-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 130: Văng Ra Ba Mét

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 130: Văng Ra Ba Mét

Xe buýt vững vàng chạy, tất cả phía trước đều chậm rãi lắc tại sau xe. Giống như bộ tranh màu nước rất nhạt rất nhạt, mơ hồ di tản âm điệu, xa hoa như vậy.
Đồng Thiên Ái liếc nhìn người bên cạnh một cái, cẩn thận từng li từng tí một dịch sang chỗ trống bên cạnh mấy cm. Cố gắng cách xa hắn một chút, tuy chỉ có một chút khe hở.
“…….” Tần Tấn Dương chú ý cử chỉ mờ ám của cô, trong lòng chợt dâng lên một ý nghĩ. Con nhím nhỏ ghê gớm này, cô nghĩ như vậy là có thể cùng hắn giữ được khoảng cách sao? Thật đúng là ngây thơ có chút ít buồn cười!
Lặng lẽ vươn tay, vững vàng ôm lấy hông cô. Đem lấy cả người cô hướng vào trong ngực mình ôm. Cảm thấy thân thể cô mềm mại, mâu thuẫn với thân thể mình.
Chợt, tất cả các dục vọng của đàn ông đều bị cô đốt cho thức tỉnh.
Đồng Thiên Ái không ngờ được hắn đột nhiên có cử chỉ như vậy, đợi đến khi cô phục hồi tinh thần lại, chỉ có thể nhịn. Nếu giống như lúc trước kêu to “Biến thái”, sợ rằng lại muốn trình diễn tiết mục “lão bà đại nhân” diễn ra vừa rồi.
Vừa nghĩ tới hắn kêu buồn nôn “Lão bà đại nhân”, thật đúng làm cho người ta rợn cả tóc gáy…….
“Cảnh cáo anh! Đem móng vuốt của anh lấy ra nhanh lên một chút!” Trên mặt vẫn duy trì mỉm cười, thanh âm là từ trong kẽ răng ép ra ngoài.
Tần Tấn Dương hiển nhiên từ sáng sớm đã quyết tâm không muốn nhìn cô, cái tay ôm eo cô còn cố ý nhẹ nhàng nắm lại. Nghe được tiếng cô bên cạnh nín thở rên rỉ, lộ ra khuôn mặt cười tà.
“Em bây giờ chỉ có một lựa chọn, đó chính là ngoan ngoãn yên trong lòng của tôi!”
Đồng Thiên Ái cắn răng, không thể làm gì khác hơn là hấy hắn một cái.
Hơn mười phút đường xe, cũng không tính là dài. Nhưng mà đối với Tần Tấn Dương mà nói, cũng là vô cùng gian nan. Phải biết rằng không có một người đàn ông nào có thể nhịn được khi ôm người phụ nữ mình yêu thích ở trong lòng, lại vẫn có thể trình diễn “Chính Nhân Quân Tử”!
Huống chi, anh đã không đụng đến những tình nhân kia thời gian rất lâu rồi.
Ai! Nhất định phải trong thời gian ngắn nhất đem cô mang về nhà! Nếu không, anh có khả năng ở tương lai không lâu sẽ nổi điên.
Muốn hôn cô, uốn ôm cô, nghĩ ôm cô ngủ…….
Khẽ cúi đầu, lại phát hiện cô gái nhỏ trong ngực không biết từ lúc nào đã nhắm hai mắt lại.
Hiển nhiên là quá mệt mỏi, dĩ nhiên cũng như vậy mà đứng ngủ thiếp đi.
Cho dù là đang ngủ cũng quật cường không để ình dựa vào lồng ngực anh. Thân xe thỉnh thoảng cũng lắc lư, cả người cũng lung la lung lay theo.
Trong lòng thở dài, vô cùng êm ái đem đầu cô hướng vào lồng ngực mình.
Còn phải qua bao lâu, cần bao nhiêu thời gian, rốt cuộc là vào thời điểm nào mới có thể làm cho cô thích mình đây…..
Tần Tấn Dương………ngươi “Đường lấy vợ” như thế nào lại khá dài……
“Ngô……..” Đồng Thiên Ái nỉ non một tiếng, sâu kín thức tỉnh.
Dạ ~ thật là ấm áp ~ thật thoải mái ~ tựa như Con Rối Kitty Miêu Miêu nhà cô ~ cững cùng một dạng như vậy
~Đột nhiên, lập tức trợn to hai mắt, chợt lắc đầu một cái, đợi đã nào…! Con rối rất lớn? Cô vẫn còn trên xe buýt nha…! Con Rối từ đâu đến? Không phải đâu!
