-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

CỬA HÀNG DỊ THÚ SỐ 138 Chương 40

Bộ dáng hầm hừ của Kim lão khiến Kim Dư âm thầm nhíu mày, Kim Khiêm[33], Kim Bích…. Y có thể thề nếu ông già này không phải là kẻ xem tiền như mạng thì chính là có sở thích quái đản, thật khổ cho đám cháu trai cháu gái, cái người tên Kim Khiêm kia chắc chắn là bỏ nhà đi bụi rồi.

May mà y không phải là cháu trai của lão già này, may mà không dính dáng trong vòng một trăm đời với ổng…. Nếu không thật sự là tra tấn người lắm a~ hắc hắc hắc hắc, y không phải là đang vui sướng khi thấy người gặp họa đâu nha.

Nếu song phương đã thỏa hiệp nội dung hợp đồng, Kim Dư cũng không muốn trì hoãn thêm. Hơn nữa, dựa vào cuộc gọi hồi nãy, Long lão hẳn đang rất gấp, bọn họ nên đi càng sớm càng tốt.

Cho nên Kim Dư có chút không tình nguyện nhận lấy danh thiếp liên hệ Kim lão đưa, lý do tốt đẹp là sau này có gì liên lạc với nhau. Kim Dư dắt bốn con dị thú nhà mình, Long Trường Tiêu và dị thú nhà hắn, lại cộng thêm một tên boss thần thú lên xe ngựa hướng về phía nhà cũ của Long gia. Đương nhiên, ngồi ở trong xe chỉ có ba người một thú, hiện tại sức khỏe của gấu trắng còn rất yếu, cho nên được đặc cách chen chúc trên xe, mà bốn đứa Bánh Bao Tiểu Bạch bởi vì quá mức hưng phấn, cho nên tự nguyện chạy rông bên ngoài.

PS[34], Tiểu Bạch là đứng ở trên lưng Đại Bạch. Tên này cho tới bây giờ đều là dạng nếu bản thân có thể không cần tự đi thì nhất quyết không nhích nửa bước. Dù sao thân thể nó cũng nhỏ, lười biếng gì gì đó, miễn không để cho ông chủ tức giận, thì sẽ không có gì to tát.

Ước chừng hơn một giờ chạy như điên, lần đầu tiên Kim Dư rời khỏi nội thành, tiến đến vùng ngoại thành – nơi tụ tập những người giàu có.

Thế giới này tuy không giống với thế giới trước, nhưng Tân nhân loại cũng theo chế độ phân chia giai cấp —— nhóm người giàu đều thích sống trong các mảnh thôn trang ở ngoại thành, chứng tỏ mức độ giàu có và tôn quý của bọn họ. Phải biết rằng, chỉ có những người làm công và nhân tài có chút giàu mới sống chen chúc trong nội thành, nhưng bọn họ không phải là loại người như vậy.

Bất quá Long lão không có mấy cái quan niệm quỷ dị này. Ông ở chỗ này là bởi vì đây là căn nhà đầu tiên do ông mua được. Tuy sau này phát tài có sửa sang lại một lần, nhưng vẫn thuộc loại nhà cũ, mà nhà cũ thì sao chứ, dưỡng lão ở đây mới có cái thú của nó.

Xe ngựa rốt cục cũng dừng ngay trước cửa lớn của một tòa trang viên, người hầu đã đứng chờ ngay tại cửa từ sớm, hơi cúi đầu nghênh đón.

“Thiếu gia, lão gia đang ở đấu thú tràng[35]. Ngài mau đến đó với lão gia đi.”

Long Trường Tiêu gật đầu, đám dị thú bên ngoài lập tức đạp bước, sau đó dần tăng tốc.

“Ai~ cho nên mới nói, xe ngựa do dị thú kéo so với xe bay kiểu dáng thể thao thì tốt hơn nhiều! Trăm phần trăm tự động hóa a!!” Kim Dư cảm thán với Kỳ Thanh Lân: “Sao cửa hàng của ông đây cho tới giờ vẫn chưa nhận được con dị thú tọa kỵ chuyên dụng nào hết vậy nhỉ! Tuy Bánh Bao và Đại Bạch rất tốt, nhưng lúc chạy không có đủ độ mỹ cảm a!”

Kim Dư vừa dứt lời, xe ngựa đột ngột loạn điên một trận, khiến dạ dày Kim Dư không ngừng quay cuồng đảo lộn, Kỳ đại boss lập tức vươn tay ôm lấy cánh tay trơn bóng mịn màng của con cá nhà hắn. Ừm, mấy đứa này thật là…. Có ý tứ quá.

“Móa!! Bánh Bao, Đại Bạch!!! Tụi mày đâm xe hay là đang đe dọa bạch vũ thú vậy hả!!! Không biết làm một dị thú cấp A ưu tú thì lòng dạ cũng phải rộng lượng sao!! Người ta chạy nhìn đẹp hơn tụi mày nhiều! Con bà mẹ mụ nội nó! Còn đụng tùm lum tà la!!”

Kim Dư không cần mở cửa xe cũng biết nhất định là do dị thú nhà mình hâm mộ ghen tị gây nên, được Kỳ Thanh Lân ôm vào lòng ổn định thân thể xong liền trực tiếp rướn cổ họng mà rống, nhưng khiến y buồn bực chính là, y vừa mới rống xong thì xe cũng đã đến nơi. Khiến y y chang như mã hậu pháo[36]!!

Xe ngựa vừa ngừng, Kim Dư liền hung tợn xuống xe chuẩn bị dạy dỗ, kết quả, y còn chưa làm ra cái tư thế gì đã bị một cái bóng đen cực hung tàn đột ngột bổ nhào tới.

Mắt thấy bóng đen này sẽ cắn đứt cổ Kim Dư, bên cạnh vang lên một tiếng hừ lạnh, bóng đen liền ngập ngừng, Đại Bạch nhân cơ hội bạo khởi hung hăng tát nó một cái nằm bẹp dí. Đất dưới chân cứ như là bãi cát lầy, Đại Bạch chỉ mới tát lên đầu con dị thú kia có một cái, nó liền bị chôn sống toàn thân, chỉ lộ ra hai con mắt và cái lỗ mũi, vừa đủ để không bị nghẹn chết.

“Đáng ghét! Mi là ai, dám ra tay ngoan độc với dị thú của bổn cô nương như thế? Còn không thả bả phong hầu của ta ra!!”

Là thanh âm của thiếu nữ. Nếu không có cái giọng điệu cả vú lấp miệng em kia, hẳn là rất dễ nghe. Kim Dư nhìn đôi mắt màu vàng nhạt có hơi co lại của con dị thú tinh tinh, lại chợt nghe thấy giọng nói của chủ nhân kia, chậc, lớn lên cũng không được xinh xắn gì cho cam.

“Ê! Mi dám không nghe lời ta sao?” Sắc mặt của thiếu nữ xấu đi, “Ta chính là tiểu thư họ ngoại của Kim Bằng gia tộc!!”

Kim Dư ngoáy tai, ném một cái ánh mắt xem thường về phía cô gái kia, “Tôi quản cô là tiểu thư họ ngoại hay là con cháu nhà ai, nơi này là Long gia, có phải cô tới nhầm chỗ rồi hay không? Đứa nhỏ đáng thương, não đã tàn tới mức đến nhà mình cũng đi nhầm sao, thật hiếm thấy.”

Sắc mặt cô gái kia nháy mắt đỏ bừng, mà ông lão xuất hiện ở ngay cửa đằng sau lưng ả thì cười ha ha: “Nhóc con nói rất hay! Tụi nó toàn bộ đều là não tàn tới nhầm chỗ! Không có việc gì làm liền chạy tới nhà người khác, còn muốn nhân lúc cháy nhà chạy tới hôi của nữa chứ, hừ! Tưởng lão đây dễ chọc lắm sao? Độc trên người tụi mày còn chưa có giải được đâu, dám ở đây làm càn như vậy, tưởng lão sẽ không giết tụi mày sao!!”

Ông lão đang nói chuyện chính là ông nội của Long Trường Tiêu, cũng chính là ông lão đã cho Kim Dư một tử kim tệ để gầy dựng sự nghiệp. Kim Dư nhìn sắc mặt lẫn thân thể của ông, khá tốt, cũng không nói nhiều, chỉ hơi hơi khom thắt lưng chào hỏi ông lão.

Long lão vốn không có ấn tượng với Kim Dư, nhiều nhất chỉ là ấn tượng với lời nói sắc bén vừa nãy của y mà thôi. Vì thế, lúc Kim Dư khom người chào, ông liền cho rằng người này là thuộc hạ hay bạn bè gì đó của cháu trai, nên cũng không nghĩ nhiều. Dù sao hiện tại Kim Dư rất nho nhã lễ độ, khác hẳn với hình tượng vô lại trong lòng của Long lão.

“Ông nội. Ông không sao chứ?” Long Trường Tiêu bước nhanh lên trước.

“Hừ hừ, ông làm sao mà có chuyện gì chứ? Đám kia trừ bỏ não tàn ra còn có thần kinh không được bình thường, dám thừa dịp con không có ở đây bắt ông nhường địa bàn! Cửa Long gia nhà bọn ta dễ tiến vào như vậy sao!! Mày dám tiến vào nửa bước xem, coi chừng có đi mà không có về a!!” Long lão nói xong, lạnh lùng nhìn thanh niên đang đứng bên cạnh thiếu nữ. Tên nam tử thoạt nhìn ước chừng ba mươi tuổi này hiển nhiên mới là kẻ đến gây phiền toái.

