên, phát hiện trước người giám khảo thiếu mất một người.
Cửa lớn mở một nửa, ấy là vị giám khảo! Nhưng là từ góc độ của cô nhìn lại, không nhìn thấy người còn lại bên ngoài cửa. Vừa lúc bị cửa lớn chặn lại!
Tiếng nghị luận, đứt quãng vang lên.
Đồng Thiên Ái đối với người ngoài cửa, càng ngày càng hiếu kỳ. Hơn nữa thanh âm của anh, cảm giác có chút điểm quen thuộc. Hình như đã từng nghe qua ở nơi nào.......Nhưng không nghĩ ra.......
Âm thanh nhỏ dần, giám khảo giáp xoay người trở về tới chỗ ngồi.
Đồng Thiên Ái cố nhìn người bí ẩn bên ngoài cửa lớn, trong lòng tò mò sâu sắc. Theo cảm tính, nghi ngờ của cô những không có giảm dần, ngược lại càng ngày càng đậm dày.
Trong đầu biết rõ, cái thanh âm này khẳng định đã nghe qua!
Giám khảo giáp hướng bên cạnh hai vị giám khảo còn lại, mở miệng nói, "Đồng tiểu thư! Ngươi bây giờ đã được công ty nhận rồi !"
À? Cái gì cái gì đây? Anh đang nói gì?
Đồng Thiên Ái chợt nghiêng đầu, nhìn vị giám khảo áo mũ chỉnh tề.
Một phản ứng nghiêm trang, hướng về phía cô triển khai khuôn mặt tươi cười, giống như một con chó Nhật. Nghĩ đến cười giống y như chó, liền ngay tiếp theo lại nhớ tới người kia!
Tại sao! Cư nhiên lại nghĩ đến anh!
"Đồng tiểu thư? . . . . . . Đồng tiểu thư! . . . . . ." Tiếng gọi ầm ĩ tha thiết lần nữa vang lên.
"À?" Đồng Thiên Ái lấy lại tinh thần, có chút không dám tin.
Giám khảo lập lại lần nữa nói, "Đồng tiểu thư! Cô bây giờ đã được công ty chúng ta nhận rồi ! Theo quy củ, giai đoạn thực tập, chúng ta cần bàn bạc một số khoản trong hợp đồng.
"Hả? Hợ đồng?" Đồng Thiên Ái nghi hoặc nhìn anh, không biết vì sao a, trong lòng cảm giác đột nhiên có chút lạnh lẽo.
"Đúng vậy!" Vị giám khảo đứng đầu liếc mắt sang bên cạnh nhìn giám khảo khác.
Ngay sau đó, một bản hợp đồng, đưa tới trước mặt Đồng Thiên Ái.
"Bản hợp đồng có tác dụng trong thời hạn là nửa năm, nói cách khác trong vòng sáu tháng, Đồng tiểu thư nếu như không có bất kỳ tình huống nào, thì không cho phép cùng công ty giải ước."
Đồng Thiên Ái ngắm nhìn bản hợp đồng, cũng không có phát hiện có cái gì không hợp lý. Liếc thấy tiền lương điều khoản, lại còn so lúc trước đi làm thêm tăng rất nhiều.
Không phải đâu? Chuyện tốt như vậy, lại có thể rơi xuống đầu của cô?
Dường như là nhìn thấu, cô chần chờ cùng nghi hoặc, khẽ mỉm cười.
"Đồng tiểu thư có thể yên tâm, đây cũng không phải là cái Khế Ước Bán Thân! Bởi vì công ty đối với nhân viên đều là hợp tác lâu dài tự nguyện, cũng không muốn tiêu hao quá nhiều thời gian, cũng không ngừng chiêu mộ người mới."
"Nếu như Đồng tiểu thư không có bất kỳ dị nghị gì, vậy thì hoan nghênh Đồng tiểu thư trở thành một thành viên số trong chúng ta !"
Ngay sau đó, trước người, tay đưa bút về phía cô.
Đồng Thiên Ái cố trấn tĩnh lại, u mê không biết làm thế nào cho phải. Thế nào cũng là loại cảm giác xấu. Hơn nữa còn là vô cùng bất thường.
Nhưng là, cũng không có cái gì không tốt a! Tiền không ít, ngược lại còn nhiều thêm!