Nghiêng đầu sang chỗ khác, thấy một đôi mắt mang theo nụ cười.
Đáy mắt anh, cùng với tầm mắt cô giao nhau trong nháy mắt, lóe ra tia dịu dàng. Trong mũi ngửi thấy được mùi nước hoa quen, cũng không nồn đậm, mùi thơm rất nhạt.
Cái loại hơi thở đó giống như là một loại thực vật xinh đẹp, làm cho đáy lòng người ta nở hoa.
“Tỉnh ngủ?........Ngủ tiếp một lát đi!.......” Thanh âm trầm thấp sau tay vang lên.
Chợt cảm thấy lỗ tai nóng lên, đúng vậy! Hắn chính là có bao nhiêu bản lãnh kia chứ! Chỉ là nói một câu sẽ khiến mặt cô đỏ đến tận mang tai! Đợi đã nào…! Chờ một chút! Không đúng!
Tại sao cô có thể như vậy…… Đồng Thiên Ái …... Làm sao mi có thể như vậy……
Nội tâm đang không ngừng giãy dụa cùng rối rắm, ảo não liếc về phía ngoài cửa xe.
“A………………” quát to lên, có chút ngại ngùng hướng tài xế hô: “Sư phụ! Có thể dừng xe trước mặt được không? Xin lỗi! Tôi qua đó đứng!”
“Trạm tới mới được xuống!” Âm thanh tài xế xuyên qua đám người nhẹ nhàng tới đây.
Đồng Thiên Ái thở phào một cái, tức giận nhìn Tần Tấn Dương.
Cô lại có thể xui như vậy? (?????) Này! Lát nữa còn phải trở về! Cái tên biến thái đáng chết này! Nếu không phải vì hắn, hôm nay sẽ không liên tiếp hai ba lần xui xẻo như vậy!
Thật là tức chết cô!
“………” Tần Tấn Dương không nói gì, tuyệt đối trầm mặt. Nhận được ánh mắt oán giận của cô, lộ ra nụ cười vô tội.
Xe buýt rốt cuộc cũng dừng lại ở sân ga, Đồng Thiên Ái hất cánh tay đang vòng qua eo, sải bước đi xuống xe.
Tấn Tấn Dương mắt mang theo ý cười, rất an phận buông lỏng tay ra, không có lại dây dưa với cô, đi theo sau cô xuống xe. Thời điểm nên “buông tay” nên “buông tay”, quy tắc này hắn rất hiểu!
Từng dãy cửa hàng, nhìn lại một đường chỉ thấy vài cửa hàng tiện lợi vẫn còn sang đèn. Suốt đêm buôn bán, giống như là đèn đường chiếu sáng Đài Bắc ban đêm.
Hai người một trước một sau, người phía trước một bước chân rất gấp lại rất nhỏ, phía sau một bước chân lớn lại đi rất chậm.
Đồng Thiên Ái nín thở, quay đầu: “Này! Anh có thể đi về! Đừng đi theo tôi nữa! Trước mặt chính là nhà tôi! Anh đi nhanh đi!”
“……..” Tần Tấn Dương nhìn về phía trước, tầm mắt lại chuyển tới mặt cô: “Không phải còn chưa tới Cao Ốc em ở sao?”
“Con người này sao có thể ‘tính toán chi li’ như vậy!” Như vậy “Khu môn” người đàn ông này cách Cao Ốc cô ở 100m!
Tần Tấn Dương gật đầu một cái, đi tới trước người cô, kiên quyết nói: “Tôi muốn nhìn thấy em lên lầu, sau đó tôi sẽ trở về!”
Muốn chết! Cái gã biến thái này thế nào lại cùng một dạng với bò?”
“Hừ! Anh muốn đi thì cứ đi! Chỉ là cách xa tôi ba mét!” Trừng mắt liếc hắn một cái, xoay người bước đến phía trước.

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 127: Lão Bà Đại Nhân

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 127: Lão Bà Đại Nhân

Chết! Mất hết mặt mũi rồi còn đâu! Đồng Thiên Ái đưa tay che mặt, vội vã muốn chạy khỏi nơi này. Trên đường lớn tự nhiên cô lại hét lên câu nói như vậy nha! Trời đất! Đây quả thật là sỉ nhục lớn nhất đời này của cô. Đồng Thiên Ái vội vàng xoay người, dợm bước bỏ chạy, ngay lập tức cánh tay bị ai đó bắt được, cả người liền bị kéo lại. Quay đầu nhìn, lại nhìn thấy Tần Tấn Dương đang mỉm cười. Một người đàn ông dung nhan tuấn lãng như hắn đứng trong đám đông huyên náo thế này có vẻ gì đó không đúng cho lắm. Giống như thiên nga xinh đẹp giữa một đàn vịt vậy.