“Long lão, ngài nói sai rồi.” Quả nhiên, nam tử nhìn thấy Long Trường Tiêu đã trở về, mắt liền ánh lên một tia tiếc hận. Nếu Long Trường Tiêu trở về trễ một chút, kế hoạch của hắn đã thành công rồi. Nhưng hiện tại… Bạch Uy của Long Trường Tiêu đã gần chết tới nơi rồi, cho dù Long Trường Tiêu có trở lại, hắn cũng có cách khiến Long gia chịu thiệt nhường địa bàn lại cho hắn!

Nghĩ đến đây, nam tử lại nhìn thoáng qua Đại Bạch và Bánh Bao, cho dù có hai dị thú cấp A, cũng không thay đổi được gì!

“Vãn bối chỉ là cảm thấy mối làm ăn của hai nhà Bằng, Long chúng ta có chút xung đột, cho nên muốn đến đây giải quyết vấn đề thôi. Vãn bối tuyệt đối không có ý muốn đả thương người như Long lão nghĩ, huống chi bây giờ em gái và thuộc hạ của kẻ hèn này đã trúng độc của Long lão, như thế nào lại đi làm chuyện ngu xuẩn chứ.”

Lời nói thật là đẹp, nhưng sau khi hắn nói xong, lại có hai tiếng hanh hanh âm dương quái khí vang lên. Long lão sửng sốt, vội quay sang nhìn cháu trai nhà mình, sau đó thất vọng phát hiện người ăn ý với ông không phải là cháu trai nhà ông, như vậy, ánh mắt Long lão quét lên người Kim Dư lần thứ hai. Lúc này khóe miệng Kim Dư khẽ kéo lên, mặt tràn đầy vẻ ông ngốc × cả nhà ông đều ngốc ×, khiến cho Long lão cảm thấy cái biểu tình thiếu đánh này thật quen thuộc.

“…. Cậu là cái thằng nhóc vô lại kia!” Long lão rốt cục cũng nhớ ra, “Cậu sao lại ở chỗ này?”

Kim Dư nhìn Long lão, lộ ra một nụ cười vui tươi hớn hở: “Ông rốt cục cũng nhận ra tôi? Sao ngay từ đâu không nhận ra thế hử? Tôi còn nợ ngài tử kim tệ kia mà. Chậc chậc, ông xem, phỏng chừng còn không tới một tháng a, tôi đã kiếm đủ một ngàn tử kim tệ rồi đó. Ông nên hối hận lúc trước tại sao không chịu cho tôi nhiều tử kim tệ hơn chút nữa đi a. Nếu lúc trước ngài cho tôi mượn một trăm tử kim tệ, không phải hiện tại tôi sẽ nợ ngài cả một vạn tử kim tệ sao? Lợi nhuận của mối làm ăn này tuyệt đối là một vốn bốn lời a! Ánh mắt ngài hơn bị kém rồi~”

Kim Dư nói một tràng khiến Long lão có chút dở khóc dở cười, tính tình của thằng nhóc này quả nhiên thiếu đánh, trước sau vẫn là một thằng thiếu đánh. Đổi lại là ngày thường, Long lão phỏng chừng đã giơ tay tát thẳng đầu y rồi, nhưng hiện tại có tình huống đặc biệt, vẫn nên giải quyết xong vấn đề rồi nói sau đi.

Vì thế, Long lão chỉ điểm tay với Kim Dư, sau đó nhìn về phía thanh niên đứng đối diện: “Bằng Vũ, mấy lời làm bộ làm tịch không cần phải nói nhiều, ông không có nhiều thời gian cùng mày chơi đùa, mục đích của mày là gì tao có thể đoán được, trực tiếp nói rõ đi.”

Bằng Vũ nghe vậy, hai mắt hiện lên một đạo ám quang: “Nếu Long lão gia đã lên tiếng, vậy vãn bối sẽ nói thẳng, vãn bối muốn đấu thú cùng ngài, dựa vào đó mà quyết định quyền sở hữu cửa hàng phố Tây Tam!”

CỬA HÀNG DỊ THÚ SỐ 138 Chương 39

Đối với nhóm Đại Bạch Tiểu Bạch bốn đứa dị thú cấp A và A+ mà nói, tụi nó là những con dị thú được Kim Dư nhặt được sớm nhất, hơn nữa, thực lực và kinh nghiệm khá cao, vì thế đã tạo thành một đội ngũ đoàn kết. Mặc dù bên trong cửa hàng thú cưng còn có một con chó Nhị Hắc cấp A và mấy con dị thú cấp B và B+ nữa, nhưng bởi vì thực lực và thời gian sống chung với nhau không giống, cho nên quan hệ giữa tụi nó và nhóm Đại Bạch tuy không tới nỗi nào, nhưng vẫn rất khó dung nhập vào đội ngũ nho nhỏ này.

Tuy bề ngoài bốn con này suốt ngày chí chóe ẩu đả cãi nhau tranh đoạt cơm, bạo lực đầy rẫy phát sinh liên miên, nhưng khi có một con dị thú mới toanh xuất hiện ngay trước mặt tụi nó, cái gọi là đội ngũ đoàn kết lập tức được trình ra chứng minh ọi người thấy ——

Đối mặt với những thứ mới lạ, mặc kệ là thông minh hay ngu ngốc, đều sẽ có tâm tư muốn đùa ác, nhất là mấy đứa dị thú cấp A mới tới. Phải biết rằng, lúc trước khi Nhị Hắc trở thành thành viên trong nhà đã bị bốn tên này làm đủ trò ngược đãi mới hiểu được nó đã ngu tới mức nào mà ông chủ thì lại tốt đến cỡ nào. Đương nhiên, tụi nó tuyệt đối sẽ không kể công, giúp ông chủ thu thập đồ ba gai hay sinh sự là việc của dị thú.

Kỳ thật nói trắng ra là, bốn đứa này bởi vì sống quá an tĩnh quá tốt đẹp quá nhàm chán, dẫn đến việc cảm xúc bạo lực và sức mạnh chiến đấu bội tăng, thực lực của mấy con dị thú dưới cấp A không đủ để cho tụi nó chà đạp, hơn nữa mỗi lần mấy con dị thú dưới cấp A thấy tụi nó đều chạy bán mạng a, mẹ nó sao đầu năm nay lại khó tìm dị thú chơi chung vậy chứ?! Cho nên lúc này nhìn thấy con gấu trắng bự cấp A+, bốn đứa liền cực kỳ hưng phấn kích động, nhất là Đại Bạch cấp A+, nó thực muốn cùng con gấu này đánh một hồi cho sướng tay.

Bất quá, là một con thú thông minh thì đều có thể nhìn ra, hiện tại con gấu này rất suy yếu, Đại Bạch rất hoài nghi bản thân nó có thể hay không chỉ cần dùng một móng cũng có thể tát chết được tên này.

Hung dữ một chút chắc cũng được đi ha?

Không thể không nói, tuy gấu trắng bự vừa mới thoát khỏi lồng ngực thần chết, nhưng dù gì nó cũng là một con dị thú cấp A+, trường kỳ đi theo bên cạnh Long Trường Tiêu, thân kinh bách chiến, ám sát vô số người, trình độ cảm ứng đối với hết thảy mọi nguy hiểm đều đã thuộc hàng siêu nhất lưu.

Mặc dù bốn con dị thú đứng trước mặt nó đồng loạt nghiêng đầu, dùng ánh mắt hữu hảo cực đáng yêu nhìn nó, nhưng nó vẫn cảm nhận được, mẹ nó, mấy đứa này quá nguy hiểm, nó phải nhanh chóng khôi phục lại thực lực a!!

Cho nên, gấu trắng bự liếc mắt nhìn bốn đứa dị thú kia một cái, lập tức cúi đầu hung hăng ăn sạch đám thức ăn dinh dưỡng lỏng le ở trước mặt. Long Trường Tiêu nhìn bộ dáng ăn đến lang thôn hổ yết của dị thú nhà mình liền sửng sốt, mới vừa rồi không phải còn lén lút trộm đổ đến cả tô thức ăn xuống sàn sao? Sao lúc này lại ăn rồi? Hay là thức ăn dinh dưỡng này có mùi vị khác?

Long Trường Tiêu không nhìn ra vì sao con gấu trắng bự nhà mình đột nhiên lại ngoan ngoãn, nhưng không có nghĩa là Kim Dư và Kỳ Thanh Lân không nhìn ra.

Kim Dư co rút khóe miệng, có chút câm nín, dị thú nhà y là học từ ai mà ra a? Thật hư hỏng thật hư hỏng a?! Bản thân y là ông chủ chính khí lẫm liệt hào hùng, sao lại có thể nuôi ra một đám dị thú phúc hắc như vậy chứ?

Ừm, nhất định là do phẩm đức chủ nhân trước kia của Đại Bạch Tiểu Bạch quá xấu.

Kỳ Thanh Lân nhìn sắc mặt và ánh mắt của Kim Dư, cũng co rút khóe miệng. Hắn không được đả kích người này, nếu không sẽ không có phúc lợi.

Đại Đại Bạch[32] ăn thức ăn dạng lỏng bổ sung chất dinh dưỡng, kế bên là Đại Bạch, Tiểu Bạch, Tiểu Tuyết và Bánh Bao ngồi vây xung quanh nhìn nó một cách thân mật, giống như đang giám sát nó ăn cơm, khiến Long Trường Tiêu cảm thấy mấy đứa dị thú này thật hiểu chuyện. Bất quá, Long đại thiếu gia hoàn toàn không phác giác ra lông trên người Đại Đại Bạch nhà mình đã dựng đứng lên hết, hậu quả của việc phòng bị quá độ chính là, vừa ăn xong, nó liền gục luôn xuống đất, hai móng che mắt, tỏ vẻ rất khổ bức.