"Đồng tiểu thư?" Nắm bút tay lại hướng cô giơ giơ.
Đồng Thiên Ái ngẩng đầu lên, lộ ra khuôn mặt tươi cười, "Được! Tôi ký!"
Nhận lấy bút , nghiêm túc ký tên của mình —— Đồng Thiên Ái

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 80

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 80

Cao ốc Tần thị.
Quan Nghị đẩy cửa vào, nhân tiện kéo kéo cả vạt, đem hợp đồng trước mặt anh để xuống, ngay sau đó ngồi xuống, "Một công ty nhỏ, không có danh tiếng gì , năm ngàn vạn là mua được."
“ Vậy thì tốt!” Tần Tấn Dương cũng không nhìn hợp đồng, thờ ơ nói.
Đưa tay gõ bàn một cái, duờng như muốn gõ tỉnh con người đang mê man kia. "Tấn Dương! Lần trước là một tháng kỳ bạn, mới thực hiện được một tuần lễ!”
Ngừng trong chốc lát, chăm chủ nhìn vào anh, tiếp tục nói, “ Như vậy, lần này cậu muốn trói có ấy ở bên người bao lâu?”
“ Bao lâu?” Dựa người vào ghế, Tẩn Tấn Dương thầm nhẩm hai chữ.
Nhắm mắt dưỡng thần , suy tư cái vấn đề này. Thậm chí ngay cả chính anh cũng còn không biết, lần này là bao lâu. Nhưng là khẳng định là, nhất định phải đem lấy cô ấy hoàn toàn bắt lại!
Quan Nghị thấy anh chậm chạp không đáp, hỏi tới, "Vừa một tháng sao? Hay còn là nhiều hơn?"
Không thể nào! Tấn Dương tới Đài Loan ròng rã ba năm, là Đại tổng giám đốc tập đoàn Tần thị, phụ nữ bên cạnh anh, vô luận là gầy béo xinh đẹp, treo sáng du dỗ thì cũng nhiều như nước sông.
Cho anh mượn mấy cái bàn tay nữa cũng không đếm được. Nhưng mà, lại chưa từng có qua một người phụ nữ nào, có thể ở bên cạnh anh ngậy ngốc qua trong thời gian 1 tháng. Chẳng lẽ lần này, anh thực sự thua trên tay tiểu cô nhi này?
“ Tôi muốn chơi trò chơi hoàn mĩ!” Tần Tấn Dương chợt mở măt, cặp măt lóe lên sự tính toán. Nhìn Quan Nghị, làm bộ mặt giảo hoạt.
Quan Nghị nhíu mày, "Cậu nghĩ chơi cái gi?"
Chuyện càng ngày càng kỳ quái, Tấn Dương đôi với cái cô Đồng Thiên Ái đó càng ngày càng cố chấp. Chấp nhất đến mức làm cho người ta cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, thậm chỉ là có chút hoang đường!
“ Hừm! Lúc nào cô ấy đầu hàng thì lúc đấy tôi thả cô ấy!” Tần Tấn Dương vẫn đạm phong thanh nói, thái độ bất cần đời.
Đẩu hàng? Lúc nào thì đầu hàng, cái gì thì qua cô?
Đấy rốt cuộc là trò chơi gi?
Đạng lúc Quan Nghị không hiểu thì Tần Tấn Dương lại sâu kín nói ra hai chữ.
"Săn tâm".
“………….” Tần Tấn Dương đến đó thì dừng lại, không chịu nói thêm gì nữa.
Tiện tay cầm lên một trang giấy, tâm tình hết sức sung sướng, gấp một cái máy bay giấy. Cũng không lâu lắm thì gấp xong. Tay nhè nhẹ ném đi, máy bay giấy bay qua một đường cong hoàn mĩ, chính xác rơi vào trong thùng rác.
Quan Nghị cũng dừng lại, không muốn can thiệp nhiều hơn, nói sang chuyện khác, “công ty đó có mấy quản lý, có muốn sa thải, sau đó tùy tiện điều mấy người qua không?”
“ Không!” Tần Tẩn Đương cự tuyệt, “
Không cần! Tất cả không thay đổi! Một người cũng không đổi!”
Chuộng điện thoại đột nhiên vang lên.
Đồng Thiên Ái vội vàng chạy đi nghe điện thoại, mặt khẩn trương, "Uy! Cậu khỏe
không?”