Trước mặt bao người, Tần Tấn Dương ôm cô vào trong lòng, hai cánh tay buộc chặt lấy thân người cô.
“Chết….” Đồng Thiên Ái cắn răng, bỏ qua tên gọi của hắn “Anh muốn thế nào đây? Ở đây có rất nhiều người, anh buông tôi ra nhanh lên!”
“Đừng lộn xộn! Không muốn mất mặt, thì ở yên đó cho tôi!” Tần Tấn Dương bên tai cô nhẹ nói. Đồng Thiên Ái quả nhiên không hề lộn xộn nữa, thân thể cứng ngắc, mặc cho anh ôm. Tên biến thái chết tiệt không biết hắn lại muốn làm gi đây? Tốt nhất hắn đừng có lợi dụng thời cơ ăn đậu hũ của cô, nếu không lát nữa không xong với cô. Cô nhất định sẽ không bỏ qua cho hắn.
Đám đông vẫn chưa tản đi, vẫn nhìn chăm chú vào hai người. Dường như mọi người đang chờ đợi có kịch hay phía sau, hoặc là muốn biết rõ ngọn ngành là như thế nào, tóm lại thành phần tham gia cho nháo nhiệt tương đối nhiều.
“Vợ yêu à! Anh sai rồi! Em đừng giân anh nữa! Lần sau anh không vậy nữa!” Tần Tấn Dương đột nhiên áy náy, thành khẩn nói. Thanh âm của hắn không lớn nhưng đủ để mọi người xung quanh nghe được.
Đồng Thiên Ái buồn bực đứng yên tại chỗ, nghe được mấy câu này, đầu cô giống như bị ai đó lấy đá đập thật mạnh vào, trong nháy mắt hoàn toàn trống không. Ngay cả năng lực suy tư cũng hạ xuống bằng ‘Không’ luôn rồi.
Vợ yêu? Vợ yêu! Vợ yêu….
Giọng nói dịu dàng của Tần Tấn Dương lại tiếp tục vang lên “Vợ yêu! Anh biết lỗi rồi! Anh từ nay về sau sẽ không dám nhìn người phụ nữ khác nữa! Về sau trong mắt anh chỉ có một người là em thôi!”
Oanh ——
Cái gì vậy? Hắn đang nói cái gì vậy? Đồng Thiên Ái ái quát nhỏ “Tần Tấn Dương! Anh đang đùa trò gì thế này?”
“Nếu muốn an toàn rời đi nơi này thì chớ có lộn xộn, nói lung tung” giọng nói của hắn cũng thật nhỏ, nỉ non vào tai cô.
“Vợ à! Tha lỗi cho anh được không? Về sau anh không dám nữa! Anh cam đoan với em!”. Giờ phút này ôm Đồng Thiên Ái trong lòng, Tần Tấn Dương tựa như một người chồng đang năn nỉ xin lỗi cô vợ đáng yêu của mình đang ăn dấm chua.
Trong đám người, rốt cuộc có người lên tiếng “Cô gái nhỏ! Tha lỗi cho chồng mình đi thôi!”. Trong đám đông còn có người chê cười, liếc nhìn về phía bạn trai của mình, hờn dỗi nói “Thấy không! Người ta đều đã là vợ chồng còn ngọt như mật vậy đó! Bắt đầu từ giờ, không cho phép anh nhìn cô gái khác một lần nào cả!”
“Nửa lần thì sao nhỉ?” người bạn trai đùa giỡn, nói. Cô bạn gái nhỏ nghênh ngang đưa tay nhéo lấy lỗ tai người bạn trai mình “Anh dám!”
Vài cô phụ nữ lớn tuổi tốt bụng khuyên “ Cô gái! Anh chồng này đối với vợ mình rất tốt nha, lại còn đẹp trai nữa chứ! Không nên tiếp tục giận dỗi nữa đâu!”
“Đúng thế!Đúng thế! Tha thứ đi thôi! Nhìn lén cô gái khác cũng không phải là chuyện gỉ lớn!” Một ông chú tham gia náo nhiệt đáp lời.
Tần Tấn Dương cúi đầu nhìn Đồng Thiên Ái trong ngực, nở ra nụ cười động lòng người “Thôi mà! Vợ yêu tha lỗi cho anh đi!”
