-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

NGỒI HƯỞNG TÁM CHỒNG Q.1 – Chương 2: Nguyên nhân xuyên qua( 2 )

Hai tiếng thét giận dữ truyền đến, nghe vậy phán quan ôm đầu, biểu lộ vô tội nháy nháy mắt, mà Diêm Vương bên cạnh thì khóc không ra nước mắt: “Trời ơi, bắt sai hồn phách, đây chính là tội chết trong giới luật thiên đình. Mà người lại không thể quay về, chuyện này biết làm sao bây giờ?”“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?” Không ngừng đi tới đi lui, biểu tình Diêm Vương đầy lo lắng: “Khốn kiếp, cái gì mà đạo đức nghề nghiệp đã cao đến mức người khác không cách nào tưởng tượng nổi, đều là nói xạo hết! Hai tên vô dụng này suốt ngày chỉ biết gây chuyện rắc rối cho ta, sáng mai cho bọn họ đi quét nhà xí!” Sau khi Diêm vương căm giận mắng chửi xong, lúc này phán quan mới cấn trọng dè dặt tiến lên, kề sát bên tai ông ta nói: “Đại nhân, ngài đã quên chuyện này là do ngài ra lệnh rồi sao. Ngày đó ngài và Thái Bạch tinh quân chơi bài ba lá,không ngờ lại thua sạch bách. Sau khi trở về ngài tức giận không thôi, vừa vặn lúc này đầu trâu mặt ngựa đến chờ lệnh, ngài liền tùy ý lật sổ ghi chép sinh tử ra đọc trại tên người phải chết là Tống Tuyết Ngâm thành Tống Ngâm Tuyết. . . . . .”Phán quan yếu ớt nói, vừa nghe những lời ấy, miệng Diêm Vương mở lớn, hai mắt trợn trừng, râu ria cũng vểnh hết lên, “Hình như có chuyện như vậy thật. . . . . .” “Con bà nó, đồ hát hí khúc ! Đã biết bổn vương đọc sai tên rồi, tại sao lúc ấy không nói, đợi đến tới lúc này mới nói thì còn có tác dụng gì nữa! Ngươi bảo xem bây giờ nên tính sao đây –”Diêm Vương mặc sức đánh phán quan, vẻ mặt phẫn nộ không thôi. Mà phán quan đáng thương thì liều mạng bảo vệ gương mặt, thê thảm nói: “Đại nhân, lúc ấy bì chức có nói mà! Nhưng mà ngài nói một tên hát hí khúc thì biết gì mà chen vào, chẳng lẽ bổn vương không phân biệt được hai chữ này sao ! Đại nhân ngài đã quên rồi sao. . . . . .”Ô ô thật đáng thương. Thấy vậy, Diêm Vương ngừng lại nghiêng đầu suy nghĩ hồi lâu, kết quả lại chậm rãi nói: “Ai, hình như cũng có chuyện như vậy. . . . . .”Vừa nghe lời đấy, không chỉ phán quan chịu không nổi, mà ngay cả Tống Ngâm Tuyết đứng dưới điện cũng nhịn không được nữa! Nàng tiến lên vỗ bàn một cái thật mạnh, gần như rống lên: “Đủ lắm rồi! Tôi không cần biết đây là của lỗi của ai trong các người, tóm lại tôi muốn trở về! Chính các người làm sai thì phải tự chịu trách nhiệm!”“Cái này. . . . . .” Bị nàng quát như vậy, Diêm Vương không phản bác được gì chỉ khó xử nói: “Tống cô nương, hôm nay thi thể đã phân hủy, dù bổn vương có ý thả cô hoàn dương cũng bất lực rồi. Không bằng như vậy, cô nương xem hoàn cảnh Địa phủ chúng ta đây cũng rất tốt, không bằng tôi tuyển cô làm trợ lý, sửa sang chỉnh lý lại sổ sách. Sống một cuộc sống không cần lo lắng, ung dung thoải mái! Thế nào, cân nhắc một chút đi!”“Ông nằm mơ đi!” Lời từ chối thẳng thừng đánh rớt khuôn mặt tươi cười nịnh nọt của Diêm Vương, gương mặt tuyệt mỹ của Tống Ngâm Tuyết lộ vẻ tức giận bừng bừng, “Tôi không cần biết, tôi muốn trở về, tôi nhất định phải trở về!”“Được, được, trở về, trở về, để cho ta ngẫm lại, để ta suy nghĩ một chút!” Hai tay ôm đầu đầu, vẻ mặt thống khổ, Diêm Vương rơi vào đường cùng bắt đầu lật lật sổ sinh tử.“Hehe, có rồi!” Cao hứng vỗ đùi, Diêm Vương vui mừng cầm sổ ghi chép lên, “Tống Ngâm Tuyết, nếu cô nương muốn trở lại trong thân thể vốn có thì đúng là không thể. Nhưng bổn vương thương cô là người bị hại, đặc biệt tìm chỗ tốt cho cô đi, cô thấy thế nào?”Thấy vậy nụ cười đắc ý của Diêm vương, Tống Ngâm Tuyết nhướn mày, chần chờ nói: “Chơi trò xuyên không? Gia thế đối phương như thế nào, tuổi gì, có xinh đẹp không?” Nói giỡn sao, kiếp này nàng sống vô cùng tốt, gia thế tốt, dung nhan lại xinh đẹp. Nàng cũng đâu muốn mình vừa xuyên qua lại trở thành thứ côn trùng đáng thương nbị người ta khi dễ chứ. “Yên tâm đi, nữ tử này chính là Nhữ Dương quận chúa của nước Đại Tụng, gia thế hiển hách, không ai bì nổi, hơn nữa xinh đẹp đến chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn. So với tướng mạo hiên thời của cô quả thực là chỉ có hơn chứ không kém! Thế nào, thoả mãn rồi chứ?”Diêm Vương vui sướng hài lòng nói, khoát tay áo, đúng lúc này, trước mặt Tống Ngâm Tuyết nổi lên một trận gió, tiếp đó cả người nàng nhẹ nhàng bay lên, “Này–”Nàng còn định nói thêm điều gì, tay Diêm Vương đã hạ xuống, chỉ thấy một tia sáng trắng lập tức bay lên không trung.“Tống cô nương, yên tâm đi, bổn vương sẽ không hại cô, lần này xuyên không, bổn vương không chỉ an bài cho cô một đời vinh hoa, còn tặng thêm cho cô một bất ngờ không thể tưởng tượng nổi. Chờ cô đi qua, từ từ sẽ biết ha ha –”Lời Diêm Vương nói quanh quẩn bên tai, vào lúc Tống Ngâm Tuyết hoàn toàn mất đi ý thức, đáy lòng nàng căm giận nhớ kỹ những lời này: còn nói là không hại tôi? Chẳng lẽ tôi ra nông nỗi này không phải do ông làm hại sao. . . . . .