Mấy người dám kết bè kết phái ăn hiếp một tên bệnh nhân ốm yếu què quặt là tui a! Chờ đó, đợi tui khỏe rồi sẽ tát ấy người một núi băng luôn!! Ông chủ Kim tốt như vậy, sao lại có loại dị thú vô liêm sỉ như vậy a?!

Bốn đứa nhóm Đại Bạch Bánh Bao nhìn con gấu trắng gục đầu hừ hừ lầm bầm không ngừng, tập thể liền hí mắt, chỉ còn kém nước quay đầu cười trộm.

Vừa lúc đó, cửa lần thứ hai bị đạp văng, xuất hiện bộ mặt gian trá mang theo vài phần lửa giận của Kim lão.

“Thằng nhóc họ Kim kia! Sao mi dám hành hung người trong bệnh viện của lão già này hả?! Nếu không phải lão già này tay chân mau lẹ, thằng nhóc kia đã rơi vào cảnh thân tàn ma dại suốt đời rồi! Chậc chậc, còn dám làm vỡ cả thủy tinh, mau cùng ta thương lượng phí bồi thường đi!

Kim Dư nghe vậy cười nhạo một tiếng: “Ông đừng có giả bộ a. Thương thế của tên kia chỉ cần chiếu laser trọng sinh một chút liền có thể hồi phục như cũ, đương nhiên mặt của y có thể sẽ phải lưu lại sẹo a. Bất quá, y lại là kẻ dám mang súng xông vào phòng mang ý định giết người nha. Ngài nói xem, một bác sĩ cầm súng xông vào phòng bệnh nhân, cho dù chỉ là một bác sỹ thú y, cũng có thể tạo ra một scandal lớn. Bản thân tôi chỉ là phòng vệ chính đáng, ông hẳn phải bồi thường phí tổn tinh thần cho tôi mới đúng.”

Kim Dư vừa dứt lời, bốn đứa Đại Bạch Bánh Bao liền đứng bật dậy, tám mắt tỏa sáng nhìn thẳng vào ông cụ, vẻ mặt biểu đạt: dê béo đã xuất hiện.

“…” Kim lão nhìn mấy đứa dị thú này nhịn không được kéo kéo khóe miệng, kiểu này thì không cần phải hỏi, đám này tuyệt đối là dị thú của thằng nhóc a, nhìn mấy đôi mắt gian trá tham lam hưng phấn kia đi, từ lúc nào dị thú đã biến thành như vậy a!

Kim lão oán thầm, nhưng bởi vì nghề nghiệp, vẫn rất thích dị thú, cho dù mấy đứa dị thú này quan điểm có chút sai lệch, nhưng Kim lão vẫn yêu thích.

“Chậc chậc, bạch sa hổ, liệt diễm báo, tuyết điêu, song vĩ dạ bạch miêu, nhóc Kim à, vận khí của mi không tồi, mấy đứa cấp A này thật hiếm.”

Kim Dư nghe vậy khóe miệng giương lên, không đợi y khoe khoang, Kim lão đã nói thêm một câu: “Sao hả? Tặng cho lão một con được không? Lão đây có tiền có quyền a!”

Khóe miệng đang giương lập tức kéo xuống 90 độ, trực tiếp nghiến răng nghiến lợi, sau Kim Dư lại đột nhiên mỉm cười: “Được a, cứ để cho tụi nó thích ông, bất cứ đứa nào cũng có thể đi theo ông, quy tắc của cửa hàng tôi chính là để cho chúng nó chọn chủ nhân, không phải để chủ nhân chọn chúng nó.”

Kim Dư vừa nói xong, Kim lão liền nheo lại hai mắt. Ông có lẽ đã nhìn lầm, thằng nhóc này không giống ông, so với ông còn quá hơn. Dị thú tuyển chủ, không phải chủ chọn dị thú sao? Chậc chậc, dị thú quả nhiên cao quý hơn.

Lúc Kim lão đảo mắt nhìn đám Bánh Bao, có chút câm nín phát hiện, bốn đứa khi nãy vẫn còn nhìn ông với đôi mắt tỏa sáng lấp lánh, lại nhất tề xoát xoát xoát, đưa mông cho ông nhìn. Kim lão cảm thấy tay có chút ngứa nha.

“Xí, làm như đám dị thú có quan điểm sai lệch như tụi mày quý lắm vậy, ta không thèm! Lão chỉ đến báo i một tiếng, cái thằng nhóc dựa vào quan hệ kia đã bị lão khai trừ rồi. Về phần thằng nhóc mi, thân thể không sao, muốn dưỡng thì về nhà mà dưỡng, nhanh chóng đóng gói cút xéo cho lão!”

Kim Dư trở mình cho cái xem thường, thiệt là chưa thấy lão già nào như lão. Bất quá, ở bệnh viện thì sao thoải mái bằng nhà mình, y cũng đã ra ngoài hết cả ngày rồi, tuy có thằng nhóc tri vị thú ở nhà, đám dị thú tuyệt đối sẽ không bị đói, nhưng mấy chuyện tranh cơm đoạt chỗ ngủ kia thật không tả nổi, y vẫn là nên trở về nhà trấn bãi đi.

Ngay lúc Kim Dư chuẩn bị phất tay bảo bốn đứa dị thú và boss vẫn còn ôm y không rời kia về nhà, viên thủy tinh màu bạc ngay trước ngực Long Trường Tiêu đột nhiên sáng bừng lên, trong phòng bệnh đột nhiên xuất hiện màn hình ảo, bên trong là một ông lão nhìn rất quen mắt, hiện tại đang mặt mày đỏ bừng nổi trận lôi đình:

“Tiêu Nhi! Con đang ở đâu?! Mau đem Bạch Uy đến nhà cũ!! Sát, dám ở trước mặt ông khoe khoang dị thú hả, mẹ nó tưởng ông về hưu liền không dám chơi với bọn hỗn láo tụi bây sao?! Mau mang Bạch Uy tới, ông muốn Bạch Uy tát chết mấy tên này! Dám đoạt địa bàn của ông a!!!”

Rống cả nửa ngày, hình ảnh mới biến mất, lưu lại đám người ở trong phòng trừng mắt nhìn nhau.

Long Trường Tiêu liếc nhìn con gấu bự đang xoa bụng, trong mắt xẹt qua một tia bất đắc dĩ, đồng thời lại có chút cười khổ nhìn Kim Dư. Ông nội gọi điện tới thật đúng lúc, muốn hắn rơi vào cái hố gian thương thêm lần nữa sao?

Kim Dư là một doanh nhân ưu tú, đương nhiên đã ngửi được mùi thương cơ, mặt lập tức treo lên một nụ cười tươi hơn hoa.

“Ông chủ Kim.”

“Chúng tôi có dịch vụ cho thuê dị thú a.”

Long Trường Tiêu thở dài một tiếng: “Giá cả thế nào?” Dù sao cũng bị lọt hố, không bằng tìm cái hố lớn nhất mà lọt luôn một lần cho gọn.

“Một ngàn tử kim tệ.” Kim Dư cười tủm tỉm. “Một ngày.”

“…” Người này còn có thể cứa cổ người ta đẹp hơn chút nữa được không? “Thành giao.”

“Ha hả ha hả, phải bao ăn bao ở a! Vì là khách quen, tôi sẽ mang theo Bánh Bao, Tiểu Bạch và Tiểu Tuyết đi theo cho ông lão kia được vinh dự thêm chút, cái này là gói khuyến mãi.”

Long Trường Tiêu nhìn Bánh Bao và Tiểu Tuyết uy phong lẫm lẫm, gật gật đầu. Gói khuyến mãi dĩ nhiên không có vụ miễn phí hoàn toàn, dù sao chỉ là một bữa cơm, có ăn nhiều tới đâu cũng không thể làm hắn mạt được.

Nhìn thấy Long Trường Tiêu gật đầu, ý cười trong mắt Kim Dư càng tăng lên, sau đó mở miệng nói: “Trước khi tiến hành dịch vụ, chúng tôi phải biết một chút tình huống đã. Đây là có chuyện gì? Địch nhân phải đối mặt là ai? Lão gia tử tức giận đến mức này, đối phương hẳn là một người không tầm thường phải không?”

“Đâu phải chỉ là không tầm thường, đối thủ còn thuộc dạng một mất một còn nữa kìa.” Trả lời Kim Dư lại là Kim lão, sắc mặt lúc này của ông cũng rất là không dễ nhìn: “Phía nam có một nhánh gia tộc Kim Bằng, ỷ vào quan hệ thân thích tại Thủ Đô Tinh mà tùy ý lằm xằng làm bậy, hết lần này tới lần khác Kim Bằng gia nội loạn không ai quản, càng lúc càng bừa bãi, vậy mà dám tới tìm chuyện với lão Long.”

Kim Dư nhìn Kim lão hơi hơi nhướng mày. Vị này tuyệt đối có cừu oán với nhánh Kim Bằng gia kia đi? Quả nhiên, không đợi y nghĩ xong, Kim lão đã nghiến răng nghiến lợi nói: “Cái gia đình đó là một đám chết bầm, dám đùa giỡn với cháu gái lão, còn dám hạ mê dược với cháu trai lão!! Vừa nghĩ tới thiếu chút nữa cú có gai làm cháu dâu lão, lão liền hận đến muốn đem toàn bộ bệnh viện tới đập chết nhà tụi nó!!”