". . . . . ." Đồng Thiên Ái trợn to hai mắt nhìn hắn, quả thật không thể tin được mọi chuyện trước mắt. Chồng? Vợ? Bọn họ là vợ chồng sao? Đừng có đùa nha! Những người xung quanh này không có mắt hay sao? Hay là thị lực bọn họ có vấn đề! Bọn họ giống vợ chồng chỗ nào chứ! Từ đầu đến chân, không có bất cứ chỗ nào xứng đôi nha.
“Vợ à!” tên biến thái lại tiếp tục nỉ non. Tiếng ầm ỹ thiết tha lại vang lên từ bốn phía “Tha lỗi cho hắn đi! Tha lỗi! Đúng rồi! Tha lỗi đi!”
Tại trước mặt nhiều người như thế này, trên mặt Đồng Thiên Ái lại hiện lên đầy tơ hồng. Đối diện với ánh mắt của hắn, Đồng Thiên Ái phát hiện khuôn mặt kia cực kỳ anh tuấn mê người. Cả bản thân cô từ từ, bất tri bất giác đắm chìm trong đó.
“Tôi… tha lỗi… cho anh….” Giọng nói vô cùng nhẹ, nhẹ đến mức tựa như cô đang lẩm bẩm với chính mình. Tiếng kêu gào vang lên khắp nơi, khoa trương hơn còn có người vỗ tay chúc mừng. Đồng Thiên Ái ảo não, không biết chính mình là cảm động với thỉnh cầu của Tần Tấn Dương hay là buồn cười vì nguyên nhân bọn họ cãi nhau.
Tần Tấn Dương hướng mọi người cúi chào, rồi dắt tay cô ra khỏi đám đông. Đồng Thiên Ái cúi gằm mặt xuống đất, không dám ngẩng đàu lên.
Trường hợp này sao mà cô có thể đối mặt được chứ! Tên biến thái ghẹ tởm! Ăn đậu hũ của cô rồi còn dám trước mặt mọi người công bố cô là ‘Vợ yêu’ của hắn nữa chứ!. Tên này quả nhiên là đồ mặt dày rồi còn thêm vô sỉ nữa chứ.
Cuối cùng cũng thoát khỏi đám đông trên đường, đi đến khúc quanh, Đồng Thiên Ái ra sức hất tay, gạt tay hắn ra khỏi tay mình. Tần Tấn Dương cũng không tiếp tục năm lấy tay cô, nhìn bộ dáng cô buồn bực nhưng không cách nào phát tiết được, nhất thời trong lòng cảm thấy cô gái nhỏ này rất là đáng yêu. Vừa rồi được gọi hai tiếng ‘Vợ yêu’ cảm giác thật tuyệt nha! Hiện tại hắn bắt đầu mong đợi đến ngày đem được cô về nhà, ngày ngày được gọi cô hai tiếng ‘vợ yêu’.
"Đồng Thiên Ái! Em!” Tần Tấn Dương phát giác âm lượng của mình quá cao, vội vàng hạ giọng xuống, tựa như ăn trộm, nhẹ nhàng thì thào “Em lại muốn thế nào nữa?”. Hắn cúi nhìn khuôn mặt trong sáng phía dưới. Ánh mắt cô không hề có một tia tạp chất nào cả. Là như thế tinh khiết nhưng mơ hồ lại phảng phất chút cơ đơn. Tuy được cô giấu diếm rất kỹ càng nhưng vẫn là bị anh phát hiện ra được.
“Lần trước…. Sự việc kia….” Tần Tấn Dương ho một tiếng ấp úng, không biết tiếp theo nên nói như thế nào.
Đồng Thiên Ái hồ nghi, ánh mắt quét về phía hắn, lại phát hiện vả mặt hắn có chút ngưng trọng “Chuyên gì! Có chuyện gì anh nhanh nói đi! Tôi ghét nhất kiểu đàn ông lề mề, dài dòng.”
“Chuyện lần trước ở hỏa oa điếm hi vọng em có thể tha thứ cho tôi!” Tần Tấn Dương nghe thấy cô nó từ ‘Ghét’ liền vội vàng đem lời trong lòng một hơi nói ra ngoài.

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 126: Động Tác Lơ Đãng

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 126: Động Tác Lơ Đãng

Ách!Bạn trai? Bạn trai! . . . . . . Bạn trai của cô? Là đang nói tên biến thái sao? . . . . . . Không thể nào! . . . . . . Thật là choáng nha. . . . . .