NGỒI HƯỞNG TÁM CHỒNG Q.1 – Chương 1: Nguyên nhân xuyên qua( 1 )

“Cho tôi vào, để cho tôi vào, tôi muốn gặp Diêm Vương –”Ngoài điện Diêm Vương, một nữ tử, à không! Chính xác mà nói, là một nữ quỷ đang khàn giọng kêu gào.“Gào thét cái gì! Gào thét cái gì đó! Quỷ hồn phương nào ở ngoài điện kêu gào lung tung, quấy rầy bổn vương yên tĩnh nghỉ ngơi!” Nghe vậy, Diêm Vương mơ mơ nàng màng chậm rãi từ dưới đáy bàn bò lên, mở to đôi mắt nhập nhèm, liên tục ngáp xiêu xiêu vẹo vẹo ngồi xuống ghế, rồi nói với phán quan đứng cạnh: “Phán quan đi xem xem, còn sớm thế này, sao lại có con quỷ không muốn sống kêu réo om sòm ở đây thế!”“Dạ!” Phán quan chắp tay *, lĩnh mệnh, xoay người nhanh chóng đi ra ngoài.(*ngày xưa làm lễ, một tay nắm lại, tay kia bao lấy nắm tay này, chắp lại để trước ngực.)“Đi nhanh chút, bây giờ không phải là lúc hát hí khúc! Con bà nó, bây giờ ngươi là phán quan rồi đừng có nhớ mãi nghề cũ như vậy chứ!” Vừa thấy phán quan uốn éo như diễn trò, Diêm Vương lập tức phi lên cốc cho hắn một cú đau điếng.“A, dạ dạ dạ!” Một tay giữ mũ, phán quan vội vàng gật đầu, lập tức chạy ra ngoài.” Ma quỷ phương nào sáng sớm đã ở đây kêu gào làm phiền Diêm Vương nghỉ ngơi, dẫn tới cho ta xem!”“Dạ, dẫn tới –” Nghe phán quan ra lệnh, quỷ gác cổng lập tức dẫn một nữ quỷ mặc áo trắng đi vào.“Thả tôi vào, tôi muốn gặp Diêm Vương!” Vừa thấy có người tiến lại, nữ quỷ bắt đầu la lên.“Ồn ào quá! Ngươi tưởng Diêm Vương ngồi đó để ngươi muốn nhìn là nhìn, muốn gặp là gặp sao? Nói, ngươi tên là gì? Nhà ở ở đâu? Trong nhà có mấy người? Báo cáo tất cả cho ta, bản phán quan muốn thẩm tra đối chiếu .” Phán quan nghe vậy mím môi vểnh râu, lấy cây bút lông bự tổ chảng gài ra sau ót.“Tôi là Tống Ngâm Tuyết, tôi muốn gặp Diêm Vương!” Thấy vậy, nữ quỷ bất mãn kêu lên.” Diêm Vương không dễ gặp, tiểu quỷ nhiều chuyện! Bản phán quan bảo ngươi tự giới thiệu, ngươi nghe không hiểu có phải không!” Sắc mặt phán quan nghiêm nghị đầy bất mãn, nghiêm giọng răn đe nữ quỷ. “Tôi không cần biết, tôi muốn gặp Diêm Vương! Nếu các người không cho tôi gặp, tôi sẽ đứng đây la to, làm ầm ĩ không để cho các người yên tĩnh phút nào!” Nữ quỷ hung dữ nói, đôi mắt kiên định nhìn thẳng vào mặt phán quan. “Ai, cái con quỷ này. . . . . .” Lúc này, phán quan cảm thấy hơi buồn bực, hai mắt hắn nhìn chằm chằm nữ quỷ áo trắng, cuối cùng cũng bất đắc dĩ thở dài: “Được rồi, ta sợ ngươi rồi! Tống Ngâm Tuyết phải không? Đi thôi –”Phán quan đi phía trước dẫn đường, xoay người chuẩn bị đi kiểu hí kịch, nhưng lập tức nhớ tới cục u trên đầu liền vội vàng sửa lại, kết quả là thành tay chân bước đều như người máy mà không biết.Nữ quỷ áo trắng bám theo phán quan đi vào điện Diêm Vương, vào tới nơi liền đứng đực tại chỗ không chịu hành lễ.“Lớn mật! Nữ quỷ phương nào, thấy bổn vương mà dám không quỳ!” Diêm Vương thấy nữ quỷ không tôn trọng mình như vậy liền tức giận vỗ bàn.“Đại nhân, nàng ta nói nàng tên là Tống Ngâm Tuyết.” Phán quan đứng bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở.“A, Tống Ngâm Tuyết lớn mật, thấy bổn vương vì cớ gì không quỳ?” Tiếng nói ồm ồm vang vọng cả căn phòng. Phán quan bên cạnh bịt hai lỗ tai, mắt nhìn thẳng về phía thân ảnh đứng trong điện.“Ngài làm việc bất công, cho nên Ngâm Tuyết không muốn quỳ trước mặt ngài!” Một giọng nữ trong trẻo truyền đến. Nghe vậy, Diêm Vương híp hai mắt lại, ngữ khí nghi hoặc hỏi: “A, bất công như thế nào? Ngươi mau nói đi!”“Bẩm đại nhân, Ngâm Tuyết dương thọ chưa hết, xin đại nhân thả tôi trở về!” Giọng nói không kiêu ngạo không nịnh nọt truyền đến, nữ quỷ ngẩng đầu, trong đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ kiên định.“Ơ, còn là một nữ quỷ xinh đẹp” Vừa thấy dung nhan tuyệt mỹ của Tống Ngâm Tuyết, Diêm Vương lập tức mở cờ trong bụng, nhưng nghĩ đến thân phận của mình nên đành phải ngậm ngùi tiếp tục làm dáng.“Này, ngươi nói dương thọ ngươi chưa hết, có chứng cớ gì không? Dù sao đầu trâu mặt ngựa của chúng ta chấp pháp, cho tới bây giờ đều nghiêm túc phụ trách, chưa bao giờ xảy ra sai sót gì. Tố chất đạo đức nghề nghiệp đã đạt đến tình độ mà người thường không cách nào tưởng tượng nổi!”Diêm Vương chậm rãi nói, bộ dạng rung đùi đắc ý cực kỳ khôi hài. Thấy vậy Tống Ngâm Tuyết thầm mắng trong lòng , nhưng biểu hiện lại giả vờ bình tĩnh,“Có phạm sai lầm hay không, đại nhân lấy sổ ghi chép sinh tử ra xem một lần là biết ngay, cần gì phải căn vặn Ngâm Tuyết?”Con bà nó! Tống Ngâm Tuyết nàng là con trời ở thế kỷ hai mươi mốt. Dù đi đến chỗ nào, ở bất cứ đâu cũng là nhân vật hô mưa gọi gió! Có một vị cao tăng đắc đạo đã từng tính toán số mạng cho nàng, nói cả đời nàng giàu sang phú quý, có thể sống đến chín mươi tuổi. Nhưng ai biết hiện tại nàng còn chưa sống đến mười chín tuổi, trong giấc mơ đã bị người ta câu hồn, đi đời nhà ma mất tiêu rồi.Thế này bảo nàng làm sao chấp nhận được! Ông trời ơi, nàng còn có cả một cuộc đời tốt đẹp trước mắt, không muốn từ nay về sau chỉ có thể quanh quẩn ở Địa phủ đâu.“A, sao lại có việc như vậy? Phán quan, lấy sổ ghi chép sinh tử của bổn vương ra!” Sờ cằm, mê đắm nhìn chằm chằm vào gương mặt khuynh quốc khuynh thành của Tống Ngâm Tuyết, trong đầu Diêm vương bắt đầu mơ mộng viển vông.“Dạ!” Vừa nghe lệnh, phán quan bắt đầu cùng tay cùng chân chậm rãi đi xuống, sau đó lại cùng tay cùng chân uyển chuyển đi lên.“Cái thằng này! Không phải hát hí khúc thì làm cương thi, đúng là đồ đần độn!” Gõ đầu phán quan một cái thật mạnh, giật lấy sổ ghi chép, Diêm Vương bắt đầu tra tìm từng câu từng chữ.“Tống Ngâm Tuyết, kỳ tài ngút trời, cả đời hiển hách, hưởng thọ chín mươi. . . . . .”Đọc tới chữ cuối cùng, Diêm Vương nói không ra lời, ông xấu hổ ngẩng đầu nhìn Tống Ngâm Tuyết yếu ớt nói: “Hắc hắc, đúng là lầm rồi. . . . . .”“Cái gì, lầm rồi, một câu lầm là có thể đền mạng cho tôi sao? Nhanh đưa tôi trở về!” Hét lớn một tiếng, Tống Ngâm Tuyết tức giận không biết trút vào đâu. Nàng vốn chỉ suy đoán thôi, dù sao cũng chẳng biết lời cao tăng đắc đạo kia nói có linh nghiệm thật không. Nhưng bây giờ mới thấy quả nhiên là không sai, hai tên đầu trâu mặt ngựa kia đã thực sự bắt nhầm người rôi!Mặc kệ, mặc kệ, nàng nhất định phải trở về!Căm giận trừng mắt nhìn Diêm Vương, dưới ánh mắt như muốn giết người của nàng, Diêm Vương chậm rãi cúi đầu xuống, “Phán quan, mau đưa vị cô nương này trở về đi!” “Đại nhân, không phải nô tài không muốn đưa mà vì nô tài không có cách nào đưa cô ấy về nữa. . . . .” Phán quan đau khổ, bất đắc dĩ quấn quấn góc áo của mình: “Vị cô nương này xuống đây cũng ba ngày rồi, thi thể trên đó đã phân hủy, làm thế nào cũng không trở về được nữa.” “Ngươi nói cái gì –” “Ông nói cái gì –”

