-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 110: Quá Nhiều Khúc Mắc

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 110: Quá Nhiều Khúc Mắc

Đổng Thiên Ái cúi đầu cắn răng, cái tên nam nhân biến thái này nói giọng đó là ý gì ! mình là người duy nhất trong thế giới nữ nhân mà hắn nói yêu? Hắn cho đó là vinh hạnh sao?còn mong rằng sau khi nghe thấy câu này cô sẽ tự giác đi đến bên hắn ôm hôn hắn, hoặc là rất vui vẻ để thỏa mãn thói hư vinh của hắn? thật buồn cười cô đâu phải loại con gái nông cạn. Hắn nghĩ rằng cô sẽ có phản ứng như thế thì cô sẽ phản ứng như vậy để thỏa mãn hư vinh của hắn mong rằng về sau hắn không quấy rầy mình. Cô nở một nụ cười giả dối, cười cười mà nói : “Có thể được Tần tổng tài yêu, em thật sự là cực kỳ cảm kích ! Dạ! em sẽ đem “tình yêu của anh” hảo hảo trân quý đấy! đợi đến khi em sống khoảng bảy tám chục năm nữa em sẽ không quên mang ra khoe”
Đúng rồi, đến lúc đó tóc cô đã bạc trắng mà còn có thể đứng hiên ngang trước mặt con cháu nói cho tất cả biết cô đã từng được Tổng tài của Tần thị ngỏ lời yêu mình. Chà...! Không tệ! Là một ý kiến hay! Thật sự cô rất nhiều nư nhân, bọn họ chỉ muốn nghe hắn nói yêu họ,nhưng chữ “yêu” này sao có thể nói ra được dễ dàng như vậy? Trước kia hắn chưa từng nghĩ đến một lần cho nên không dễ dàng nói “yêu”. Nhưng bây giờ đã nói ra thì sẽ không bao giờ thay đổi, cho dù cô có ghét hắn hắn cũng phải làm cho cô thích hắn. Không phải hắn không muốn yêu mà chỉ vì chưa rung động trước một ai, có lẽ người đó chính cô, cô sẽ là người “duy nhất” và cũng là người hắn “ yêu nhất”…….
“Đổng Thiên Ái, anh yêu em, anh mong em hiểu điều đó” nghiêm túc nói lại một lần nữa hắn đột nhiên thấy ba chữ “anh yêu em” cũng không phải là khó khăn khi nói ra, dường như càng nói càng thuận, nếu mỗi ngày đều nói cũng không thấy tệ lắm. Đổng Thiên Ái nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của hắn nụ cười trên môi tắt hẳn sắc mặt trở nên cứng ngắc. Không phải chư……. Trông như vậy………không thấy có ý đùa giỡn…….. nói cách khác……là hắn đang nói thật?……… hắn yêu cô?……….. toát mồ hôi………tên nam nhân biến thai này………. Yêu nàng cô!!!
Tần Tấn dương thở phào nhẹ nhõm, lộ ra mỉm cười mê người, "Không có nói giỡn, từ lúc bắt đầu, Anh đã nói với em, anh không có ý đùa giỡn!" cô là trường hợp ngoại lệ, làm cho hắn phá bỏ hết tất cả các quy tắc của bản thân.
“………..” Đổng Thiên Ái nghĩ, rồi lạnh nhạt hỏi : Như vậy em hỏi anh, anh yêu em như thế nào?”
Thấy hắn mở miệng định nói, cô vội vàng cắt ngang : “ Anh cứ nghe em nói hết đã. Anh đã chắc chắn chưa?Có người nói với em, yêu có rất nhiều loại, bản thân em mặc dù không hiểu lắm nhưng em có thể hiểu được từ “ yêu” của anh nó như thế nào. Anh luôn có một cuộc sống an nhàn sung sướng,mỗi người thấy anh đều là khúm lúm,có thể ngồi xuống lau giầy cho anh, không có ai phản kháng lại anh. Tất cả những người phụ nữ bên cạnh anh, họ luôn chiều theo ý của anh,luôn nghe lời anh, luôn gật đầu chứ không lắc đầu? Tần Tấn Dương, anh đã nghĩ chưa? Tại sao bây h anh lại nói yêu em? Có lẽ…. bởi vì anh chưa bao h gặp 1 người phụ nữ như em. Em luôn tỏ ra chán ghét anh, khinh thường anh, phản kháng lại anh, thậm chí không muốn quen biết với anh nên anh cảm thấy mới mẻ, kích thích anh! Càng không có được anh lại càng muốn có. Đây không phải là tình yêu chân chính, anh hiểu chưa?”
………… Nói 1 hơi như vậy, mới thấy miệng lưỡi khô nóng.
Tần Tấn Dương im lặng tại chỗ, chăm chú nìn nàng, không phản kháng, mát nhìn xuống làm cho người đối diện không thể nhìn được trong lòng hắn đang nghĩ gì.