Đồng Thiên Ái nhất thời có cảm giác hít thở không thông, kéo tay cậu nhóc lại, nghiêm túc nói “Cậu bé! Anh này không phải bạn trai của chị đâu!”. Mặc dù biết cùng một đứa bé nói về vấn đề này thì có vẻ không cần thiết, nhưng hiện tại cô không có để ý được nhiều như thế. Cho dù là một đứa bé hiểu lầm mối quan hệ của bọn họ cũng không thể được. Cô không cho phép.
Đôi mắt tròn to của cậu nhóc nhìn chằm chằm vào hai người trước mặt, trong lòng cảm thán ‘Anh trai này dáng dấp rất tuấn tú, rất đẹp mắt nữa! Không phải bạn trai thì là gì đây?’
“Chị à! Chị không cần phải xấu hổ đâu!” cậu nhóc nhe răng cười hì hì, nói “Mẹ có nói qua, đây gọi là ‘xấu hổ’”
Xấu hổ? Cô muốn ngất quá! Cô xấu hổ ở đâu chứ? Đồng Thiên Ái cau mày, cố chấp muốn thay đổi suy nghĩ của cậu nhóc “Cậu bé! Em nghe chị nói! Chị không có xấu hổ, chị với anh này….”dừng lại một chút rồi liếc nhìn người phía sau một cái, cô tiếp lời “cùng anh trai này là bạn tốt mà thôi”
“Bảo Bảo! Xin lỗi chị xong chưa? Chúng ta về nhà nào!” cách đó không xa, mẹ cậu nhóc nhắc nhở.
"Mẹ! Con nói xin lỗi xong rồi!" cậu nhóc quay lại phía mẹ mình hô một tiếng rồi lại hướng Đồng Thiên Ái nháy nháy mắt “Anh! Chị! Gặp lại sau!”
“Được! Hẹn gặp lại” Đồng Thiên Ái không biện pháp, nói tạm biệt cậu nhóc
Đứng nhìn cậu nhóc rời đi ngày càng xa, trong lòng Đồng Thiên Ái tức giận càng mãnh liệt, căm giận quay đầu nhìn tên đứng sau mình nãy giờ, lại phát hiện hắn đang nhìn chằm chằm vào mình. Ánh mắt hắn sao lại thâm sâu vậy chứ! Tựa như toàn bộ thế giới đang hiển diện trước mặt hắn, nhưng tận sâu trong đáy mắt kia cũng chỉ có duy nhất hình dáng cô mà thôi.
“Anh nhìn tôi làm gì?” Đồng Thiên Ái nói xong, tức giận quay đầu đi chỗ khác, không nhìn đến Tần Tấn Dương. Tần Tấn Dương biết cô hiện tại đang rất tức giận. Hắn chợt nhớ đến ngày trước chỉ vì tờ khế ước kia mà ở chung với cô một thời gian. Thời gian đó thật đáng để nhớ đến nha. Nếu như về sau mỗi ngày có thể cùng cô chung sống, như thế cuộc sống của anh sẽ không bao giờ biết đến hai chữ ‘buồn chán’ nữa rồi.
“À! Cô gái đáng yêu của tôi! Em không cần phải… xấu hổ nữa đâu! Chúng ta đi thôi!” Tần Tấn Dương nâng lên khóe môi, lần nữa dắt lấy tay cô, đi về phía trước.
Cái gì cái gì . . . .bạn gái đáng yêu gì chứ? . . . Tên biến thái chết tiệt! Đồng Thiên Ái vội vàng hất tay ra, tức giận nói “Buông ra! Mau buông tôi ra! Anh có nghe không hả! Tôi cho anh biết anh không ra, tay của anh không yên với tôi đâu!”
“Có chuyện này nữa sao?” Tần Tấn Dương nghiêng đầu, nhìn khuôn mặt cô vì tức giận mà phình to lên. Đồng Thiên Ái đỏ mặt, cãi chày cãi cối nói “Hừ! Dù sao anh buông tay tôi ra là được rồi!”
Tần Tấn Dương ‘Nha’ một tiếng, sống chết nói “Không buông!”
"Buông ra!"
"Không buông"
"Buông ra!"
". . . . . ." Không để ý
“Nếu không tôi la lên anh sàm sỡ tôi! Nhanh buông tay tôi ra!”
“Em cho rằng mọi người sẽ nghĩ người đẹp trai như tôi đây lại đi sàm sỡ em sao? Nếu không sợ mất mắt em thích thì cứ kêu!”
". . . . . ."
Một lát sau.
"Biến thái chết tiệt! Câu vừa rồi của anh có ý gì hả?” Đồng Thiên Ái đột nhiên phục hồi lại tinh thần, nghi ngờ nhìn khuôn mặt Tần Tấn Dương.