VÕ ĐỘNG THIÊN HÀ Chương 25: Việc bên hồ ít người biết đến.

Trong hồ nước lạnh lẽo tại sân luyện công, Vân Thiên Hà vận dụng phương pháp quy tức đã gần một canh giờ, đây là cực hạn mà gần đây hắn tu luyện Ngư Thị Luyện Phu Thuật cộng thêm kiếp trước có tu luyện qua Quy Tức Pháp có khả năng đạt được.

Tại đáy hồ nước tu luyện quyền ý công pháp gần một nửa canh giờ, dưới sự kích thích của áp lực hồ nước, Vân Thiên Hà cảm giác được cơ nhục toàn thân bắt đầu rung động, nhất là những bộ vị không có liên quan tới khi tu luyện Đồ Thị Tinh Ý Quyền, hiện tại còn truyền tới cảm giác đau nhức.

Vân Thiên Hà biết, bản thân đã đạt tới cực hạn rồi.

Ào…

Lúc này mặt hồ nước đột nhiên phóng lên một cột nước cao, Vân Thiên Hà giống như cự long rời khỏi hồ nước, vẫn dùng phương thức cũ, tại thời điểm cơ nhục toàn thân rung động tới cao trào thì trồi lên trên, đạp trên mặt nước, phóng tới thác nước gần đó.

Đánh ra một quyền chặn lại dòng nước chảy xuống, sau đó hắn tùy ý đứng tại chỗ chờ dòng nước đập vào thân thể, kích thích cơ nhục toàn thân, loại cảm giác đau đớn quen thuộc này truyền tới, chỉ là một lần so với một lần yếu hơn một chút.

Kiền trì chờ khi cảm giác đau đớn này qua đi, những bộ phận cơ nhục yếu nhược bắt đầu phát nhiệt, nóng lên, điều này nói rõ loại phương pháp rèn luyện này rất có hiệu quả, chờ đến ngày dùng loại phương pháp này cũng không tạo ra chút hiệu quả nào, khi đó toàn thân cơ nhục da màng của Vân Thiên Hà đã tu luyện đến mức đại thành.

– Không tồi, xem ra Ngư Huyền Vũ Kinh của Ngư thị không hổ là một trong tam đại võ kinh của Tam Tông Thị phương bắc, hiện tại xem ra, quả nhiên có chỗ độc đáo!

Lúc này, một thanh âm từ trong đình viện gần đó truyền tới, trong thanh âm có chút một cỗ lực lượng xuyên thấu, phảng phất giống như thanh âm này có thể tiến vào trong lòng người khác.

Vân Thiên Hà nhìn sang đình viện, đã thấy một trung niên nhân mặc áo lam phiêu nhiên, tay cầm quạt giấy, tướng mạo phiêu dật bất phàm, trong vẻ thành thục mang theo cảm giác cương trực, hiện đang nhìn về phía hắn.

Mà phía sau trung niên nhân kia, có hai gã thiếu niên tướng mạo phi thường tuấn mỹ, chỉ là một vị thiếu niên dùng con mắt quay tròn nhìn chằm chằm vào hắn, trong ánh mắt biểu hiện thần thái hiếu kỳ mười phần, tựa hồ nghĩ Vân Thiên Hà đùa giỡn trong hồ nước tương đối sảng khoái, thỉnh thoảng nhìn về phía trung niên nhân, nhãn thần có ý tứ hàm xúc cầu xin.

Còn người thiếu niên bên cạnh thì khác, chỉ thấy khuôn mặt trắng trẻo như tuyết có hai đóa hoa ửng hồng, phảng phất như hai đóa hoa mẫu đơn nở rộ giữa thu, liếc mắt nhìn hắn, liền ngượng ngùng chuyển mặt đi, chân hơi dậm dậm, trong lòng không biết thầm nói cái gì, hẳn là đang mắng chửi Vân Thiên Hà.

Nhìn thấy ba người này đột ngột xuất hiện bên trong võ đường Vân Thiên Hà lập tức nghĩ tới những người hàng xóm chưa từng gặp mặt, mà ánh mắt của hắn càng chú ý nhiều hơn tới vị trung niên nhân thoạt nhìn nho nhã phiêu dật, đang cầm quạt giấy trên tay

Vị trung niên nhân này hẳn là vị siêu cấp cao thủ trước đó hắn cảm nhận được trong hai chiếc xe ngựa mấy hôm trước.

Trong đình viện, Đường Linh Vũ dùng bộ mặt cầu xin nhìn Tuyết Ông Tiên Sinh nói:

– Tiên sinh, công pháp Ngư Thị Luyện Phu Thuật kia ta cũng đã học qua, ta muốn vào trong hồ nước thử nghiệm một chút, người để ta đi nha!

Tuyết Ông Tiên Sinh nhìn Đường Linh Vũ, cười nói:

– Ai còn không biết quỷ tâm tư của ngươi, đang ngại không khí hôm nay quá nóng, muốn vào trong nước chơi đùa một phen đúng không?

– Ca ca, ngươi thực không biết xấu hổ muốn cùng hắn đùa nước như vậy sao, ngươi ta chính là đang luyện công a!

Đường Linh Toa bên cạnh nở nụ cười xấu xa trên mặt nhìn Đường Linh Vũ, nhưng nhãn thần thỉnh thoảng đảo sang nhìn Vân Thiên Hà vẫn để thân trần tu luyện dưới thác nước bên hồ, trong lòng tựa như có hai con thỏ đanh nhảy loạn, tim không ngừng đập nhanh hơn, trên mặt phát nhiệt, không dám nhìn nhiều hơn, thầm nghĩ.