“………” Đổng Thiên Ái nhìn hắn khẽ mỉm cười rồi xoay ngưòi bình tĩnh đi về phía cửa phòng. Giống như trước kia, đối mặt với tất cả những người muốn theo đuổi luôn không để cho họ bất kỳ hy vọng, vẫn như cũ kiêu ngạo mà rời đi. Đổng Thiên Ái…………. Làm rất tốt…………. không để cho hắn thương hại mình. Mặc dù lúc trước mình rất ghét hắn, nhưng giờ phút này hắn nói yêu mình, cho dù từ “yêu” này có bao nhiêu khúc mắc….. Đối mặt với tình cảm này, bất kể là tốt hay không tốt, đều muốn chân thành mà đối diện.
“Mẹ………………ô…………”
“ Bảo bối ThiênÁi, tại sao lại khóc? Đừng khóc !”
"Mẹ. . . . . . Tiểu Lệ nói. . . . . . Là bởi vì tiểu Kiệt ca ca bên cạnh yêu thích con. . . . . . Mới cùng con làm hảo bằng hữu đấy! . . . . . ."
"Cho nên con khóc đây? Thiên Ái ngu ngốc!"
"Tiểu Lệ. . . . . . Nàng không thích con. . . . . . Nàng thích tiểu Kiệt ca ca. . . . . ."
"Thiên Ái, mẹ nói cho con biết, tiểu Lệ nàng cũng thích con, chỉ là . . . . . . So với tiểu Kiệt. . . . . . Nàng thích hơn tiểu Kiệt ca ca. . . . . ."
". . . . . ."
"Giống như mẹ thích nhiều người như vậy, nhưng là thích nhất vẫn là Thiên Ái. . . . . ."

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 104

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 104

Văn phòng tổng giám đốc nằm trên tầng cao nhất. Trên bàn làm việc chiếc đồng hồ kêu "tik tak", cây kim nhỏ từ từ đung đưa. Bốn phía yên tĩnh khác thường khiến người ta cảm thấy nặng nề. Tần Tấn Dương một mình đứng trước cửa sổ sát đất, ánh mắt nhìn thẳng phía trước.
" Rất đơn giản! Vì ghen! Người này không phải là anh chứ Tần Tổng" LỜi nói của Quan Nghị vẫn quẩn quanh trong đầu hắn.
Có khả năng này sao? Thật ra cũng không đơn giản là anh muốn chinh phục người con gái kia. Đang suy nghĩ cách chinh phục cô thì đã bị cô chinh phục sớm. Nếu không giải thích thế nào hành động khác thường của anh đây. Tần Tấn Dương anh đây không lẽ lại phải lòng cô nhím nhỏ đáng thương đó à?
Chợt, hắn sảng khoái mà cười. Bởi vì hiểu nôi tâm của chính mình cho nên mới cười như thế cười thoải mái, không sợ hãi. Không ngờ mình từng lăn lộn với hàng trăm ngừoi phụ nữ, cuối cùng lại bại dưới tay một cô gái, đúng là chuyện nực cười.
Trò chơi "săn tâm" này phải đổi thành săn thê mới đúng. Người phụ nữ Tần Tấn Dương anh nhìn trúng nhất định không thể để chạy thoát. Cho dù bên người cô có một đám người bảo hộ.
Với ý nghĩ trong đầu Tần Tấn Dương vui vẻ xoay người đi ra phòng làm việc. Ngẩng đầu đã thấy Quan Nghị đã sớm chờ hắn trong thang máy. Trên mặt Quan Nghị biểu tình" Tôi đã biết" khiến người khác có chút bất đắc dĩ.
Quan Nghị đợi hắn đến gần, ấn cho thang máy chuyển động, thang máy từ từ từ tầng cao nhất đi xuống.
" Cậu không hỏi tôi đi đâu sao? " Tần Tấn Dương đem cả người dựa vào thang máy hứng thú hỏi ngược lại.
Quan Nghị lắc đầu cố ý nói
" Ngài muốn đi đâu tôi làm sao biết được. Tôi chỉ là thư kí nho nhỏ không phải con giun trong bụng ngài."
Tần Tấn Dương cười, đưa nắm đấm hướng lồng ngực Quan Nghị đánh vào" Tiểu tử thối nhà cậu"
" Đinh!' Thang máy cuối cùng cũng đến nơi
Quan Nghị ánh mắt nghiêm túc đứng đắn hỏi
"Tấn Dương cậu xác định sao? "
Liền xác định là cô bé kia sao? Tình yêu giống như liều ma túy. Một khi đã hút vào liền không thể bỏ được. Cho dù là khống chế hay cưỡng chế, trong lòng chính mình cũng không bao giờ quên được. Huống chi người này nổi tiếng phong lưu, hiện tại lãng tử đã muốn quay đầu sao?
Tần Tấn Dương thẳng người đứng lên, đi vào trong thang máy, không chút do dự đưa tay ấn nút. Trong nháy mắt khi thang máy gần đóng lại hắn mới nhẹ nói
" Cô ấy khác"
Đơn giản chỉ ba chữ. Vậy đủ ròi, đủ chứng minh Đồng Thiên Ái trong lòng hắn chiếm một vị trí khá lớn. Một khi hắn nhận định điều gì đó, đoán chừng sẽ không bao giờ thay đổi.Nhưng đáng cười chính là, cõ gái đáng thương kia hiện đang nắm ưu thế trong tay, Tấn Dương hẳn là hiểu được điều này đi. Khuôn mặt rạng rỡ tươi cười của Tần Tấn Dương cuối cùng cũng biến mất trong tầm mắt. Quan Nghị nhìn theo cửa thang máy đã khép chặt, cả người rơi vào trầm tư: " tấn Dương hắn thay đổi, ngày mai mặt trời chắc mọc đằng Tây quá!”. Vừa nói xong liền xoay người, hướng phòng làm việc của mình đi tới.