Cú có gai…. Kim Dư co rút khóe miệng, “Vậy sao ngài không đập?”

“Vô nghĩa! Nhà kia có năm con dị thú cấp A, có ít nhất ba mươi con dị thú cấp B. Cho dù nhánh phía nam Kim Bằng gia chỉ bằng một phần mười Kim Bằng gia tộc, nhưng một mình bệnh viện của lão có thể đập chết đám dị thú của tụi kia sao?!” Kim lão rất là tức giận, “Cái thằng Khiêm Nhi kia không biết đã chạy tới cái Hoang Tinh nào rồi, nếu trở về mà không mang theo ba con dị thú cấp A về, lão liền hôn nó một nó một trăm cái mỗi ngày!! Thẳng cho tới khi tìm được cháu dâu mới thôi!!”

CỬA HÀNG DỊ THÚ SỐ 138 Chương 38

Người ta đại nhân vật thì có tiểu đệ mỹ nữ theo bên người làm màu, mà Kim gia thì lại chỉ có một đám dị thú ngu ngốc, thôi thì sửa tụi nó thành một đám bia đỡ đạn vậy.

Cậu đừng nói, cho dù là pháo hôi, lúc tới vẫn rất có khí thế với lực ảnh hưởng nha ——

Nhân viên an ninh bệnh viện vội vội vàng vàng chạy tới cạnh cửa, một đám đều có thần sắc khổ bức không nói nên lời.

Cậu nói xem, đầu năm nay làm bảo an bệnh viện dị thú bộ dễ dàng sao?! Cậu nói người ta tới bệnh viện, nhân viên an ninh làm sao có thể canh phòng nghiêm ngặt cấm tất cả dị thú tiến vào đây, huống hồ chi đây lại là bệnh viện dị thú, nếu cấm dị thú bước vào vậy mở bệnh viện làm cái khỉ gì?!

Vừa rồi mấy người…. mấy dị thú kia rõ ràng dựa vào điểm mù của bọn họ mà luồn lách qua chân, lại làm thêm bộ dáng run rẩy, khiến họ cho rằng đây là bệnh nhân mới đến xem bệnh a! Mà tập thể tụi nó đều đi theo phía sau bác sĩ Từ Phong, cậu nói xem, là người bình thường thì đều sẽ cho rằng mấy con dị thú này dĩ nhiên là tới xem bệnh rồi! Có thấy rõ cấp bậc của người không hả! Là cấp A! Cấp A biết không hả? Đã từng có một nhà khoa học vì nhàm chán mà nghiên cứu phát hiện ra, mẹ nó, chỉ số thông minh của dị thú cấp A có đứa còn cao hơn chỉ số của mấy nhà khoa học đó! Tự nó đi khám bệnh thì sao? Hiếm thấy nhưng không có quái lạ a!

Vì thế bọn họ rất đương nhiên mà cho qua. Chẳng qua lúc con tuyết điêu kia chuẩn bị chen vào thang máy, bọn họ có ngăn cản một chút. Trong bệnh viện, mỗi một tầng đều có chỗ cho các dị thú có cánh tiếp đất, cho nên chỉ cần cánh không bị thương, sẽ không được tranh thang máy với các dị thú khác.

Đây là quy định của bệnh viện dị thú, bọn họ ý tốt nhắc nhở một chút! Kết quả thì sao?! Con tuyết điêu cấp A này cực kỳ khó chịu nhìn chằm chằm bọn họ, sau đó giống như ăn phải thuốc tăng lực, mẹ nó chân sau không đạp, thắt lưng cũng không động, phất cánh một cái liền bay lên cao a!!

Mẹ nó, động tác đẹp trai mạnh mẽ kia thấy thế nào cũng đâu có giống xem bệnh đâu a!! Vừa nãy cái tên này là mới giả bộ đi?! Đám dị thú hồn nhiên thiện lương tốt đẹp dịu ngoan đi đâu hết rồi?

Tuyết điêu đã bay đi, bọn họ cũng không quản làm gì nữa, còn ba con dị thú kia cũng không có hành động gì kỳ quái, run rẩy bước vào thang máy. Tuy nhiên, lúc thang máy đang đóng cửa, đội trưởng đội bảo an có chút kinh tủng trừng mắt nhìn dạ bạch miêu song vĩ vốn đang ghé nằm trên lưng bạch sa hổ không ngừng run rẩy chợt vô cùng có tinh thần, nhảy lên đầu bạch sa hổ, vươn móng vuốt đè lên nút bấm, vừa bấm vừa ném cho đội trưởng bảo an một ánh mắt cười nhạo….

Đội trưởng đội bảo an dại ra một hồi lâu, sau khi phục hồi lại tinh thần vẫn không ngừng thì thào tự an ủi lấy trái tim yếu đuối của mình: “…. Nhất định là ông hoa mắt. Dị thú cấp A sẽ không vô duy vô cớ giả bộ bệnh tới xâm lăng bệnh viện dị thú.”

Kết quả thì sao!! Tâm can còn chưa được an ủi xong, cửa sổ tầng thứ 100 phòng bệnh VIP hạng nhất đã bị con tuyết điêu kia phá nát!! Mẹ nó! Đó là thủy tinh chống đạn phòng laser nha!! Chỉ là một cái đập cánh tạo đầu nhũ băng nhỏ thôi mà, sao lại bị phá nát như vậy a….

Cũng cùng lúc này, đội trưởng đội bảo an đang khẩn cấp dẫn đội viên chạy lên lại nhận được tin tức của thuộc hạ đang tuần tra ở tầng thứ 100 ——

“Lão đại không tốt! Dị thú cấp A phá cửa a!! Là cửa phòng bệnh dị thú của Long đại thiếu gia!!”

Vào giờ khắc này, đội trưởng cảm thấy kiếp sống làm bảo an của mình sẽ kết thúc cực kỳ khổ bức.

Kết quả, chờ tới khi bọn họ tới nơi, tình huống bên trong càng làm cho bọn họ cảm thấy tâm kinh đảm chiến hơn nữa.

Bác sĩ Từ Phong một khắc trước vẫn là một nam nhân phong lưu xinh đẹp hấp dẫn nữ nhân, hiện tại thì, đã không thể dùng một chữ ‘thảm’ để hình dung được nữa.

Phải nói là, thực TMD vô cùng thê thảm a…. Tứ chi đều bị dẫm đạp đến nứt toát, mặt mày bị cào cho nát bươm…. Mấy đứa dị thú này không phải tới xâm lăng bệnh viện, mà là tới trà thù hả?! Mẹ nó, muốn trả thù thì đợi bác sĩ Từ Phong tan ca về nhà tìm cái đường nhỏ hẻo lánh rồi mới hành động được không vậy! Tới lúc đó muốn đốt muốn giết muốn đánh cướp hoặc là gì gì đó thì tùy tụi bây a!! Mẹ nó chạy tới bệnh viện quậy, có biết là đang hủy bát cơm của bọn họ không hả! Quá không phúc hậu rồi!!

Ngay lúc đội trưởng mang theo đội bảo an của mình tới trước cửa, đứng đờ ra đó loạn tưởng, lại nhìn bác sĩ Từ Phong không biết nên làm cái gì, bỗng nhiên vang lên một thanh âm trong trẻo, ẩn ẩn khí phách nhưng lại mang theo vài phần dữ tợn.

“….Móe!! Một đám ngu!!! Đi rửa móng vuốt súc miệng hết cả lũ cho ông!! Tiểu Tuyết đem thủy tinh vỡ dán thành miếng hoàn chỉnh lại coi!! Không thể nào bớt lo được một chút à! Tại sao có thể vì thấy ông chủ tao liền kích động ngộ thương bác sĩ như vậy hả?! Đợi về nhà nhốt tụi bây vào phòng tối hết!!”

Vì thế nguyên đội bảo an lại dại ra lần nữa nhìn ba con dị thú cấp A phá cửa ủy khuấy xếp thành một hàng từ lớn đến nhỏ trật tự bước vào toilet rửa móng súc miệng. Còn tuyết điêu cực kỳ khí phách từ cửa sổ vào kia, lúc này lại dùng biểu tình -0- khổ bức nhìn bột thủy tinh dưới chân…..

Mẹ nó a, ông chủ ngài thật dã man…. Chẳng lẽ muốn tui dùng phân chim dán từng mảnh từng mảnh thủy tinh lại hả…. Độ khó hơi cao nha!! Nội trong một ngày có làm xong hay không còn chưa nói tới, nhưng nó phải khom lưng hết bao nhiêu lần?!

Ông chủ Kim hoàn toàn không thèm để ý đến mấy con dị thú cấp A kia, yếu ớt dựa vào người Kỳ Thanh Lân nói với mấy bảo an: “Cái kia, đội trưởng đội bảo an, mấy tên dị thú nhà tôi tới thăm bệnh, có thể là do tôi rời đi quá lâu khiến tụi nó có chút sốt ruột, cho nên mới xông vào bệnh viện. Về phần vị bác sĩ này, tôi nghĩ tâm tình của y cực kỳ xấu cho nên mới tự đi tìm chết, chẳng qua là đi nhầm phòng để cho dị thú của tôi thấy. Cái kia, các anh cũng biết dị thú lúc nào cũng hộ chủ mà, phải không, trên tay vị này cầm súng, cho nên tụi nó mới ngộ thương vị bác sĩ này.”

“Cũng may tánh mạng của bác sĩ này không gặp nguy hiểm, tôi sẽ dạy dỗ lại dị thú nhà tôi, cho nên nếu các vị không có việc gì, có thể đem vị bác sĩ này đi không? Y cần được chữa trị a….”