A a a a —— thật là không biết xấu hổ! Quá không biết xấu hổ! Lại có người sẽ mình nói mình lớn lên đẹp trai đấy! Tên biến thái tự cuồng như thế trên đời này chỉ sợ còn mỗi mình hắn mà thôi. Tần Tấn Dương không nói gì thêm, khẽ dùng sức nắm chặt bàn tay cô đã có chút lạnh lẽo. Hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt muôn hình muôn vẻ của cô, không ức chế được cười nhẹ ra tiếng.
Đường phố Đài Bắc, khoảng tám giờ tối chính là thời điểm đông người nhất. Một người đàn ông khuôn mặt tuấn tú, mặc trên người bộ quần áo Hip-hop cá tính, nắm lấy tay cô bạn gái nhỏ đáng yêu đang tức giận. Hai người cùng hòa vào trong đám đông trên đường lớn. Gần đến cuối thu, khí trời càng ngày càng lạnh. Trong đám đông các đôi tình nhân thân mật ôm lấy eo đối phương. Không chỉ có thể chống đỡ cái rét lạnh của thời tiết mà còn khiến trái tim hai người lại gần nhau hơn. Đồng Thiên Ái nhìn về phía chung quanh, chu chu miệng, cố gắng không để tên biến thái bên cạnh biết mình đang lạnh, nhưng thân thể vẫn không thể nhịn được, khẽ run rẩy. Chết tiệt! Sao lại lạnh thế này chứ! Cô sao lại thảm thương thế này!
Tần Tấn Dương cúi đầu nhìn người đi bên cạnh, có thể cảm nhận được một cách rõ ràng những biến hóa nhỏ nhặt nhất của cô. Con nhím nhỏ này! Sao lại quật cướng cố chấp đến thế này chứ! Trong lòng hắn không ngừng than thở, rồi ngay sau đó dừng bước lại. Đồng Thiên Ái phía sau cũng dừng lại, liếc về hướng Tần Tấn Dương “Anh định làm gì nữa?”
“Người phụ nữ ngốc nghếch này!” Tần Tấn Dương tức giận mắng một tiếng, đưa tay cởi áo khoác của mình ra rồi khoác lên người cô. Áo của một người cao 1m88 bây giờ lại trùm lên người cô, đem cả người cô bao lại hoàn toàn. Cô so với hắn thật sự rất rất nhỏ.
“Để tôi làm!” Đồng Thiên Ái ngượng ngùng “Để tôi tự kéo khóa! Mau đem móng vuốt của anh ra đi! Biến thái chết tiệt! Anh có nghe không hả?”
Bực mình! Hắn là người điếc sao? Sao không đem lời cô để vào tai vậy nè!
“Để tôi kéo khóa cho em!” Tần Tấn Dương cố chấp, bàn tay to lôi kéo chiếc khóa lại phát hiện chính mình tay chân vụng về, kéo mãi không được. Đồng Thiên Ái đưa tay vỗ vỗ móng vuốt của hắn “Buông ra! Tôi tự làm được!”
“Em đừng động!” sao lại không được nhỉ? Trong lúc dây dưa, tay của hắn lơ đãng đụng chạm đến ngực cô. Hiển nhiên Tần Tấn Dương không có bất kỳ cảm giác bất thường nào, nhưng Đồng Thiên Ái thì lại hít phải một ngụm khí lạnh. Hít sâu một hơi tức, Đồng Thiên Ái kêu to “Biến thái chết tiệt! Tôi cảnh cáo anh! Lập tức mang bàn tay anh trên người tôi ra mau!”
Vừa dứt lời, mọi người đang đi trên đường đều dừng bươc lại, không thể tưởng tượng nổi chăm chú nhìn hai người bọn họ. Hai người như chết ngậm trong ánh mắt tò mò và lời xì xào bàn tán của mọi người.

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 125: Ôm Ấp Yêu Thương

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 125: Ôm Ấp Yêu Thương

". . . . . ." Nhịn! Nhịn một chút!
"Sao? Em làm sao vậy?" Nhìn vẻ mặt rối rắm của cô, Tần Tấn Dương, tiếp tục hỏi, "Không phải là em mỏi chân chứ? Nếu thế để tôi cõng em! Yên tâm! Tôi sẽ không thừa cơ ăn đậu hũ của em đâu!"