“ Aaaaaa! Sõ mình thật khổ mà, chắc cũng nên tìm một cô bé con để nói chuyện yêu đương thôi! Quan Nghị vưa đi vừa nghĩ, lại tự lẩm bẩm với chính mình. Chợt nhớ ra điều gì, hắn nhíu nhíu mày “ Đúng rồi! Tìm một cô nhi như Đồng Thiên Ái.”
Phía trước Cao õc công ty Âu tiệp, một chiếc xe con từ đằng xe tiến tới, ngay lập tức dưng sát bên đường. Tiêu Bạch Minh cẩn thận đem khóa an toàn cởi ra, cố ý dặn dò
“ Buổi trưa nhớ ăn cơm biết không, không được để đói bụng”
“Anh BẠch Minh! Làm ơn đi! Sao em thấy anh giống ông quản gia già quá! Chỉ có việc ăn cơm thôi mà, sẽ chẳng có ai quên đâu!” Đõồng Thiên Ái chịu hết nổi, liếc mắt nhìn người bên cạnh.
Tiêu Bạch Minh ngây ngô cười, không đem lời cằn nhằn của cô vào tai.
“Được rồi! Anh Bạch Minh, em đi đây không thì muộn mất! Còn mười phút nữa thôi!” Đồng Thiên Ái liếc nhìn đồng hồ, vội vàng muõn xuõng xe.
“Thiên Ái” Tiêu Bạch Minh chợt gọi cô một tiếng. Động tác dừng lại, Đồng Thiên Ái quay đầu lại, nghi hoặc nhìn anh
“Sao vậy anh Bạch Minh?”
“That ra thì…..” Em không cần phải gọi anh là “Anh Bạch Minh”. Tiêu Bạch Minh nhìn khuôn mặt ngơ ngác của cô, lời tiếp theo không biết nói thế nào. Ai! Mặc dù cô đáp ứng làm bạn gái của mình, nhưng Tiêu Bạch Minh bi ai mà phát hiện, giữa bọn họ khôngcó cảm giác người yêu, mà chính là càng lúc càng giống “tình anh em”. Người yêu, có thể thế này sao? Không có một chút hành động thân mậtmờ ám gì cả. Thiên Ái là ngốc, là còn ngây thơ, hay cô đối với anh mà nói không phải là loại cảm giác “Yêu thích” đó.
“ Thiên Ái” Thấp giọng nỉ non tên cô, trong tiếng nói đều có chút khàn khàn.
Đõồng Thiên Ái nhìn anh, cũng không cảm thấy có gì khác thường “Anh Bạch Minh! Anh hôm nay sao vậy?”
“…….” Tiêu Bạch Minh trong lòng nhẻ thở dài. Đưa tay nhẹ vuõt mái tóc cô, bất chợt tiến lại gần , cúi đầu muốn hôn lên đôi môi kia.
“…….” Nhìn mặt của anh càng ngày càng lại gần trong nháy mắt sắp chạm tới môi mình, Đồng Thiên Ái theo phản xạ quay đầu né tránh. Mà môi anh theo như thế liền rơi xuống khuôn mặt cô
Hành động mờ ám tuy rất nhỏ, nhưng lại đủ để biết rõ lòng mình. Mang tiếng là người yêu, nhưng lại không có cách nào làm ra hành động thân mật đúng chất người yêu. Như vậy quan hệ của bọn họ, có phải hay không cần cân nhắc lại.
“Anh Bạch Minh…. Em…….” Đồng Thiên Ái cắn răng , không biết nên nói gì. Sao tự nhiên cô lại quay đầu né tránh đây ? Ngay chính mình cũng không hiểu. Cô thích anh Bạch Minh, tại sao khi anh sắp hôn lại quay đầu….
Tiêu Bạch Minh nhàn nhạt cười “Khoong sao! Mau đi làm đi! Sắp trễ rồi!”

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 101

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 101

Quả nhiên không còn ai hó hé gì nữa, không khí lúc này trở nên nặng nề còn mang theo chút lúng túng. Nồi lẩu trên bàn vẫn sôi ùng ục, bốc lên từng luồng khi` nóng, thật giống tâm tình của ai đó lúc này.
Đồng Thiên Ái ngẩng đầu, đôi mắt lộ ra vẻ hung tợn nhìn chằm chằm Tần Tấn Dương.
Hắn nghĩ làm cái gì? Trong lòng cô đã sớm chuẩn bị tinh thần, dự định sẽ chặn đánh mọi phục kích của hắn .
Tiêu Bạch Minh trầm mặc không nói, đưa mắt nhìn Đồng Thiên Ái rồi lại nghiêng sang người đàn ông đối diện. Biểu tình của người đàn ông này cùng Đồng Thiên Ái hiện tại rất giống nhau, rất giống binh sĩ đứng trên trận chiến,bộ dáng chuẩn bị đón đánh kẻ địch.