Lời nói của Kim Dư thành khẩn vô cùng, nhưng đến khi lọt vào tai của nhân viên an ninh thì lại có chút không được tự nhiên. Ngộ thương? Ngộ thương mà cũng phải sống dở chết dở như vậy hả?! Hơn nữa cậu cho là tụi ông thiếu muối I-ốt à!! Bác sĩ Từ Phong muốn tìm chết? Chỉ cần trên cánh tay của tên đó có một vết thương nhỏ thôi đã hận không thể dùng dược liệu đặc hiệu quét tám mười lớp lên tay a, nói y tự tìm chết, còn không bằng nói y trèo cao té đau, vì thất bại cho nên nổi điên đi.

Tuy đội trưởng đội bảo an nghĩ như vậy, nhưng hành động lại tương phản với suy nghĩ, nghiêm túc gật gật đầu với ba người Kim Dư, sau đó bảo đàn em nhà mình nâng bác sĩ Từ đi, động tác cực kỳ lưu loát, chậc chậc, không hổ là cựu thợ săn cấp sáu.

Làm đội trưởng đội bảo an dày dặn kinh nghiệm cùng hiểu biết, bốn con dị thú cấp A lại có hai vị nam tử có năng lực săn bắn chắc cũng cỡ cấp 10 lại thêm Long đại công tử của tập đoàn tài chính Long môn, so với một tên bác sĩ nhỏ nhoi kia, hắn cho dù não có tàn cỡ nào, cũng sẽ biết ai nặng ai nhẹ. Huống chi hắn tuyệt đối không phải là não tàn.

Vì thế dị thú dẫn phát huyết án đột nhiên bùng nổ lại quỷ dị kết thúc, cho dù Từ Phong kia có tỉnh lại, cũng không có lá gan mà tìm đến Kim Dư gây phiền toái nữa.

Chờ đến khi toàn bộ đội bảo an rời đi hết, Kim Dư đầu tiên ném cho Kỳ đại boss một ánh mắt. Hắn liền vung tay đóng kín cửa.

Sau đó, ông chủ Kim nháy mắt ngồi thẳng sống lưng, đưa mắt hoa đào tủm tỉm cười nhìn Tiểu Tuyết còn đang rối rắm ngậm hay không ngậm thủy tinh cùng với đám Đại Bạch, Tiểu Bạch, Bánh Bao đã rửa móng súc miệng xong xuôi, ngoắc ngoắc.

“Ai u uy tụi mày đúng là đám manh thú! Như thế nào lại đột nhiên chạy tới bệnh viện? Tao đã bảo tụi mày trông coi cửa hàng mà?”

“Tiểu Tuyết mày cái đồ ngốc này, nhìn cái gì vậy a! Thủy tinh đã nát bấy rồi còn muốn làm cho vỡ thêm nữa sao! Ai quy định thời điểm cấp bách thì không thể gây tổn hại của công hả? Mày chỉ mới đánh nát một tấm thủy tinh thôi, rối cái gì rắm hả? Đến đến đến, đưa cánh cho tao xem nào, mệt chết rồi phải không?”

… Thu?

“Bánh Bao làm rất tốt a! Quả nhiên không hổ là người hầu đệ nhất của ông chủ tao! Tri kỷ! Cái động tác bổ nhào chà chà đạp đạp kia muốn bao nhiêu đẹp trai liền có bấy nhiêu a! Đến, để ông chủ sờ chút nào~”

… Ngao? Ngao ~

“Đại Bạch quả nhiên là người hiểu chuyện nhất! Lỡ chết người thì làm sao đây a! Chỉ có mày mới có thể kiềm chế tụi nó không đánh chết người, quả nhiên có mày đi theo, ông chủ tao liền yên tâm!”

Rống…

“Tiểu Bạch a, móng đã rửa sạch chưa? Chậc chậc, tuy mày nhỏ con nhưng là đứa thông minh nhất! Biết ông chủ khinh bỉ nhất là khuôn mặt của tên kia a, đến đến đến, đến ôm cái nào, móng vuốt không bị hỏng chứ?”

Miêu ngao… Miêu! !

Bốn đứa dị thú cấp A vừa nãy mới bị ông chủ nhà nó răn dạy một phen còn đang thành thật sám hối, con cá voi phúc hắc này lại đột nhiên thay đổi thái độ tới 180 độ, khiến tụi nó có chút không tiêu hóa nổi.

Kim Dư thấy tụi nó trưng ra cái mặt ngốc nhịn không được cho cái xem thường, “Ngốc a! Ông chủ vừa nãy là lừa đám bảo an thôi! Tụi mày nghĩ nhóm tụi mày có thể đứng ở đây mà không bị gì sao? Nếu tao không lừa đi, tụi mày không vào ngục giam mới là lạ!! Mới nãy tụi mày làm rất tốt, đến đến, tới gặp bạn mới này, Tiểu Tuyết a, người ta chính là hệ băng thuần chủng, chụp một phát là ra một tòa băng đó! Đến đến, ân cần hỏi thăm nhau chút đi!!”

Nghe thấy Kim Dư vừa nói như thế, Tiểu Tuyết, Đại Bạch, Tiểu Bạch, Bánh Bao nhất tề lộ ra một tia ảo não. Tụi nó không phải đã sớm biết rõ tính tình của ông chủ nhà mình rồi sao! Đó là một tên phúc hắc lừa bịp cực phẩm a! Tụi nó lại bị dọa! Thiệt là mất mặt thú mà! Tụi nó giả bộ còn chưa đủ a! Cái gì mà lừa gạt chứ, ông chủ tụi nó mới là kẻ đủ đẳng cấp lừa gạt!

Tuy nhiên, ông chủ đối với tụi nó rất rất là tốt. Tuy bình thường thích nô dịch đùa giỡn chút đỉnh, nhưng thật sự rất tốt a, nếu không làm sai, ông chủ sẽ không bao giờ rống tụi nó!

Vì thế, đám dị thú vừa rồi còn ũ rũ lập tức vui vẻ tru loạn bổ nhào tới Kim Dư, chuẩn bị cùng ông chủ cả ngày không thấy liên lạc tình cảm, chẳng qua đám ngốc này đã quên mất một điều, hiện tại ông chủ đang suy yếu lại có đại boss bên cạnh, kết quả chính là cạp đất.

Vì thế cả đám dị thú vồ hụt bẹp dí trên sàn nhà, cùng với gấu trắng nhìn nhau, nhất tề nghiêng đầu.

Tên này mới tới? Có nên tới bắt nạt chút không nhỉ?

CỬA HÀNG DỊ THÚ SỐ 138 Chương 37

Không thể không nói, thực sự lão già này đã từng là một vị bác sỹ thú y huyền thoại một thời.

Nhưng khi ông trưng ra cái mặt lạnh như tiền, dùng phương thức cổ xưa nhất —— bắt mạch kiểm tra tình trạng của Kim Dư, không riêng gì Kỳ đại boss đứng ở bên cạnh, Long thiếu gia còn có gấu trắng tạm thời gầy yếu nằm úp sấp bên cạnh, đều có cùng một biểu tình -0- ở trên mặt.

Gấu trắng bự khẽ liếc nhìn chủ nhân đang đờ người, sau đó lại tiếp tục khổ bức ăn thức ăn lỏng. Dạ dày của nó hiện tại không thể hấp thu những món mỹ vị lạnh băng, nhưng ăn thức ăn lỏng… Nó làm sao mà tăng cân thêm thịt được a!

Lúc này tâm tình của Kỳ Thanh Lân và Long Trường Tiêu rất là phức tạp. Giống như đột nhiên nhìn thấy dị thú mở miệng nói tiếng người, hoặc là nhìn thấy một con dị thú sinh hoạt tay bộp phát bay luôn nguyên con dị thú chiến đấu. Lão già trước mặt này là bác sỹ thú y đi bác sỹ thú y đi?! Chẳng lẽ, đầu năm nay, bác sỹ thú y xem bệnh đều cần ‘ xem, mạch’ sao!! Kỳ thật bọn hắn rất muốn hỏi, nắm chân dị thú hay là móng vuốt của nó, thật sự có thế xem ra được cái gì sao?!

Có lẽ ánh mắt của Kỳ Thanh Lân và Long Trường Tiêu có mức quá trắng trợn, không khí chung quanh lại đầy vẻ nghi vấn, Kim lão đang bắt mạch cho Kim Dư liền quăng qua cho hai người một ánh mắt giễu cợt, khinh bỉ cười lạnh nói:

“Nhìn ngu chưa? Lão đã dùng loại phương pháp này chữa cho tối thiểu cả trăm con dị thú, nhưng lại có thể bắt ra hơn một ngàn hỉ mạch cho dị thú!!”

Long Trường Tiêu cảm thấy bản thân sắp chống đỡ không nổi tiến trình hóa đá, mà Kỳ đại boss thâm trầm hồi lâu sau, ngẩng đầu, mở miệng.

“Tiểu Dư nhà ta có hỉ mạch không?”

Vì thế, lần này, đến phiên Kim lão cứng ngắc, mà Long Trường Tiêu thì hoàn toàn hóa đá.

“Hỉ mạch cái đầu mi!! Thằng nhóc này là nam!! Hiểu không hả? Không hiểu sao, nó là giống đực, là con trống! Cho dù người xưa có tưởng tượng tới xe từ trường cái gì đó, phi thuyền vũ trụ hay kiếm laser gì gì đó thì hiện tại đã trở thành hiện thực rồi, nhưng nam nhân vẫn không thể mang thai sinh con!!” Kim lão qua được cơn cứng người liền nóng nảy rống to, ông thực sự cảm thấy thằng nhóc Kỳ lân gia này phỏng chừng muốn tìm bất mãn quá độ rồi, nếu không cũng sẽ không ở ban ngày ban mặt mà nằm mơ a.