– Ghê tởm, tiên sinh vì sao muốn dẫn chúng ta tới xem tên kia chứ? Mắc cỡ chết người ta rồi!

Đường Linh Vũ bị nhìn thấu tâm tư, mặt đỏ lên, cúi đầu nói:

– Nếu tiên sinh không đồng ý, ta sẽ không đi nữa!

Tuyết Ông Tiên Sinh nhìn biểu tình của hai người, trong thần sắc có chút bất đắc dĩ nói:

– Ta mang hai người các ngươi đên đây là muốn quan sát một chút xem vị thiếu niên trong nước kia có gì khác nhau, các ngươi một người nhìn người ta muốn xuống nước chơi đùa, một người đỏ mặt xấu hổ, miên man suy nghĩ, sớm biết như vậy, nên đi tới ngoại đường của võ đường Đồ thị xem rồi!

Ý niệm trong đầu Đường Linh Vũ vận chuyển tương đối nhanh, liền nói:

– Tiên sinh, một đêm hôm qua người không ngủ, một mực nhắc tới cái gì tinh tượng dị thường, có liên quan tới vị thiếu niên kia, ta xem hắn hiện tại mới chỉ là Võ Sĩ cấp tám, có gì khác nhau đâu chứ?

Tuyết Ông Tiên Sinh có chút xuất thần nhìn Vân Thiên Hà trong nước lẩm bẩm nói:

– Cự ly quan sát quá xa, ta xác thực không nhìn ra được mánh khóe gì, thế nhưng khi đến gần, nhất là buổi tối, ta chung quy cảm giác được trong người thiếu niên này có một cỗ khí tức vô cùng tinh khiết, điều này không giống như tu luyện bất cứ loại công pháp nào mà ta biết, ta bình sinh du lịch khắp thiên hạ, gặp qua vô số võ giả khác nhau, thế nhưng chưa hề nghe nói đến loại hiện tượng kỳ quái xuất hiện trên người thiếu niên này!

– Bảo hắn tới hỏi một câu không phải là được hay sao?

Đường Linh Toa thè cái lưỡi xinh xinh nói.

Tuyết Ông Tiên Sinh lắc đầu:

– Nếu như tùy tiện gọi hắn tới hỏi, như vậy sẽ rất thất lễ, ngược lại chọc giận hắn, cũng không thích hợp!

Tròng mắt của Đường Linh Toa vòng vo.

– Nếu như hắn là người của Đồ gia, vậy thì tiên sinh có thể đi hỏi Đồ Nguyên Tán, đó cũng là một vị Đại Tông Sư, nói vậy hẳn là sẽ rõ ràng!

– Không phải!

Tuyết Ông Tiên Sinh lắc đầu nói:

– Ta bình sinh yêu thích nghiên cứu thiên văn địa lý tinh tượng biến hóa, tất nhiên là có thể cảm giác được hiện tượng cổ quái này, nếu như đổi lại người khác tới đây, chưa chắc đã cảm nhận ra!

– Di, tiên sinh, ngươi xem!

Đường Linh Toa đột nhiên chỉ vào giữa sân kêu lên:

– Thế nào lại không nhìn thấy hắn rồi?

– A, hắn sẽ không phải là ngộp thở trong hồ đấy chứ, tiên sinh, ta muốn đi cứu hắn!

Tròng mắt của Đường Linh Vũ vừa chuyển, lập tức có một chủ ý mới, thần sắc có vẻ lo lắng kêu lên.

Tuyết Ông Tiên Sinh nhìn Đường Linh Vũ dây dưa như vậy, bất đắc dĩ gật đầu nói:

– Ngươi muốn chơi đùa, vậy cứ đi đi, làm quen công pháp một chút cũng được, bất quá chỉ hạn trong nửa canh giờ, không được ham chơi, có nghe hay không!

– Đã biết, đã biết, tiên sinh, ta đi liền!

Đường Linh Vũ vui mừng, lập tức chạy tới bên hồ.

Đường Linh Toa ước ao nhìn Đường Linh Vũ cởi quần áo nhảy xuống nước, lại mân mê cái miệng nhỏ nhắn.

– Hừ, không biết xấu hổ, chỉ biết chơi!

Vân Thiên Hà lặn xuống đáy hồ quy tức luyện quyền, mỗi một quyền đánh ra, trong nước đều sinh ra một vòng xoáy.

Chỉ là trong lúc luyện quyền, hắn đột nhiên cảm giác được xung quanh có dị động, trợn mắt nhìn, chỉ thấy có một bóng người lặn xuống gần chính mình, giống như là một con cá bơi qua bơi lại trong nước.

Khi bóng người kia dần dần tới gần, lúc này mới biết là vị thiếu niên ở bên trong đình viện.

Không để ý tới hắn, tiếp tục luyện quyền.

Đường Linh Vũ lặn xuống đáy hồ tiếp cận Vân Thiên Hà, phát hiện ra hắn cư nhiên đang luyện quyền, thậm chí vô cùng thuần thục, mỗi một quyền đánh ra đều tạo ra một dòng nước xoáy, có vẻ vô cùng kinh ngạc, nếu đổi là hắn, sẽ cảm giác áp lực dưới nước vô cùng lớn, thường xuyên phải trồi lên trên mặt nước hít thở, vậy mà thiếu niên kia lại có thể đứng dưới nước luyện quyền lâu như vậy.

Đây là người hay là thủy quái a? Đường Linh Vũ tựa hồ đã quên đây là ở trong nước, kinh ngạc há to miệng.

Chỉ là khi mở lớn miệng, mới cảm giác được không đúng, nhưng nước trong hồ đã mạnh mẽ ào vào trong miệng của hắn, áp lực cực lớn làm cho hắn bị ngộp, rơi vào hỗn loạn, thiếu hụt dưỡng khí, vùng vẫy ngay trong hồ, xem ra là muốn ngộp nước rồi

Vân Thiên Hà thực sự không muốn để ý tới thiếu niên này, đây căn bản là tự mình chuốc lấy khổ, thế nhưng nhìn thấy thiếu niên kia sắp chết đuối tới nơi, đã có dấu hiệu ngộp nước, bất đắc dĩ lắc đầu, dừng luyện quyền lại, giống như một con cá bơi đến gần thiếu niên kia.

Thiếu niên kia đang giãy dụa bên trong hồ nước, bỗng nhiên bắt được cái gì đó, lập tức theo bản năng ôm chặt lấy, Vân Thiên Hà bị hắn ghìm chặt, cho dù có Quy Tức Thuật cũng không thê chống đỡ tiếp, liền vận kình lực đạp mạnh một cái, mang theo thiếu niên kia giống như mũi tên bắn thẳng lên mặt hồ.

Khi hai người lao ra khỏi hồ nước, Vân Thiên Hà mạnh mẽ điểm vào mấy huyệt đao trên người thiếu niên, thiếu niên liền phụt một tiếng, liên tiếp phun ra mấy ngụm nước, ho khan vài tiếng, lúc này mới hồi phục lại tinh thần.

Quay sang nhìn, chỉ thấy mình ôm chặt lấy cổ của người ta, không khỏi đỏ bừng mặt, đang muốn nói cái gì, nhưng đột nhiên cảm giác thân thể bị người ra dùng lực đẩy ra, cả người lập tức văng lên bờ hồ nước.

– Ai nha!