- Tấn Dương - Quan Mị Nhi mềm mại nỉ non một tiếng, giấy tiếp theo lại tiếp tục trầm mặc không lên tiếng.
Tần Tấn Dương quét mắt về phía cô ta, trong nháy mắt Quan Mị Nhi biết điều ngậm miệng lại. Tầm mắt của hắn trực tiếp đối diện với Đồng Thiên Ái. Nhìn cô cùng tên đàn ông kia đi chung với nhau hơn thế thái độ còn rất thân mật trong lòng hắn không khỏi tức giận.
Tại sao khi hai người ở chung với nhau cô lại cố tình đối chọi với hắn? Tên ngốc này có ưu điểm gì chứ? Cô sao lại đối xử tốt với hắn như thế, tệ hơn chính là cố tình làm vậy cho hắn xem.
- Đồng Thiên Ái, em thích kiểu đàn ông như thế này sao? Vậy thì, để tôi thử xem, người này yêu em nhiều bao nhiêu? Tần Tấn Dương khóe môi nâng lên, từ từ đứng lên, đi về phía Đồng Thiên Ái.
Đồng Thiên Ái thấy Tần Tấn Dương dần dần đến bên cạnh mình, lòng bàn tay bất chợt đổ mồ hôi. Ngũ quan tuấn lãng của hắn giây phút này trở nên cực kì tăm tối. Theo từng bước chân của Tần Tấn Dương, lồng ngực cô cũng như thê mà đập nhanh hơn " Bùm bùm!". Khoảng cách càng ngày càng rút ngắn, hắn cuối cùng cũng đến bên người cô.
Tần Tấn Dương nhìn Tiêu Bạch Minh khẽ cười một tiếng, sau đó làm ra hành động hết sức động trời. Hắn khẽ cúi người xuống, đưa tay ra ôm lấy bả vai Đồng Thiên Ái- tư thế hết sức thân mật.
- Anh. Đồng Thiên Ái vội vàng đứng lên, muốn tránh né hành động thân mật này.
- Đừng động. Tần Tấn Dương nhẹ giọng hà hơi vào tai cô - Đừng khiêu chiến với tính cách của tôi.
Đồng Thiên Ái mặt đỏ bừng, đôi tay nhỏ nắm chặt mép khăn trải bàn.
- Tần Tấn Dương anh muốn cái gì?
Dường như nhớ lại thời điểm ban đầu, mỗi lần anh xuất hiện cô luôn hỏi " anh muốn cái gì?". Chỉ là mỗi một lần như thế anh đều làm ra chút chuyện khiến cô khiếp sợ. Lần này anh nghĩ mình sẽ làm gì đây?
Quan Mị Nhi ngồi ở đối diện,trong lòng căm giận nhìn Đồng Thiên Ái, hết sức không cam lòng. Chính cô mới khiến cho Tần Tấn Dương vui vẻ, đột nhiên đâu ra cô gái này. Vừa gầy lại vừa khó coi. Giữa bọn họ rốt cục là có vấn đề gì?
Tiêu Bạch Minh nhìn hai người như thế đột nhiên sinh ra một loại ảo giác. Ảo giác hai người họ ở chung một chỗ nhìn thật sự rất xứng đôi. Có thể đoán được Tần Tấn Dương rất bá đạo, nhưng cảm giác của người đàn ông nói cho anh biết, Tần Tấn Dương hiện đang ghen. Vì lúc nãy hắn thấy anh và Thiên Ái thân mật với nhau sao? Vậy thì người đàn ông trước mắt chính là tình địch của anh.
Tần Tấn Dương nghiêng đầu, ánh mắt tà đạo nhìn về phái Tiêu Bạch Minh, trong giọng nói có chút bất cần:
- Tôi đoán anh biết tôi không phải là anh họ của Thiên Ái.
Tiêu Bạch Minh bề ngoài nhìn qua cũng biết hắn không phải loại đàn ông ngu ngốc không biết gì.
- Tần tổng. Tiêu Bạch Minh tự nhiên trấn định lại bản thân, khách sao nói một tiếng
Trong lòng Đồng Thiên Ái càng thêm chắc chắn anh Bạch Minh quả nhiên nhận ra Tần Tấn Dương. Nhưng cô vẫn không hiểu sao anh lại làm như chính mình không biết, cũng không hỏi tại sao cô lại nói dối anh.Trong giây lát cô phát hiện người bên cạnh mình thật giống một câu đố, khiến người khác không dễ gì đoán được.
- Chỉ là tôi cảm thấy một điều rất kì lạ, chẳng lẽ anh không muốn biết, mối quan hệ giữa tôi và cô ấy chính xác là gì hay sao? Giọng nói lạnh lùng của Tần Tấn Dương quanh quẩn đâu đây trong không khí.
Nội tâm Đồng Thiên Ái căng thẳng không thôi, giống như bị ai đó lấy gối chụp lên mặt, không cách nào thở được. Hắn nghĩ hắn sẽ nói những gì? Không phải hắn muốn trước mặt mọi người nói ra quan hệ của bọn họ chứ? Không cần! Ngàn vạn lần không cần! Ít nhất cũng không cần ở trước mặt anh Bạch Minh. Không cần như vậy!