Kim lão rống xong, lại đè tay Kim Dư thêm một hồi nữa, ngay sau đó, vị ngôi sao sáng trong giới y học không hề phong độ quăng phức luôn cái vây của con cá voi qua một bên, nhắm thẳng cửa mà tiến!

Trước khi đi, Kim lão thét lên một câu: “Mụ nội nó!! Thằng nhóc mi lại giả bộ ngủ với ông!!”

Kim Dư nhìn boss nhà mình đen mặt đứng ngay bên giường nhìn mình chằm chằm, vội ho một tiếng, hướng đầu giường cọ cọ.

Kỳ thật y không phải là giả bộ ngủ. Y chỉ vừa mới tỉnh lại lúc Kim lão đụng vào cổ tay y thôi. Chẳng qua bởi vì lúc đó nội dung đối thoại rất là hung tàn, cho nên y mới cảm thấy đây không phải là thời điểm thích hợp mở mắt thôi. Chờ đến khi y quyết định tiếp tục hôn mê, lại bị Kim lão nói huỵch tẹt hết cả.

Cho nên, y thật sự không có ý khiến người nào đó lo lắng mà.

Chẳng qua nhìn sắc mặt của Kỳ Thanh Lân, Kim Dư cảm thấy tình huống không được tốt cho lắm.

“Tôi vừa mới tỉnh. Thật đó.”

Kỳ Thanh Lân lạnh lùng nhìn con cá kia, ngồi bên giường gật đầu. “Tôi cũng vậy, mới vừa giận, thật đó.”

“…”

“Bất quá suy cho cùng thì cậu bây giờ là bệnh nhân, cho nên tôi có thể đem lửa giận kiềm hãm, sau này mới tính sổ. Đây là sự thật.”

Vì thế, Kim Dư cảm thấy tương lai sau này của mình sẽ rất ảm đạm.

Bất quá, Kim Dư tuyệt đối không phải là đứa bởi vì tình trạng thảm hại sau này mà buông tha cho phúc lợi hiện tại. Y nói nhỏ một tiếng, liền thẳng tay ngoắc ngoắc cái con gấu trắng có chút thấp thỏm lại cực kích động ngồi ở bên cạnh nhìn y.

“Ai u uy, mày khỏe chưa? Mới nửa này không thấy thôi phải không? Chậc chậc chậc, mày cuối cùng đã thoát khỏi kiếp sống dở chết dở rồi!”

Rống ~~【 Đa tạ ân cứu mạng, tui sẽ dũng tuyền tương báo ! 】

“Coi mày nói ngốc cái gì kìa! Muốn dũng tuyền tương báo thì phải báo với chủ tử của mày a! Mày muốn báo như thế nào hả? Đến làm công trong cửa hàng của tao? Chủ ý này không tồi, bất quá một năm mày có bao nhiêu ngày nghỉ hả?” Kim Dư cười tủm tỉm xoa đầu gấu trắng, nghĩ thầm lông tên này không bóng không đủ mềm mại mịn màng, quả nhiên vừa mới từ chỗ chết quay về chưa kịp tẩm bổ gì hết a!

Rống? Rống… 【 Tui, tui hình như không có ngày nghỉ. Vậy tui đưa toàn bộ tinh thạch năng lượng chủ nhân cho tui đưa cho ngài nha? 】

“Ai, cái này không được a! Đừng nói tới cái vật kia là bảo bối của mày, cho dù mày cho tao, phỏng chừng cuối cùng đám tinh thạch này sẽ vào bụng của mấy tên đã ngu lại còn háu ăn ở nhà tao hết.” Kim Dư nói xong nhìn gấu trắng đang dùng móng vuốt vò đầu buồn rầu vì không biết ‘dũng tuyền tương báo’ như thế nào liền vui vẻ a. Tên này so với mấy đứa dị thú nhà y chính trực đứng đắn không ít, nhưng bản chất vẫn là một tên ngốc manh! A ha ha ha ha, nếu y nói lấy thân báo đáp, con gấu trắng này có phải sẽ rối rắm trực tiếp đập đầu vào tường luôn không?

Cũng may, Kim Dư chỉ có bụng là đen, không phải là kẻ hung tàn thích ngược đãi thú. Trong lúc gấu trắng bự còn đang cào cào lỗ tai lắc đầu đứng ngốc, Kim Dư nhìn Long Trường Tiêu đang đứng bên cạnh, sau đó cười một cái cực thân thiện hòa ái.

“Ông chủ Long.”

Ba chữ này, khiến cho Long Trường Tiêu nháy mắt khởi động tiếng còi cảnh sát báo nguy.

“Tôi nghĩ, sau khi trải qua chuyện này, chúng ta ít nhất cũng đã có thể xem như là bạn bè. Kim huynh, cảm tạ huynh đã cứu chữa dị thú của tôi.” Long Trường Tiêu tiến lên, dứt khoát lưu loát cúi đầu.

“Đừng cảm ơn đừng cảm ơn, hẳn là…. Nói thật, tôi cũng hiểu, thông qua chuyện của gấu trắng, quan hệ của chúng ta lại càng thân hơn. Chẳng qua, cho dù có là anh em ruột cũng phải tính cho rõ ràng, lại nói tiếp, lần này tại hạ thật sự là lỗ hết toàn bộ vốn luôn a… Ai! A Kỳ lại đây để tôi dựa dựa cái, đầu có chút choáng váng a~!”

Long Trường Tiêu nhìn Kim Dư vừa mới giả bộ bất tỉnh lại giả trang yếu đuối, cho dù biết Kim Dư sẽ giả đò nhưng giờ lại có thêm Kỳ Thanh Lân cực kỳ nghiêm túc phối hợp, dạ dày hắn lại bắt đầu có chút co rút. Hắn thật là chưa từng thấy qua người nào có da mặt dày tự nhiên như không đòi lợi tức đến không theo lẽ thường như vậy.

“Lần này quả thật đã khiến Kim huynh chịu khổ rồi. Không biết Kim huynh muốn bồi thường như thế nào? So với giao dịch, tại hạ vẫn cảm thấy nên cảm tạ, bồi thường thích hợp hơn.”

Kim Dư giả đò yếu ớt nghe vậy nhịn không được nhíu mày, cho dù y là loại người rất khó có hảo cảm với người khác, cũng không khỏi tán thưởng trình độ nói chuyện và ứng đối của Long Trường Tiêu. Bất quá, càng như vậy, y mới càng không có áp lực mà đi chèn ép lừa bịp người ta nha, dù sao chỉ cần không hại chết người, y đều phải tận sức mà bù lại tổn thất gấp bội a.

Cho nên.

“Khụ khụ, tôi cảm thấy cái nhà hàng Long Môn…. Thực hợp khẩu vị.”

Long Trường Tiêu nghe vậy khóe miệng liền hung hăng kéo một cái. Con gấu trắng còn đang rối rắm vì không biết ‘dũng tuyền tương báo’ như thế nào, vừa mới nghe thấy lập tức cứng đờ, té ạch xuống đất, mông đuôi còn khẽ run run. Cái nhà hàng Long Môn kia, cho dù có bắt nó đem đi bán cũng mua không nổi… Giá trị bằng mười con dị thú như nó a….

“Tuy tôi rất muốn bồi thường một chút cho Kim huynh, nhưng nhà hàng Long Môn là sản nghiệp của tổ tiên của Long gia tôi. Không thể bán hoặc chuyển nhượng cho bất cứ người nào khác ngoài gia tộc.”

Kim Dư nghe vậy liền bĩu môi, vẻ mặt ưu thương. Y vốn muốn ột đám tham ăn trong nhà đi ăn một bữa tiệc miễn phí tại nhà hàng lớn thôi mà.

Kỳ Thanh Lân nhìn thấy vẻ mặt đưa đám của Kim Dư, khí lạnh chung quanh toàn bộ liền khai hỏa.

“….Tôi có thể chuyển nhượng sang tên một nhà hàng ngay sát Ám Nhai cho Kim huynh. Đồng thời tặng riêng cho Kim huynh một thẻ tử kim VIP tại nhà hàng Long Môn.” Long Trường Tiêu hiện tại đang yếu thế, không nên cùng Kỳ Thanh Lân cứng đối cứng.

“A a! Nhà hàng kia tên gọi là gì? Thẻ VIP tử kim là cái gì? Bên trong thẻ có tiền hả?” Kim Dư nghe Long Trường Tiêu nói xong nháy mắt ngồi thẳng người, qua một hồi, lại chậm rãi dựa tiếp lên người Kỳ Thanh Lân, nhưng hai mắt vẫn long lanh long lanh nhìn Long Trường Tiêu.

Ánh mắt mong chờ kia có lực sát thương rất lớn, ít nhất cũng khiến cho Long đại thiếu gia không thể chống đỡ nổi, cho nên chuyển thành một cái nhà hàng có cấp bậc chút, đồng thời bỏ vào thẻ thêm mười vạn tử kim tệ.

“Nhà hàng kia tên là ‘Đệ nhất lâu’, bánh bao canh[31] của quán rất được mọi người hoan nghênh. Về phần thẻ VIP tử kim, trong thẻ có mười vạn tử kim tệ, chỉ cần có thẻ này, bất luận là nhà hàng cửa hàng hay công ty thuộc tập đoàn tài chính Long môn của tôi đều có thể dùng, chiết khấu thêm 50% tiền hàng.”