Đường Linh Vũ nặng nề ngã xuống bờ hồ, cái mông bị sát đau nhức, kêu lên một tiếng đau đớn, nhìn Vân Thiên Hà vẫn ở trong hồ nước, đang định nói cái gì đó, nhưng Vân Thiên Hà đã mở miệng nói trước:

– Có thể nghịch nước, bất quá không nên tiếp tục làm phiền ta!

Nói xong, Vân Thiên Hà hít sâu một hơi, một lần nữa lặn xuống đáy hồ.

VÕ ĐỘNG THIÊN HÀ Chương 24: Võ thị.

Vân Thiên Hà đã hình thành thói quen trời còn chưa hoàn toàn sáng, mỗi ngày vào buổi tối không hề gián đoạn tu luyện Vô Lượng Tinh Kinh, trạng thái tinh thần hiện tại càng lúc càng tràn đầy, cho dù cả đêm không ngủ cũng không có cảm giác mệt mỏi vào ngày hôm sau.

Chỉ là không ngủ trong thời gian dài thì sẽ không được tốt cho cơ thể, vì vậy mỗi ngày sau khi tu luyện đến khi trời gần sáng, tinh lực bắt đầu yếu bớt thì Vân Thiên Hà sẽ chợp mắt ngủ một lúc, đại khái khoảng trên dưới hai ba canh giờ.

Cứ như vậy, có thể đảm bảo cho tinh thần mỗi ngày tràn đầy, thể lực dư thừa.

Hắn hiện tại chuyển sang ở trong gian phòng bên sườn Đông Viện, mà cho tới hôm nay hắn vẫn chưa nhìn thấy mấy hàng xóm mới, bất quá tối hôm qua nghe được lão gia tử thông báo, hắn cũng không dự định đi tiếp xúc với những người này.

Ra cửa, chỉ thấy cửa lớn chủ trạch có hai thị vệ uy phong nghiêm nghị canh gác, trông giống như hai vị môn thần, nhìn trạng thái tinh thần còn tốt, hai người này vừa mới đổi tốp không lâu, chính là lúc Vân Thiên Hà tu luyện Vô Lượng Tinh Kinh thu công lại đi ngủ, vì vậy hắn có lưu ý tới.

Chỉ là trong lòng của hắn đang suy nghĩ, vị siêu cấp cao thủ kia có thể nửa đêm không ngủ được hay không, giống như chính mình đang tu luyện nội công, mà bản thân lại tu luyện Vô Lượng Tinh Kinh thu nạp tinh thần lực, có thể bị cao thủ đó cảm ứng được?

Tinh thần lực kia hồ hình vô tướng, càng không có dấu hiệu õ ràng, khi chính mình tu luyện, ngay cả nha hoàn Lục Châu ngủ gian ngoài cũng không thể cảm ứng được một chút, mà khoảng cách tới vị cao thủ kia tương đối xa, phỏng chừng chính mình đã suy nghĩ quá nhiều rồi.

Lắc đầu vứt bỏ những ý niệm này trong đầu, hít sâu vài hơi không khí mát lành buổi sáng sớm, luyện qua một bài quyền nhẹ nhàng làm nóng cơ thể, sau đó dọc theo hàng lanh đi tới ngoại viện.

Mỗi ngày, vào lúc mặt trời còn chưa ló đầu ra, An bá sẽ quét rác ở chỗ này, đối với vị lão nhân không nói nhiều lời này, Vân Thiên Hà luôn luôn cảm giác khó có thể giao lưu với hắn, càng làm hình tượng của hắn trong lòng Vân Thiên Hà thêm thần bí.

– An bá, chào buổi sáng!

Vân Thiên Hà bắt chuyện với An bá, mà An bá chỉ đơn giản gật đầu, tiếp tục quét rác, cũng không nói lời nào.

Vân Thiên Hà đã có thói quen, chào hỏi một câu rồi đi ra khỏi cửa.

Cửa võ dường ngày hôm nay mở ra tương đối sớm, khi Vân Thiên Hà đi tới võ đường, đã thấy Sử Trường Đức đứng trước cửa, cái cổ dài hơn bình thường ngóng nhìn xung quanh, trên mặt mang theo biểu tình kích động khó có thể che giấu được.

Nhìn thấy Vân Thiên Hà xuất hiện cách cửa võ đường không xa, Sử Trường Đức lập tức vui mừng, chạy tới chào đón, vẻ kích động khó có thể miêu tả thành lời, môi run run nửa ngày, cuối cùng bật được hai chữ.

– Thiếu gia!

Vân Thiên Hà đoán rằng có thể tối hôm qua quản gia đã thông báo cho Sử Trường Đức chính mình dự định thu hắn làm võ thị, lúc này nhìn con mắt đỏ bừng của Sử Trường Đức, hẳn là kích động tới mức cả đêm hôm qua không ngủ được, dù sao thì làm một gia đinh trông cửa so với làm võ thị cho thiếu gia, sự khác biệt trong đó cực kỳ to lớn.

Bình thường, gia đinh trong phủ thuộc về tầng lớp thấp nhất, không có bất cứ địa vị gì, ngoại trừ là quản sự cấp một, còn lại hầu như tất cả không bằng cả nha hoàn trong các viện.

Mà làm võ thị, vậy tương đương với việc thân phận tăng liền ba cấp, tiền được phát mỗi tháng được tăng lên gấp ba lần, cũng có một phần tự do nhất định, hơn nữa chỗ tốt lớn nhất chính là có thể theo chủ nhân tu luyện võ học, nếu như có thể giành được sự thưởng thức của chủ nhân hoặc người nào đó, vậy thì càng có cơ hội lớn hơn tiếp xúc với những công pháp tu luyện cao cấp, đây chính là kỳ ngộ cực lớn mà bất luận một hộ vệ bình dân hay là đệ tử bình dân ngoại đường võ đường tha thiết ước mơ.

Huống chi Sử Trường Đức còn có thân phận nô tịch trong người, được chọn làm võ thị đối với hắn mà nói, tương đương với một cơ hội xoay người cực lớn, làm sao không để hắn kích động như điên được cơ chứ?

Tại Đại Đường Quốc, nô tịch là tầng lớp người không có bất cứ địa vị xã hội gì, ngay cả bình dân cũng không bằng được, hơn nữa càng không có tư cách tham gia khoa cử, hoặc là tu luyện võ học, cả đời bọn họ chỉ có thể làm nô lệ cho chủ nhân, một số rất ít gặp được chủ nhân tốt bụng, nói không chừng sẽ giải trừ thân phận nô tịch cho hắn, làm cho hắn biến thành thân phận bình dân.

Vân Thiên Hà thấy tâm tình của Sử Trường Đức vô cùng kích động, toàn thân run run, liền đưa tay vỗ vỗ vai của hắn nói:

– Sau này không cần phải lén lút luyện võ sợ người phát hiện, ngươi có thể tu luyện quang minh chính đại rồi, từ hôm nay trở đi, ngươi chính là võ thị của ta.

Bộp…

Sử Trường Đức nghe xong lời này, đột nhiên thẳng tắp quỳ gối xuống đất, nước mắt chảy ra nói:

– Thiếu gia, ơn tái tạo của người, Trường Đức suốt đời không quên, xin nhận ba lạy của Trường Đức.

Nói xong, Sử Trường Đức lập tức dập đầu ba cái rất mạnh xuống mặt đất, thậm chí cái trán còn chảy máu tươi.

Vân Thiên Hà hơi giật mình, lập tức đưa tay kéo hắn lên, nghiêm nghị nói:

– Từ nay về sau, ta không muốn nhìn thấy những hành vi như thế này, ta không muốn một võ thị uốn khúc quỳ gối, mà là một võ giả không sợ chết, những lời nói cảm kích ta cũng không muốn nghe một câu!