"Bá"- từ chỗ ngồi đứng lên, Đồng Thiên Ái cắn răng nói:
- Tần Tấn Dương có chuyện gì nói chuyện với nhau.
Tần Tấn Dương lại cố ý lắc đầu một cái, đội tay dùng sức đem cả người cô trở về chỗ ngồi. Thái độ của hắn lúc này chính là giễu cợt cùng với khinh thường.
- Giờ mới muôn cùng anh nói chuyện sao ? nụ cười xuất hiện trên mặt hắn lúc này lại khiến người khác cảm thấy lạnh lẽo.
Trong lúc Đồng Thiên Ái còn kinh ngạc, từ từ khạc ra hai chữ " Quá Muộn". Tiêu Bạch Minh cuối cùng cũng lên tiếng, nhẹ nhàng nói:
- Tần tổng, bất kể giữa hai người có ân oán gì, hiện tại xin Tần tổng buông bạn gái tôi ra.
Bạn gái
Ngoại trừ Quan Mị Nhi, hai người còn lại vạn phần kinh ngạc. Từ lúc nào thì cô là bạn gái anh chứ? Đồng Thiên Ái nghi hoặc nhìn Tiêu Bạch Minh. Lúc này cô chợt nhận ra anh hiện tại là muốn bảo vệ mình. Nhưng những lới này, Tần Tấn Dương nghe thấy cực kì chói tai.Người phụ nữ của hắn, con mồi của hắn trở thành bạn gái của người khác. Buồn cười! Hết sức buồn cười.
- Bạn gái của anh sao? Ánh mắt thâm thúy của Tần Tấn Dương quét về phía Tiêu Bạch Minh, khóe môi cũng theo thế mà cong lên " Nếu thế thì anh không biết, bạn gái này của anh đã từng là người phụ nữ của tôi rồi!"
Oanh
Giờ phút này, ngoại trừ Đồng Thiên Ái thì cả Tiêu Bạch Minh cùng Quan Mị Nhi đều vạn phần kinh ngạc.
"Thiên Ái là người phụ nữ của hắn"
" Cô gái trước mắt này, trong quá khứ là người phụ nữ của Tấn Dương sao? Như vậy hiện tại, Tấn Dương làm ra loại hành vi này làm gì nữa?"
Trong lòng Tiêu Bạch Minh cùng Quan Mị Nhi nghi ngờ vô cùng, lời nói của hắn thực sự khiến người ta chấn động.
Tần Tấn Dương tiếp tục giễu cợt nói:
- Bạn gái Đồng Thiên Ái của anh, một tháng trước đây đã bán mình cho tôi, làm người phụ nữ của tôi. Tiêu Bạch Minh! Anh còn yêu thích cô ta sao?

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 100

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 100

-Tôi không đi - Đồng Thiên Ai cúi đầu xuống, kiên quyết nói.
Có quỷ mới muốn cùng anh ta ăn cơm. Cô căn bản là không muốn nhìn thấy hắn, chỉ nghĩ đến ở cùng một phòng với hắn là cảm giác ghê tởm buồn nôn, khó chịu đã xuất hiện rồi. Cái đồ đàn ông biến thái.
Quản lý nhà hàng thấy vây càng thêm nóng vôi, cầu khân nói:
-Tiên sinh, tiểu thư, tiệm ăn này tôi kinh doanh đã nhiều năm, thật vất vả mới có chút khởi sắc, van cầu hai người không nên phá việc làm ăn của tôi nha.
Đồng Thiên Ái nghe vị chủ tiêm nói, trong lòng có chút xao động, lòng dạ vừa mói cứng rắn lên một chút liền hạ xuống, cô thừa nhận, cô chính là như vậy không có nhất quyết được chuyện gì cả. Tiêu Bạch Minh nhìn thấy cô mím môi lại, mở miệng nói:
-Chủ tiệm, được rồi! Chúng tôi ăn một bữa rồi đi.
-Anh Bạch Minh - Đồng Thiên Ái hoảng sợ ngẩng đầu lên nhìn.
Đây thực sự là chuyện đáng kinh ngạc, không nghĩ là anh sẽ đồng ý cùng ngồi ăn cơm với tên biến thái kia. càng kinh ngạc hơn là anh Bạch Minh nhận ra Tần Tấn Dương, tại sao lại không truy cùng cô ngày đó nói dối anh.
Quân lý nhà hàng như trút được gánh nặng trong lòng, nụ cười ngay lâp tức xuất hiên trên môi:
-Thế là tốt rồi! Hai vi xin mời lên lầu
Cửa bao sương được mở ra. Đồng Thiên Ái đúng trước của, thấy hai người kia đã ngồi ngay ngắn trên bàn. Ánh mắt qua quét qua Quan Mị Nhi, rồi dừng lại trên người Tần Tấn Dương. Cắn cắn đôi môi, tâm trang cô lúc này thật khó chịu, thật muốn chạy nhanh ra khỏi nơi này. Quan hệ giữa bọn họ đúng là chuyện đáng hổ thẹn nhất của cô. Trước mặt anh Bạch Minh hắn sẽ nói ra quan hệ của hai người sao?