Nghe xong, nháy mắt Kim Dư liền cảm thấy quá viên mãn rồi. Hung hăng chà đạp gương mặt một phen, tránh để lộ ý cười tràn ra ngoài, Kim Dư gật gật đầu nói: “Thành giao! Bồi thường như thế này thì quả là tri kỷ!”

Long Trường Tiêu nhìn Kim Dư vui đến mức chả thèm giả đò bệnh tật nữa, có chút bất đắc dĩ gật đầu, bản thân anh không hề phát hiện ra ánh mắt của mình có bao nhiêu dung túng và sủng nịch.

Người này thật là… Đủ thẳng thắn a, nhưng lại không khiến người ta chán ghét chút nào.

Kim Dư và Long Trường Tiêu thỏa thuận xong vấn đề bồi thường, không khí trong phòng bệnh liền trở nên cực kỳ hài hòa. Cho dù Kỳ Thanh Lân càng ngày càng nhìn không vừa mắt Long Trường Tiêu, nhưng thấy con cá voi nhà mình cao hứng, cũng cố nhịn nhịn xuống.

Ngay lúc ba người Kim Dư đang hùng hổ trò chuyện vui vẻ, cửa phòng lại phanh một tiếng! Xuất hiện ngay sau đó là một gương mặt vốn nên ôn nhu vui mắt, lại trưng ra vẻ dữ tợn đứng ngay trước cửa.

“Mày mày là cái thá gì——! ! Dám nói bậy nói bạ với viện trưởng khiến tao bị viện tưởng tạm thời cách chức!! Tao đường đường là bác sỹ ưu tú nhất tốt nghiệp tại học viện thú y đệ nhất, mày cũng dám cùng tao so, mày, a——! !”

Kẻ đá cửa vào không cần phải nói chính là cái tên xung đột với Kim Dư lúc ở trước cửa bệnh viện, sau lại bị Kim Dư hình dung thành con sâu làm rầu nồi canh và phá hủy luôn cả nồi nước, Từ Phong. Sắc mặt lúc này của gã cực kỳ dữ tợn, ánh mắt phẫn hận, trong tay còn cầm một vũ khí như là súng laser. Bộ dáng xem ra là đang tính toán đến tiêu trừ mối hận trong lòng.

Chẳng qua, tuy khí thế của Từ Phong rất cường đại, oán khí cũng rất cường đại, nhưng thực lực lại không cường đại như vậy, hơn nữa độ may mắn cực xấu, cho nên, gã vừa vọt vào còn chưa kịp ‘xử bắn’ Kim Dư, đã bị một đám ngu không biết đã rình mò đi theo Kim Dư đến bệnh viện dị thú từ lúc nào trực tiếp đạp bẹp xuống đất, mặt và sàn nhà thân mật tiếp xúc với nhau, nhân tiện còn trở thành một tấm ván, chà qua đạp lại.

Ngao rống ——! ! 【Mẹ nó muốn chết a!! Dám chĩa súng lên người ông chủ nhà tao?! Đạp chết cái tên có não thuộc hàng phế phẩm như mi!!】

Rống ——! 【 Bánh Bao đừng kích động, giết người là không tốt, đem tứ chi đạp tới tàn phế là được rồi】

Miêu ô ~~【 Bởi vậy tôi mới nói đã ngu thì vẫn hoàn ngu mà. Không phải ông chủ vừa nhìn thấy mặt tên này liền nhe răng cười sao? Cào nát mặt thằng này mới là vương đạo!!】

Trong lúc ba con thú đang hưng phấn chà đạp tên não tàn nào đó, cửa sổ phòng bệnh lại bị một cái nhũ băng đánh cho vỡ vụn, Tiểu Tuyết đứng ngay trên cửa sổ cảm thán.

Thu ngang ——【 Má nó dựa vào cái gì bệnh viện không cho dị thú có cánh đi thang máy chứ!! Đừng có thể dị thú tôi rớt giá như vậy nga!! 】

CỬA HÀNG DỊ THÚ SỐ 138 Chương 36

Lúc Long Trường Tiêu thu được tín hiệu thứ hai của Kỳ Thanh Lân, đẩy cửa tiến vào, còn chưa nhìn thấy con gấu trắng nhà hắn, thì đã phải đối diện với Kỳ Thanh Lân đang đen mặt ôm Kim Dư đang hôn mê ngồi trên ghế sa lông.

“Xảy ra chuyện gì….?” Long Trường Tiêu có chút kinh ngạc hỏi, nhận được một tiếng hừ lạnh của Kỳ boss.

“….Tôi đi nhìn Bạch Uy một chút.” Nếu đã không nhận được câu trả lời, Long Trường Tiêu cũng không muốn hỏi thêm nữa. Dù sao hắn và Kim Dư cũng không có liên quan gì với nhau, thậm chí ngay cả bạn bè cũng coi như không làm. Dù hiện giờ Kim Dư có bị hôn mê bất tỉnh, nhưng người ta đã có ông xã ở bên cạnh, hắn sẽ không tự làm bản thân mất mặt.

Long Trường Tiêu vừa mới xoay ngưới liền cực kỳ khiếp sợ. Hắn không hiểu về y thuật, không biết chữa trị cho dị thú, nhưng nhìn bộ dáng hiện giờ của gấu trắng, hắn biết, dị thú của hắn có thể tiếp tục sống hết quãng đời còn lại rồi.

So với bộ dạng sống dở chết sở trước kia, tuy con gấu trắng bự này vẫn gầy đến mức xương bọc da, vẫn không thể mở mắt, nhưng khí tức quanh thân đã khác hoàn toàn, không có lấy nửa điểm tử khí, Long Trường Tiêu thậm chí có thể cảm nhận được, trên người Bạch Uy tản mát ra nguồn sức sống mãnh liệt!!

“Này, này! Bạch Uy!! Mày không có việc gì chứ?! Mày sẽ không có việc gì đi?! Tao là chủ nhân của mày a! Mày có nhận ra tao không?”

Long Trường Tiêu cực kỳ kích động tiến lên ôm lấy con gấu bự đang nằm rạp trên đất. Tên này ngay cả nửa điểm nghi hoặc cũng không có, dùng khứu giác đã có thể nhận ra chủ nhân nhà mình.

Rống… !

Chỉ là một tiếng rống ngắn ngủi, nhưng lại mang theo vài phần vui sướng, vài phần kích động. Dù Long Trường Tiêu không hiểu thú ngữ, nhưng đã làm bạn với nó trong một thời gian dài, hắn vẫn có thể đoán được ý tứ của nó.

Nó đang nói với hắn, nó không có việc gì, nó nhận ra hắn.

“Tốt tốt… Này thật tốt quá rồi!” Gương mặt băng giá của Long Trường Tiêu rốt cục cũng tan vỡ, hắn cao hứng vui vẻ bắt đầu nói chuyện với con gấu trắng còn có chút suy yếu, nội dung từ chuyện hộ chủ lúc trước cho đến cảm giác lo lắng vui sướng hiện tại. Con gấu bự bị hắn ôm chặt không hề chê phiền lấy một tiếng, thành thành thật thật, an an tĩnh tĩnh đem đầu đặt trên đùi Long Trường Tiêu, thỉnh thoảng hừ ra vài tiếng, tỏ vẻ đang nghe chủ nhân nói chuyện.

Nhìn hình ảnh cực kỳ ấm áp tốt đẹp kia, Kim lão vừa vào cảm thấy không tốt chút nào. Đương nhiên ông không phải mất hứng vì nhìn thấy con gấu có thể sống, có lẽ chừng mười ngày hoặc một tháng liền có thể hoàn toàn khỏi hẳn, cái mà ông không ngờ chính là, trị liệu hơn cả tháng cho con dị thú này không có lấy một chút tiến triển, ngược lại càng lúc càng suy yếu, nhưng thằng nhóc Kim Dư vừa đến, chỉ cần dùng nửa ngày, đã có thể giúp dị thú cải tử hoàn sinh.

Hơn nữa, căn cứ vào ánh mắt phán định vô cùng độc ác của ông mà nói, tình trạng của con gấu trắng này tốt vô cùng. Phương pháp trị liệu của thằng nhóc không phải là tạm thời hoặc chỉ chữa có bề nổi, ngược lại đã đem dị thú từ trong ra ngoài trị hết một lượt.

Kết quả như thế có thể nào không khiến ông – người dốc lòng vì ngành y học hơn năm mươi năm, đến bây giờ vẫn ngẫu nhiên trị liệu cho vài con dị thú – có thể không khiếp sợ đây? Mà so với khiếp sợ, lại càng có một cảm giác không cam lòng vì bệnh viện của mình đã bị đả bại hoàn toàn, thậm chí còn ẩn ẩn cảm giác ghen tị.

Bất quá, lúc Kim lão quay đầu thấy Kim Dư đang nằm trong ngực Kỳ Thanh Lân, cảm giác xấu xa kia nháy mắt liền biến mất. Dùng vẻ mặt cảm thán lo lắng và đen thui như mực tiến tới vài bước hỏi:

“Thằng nhóc này trúng độc?”

Kỳ Thanh Lân đang âm thầm kiểm tra, vận chuyển năng lượng qua người bà xã nhà mình, nghe thấy liền cực kỳ khó chịu ột cái xem thường, nhưng cũng trả lời: “Con gấu ngu kia trúng Tử hàn độc quá nặng, không thể đồng hóa, luyện hóa được, cho nên y chỉ có thể cưỡng ép bản thân hấp thu một phần. Tuy độc này đối với thân thể y không tạo thành tổn thương trí mạng, bất quá về sau sẽ trở nên rất, yếu, ớt!