“ Xin hội cô là Đông tiểu thư?” Giọng nam cứng nhắc vang lện.
"Dạ! . . . . . . Xin hỏi. . . . . .Anh là ai?"
Nguyên gốc chỉ có một tay cầm ống nói, bây giờ là hai tay cũng nhau nắm.
Giọng nam tiếp tục vang lên, “ Cô đã gửi cho công ty chúng tôi một bản sơ yếu lí lịch, bộ phận nhân sự đã kiểm tra qua, cho nên cô ngày mai có thể tới phỏng vấn rồi!”
Nghe thấy thể, tảng đá trong lòng rơi xuống.
Tiếu trục nói, vừa cúi người vừa gật đầu mà tỏ vẻ cảm tạ, "Cám ơn anh! . . . . . . Dạ
được! . . . . . . Tôi nhất định sẽ đến đúng giờ! . . . . . . Sáng sớm ngày mai chín
giờ?......Thật cám ơn anh......"
Cúp điện thoại, hít thở sâu một hơi, cười to ba tiếng
Đồng Thiện Ái, ~ai nha nha~ rốt cuộc cũng có việc làm.
Một phần công việc ổn định! Cứ như vậy, mỗi ngày mà có thể ngủ thêm một lát nhỉ!
Về sau cũng không cần lo lắng vấn đề tiền học phí !Thật hạnh phúc nha!
"Ai nha!"
Thở nhẹ một tiếng, vỗ vỗ đầu của mình, "Ngày mai đi phỏng Văn, nên mặc cái gì
cho tốt nhỉ!"
Vừa bước nhỏ chạy hướng phòng ngủ, bắt đầu mở tủ, tìm đồ thích hợp, đem tất cả ra ngoài mới phát hiện mình quá ít quần áo.
"Hừ. . . . . . Cái này. . . . . . học sinh quá rồi. . . . . ."
"Cái đó. . . . . . Dường như lại quá ngây thơ. . . . . . Không giống người đi làm
a…………….."
"…………….."
'Trời ơi! Làm sao bây giờ ! Bắt kể thế nào, vẫn là như cũ! Mặt mộc không trang điểm, áo sơ mi trắng thêm quần jean!
Quyết định như vậy, trong lòng đắc ý. Vừa ngâm nga bài hát, vừa sửa sang lại đống quần áo, treo vào trong tủ.
Chợt, nghiêng đầu liếc thấy nằm ở trong ngăn kẻo có đề một cuộn giấy.
Động tác trên tay cũng ngừng lại, không nhịn đuợc để quần áo xuống. Ðem cuộn giấy, cẩn thận từng li từng tí mở ra.
Kéo đây buộc ra, bức họa chợt nhảy thẳng ra ngoài, sau đó lại quăn xoắn lại.
Đưa tay đem bức họa mở ra, dấu son môi đỏ tươi cứ như vậy đập vào mi măt. Đánh thẳng vào thị giác, ngay tiếp theo rung chuyển lòng của cô.
Không thể tránh khỏi, lần nữa nhớ tới tên biến thái đó. . . . . .
Nửa năm trước, vào cái thời điểm kiên quyết rời đi, cái gì cũng không lấy chỉ mang đi bức tranh này. Không thể nói nguyên nhân, có lẽ chỉ là vì thương tiếc mình, bỏ lỡ "Đổng trinh" .
Khuôn mặt anh tuấn , đột nhiên thoáng hiện ngay trước mắt, như vậy cười như
không cười, mang theo chút tà ác. Trên mặt có điểm nong nóng , thực sự là gặp quỷ!
Làm sao lại nghĩ đến anh! Đáng chết!
Tiện tay đem bức tranh ném xuống đất, hướng trên giường ngồi xuống, cả người ngả về phía sau, lười biếng nằm.
"Ghê tởm!" Thế nào nhắm mắt lại rồi, mặt của anh lại còn ngay truớc mắt!
Cầm cái gối, che kín mặt của minh, thân thể cũng co lại, nhỏ giọng nguyên rủa, "Tần Tấn Dương cái tên biến thái! Anh đi chết đi! "
Ném cái gối xuống, từ trên giuờng nhảy bắn lên, làm cái tư thế phấn đấu, "Ngày mai đi đến công ty phỏng vấn, Đồng Thiên Ái ngươi nhất định phải thành công!"