Tần Tấn Dương nắm lấy tay Quan Mị Nhi,
Ngẩng đầu nhìn vê phía Đồng Thiên Ái. Đôi mắt thâm thúy, đôi môi mỏng mím lại, không nói lời nào, giống như đang cùng cố giằng co trong im lặng.
Đồng Thiên Ải buồn bã đứng tại chỗ, cúi đầu nhìn xuống, do dự không dứt. Một lát nữa sẽ như thế nào đây? Tên biến thái đó không biết đang suy tính điều gì? Hắn không lẽ tự dưng muốn vào đây ăn lâu sao? Không đúng! Nhất định là hắn cố ý đi vào. Một đôi bàn tay ấm áp bất chợt bao trùm lấy tay cô. Đồng Thiên Ái quay đầu nhìn lại, Tiêu Bạch Minh hướng cô nở ra nụ cười tran an. Trong lòng Đồng Thiên Ái vì thề cũng đột nhiên trầm tĩnh hẳn.
-Đi vào ngồi đi - Tiêu Bạch Minh dắt tay cô đi tới, nhẹ nhàng nói.
-Dạ - Đồng Thiên Ái giương lên gương mặt tươi cười.
Tần Tấn Dương nhìn thấy hai người thân mật mờ ám với nhau, tức giận vừa mới vơi đi giờ lại dần dần tăng lên.
Giống như từng đợt sóng biển tùy thời mà có thể dâng cô cư nhiên để cho người đàn ông khác chạm vào. Bàn tay đó chỉ mình anh được nắm lấy, những đàn ông khác tuyêt đối không cho phép.
-Tấn Dương, chúng ta ăn món gì đây? Em cũng không biết những món này. Quan Mị Nhi buông thực đơn trên tay xuống nói.
Trả trước nghiêng đầu, trở về một tiếng :
-Bảo bối, em muốn ăn gì?
Trong nháy mắt, ý tưởng đột nhiên xuất hiên trong đầu hắn, khiến cho Tần Tấn Dương hắn kinh ngạc không thôi. Con nhím nhỏ này, không ngờ có thê khiến anh có ý niệm độc chiếm, hơn nữa ý niệm này rất mạnh mẽ, như thế nào lại vô cùng nóng bỏng. Khi anh nhìn thấy hai người họ đi vào chung với nhau, tức giận trong lòng lại bộc phát mạnh mẽ.
Tại sao lại như vậy ? Đúng rồi! Bởi vì cô không giống những người phụ nữ khác. Càng phải theo đuôi khi lấy được càng có giá trị hơn.
" Thùng! Thùng!" - tiêng gõ cửa vang lên, quân lý nhà hàng đây cửa ra, theo sau là mấy người phục vụ.
Quan Mị Nhi bây giờ không đeo kính mát nữa, mặc cho người khác tiến vào nhìn cô một cách rõ ràng nhất.
-Tấn Dương, tóc của em rơi trên người anh sao? - nói xong, Quan Mi Nhi dùng bàn tay được son phủ bằng một màu đỏ chói mắt thân mật phất nhe lên những sợi tóc rơi vãi trên áo khoác Âu phục của Tần Tấn Dương.
Tần Tấn Dương cười nhạt, trong lòng hiểu được sự mờ ám của Quan Mị Nhi lúc này. Người phụ nữ hách, sao lại thích ở nơi này cố tình bày ra địa vị đặc biệt của mình chứ ? Ngày mai, trên trang đầu của tất cả các tờ báo lớn của Đài Loan, đoán chừng bọn họ đều đặt tiêu đề như nhau - tần thị tổng giám đốc mang theo màn huỳnh quang mới vui mừng cùng Quan Mị Nhi ẩn hiện nơi nhà hàng bình dân.
Quả thật có chút Lôi Nhân rồi.
Ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt như thế mà dùng lại nhìn Đồng Thiên Ái đang ngồi đối diện. Cặp mắt lóe sáng kia, giống như lưu ly một lọai sắc màu.
Bọn họ ngồi gần như thế làm gì? Không dịch ghế đi một chút nào sao?
-Món ăn đã dọn lên đủ, mời các vị thưởng thức. - quản lý cười cười nói, một đường thối lui đến cửa bên ngoài, sau đó xoay người đóng cửa lại.
Khí nóng dần dần bay lên, nồi lẩu chính giữa sôi lên, phát ra âm thanh " phốc xuy phốc xuy"
Quan Mị Nhi bực bội liếc nhìn thức ăn trên bàn, cảm giác khó có thể nào nuốt chúng xuống. Bình thường ăn cơm đều là những món tinh xảo, lúc nào thì cùng Tần Tấn Dương ra ngoài ăn những món này đây? Nếu như không phải do cô ta, Tấn Dương làm sao sẽ đến những nơi này chứ. Tất cả đều do cô ta.
Đồng Thiên Ái nhận thấy có hai ánh mắt lãnh lẽo đang hướng về phía mình, cả người có chút không thoải mái. Cụp đôi mắt xuống, tự nhủ với bản thân không được yếu thế, phải tiến lên mới được. Sau đó ánh mắt lai liếc về phía người bên cạnh Tần Tấn Dương, khỉnh thường mím mím môi.  