Kỳ Thanh Lân nói ra ba chữ cuối cùng cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi mà nói. Nếu thân thể Kim Dư không có hỗn độn nguyên khí bảo hộ, chỉ cần y hấp thụ một chút Tử hàn độc thôi, y đã bị độc chết rồi!! Trời biết ngay lúc hắn thấy Kim Dư hôn mê ngã xuống đất có bao nhiêu ước mong muốn đem cả tòa bệnh viện này hủy sạch! Nếu không phải Kim Dư sau khi hôn mê đột nhiên tỉnh lại mỉm cười với hắn một chút, dặn dò hắn cần bổ sung dinh dưỡng cho con gấu ngu kia, thì nơi này tuyệt đối đã thành bình địa rồi. Mà cái tên Long Trường Tiêu mời Kim Dư tới đây cùng với lão viện trưởng kia, cũng xuống dưới chơi với bà xã của hắn luôn đi!

Lúc gấu trắng đang liên lạc tình cảm với Long Trường Tiêu thì cảm nhận được sát khí cực lớn từ trên người Kỳ Thanh Lân phát ra, mà lời nói của Kỳ Thanh Lân lại khiến bọn họ ngoại trừ áp lực trên thân thể ra còn bỏ thêm một tầng tâm lý áy náy.

Long Trường Tiêu hoàn toàn không ngờ đến việc Kim Dư vì cứu Bạch Uy mà hy sinh cả bản thân, đến lúc này, hắn mới sâu sắc nhận thức được, đối với Kim Dư mà nói, sự tồn tại của dị thú trọng yếu là tới cỡ nào. Hy sinh như vậy, hiển nhiên tất cả tiền tài của hắn đã không thể trả nổi, đang muốn mở miệng dùng lời hứa của cả Long gia mà thề thốt, hắn lại cảm thấy trên tay khẽ động—— là Bạch Uy, dị thú của hắn.

Gấu trắng bự Bạch Uy nghe thấy lời nói của Kỳ Thanh Lân tựa hồ rất khổ sở áy náy, dùng đầu củng củng tay chủ nhân, ý bảo buông nó ra, sau đó cố hết sức mà đứng lên, lảo đảo, run run rẩy rẩy từng bước một đi đến bên chân Kỳ Thanh Lân, đem đầu kề sát ngay bên mấy ngón tay rũ xuống của Kim Dư, nằm úp sấp ngay tại chỗ. Bộ dáng của nó, vô luận là ai nhìn, đều có thể cảm nhận được sự bất an áy náy và chờ đợi cái chết.

Nghĩ tới việc nếu không phải chủ nhân của gấu trắng bự Bạch Uy không có y vứt bỏ nó, vậy hiện tại trong cửa hàng thú cưng của Kim Dư sẽ nhiều thêm một con dị thú cấp A+.

Long Trường Tiêu thấy dị thú nhà mình lại coi trọng người khác, trên mặt hiện lên vài phần bất đắc dĩ, nhưng trong lòng không có lấy nửa phần không vui. Bởi vì đối với Kim Dư mà nói, đây là lần đầu tiên gặp con gấu trắng này, cả hai ở chung với nhau chưa đầy một ngày, nhưng lại có thể làm ra những chuyện vĩ đại hơn so với chủ nhân đã sở hữu con gấu trắng hơn mười năm, không phải vì tiền tài thậm chí cũng không phải vì tình cảm, mà là một loại quan niệm chân chính đem dị thú trở thành đồng bọn quan trọng nhất, ngang hàng ngang vế.

Cho nên, hắn không cảm thấy bản thân thiệt thòi. Đương nhiên, hiện tại có thắng hay thua cũng không đại biểu cho việc sau này có thắng có thua hay không. Bởi vì hiện tại hắn đã hiểu rõ phải đối xử với dị thú của mình như thế nào. Hắn tin hắn sẽ không bao giờ để cho dị thú nhà mình làm ra cái hình ảnh khiến chủ nhân như anh phải ghen tỵ hâm mộ nữa, cho dù Kim Dư có đối xử tốt với dị thú tới cỡ nào, chỉ cần hắn đối tốt với Bạch Uy, Bạch Uy nhất định sẽ ở bên cạnh hắn!

Long đại thiếu gia đối với tương lai của hắn và gấu trắng rất có lòng tin, chẳng qua loại tin tưởng này duy trì liên tục được bao lâu, thật sự không thể biết được….

Kỳ Thanh Lân nhìn hành động của gấu trắng, lãnh khí quanh thân thoáng thu liễm một chút, quên đi, con gấu ngu này coi như cũng còn có chút lương tâm. Hắn không quan tâm việc Kim Dư đi trị liệu cho dị thú, nhưng nếu con dị thú được trị liệu kia không xứng đáng để bà xã nhà hắn làm như vậy, tâm tình của hắn sẽ trở nên rất xấu. Lúc tâm tình của hắn xấu, rất thích cắn xé các loại dị thú, nhất là những con bự bự.

Đến chạng vạng hoàng hôn, Kim Dư vẫn tiếp tục hôn mê không tỉnh lại. Y được Kỳ Thanh Lân đặt nằm lên giường, thoải mái mà tiếp tục ngủ, bên cạnh là con gấu trắng không ngừng bổ sung dinh dưỡng, kế bên nó là gương mặt ôn hòa của chủ nhân nhìn dị thú nhà mình bổ sung chất dinh dưỡng.

Kỳ Thanh Lân đương nhiên là ngồi ngay đầu giường mà trông nom, chẳng qua lúc này, hắn đang cùng Kim lão mắt to trừng mắt nhỏ, ai cũng không nhượng ai.

“Mi cái thằng nhóc kỳ lân khó ưa!! Cái thứ thằng nhóc họ Kim trúng là Tử hàn độc!! Tử hàn độc!! Đây là độc tố vô cùng tàn nhẫn!! Tuy nó không có triệu chứng trúng độc, nhưng nó đang hôn mê bất tỉnh, ta nhất định phải kiểm tra cho nó!” Tâm tình hiện tại của Kim lão đã hỏng bét hết cả. Ông thật vất vả dùng cả n cách để xây dựng lại tâm lý mới đem mặt mũi của mình tới kiểm tra thân thể cho thằng nhóc Kim Dư. Nhưng cái loại sự tình khiến cả hàng ngàn người hưng phấn nhảy dựng lên vừa tới tay thằng nhóc Kỳ lân gia này, sao liền biến thành mưu đồ gây rối rồi?!

A phi! Mi mới có mưu đồ gây rối, cả nhà mi đều có mưu đồ gây rối a!! Ông có con có gái có cháu trai có cháu gái, có tiền có nhà có bệnh viện có địa vị cái gì cũng có, còn muốn cùng một thằng nhóc đáng tuổi cháu ông mưu đồ gây rối sao, bộ não bị chấn động hả?!

Nhưng Kỳ Thanh Lân lại không thèm để ý tới ánh mắt mãnh liệt khiển trách của Kim lão. Boss chỉ kiên định đứng trước mặt Kim lão, sau đó kiên định nói ra một câu:

“Ngài là bác sĩ thú y.”

Nháy mắt, Kim lão một bụng nói đều nói không nên lời.

“…. Sát, ông đi gọi bác sĩ tới!!” Kim lão run rẩy khóe miệng, quên đi, cái thằng nhóc đang nằm trên giường kia có cùng quan điểm thái độ với ông, ông liền nhịn một lần vậy!

Bất quá, không đợi Kim lão mở miệng gọi người, Kỳ Thanh Lân Kỳ đại boss lại nói thêm một câu:

“Chỉ cần là thầy thuốc thì đều không được.”

“Oắt con họ Kỳ kia!! Mi đừng có quá phận với lão già này!! Thằng nhóc họ Kim kia cần phải kiểm tra thân thể!!” Kim lão thật sự bùng nổ rồi.

Kỳ Thanh Lân nghe thấy có chút hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu: “Y không sao, ta không muốn bác sĩ tới đây, một khi kiểm tra được sẽ đánh chủ ý lên người y. Ngài hiểu mà.”

Mấy lời này của Kỳ Thanh Lân khiến Kim lão hơi khựng lại, sau đó có chút tiếc nuối không thể rèn sắt thành thép mà nhìn Kỳ Thanh Lân, “Ta biết thằng nhóc này thể chất đặc biệt. Dù nó có năng lực có thể khiến các thế lực lớn cực kỳ điên cuồng muốn, nhưng mi xem lão già này là ai hả?! Tùy tiện lao đi tìm một tên bác sĩ nào đó sao? Để cho ta khám hoặc tìm một bác sĩ tới khám, chọn một trong hai, mi phải cho ta một cái đáp án! Nếu không, bà xã nhà mi xảy ra chuyện gì, về sau mi đừng có mà tới đây khóc rống!!”

Hiếm khi Kỳ đại boss bị trưởng bối rống vào mặt mà không có chút khí lạnh phát ra, nhìn sắc mặt dữ tợn của Kim lão, lại nhìn Kim Dư vẫn còn đang hôn mê, cuối cùng cũng chịu thỏa hiệp.

“Vậy, cái kia…. Đây không phải là thú a… Ngài ngàn vạn lần nhớ chú ý.”

“Chú ý em gái mi!! Loài người là tiến hóa từ con vượn cổ a!! Lăn xa ra một chút!! Lão muốn xem cá voi thời tiền sử!!”