Đồng Thiên Ái nâng lên khóe miệng, nhếch nhếch cười, nghiến răng nghiến lợi nặn ra lời nói , "Chân tôi không mỏi! Mọi thứ đều tốt! Chỉ cần anh không theo tôi nữa là được"
"Vậy sao?" Tần Tấn Dương gật đầu một cái, cố ý bới móc nói, "Trừ điều này ra cái khác đều có thể đáp ứng em!" Thật vất vả mới có dịp được ở cùng với cô, nghĩ sao anh có thể đi được chứ! Có trời biết hôm nay anh nghĩ đến cô nhiều đến mức phát điên lên. Xem ra, không nhanh chân lấy cô về nhà thì không ổn rồi! Cứ thế này sẽ có ngày anh phát điên thật.
"Tôi nói anh. . . . . ." Đồng Thiên Ái thở phì phò chống nạnh, chuẩn bị tiếp tục mắng hắn. Không ngờ, sau lưng thình lình có người đánh đến cô. Cả người do vậy mà lảo đảo té nhào vào lồng ngực của Tần Tấn Dương. Cả khuôn mặt áp lên khuôn ngực rắn chắc của hắn, ngửi được mùi nước hoa nhàn nhạt của hắn.
Tần Tấn Dương lợi dụng thời cơ đưa tay ôm chặt lấy cô, khuôn mặt tươi cười “ Em không cần phải vội vã ‘ôm ấp yêu thương’ như thế đâu!”
Cái gì? Cái gì? Tên biến thái ghê tởm này! Ai đối với hắn ‘ôm ấp yêu thương’ chứ? Rõ ràng là có người đẩy cô nha. Xin lỗi nha! Cô cũng không phải là người mê trai. Bực mình thật. Cô thật muốn biết là tên nào, người nào đã đụng phải cô. Phải bắt tên đó chịu trách nhiệm mời được. Rốt cuộc là tên nào?
Đồng Thiên Ái nghiêng đầu nhìn xuống, trợn tròn hai mắt hung thần nhìn tên đầu sỏ. Ách…. Tại sao không có người…. tầm mắt lại từ từ dời xuống thấp, lại nhìn thấy một đôi thủy nhuận mắt to. Là một bé trai. Lửa giận vừa rồi trong lòng giống như bong bóng vậy, vừa mới căng lên hiện tại đã tiêu tán toàn bộ.
“Bảo Bảo! Mau xin lỗi chị đi!” mẹ cậu nhóc đứng phía sau nhắc nhở. Cậu nhóc đưa tay lôi kéo quần jean của Đồng Thiên Ái, bộ mặt ủy khuất, giọng nói ngây thơ của trẻ con “Chị ơi! Em không cố ý!”
Đồng Thiên Ái nâng lên nụ cười sáng lạn “Không sao! Chị biết em không cố ý đâu mà! Được rồi! Mau lại bên mẹ đi!”
“Cám ơn chị!” cậu nhóc vội vàng trả lời, rồi chợt nhìn sang bên Tần Tấn Dương “Chị à! Bạn trai của chị thật đẹp trai nha. Đẹp trai thật đấy!”

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 124: Ôm Ấp Yêu Thương

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 124: Ôm Ấp Yêu Thương

Đồng Thiên Ái khó chịu bước đi, thỉnh thoảng còn dùng dư quang đáy mắt liếc người bên cạnh một cái. Tên biến thái chết tiệt! Tự nhiên lại theo cô đi ăn KFC chứ! Giờ phải làm sao bây giờ? Được rồi! Nếu hắn muốn đi theo mình thì cho hắn theo luôn. Hừ!
“A! Anh kia nhảy Hip- hop sao?”
“Rất đẹp nha! Không biết là trong nhóm nào nha!”
“Nhảy Hip-hop không phải là mấy người trẻ tuổi hay sao? Anh này nhìn qua có vẻ già quá!”
“Cái gì mà già? Phải nói là có hương vị của đàn ông mới đúng! Hiểu không hả?”
…….
Xung quanh Đồng Thiên Ái là tiếng nghị luận của những người đi trên đường, thỉnh thoảng những câu bàn tán về hắn còn truyền đến tai cô. Vốn cứ nghĩ thay đổi quần áo rồi sẽ không bị ai chú ý nữa. Ai ngờ…. Hiện tại mới thấy ý tưởng này thật là ….
Một người đàn ông cao 1m88 thì đứng ở chỗ nào cũng dễ thấy nha. Hắn còn cùng cô đi ăn KFC nữa. Cái này gọi là gì đây? Cô chết mất….
"Nè!" Đồng Thiên Ái buồn bã nghiêng đầu sang chỗ khác, nhìn hắn, "Anh thực sự cũng muốn đi sao?"