-Anh Bạc Minh! Em nhớ anh rất thích ăn đậu phụ. Để em giúp anh làm nguội. Đồng Thiên Ái quay đầu nhìn về phía Tiêu Bạch Minh, đôi tay cũng bắt đầu cầm đũa.
-Tiêu Bạch Minh vôi vàng đoạt lấy cái muống lớn trong tay cô, cười nói:
-Để anh! Người như em, động chân động tay một lát sẽ làm nồi lẩu này đổ cho xem
-" Anh Bạch Minh! Anh dám như thế xem thường em!: Đồng Thiên Ái tức giận nói.
Tiêu Bạch Minh im lặng không nói chỉ là dịu dàng cười một tiếng. Quan Mị Nhi nhìn thấy hai người đối diện đối xử với nhau thật giống như đối xử với người yêu, trong lòng càng thêm hoài nghi, cô gái trước mặt mình thật ra là có quan hệ gì với Tấn Dương.
Vừa lúc đó, Tần Tấn Dương nãy giờ vẫn trầm mặc không nói lời nào rốt cục cũng lên tiếng
-Đủ rồi! Giọng điệu đầy sự lạnh lùng, cũng là trùng trùng nói

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 95

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 95

Sau ngày đó mọi chuyện có vẻ thuận lợi hơn
Thiên Ái cảm thấy thái độ của nữ nhân viên trong công ty đối với mình cũng hòa hoãn hơn bởi do người khiến cho tất cả nhân viên nữ trong công ty thương nhớ - Tẩn Đại tổng giám đốc cũng không thấy xuất hiện nữa. Cô cảm thấy chính mình dường như có thể yên ổn mà sống nốt nửa năm còn lại.
Một tuần nữa trôi qua trong chớp mắt. Cảm thấy cảm khái của mình bền gan vững chí, hơn cảm khái thời gian vội vã.
Thời gian nghỉ trưa, mọi người đều đã đi ăn cơm trong phòng chằng còn lại ai cả. Đồng Thiên Ái đứng bên cạnh cửa sổ, hai tay chống lên thành cửa, ngẩng đầu nhìn về bầu trời phía trước. cửa sổ mở ra, một chút gió lạnh thổi tới khiến cho cả người cô không nhịn được khẽ run lên. Khí trời càng ngày càng lạnh, bất tri bất giác, mùa thu cứ như thế mà đến.
Cả tuần nay, cô không có gặp qua Anh Bạch Minh, là chính mình làm tổn thương đến anh ta sao? Cho nên anh ta lựa chọn không xuất hiện trước mặt cô nữa. Kết quả như vậy, không phải là điều mà cô mong muốn hay sao? Đồng Thiên Ái à! Anh Bạch Linh không phải là của ngươi.
Tiền YY không biết từ lúc nào đã đi tới bên cạn, liếc nhìn khuôn mặt đang suy tư của cô, nhẹ nhàng lắc đầu " ai! nhìn bộ dáng này là biết cô đang nghĩ đến đàn ông rồi!"
"..." Đồng Thiên Ái vội vàng xua tan mọi suy nghĩ trong đầu, giương lên đôi mắt to, vội vàng giải thích " Không có! Tôi không nghĩ... Tôi chỉ là..."
"Được, Được! Giải thích chính là che giấu!" Tiền YY lộ ra vẻ hiểu biết " Để tôi đoán xem, không phải là đang nghĩ đến tổng giám đốc của chúng ta chứ?"
Ách, tổng giám đốc
Tiền YY mím môi, nghiêng đầu nhìn về phía trước, " Tôi dám chắc nếu đã là phụ nữ đều muốn nhào tới mà hôn tổng giám đốc một cái nha"
"Anh ta?" Đồng Thiên Ái lộ ra vẻ chán ghét trên khuôn mặt, "tôi thà nghĩ đến con heo cũng không thèm nghĩ đến anh ta"
Cô ghét anh ta sao? Tiền YY có chút nhàm chán hỏi, đơn giản là vì muốn giết thời gian.
Vừa nhắc đến gã biến thái kia, Đồng Thiên Ái nhất thời lửa giận nổi lên cao, " Đừng nhắc đến anh ta! Anh ta chính xác là loại người bại hoại! Chỉ biết dùng tiền để mê hoặc phụ nữ! Là người mảnh vụn á!"
...
Cao ốc Tần Thị
Ngồi ở phòng làm việc trên tầng cao nhất, Tần Tấn Dương thình lình hắt hơi
Ai da. Có ai đó dang nói xấu anh.
Quan Nghị dùng dư quang liếc nhìn người đàn ông phía trước, lông mày nhíu lại, trấn định cấm tách cafe từ từ uống,thưởng thức hương vị nồng nàn của nó, hưởng thụ thời gian nghỉ ngơi hiếm có của mình
" Tấn Dương! Sao dạo này cậu lại trở nên bình tĩnh như thế, không đi kiểm tra tiểu nữ nhân kia nữa ak?" Quan Nghị đặt ly cà phê xuống, nghi ngờ nhìn về phía hắn
Cả một tuần nay, hắn khôi phục lại tình bướng bỉnh trước kia, vui vẻ trong đám phụ nữ. Mặc dù đây là tác phong của Tần Tấn Dương nhưng lại làm Quan Nghị thấy kì quái.