– Dạ, thiếu gia, Trường Đức vĩnh viễn ghi tạc lời này trong lòng.

Sử Trường Đức nặng nề gật đầu, tự động bật dậy đứng bên cạnh Vân Thiên Hà.

Vân Thiên Hà nhìn thấy thần sắc kiên nghị của Sử Trường Đức, gật đầu, khi tiến vào trong võ đường, đột nhiên xoay người lại nói:

– Sử đại ca…

Vân Thiên Hà còn chưa nói hết câu, Sử Trường Đức đã ngăt lời.

– Thiếu gia, sau này đừng gọi tiểu nhân như vậy, lễ tiết không hợp, nếu như bị lão thái gia hoặc Dương quản gia nghe được, tiểu nhân sẽ bị loạn côn đánh chết, xin thiếu gia cứ tùy tiện gọi tên của tiểu nhân, hoặc là gọi nhũ danh A Lai của tiểu nhân là được rồi.

Vân Thiên Hà sửng sốt, suy nghĩ một chút liền thoải mái, trước đây hắn gọi như vậy thì cũng không có chuyện gì, thế nhưng hiện tại thân phận của hắn đã hoàn toàn biến đổi, nếu như tiếp tục gọi như vậy thì sẽ bị người khác lên án, ngược lại hại Sử Trường Đức, cũng đành bất đắc dĩ tiếp thu.

– A Lai, ngươi hiện tại tu luyện võ công đến cấp độ nào rồi?

Vân Thiên Hà xưng hô như vậy, vẫn có chút mới lạ, Sử Trường Đức rõ ràng lớn hơn hắn ba tuổi, đã coi như một người trưởng thành rồi, bất quá nếu cộng thêm hai kiếp của hắn thì xưng hô như vậy ngược lại là hiển nhiên.

Trước đây Sử Trường Đức vẫn lén lút luyện võ, giống hệt như Đồ Thiên Hà trước khi chết đi, hôm nay đã là võ thị, có thể quang minh chính đại tu luyện võ công rồi, nghe được câu hỏi của Vân Thiên Hà, liền trả lời nói:

– Thiếu gia, tiểu nhân hiện tại đã có thực lực Võ Sĩ cấp bốn rồi!

– A, vậy ngươi đã luyện bao lâu?

Vân Thiên Hà nghe xong có chút giật mình.

Sử Trường Đức đáp:

– Trước khi được trông cửa võ đường, cũng giống như thiếu gia, lén luyện công gián đoạn một năm, sau đó phái đi trông cửa võ đường, đến nay đã hơn nửa năm rồi!

Nói cách khác, Sử Trường Đức có công phu một năm rưỡi, nhưng mà đều phải tu luyện một cách lén lút, hiện tại thực lực đạt tới Võ Sĩ cấp bốn, quả nhiên giống như lời nói của Đồ lão gia tử, người này xác thực có năng khiếu học võ rất cao, hình như bản thân đã nhặt được bảo bối rồi.

Sau khi Vân Thiên Hà đi tới thác nước nho nhỏ trong võ đường, bắt đầu cởi quần áo ra, Sử Trường Đức lập tức chạy tới tiếp nhận quần áo xếp lại đặt sang bên cạnh rất cẩn thận.

Vân Thiên Hà cởi trần thân trên, khi bắt đầu cởi quần, đột nhiên hỏi:

– Vậy trước đây ngươi tu luyện công pháp nào?

– Thiếu gia, trước đây tiểu nhân vẫn tu luyện một bộ phận trong Ngưu Cân Luyện Thể Thuật và Hổ Bì Đoán Thể Quyền, sau đó lại học được một bộ phận của Ngư Thị Luyện Phu Thuật, đến nay vẫn một mực tu luyện những công phu này!

Sử Trường Đức đang muốn tiếp nhận chiếc quần Vân Thiên Hà cởi ra, mà Vân Thiên Hà lại đột nhiên mặc vào, dặn Sử Trường Đức đứng tại chỗ này chờ, chính mình thì bước tới chỗ Hắc bá tu luyện thường ngày.

Chỉ chốc lát sau, Vân Thiên Hà quay trở về, trong tay cầm hai bản bí tịch tu luyện, giao cho Sử Trường Đức nói:

– Đây là bí tịch tu luyện Đồ Thị Tinh Ý Quyền và Ngư Thị Luyện Phu Thuật, từ hôm nay trở đi, ngươi tu luyện hai loại công pháp này đi, tận lực ghi nhớ hết toàn bộ, Hắc bá chỉ cho ta mượn trong thời gian từ giờ tới chính ngọ mà thôi!

Nói xong, hắn cũng không nhìn tới biểu tình kinh hỉ của Sử Trường Đức khi tiếp nhận hai bản bí tịch, cởi quần ném một bên, tòm một tiếng đã nhảy vào trong hồ, rất nhanh liền biến mất không còn thấy bóng dáng.

Sử Trường Đức cầm hai bản công pháp bí tịch trong tay, toàn thân không tự chủ được run run, đây chính là công pháp hắn từng thiết tha mơ ước, mà hôm nay…

Nhìn về phía hồ nước thật lâu, Sử Trường Đức chậm rãi dẹp bỏ tâm tình kích động hỗn loạn của chính mình, nhưng cánh tay vẫn không ngừng run, mở trang đầu tiên của công pháp bí tịch Đồ Thị Tinh Ý Quyền, nhìn vào lập tức như si như say.

Loai cơ hội khó có được như thế này, hắn phải quý trọng gấp trăm lần.

VÕ ĐỘNG THIÊN HÀ Chương 23: Hương lâu y nỉ.

Lúc này, vị hán tử kia đã đuổi tới nơi, đang muốn mở miệng hỏi xem Vân Thiên Hà còn muốn khối hắc thiết tinh kia hay không, Vân Thiên Hà quay đầu liếc mắt nhìn hắn, cười lạnh nói:

– Quý điếm ngày hôm nay thực đúng là làm cho ta tăng thêm kiến thức, cư nhiên có người dám trước mặt quý điếm trộm ngựa khách nhân, đây chính là bảo đảm phục vụ của các ngươi hay sao?

Hán tử kia nghe xong lời này, vốn đinh phản bác, thế nhưng rất nhanh liếc mắt nhìn thấy Truy Vân Mã, trong lòng vô cùng kinh hãi, bản thân có Truy Vân Mã, lại là đệ tử thế gia, còn có thể thiếu tiền tài, lúc này cái trán đã chảy đầy mồ hôi, khuôn mặt mang theo nụ cười miễn cưỡng giải thích nói:

– Đồ thiếu gia, việc này xác thực là sơ sảy của bản điếm, bản điếm phụ trách bảo tiêu, lại không nghĩ rằng để lỗ hổng cho kẻ trộm, xin Đồ thiếu gia người thứ lỗi, bản điếm bảo chứng lần sau tuyệt đối không còn chuyện như vậy phát sinh!

– Còn có lần sau sao?

Vân Thiên Hà cười lạnh một tiếng, dắt dây cương nói:

– Cáo từ!

Nói xong liền dắt ngựa rời khỏi Thiên Phong Hào.

Hán tử kia nhìn thấy con vịt đã vặt lông cho vào nồi lại bay đi như vậy, trong lòng hối hận không thôi, đi tới cửa rống to vào bên trong.