Tần Tấn Dương thờ ơ gật đầu một cái, nghiêm túc nói, "Đi chứ! Dù sao tôi cũng chưa từng ăn loại thức ăn này! Coi như thử một lần náo nhiệt cũng hay!"
". . . . . ." Đồng Thiên Ái bi thảm cúi đầu, trầm mặc không nói. Hai người đi đến trước cửa KFC, đèn hiệu sáng trưng, đám trẻ nhỏ háo hức dắt tay ba mẹ ra ra vào vào. Trên cửa, lão Gia Gia Kentucky đang hí hí mắt, tươi cười với đám trẻ con. Tần Tấn Dương ngẩng đầu ngắm nhìn biển quảng cáo, sau đó cúi đầu chuẩn bị đi vào trong tiệm. Tần Tấn Dương đi được vài bước, dừng lại, nghi hoặc nhìn người phía sau lưng. Con nhím nhỏ đang đứng bất động tại chỗ “Sao vậy? Không phải em muốn đi ăn KFC sao? Sao lại không đi vào?”
Tên biến thái ghê tởm! Cư nhiên dám hỏi cô sao không đi? Còn không phải do hắn hết sao? Đi chung với một gánh nặng như hắn còn có thể đi sao? Thật là muốn chết quá!
". . . . . ." Đồng Thiên Ái mím mím môi, xoay người rời đi "Tôi đột nhiên không muốn ăn!"
Tần Tấn Dương sửng sốt một chút, nhất thời im lặng. Những người phụ nữ trước đây, khi bên cạnh anh, bọn họ rất là nghe lời. Không có ai như cô vậy. Đều nói tâm tình phụ nữ giống như thời tiết vậy, tâm tính bất định. Hiện tại hắn đã lĩnh ngộ được vấn đề này.
"Không phải còn chưa ăn cơm sao?" Tần Tấn Dương đưa tay một phát bắt được cánh tay của cô. Hắn sợ làm cô đau nên cũng thả ra chút lực đạo.
Đồng Thiên Ái liếc anh một cái, trừng trừng nói " Dáng vẻ anh như thế này, ai cũng nhìn ngó. Như thế tôi ăn không vào.”
Dáng vẻ?... Dáng vẻ?...Con nhím nhỏ đáng giận này. . . . . .
Tần Tấn Dương trợn tròn mắt, chấp nhận đi sát phía sau cô. Nhìn thân hình gầy nhỏ sải bước phía trước, Tần Tấn Dương có chút nhớ nhung không hiểu. Cô gái này sao lại có tính cách mạnh mẽ như vậy chứ. Lúc nào cũng bền gan vững chí tựa như một bụi cỏ nhỏ. Đúng thế! Cô là bụi cỏ nhỏ xinh đẹp.
Đồng Thiên Ái ngẩng đầu cao bước đi, không muốn chú ý đến những người đi đường bên cạnh. Bọn họ thỉnh thoảng sẽ nhìn cô với ánh mắt chăm chú. Điều này khiến cô cảm thấy rất tự ti. Cho đến bây giờ cô không hề muốn mình trở nên chói mắt mà chỉ thích giấu mình đi thôi. Nhưng sau lưng lại có một bóng đèn to lớn như hắn, đoán chừng hắn chính là bóng đèn 1000W đi. Vậy nên hắn bất kể là mặc loại quần áo như thế nào, trong đám đông cũng sẽ tỏa ra ánh sáng chói lòa, khiến người khác không thể không nhìn đến. Thật là đáng ghét!
Đồng Thiên Ái đột nhiên dừng lại, không bước tiếp. Tần Tấn Dương thấy cô đứng lại, từ phía sau cũng phối hợp đứng lại theo “Sao lại không đi nữa! Lại thay đổi muốn đi ăn loại thức ăn không dinh dưỡng đó nữa sao?”
Giọng điệu gì thế kia? Sao lại đáng ghét thế chứ! Cô cũng đâu có bắt hắn đi theo cô đâu. Là bản thân hắn tự theo mà! Hiện tại lại đứng đó trách ngược mắng nhẹ cô sao?
"Biến thái chết tiệt!" Đồng Thiên Ái xoay người, đối mặt với anh, hai tay chống nạnh nói.
Tần Tấn Dương đưa tay chỉnh chỉnh lại nón, cúi đầu tận lực đối diện với cô gái trước mặt, kiên nhẫn hỏi, "Thế nào? Nếu như em thay đổi ý định muốn đi ăn KFC nữa, vậy thì chúng ta quay lại!"