" Không cần thiết ngày nào cũng đi trêu chọc cô ta! Nên nhớ bên cạnh tôi chưa bao giờ thiếu phụ nữ" TTD lạnh nhạt nói, đôi mắt tỏa ra ánh sáng.
Quan Nghị thờ ơ nhún vai, cảm thấy đây là việc cá nhân của hắn nên cũng chẳng thèm hỏi thêm. Nhưng chân tứơng mọi việc thực sự chỉ đơn giản như thế thôi sao?
Thật sự là rất đáng nghi.
Đang lúc đó, có người gõ cửa
thùng thùng
" vào đi" Tần Tấn Dương hương ra ngoài cửa trầm thấp rống lên một tiếng
Trong nháy mắt cánh cửa mở ra, đi vào là người phụ nữ vóc dáng cao gầy, phong tình vạn chủng. Thân hình lắc lư theo từng bước chân, từ từ tiến vào. Đôi giày cao gót dưới chân tạo ra thật nhiều âm thanh theo mỗi bước đi. Đôi mắt đẹp khẽ chớp, tầm mắt quét qua Quan Nghị, mang theo chút mập mờ mà đối với thượng một ít song như chim ưng hai mắt. Mái tóc quăn chảy dài xuống tận eo, trên người lộ ra đường cong mê người
" Tấn Dương, em không làm phiền anh chứ? " Âm thanh cũng thật động lòng người
Quan Nghị âm thầm chắt lưỡi ánh mắt nhìn về phía TTD, thoát ra ý tứ " tiểu tử ngươi thật có một tay"
Quan Mị Nhi diễn viên Đài Loan đang nổi tiếng hiện nay. Bằng vẻ đẹp của mình, lấy thân phận người mẫu thành công bước vào con đường diễn viên. Thời gian trước, liên tục nhận được vài kịch bản phim điện ảnh, hiện tại hồng thấu nữa bầu trời. Không nghĩ tới, nguyên lai là Tấn Dương - tiểu tử thúi kia đụng tay đụng chân.
Tần Tấn Dương nhếch lên khóe môi, ánh mắt nhìn về phía Quan Nghị dụng ý " Ngươi có thể đi"
Ngẩng đầu nhìn về phía Quan Mị Nhi, Tần Tấn Dương dịu dàng nói " Bọn anh nói xong rồi. Bảo bối, em đến thật đúng lúc. Anh vừa mới nghĩ đến em."
Quan Nghị âm thầm nói thầm trong bụng " Tiểu tử thối này lúc nào cũng chỉ biết sai khiến người khác"
Thức thời đứng lên, không muốn ở lại thêm nữa, xoay người về phía Quan Mị Nhi mỉm cười " Mị Nhi, chúng tôi nói xong rồi!"
Sau khi cửa đóng lai, Tần Tần Dương một tay chống cằm, nhìn Quan Mị Nhi từ trên xuống dưới. Xác thực là một phụ nữ đẹp, ngũ quan xinh xắn, lại còn có chút nước lạ Hỗn Huyết Nhi cảm giác. Dáng người cũng rất hấp dẫn, nếu là lúc trước hắn nhất định sẽ không nhịn được bước tới hôn cô. Tại sao hiện tại chỉ muốn thế này thưởng thức, tuyệt không có phản ứng kia của đàn ông
Quan Mị Nhi thấy Tấn Dương nhìn mình không chớp mắt bộ dáng lại mất hồn như thế cho rằng Tấn Dương đã bị vẻ đẹp của mình mê hoặc. Có chút đắc ý lộ ra nụ cười điềm mỹ, hướng hắn đi tới
" A" Đi đến bên cạnh Tấn Dương, lại làm bộ trặc chân, cố ý ngã vào trong ngực hắn
Tần Tấn Dương không đẩy ra, nhưng cũng không ôm lấy. Cứ như thế mặc cho Quan Mị Nhi ngã vào trong ngực mình, mùi nước hoa nồng đậm theo thế xông thẳng vào mũi gây khó chịu
Từ lúc nào mà anh lại thích mùi thơm dầu gội kia chứ.
" Tấn Dương, anh nhìn xem chân của em sao rồi! Có chút đau nha! " Quan Mị Nhi mềm mại nỉ non, khí tức của cô gần anh như vậy.
Chân đau
Đồng Thiên Ái, không biết chân của cô sao rồi?
" Tấn Dương" Quan Mị Nhi thấy anh không có phản ứng gì, lại tiếp tục làm nũng.
Tần Tấn Dương lúc này mới lộ ra vẻ mặt mê người, ngắt nhẹ mũi Quan Mị Nhi " Bảo bối, em muốn anh bồi thương thế nào đây?"
"Ghét. Ngày hôm qua em nhìn trúng một chiếc đồng hồ kim cương nha" Quan Mị Nhi vừa nói vừa tựa đầu vào vai Tấn Dương
"Một lát nữa xuống mua cho em sau đó chúng ta đi ăn cơm!" Thanh âm không có một tia phập phồng.
Quan Mị Nhi nghe thế, lập tức mở cở trong bụng, in dấu môi hồng trên khuôn mặt hắn.