– Lão Ngũ, Lão Lục, hai tên phế vật các ngươi rốt cuộc đang làm cái gì, mắt mở trừng trừng nhìn kẻ khác trộm ngựa của khách nhân, đây không phải là đang đập chiêu bài của bản điếm hay sao? Ta sẽ báo cho ông chủ biết việc này, lão tử không tha thứ cho các ngươi đâu!

Một gã hán tử tráng kiện từ bên trong một gian phòng khác mở cửa ra, cầm mấy củ lạc thỉnh thoảng ném vào trong miệng nhai, nói:

– Tam ca, ngươi hét giá hắn cũng quá cao đi, khối hắc thiết tinh đó chỉ có giá trị tối đa năm nghìn lượng bạc, ngươi cho rằng tên đệ tử Đồ gia đó là đứa ngốc hay sao, mà không nói đến điều này, ngươi biết tiểu tử trộm ngựa kia là ai không?

– Lẽ nào tên tiểu tử trộm ngựa kia có địa vị gì?

Hán tử không giải thích được nói:

– Đã có địa vị, vậy còn muốn làm cái chuyện ăn trộm này làm gì, đây không phải là đầu bị lừa đá? Là ai?

Lão Ngũ ném một củ lạc vào trong miệng rồi nói:

– Tiểu tử kia chính là chất tử (cháu trai) của Phủ Thủ đại nhân, mấy ngày trước còn mua của bản điếm hơn mười Tước Vân đao, do chính ông chủ tiếp đãi, về phần tiểu tử này vì sao lại đi trộm ngựa của gã Đồ thiếu gia đó, điều này ai biết được, có thể là đầu bị nước vào chăng, ngươi nói một người là đệ tử Đồ gia, một người là chất tử của Phủ Thủ, chúng ta có thể chọc vào được sao?

Hán tử nghe xong lời này, vẻ mặt uể oải nói:

– Con mẹ nó, thực sự quá xui, xem ra tháng này lại không được đi Di Hồng Lâu tìm Hương nhi cô nương rồi, thực là tưởng niệm hai cái vú vừa to lại vừa sờ thoải mái kia a! Hiện tại cũng không biết là bị tên nào đang sờ!



Di Hồng Lâu là nơi phong nguyệt lớn nhất của thành Lợi Châu, cũng là nơi tiêu tiền dành cho các quý nhân, quan to hoặc thương nhân phú hào.

Lúc này trong một gian phòng tại lầu hai Di Hồng Lâu, Đồ Thiên Lạc đang ôm một tiểu mỹ nhân phong tao quyến rũ, vẻ mặt nũng nịu gợi tình, đôi bàn tay đang cho vào trong áo sờ ngực mỹ nhân, tùy ý vuốt ve đôi song phong cao vút kiêu ngạo của nàng, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ.

Mà tiểu mỹ nhân trong lòng kia cũng duyên dáng rên rỉ liên tục, thỉnh thoảng sẵng giọng:

– A, Lạc thiếu gia, ngươi nhẹ một chút, đau chết nhân gia rồi!

Trước bàn Giang Nguyên Mưu nâng chén rượu, cười khanh khách nhìn Đồ Thiên Lạc nói:

– Thiên Lạc huynh đệ, Hương nhi cô nương đây chính là hồng nhân đứng đầu bảng của Di Hồng Lâu này, thế nào, nếu không đêm nay huynh đệ ngươi hưởng thụ thoải mái ngay tại nơi này?

Nghe nói như thế, Hương nhi cô nương kia bật cười khanh khách, vẻ mặt đầy phong tình, mê hoặc hướng về phía Đồ Thiên Lạc, sang giọng:

– Nguyên công tử, ngươi xem mặt của Đồ thiếu gia đã đỏ rồi, a, Đồ thiếu gia sẽ không phải là môt xử nam đó chứ, hì hì!

Đồ Thiên Lạc vốn đã bị sắc dục công tâm, bị Hương nhi mê hoặc đến mất cả thần hồn, lại được Giang Nguyên Mưu đặc biệt gọi phòng cho hắn, ngẫm lại chính mình vẫn là xử nam, vì vậy mặt liền đỏ lên, nhưng nghe được lời trêu chọc của Hương nhi cô nương trong lòng, hung hăng niết mạnh đôi màn thầu trong tay, vẻ mặt không phục nói:

– Ai mặt đỏ chứ, bản thiếu gia không uống được nhiều rượu, tiểu mỹ nhân, đêm nay ngươi chờ xem bản thiếu gia ăn ngươi như thế nào!

Giang Nguyên Mưu uống hết chén rượu trong tay, lập tức kín đáo đánh mắt ra hiệu với Hương nhi, Hương nhi hiểu ý cười:

– Đồ thiếu gia, đến, ta mời ngươi uống rượu! Nói xong, nàng đổ một chén rượu vào trong miệng, đôi môi đỏ mọng áp vào môi Đồ Thiên Lạc, rồi truyền rượu vào trong miệng Đồ Thiên Lạc, dùng hết cả mười hai thế võ, làm cho tiểu xử nam hưởng hết ôn nhu.

Chờ khi Đồ Thiên Lạc đã sung sướng tới mức mơ hồ, Giang Nguyên Mưu nói:

– Thiên Lạc huynh đệ, chuyện ca ca của ta nhờ ngươi làm, không biết Thiên Lạc huynh đệ cân nhắc sao rồi?

Hương nhi cũng nói tiếp:

– Lạc thiếu gia, người xem Nguyên công tử thịnh tình chiêu đãi như vậy, coi người là bằng hữu, một chuyện nho nhỏ như vậy sao lại từ chối cơ chứ?

Nói xong, nàng khẽ cắn môi.

– Cùng lắm thì, đêm nay ngươi muốn chơi ta như thế nào, ta chiều theo ý ngươi là được!

Đồ Thiên Lạc mơ hồ hồi đáp:

– Một chuyện nhỏ mà thôi, bản thiếu gia xuất mã, còn có chuyện không được sao!

Vừa nói, Đồ Thiên Lạc vừa đưa tay xoa mạnh đôi bánh bao mềm mại, khiến cho Hương nhi duyên dáng hô to không ngừng.

Giang Nguyên Mưu thấy đã đạt được mục đích, cười đứng lên nói:

– Thiên Lạc huynh đệ, xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng, ngươi hãy hưởng thụ cho tốt đi, ta đi trước một bước rồi.

Nói xong, Giang Nguyên mưu lại đánh mắt ra hiệu với Hương nhi, lúc này mới bước khỏi cửa.

Hương nhi đứng dậy nâng Đồ Thiên Lạc đã sắc dụng công tâm vào trong phòng trong, chỉ chốt lát sau, trong phòng liên tục truyền tới tiếng thở dốc gấp gáp, còn có tiếng cười hương diễm đầy dâm đãng của nữ nhân.



Vân Thiên Hà dẫn ngựa rời khỏi mặt đường bên ngoài chi nhánh Thiên Phong Hào, đi theo đường vòng tròn, khi đi qua mặt đường gần Triêu Nguyên khánh sạn, hắn liền liếc mắt nhìn sang.

Chỉ thấy hai gã hộ vệ của Đồ Thiên Nhị, còn có một nha hoàn, tổng cộng ba người đứng trước cửa Triêu Nguyên khánh sạn nói chuyện phiếm, trong lòng không khỏi nhớ tới vị thiếu niên anh tuấn tuổi còn trẻ nhưng có thể thấy được võ công lẫn cơ trí vô cùng thâm sâu, lập tức nghĩ thầm, sợ rằng Đồ Thiên Nhị đã rơi vào lưới tình rồi.

Về phần chuyện này, Vân Thiên Hà không có hứng thú phản ứng, chỉ là tên tiểu tặc trộm ngựa kia, Vân Thiên Hà chung quy có chút nghi hoặc, hắn có trực giác, chuyện này hẳn là liên quan tới vị thiếu niên bên trong khách sạn kia.

Chỉ là hiện tại hắn mới chỉ có thực lực Võ Sĩ cấp tám, cho dù biết thiếu niên đó có âm mưu đi chăng nữa, cũng không phải hắn hiện tại có thể ứng phó được, hơn nữa hắn cũng không có hưng thú đối với việc đuổi theo, chỉ cần không đến trêu chọc vào hắn là được rồi.

Sắc trời đã dần dần tối đen, Vân Thiên Hà trở lại Đồ phủ, trước đây có một nha hoàn rất nhu thuận khả ái, làm cho người khác phải yêu thích, nàng tên là Lục Châu, trước đó vẫn hầu hạ bên cạnh Vân Nương, hiện tại đang ngóng chờ Vân Thiên Hà trở về, khi nhìn thấy hắn, lập tức tiến lên đón.

– Hà thiếu gia, đại lão gia có việc tìm người!

– Uh, một lúc nữa ta sẽ đi!

Vân Thiên Hà dẫn ngựa đi qua cửa chính đến chuồng ngựa, tìm quản sự nơi này, cho hắn một chiếc ngân bính tử, rồi dẫn Vân Bôn vào trong một chuồng ngựa riêng biệt, dặn gã quản sự phải sai hạ nhân cẩn thận chăm sóc.

Quản sự nhìn thấy Vân Thiên Hà rất hiểu chuyện, lập tức gật đầu đáp ứng, dù sao thì quản lý chuồng ngựa rất ít khi được chủ nhân ban thưởng, mà Vân Thiên Hà lại là một trong số ít người đó, tự nhiên quản sự phải quan tâm cẩn thận.

Rời khỏi chuồng ngựa, Vân Thiên Hà đi qua hành lang, nhìn thấy Lục Châu đang chờ hắn cách đó xa xa, không khỏi ngạc nhiên nói:

– Ngươi có việc gì thì cứ làm, không cần phải chờ ta đâu!

– Hà thiếu gia, thế nhưng lão gia đã từng phân phó, để ta sau này lo liệu mọi sinh hoạt cuộc sống hàng ngày của thiếu gia!

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lục Châu hiện lên vẻ đỏ ửng, cúi đầu bẽn lẽn nói.

Vân Thiên Hà cũng không muốn làm khó một tiểu nha đầu nhỏ hơn hắn một tuổi này, chỉ gật đầu nói:

– Nếu như vậy thì ngươi trở về trước đi!

Nói xong liền tiện tay đưa cho nàng bốn chiếc ngân bính tử dặn dò.

– Số tiền này ngươi cầm trước, nhìn xem thiếu cái gì thì cứ mua, nếu như thiếu thì nói với ta!

– Dạ, thiếu gia, ta về trước thu thập!

Lục Châu nhận tiền, đáp một câu rồi nhanh chóng quay trở về.

Đồ Chính Minh ở tại Tây Viện, vượt qua hành lang thông với ngoại viện, vòng qua một tiểu viên tử (vườn nhỏ) với những hòn giả sơn, tiếp tục từ trong một chiếc cổng tò vò đi ra.

Khi đi tới chủ trạch trong Tây Viện, một nha hoàn bên ngoài sớm nhìn thấy Vân Thiên Hà, lập tức quay vào trong thông báo.

Chờ khi Vân Thiên Hà tiến đến, nha hoàn kia trực tiếp dẫn hắn vào bên trong.

Trong chủ trạch, Đồ Nguyên Tán đang ngồi trên ghế uống trà, Đồ Chính Minh thì cùng với lão gia tử nói chuyện gia sự.

Thấy Vân Thiên Hà tiến vào, hai người gật đầu, Đồ Chính Minh nói:

– Thiên Hà, tìm cháu đến cũng không có chuyện gì quan trọng, cháu hiện tại cũng là một người có thân phận trong phủ, bên cạnh nên có một võ thị, hai người hầu lo liệu công việc, nha hoàn Lục Châu trước đây đã từng hầu hạ qua mẫu tử hai người, cháu hẳn đã biết, chỉ là võ thị lại tương đối quan trọng, cháu có thể tìm một hộ vệ trong phủ, mà nếu có yêu cầu gì thì cũng có thể nói ra.

– Chọn võ thị sao?

Vân Thiên Hà nghĩ thầm, võ thị tương đương với người đối luyện, xác thực rất quan trọng, thế nhưng hắn có thói quen một mình một người, có người khác theo bên cạnh, ngược lại thấy phiền phức, vì vậy nói:

– Có thể không cần võ thị hay không? Bình thường cháu tu luyện một chỗ quen rồi, có người khác bên cạnh lại không thích hợp!

– Có cái gì không thích hợp, võ thị cũng tương đương với hộ vệ thiếp thân bên người sau này, khi có nguy hiểm, có thể thay bản thân kháng cự nửa cái mạng, thế nào lại vô dụng?

Đồ Nguyên Tán nhíu mày nói.

Vân Thiên Hà nhìn thái độ của Đồ Chính Minh, xem ra chuyện này muốn cự tuyệt cũng không được rồi. Suy nghĩ một chút, trong lòng thực ra có một nhân tuyển, thuận miệng nói:

– Võ thị mà chọn một người xa lạ, sợ là không hợp, mà trong phủ cháu không quen biết nhiều lắm, không bằng để Sử Trường Đức tới làm võ thị cho cháu đi, ý đại bá như thế nào?

Đồ Nguyên Tán nghe xong nở nụ cười nói:

– Tiểu tử, nhãn lực cũng không tệ lắm, lão phu đã sớm nhìn ra hài tử đó rất có khiếu luyện võ rồi, chỉ là hắn mang thân phận nô tịch, chính thức thu vào trong võ đường sẽ làm hỏng quy củ tổ tiên, cho nên mới để hắn làm trông cửa võ đường, hắn có thể học được bao nhiêu phải xem tạo hóa của hắn, cháu đã muốn chọn hắn làm võ thị, vậy thì ngày mai Chính Minh nói với Dương quản gia một tiếng, để Thiên Hà trực tiếp tới lĩnh người là được!

Lão gia tử đã lên tiếng, Đồ Chính Minh lập tức gật đầu.

Đồ Nguyên Tán lại nói:

– Trong phủ có mấy vị khách quý, đều sắp xếp tới Đông Viện, khả năng sẽ tiếp xúc thường xuyên với cháu, gia gia của cháu đã từng dặn tới ta, thân phận của mấy người này không tầm thường, vì vậy trong thời gian ở chung này, ngàn vạn lần nên chú ý nhiều hơn, không nên hỏi thì đừng hỏi nhiều, không nên nói cũng đừng nói, nhớ kỹ chưa?

– Dạ, nhỡ kỹ!

Vân Thiên Hà đáp lời, trong lòng không khỏi nhớ tới vị siêu cấp cao thủ ẩn náu bên trong hai chiếc xe ngựa xa hoa trước đó, những người này rốt cuộc là ai đây, bọn họ chạy tới Đồ phủ làm cái gì?