-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

NGỒI HƯỞNG TÁM CHỒNG Q.1 – Chương 9: Lần đầu gặp gỡ Thư Ly

Sau khi nghỉ ngơi hai ba ngày, thân thể Tống Ngâm Tuyết đã khỏe trở lại. Cục u sau ót rõ ràng tan đi không ít, đứng lên đi lại thời gian dài cũng không cảm thấy chóng mặt. Xem ra di chứng sau khi chấn động não đã khỏi được tám chín phần.Hôm nay, Tống Ngâm Tuyết ở trong phòng thật sự cảm thấy vô cùng bức bối, mấy ngày liên tiếp, người nàng nhìn thấy cũng chỉ có Mân Côi cùng mấy cô nô tỳ ”Như Hoa” kia. Minh Tịnh từ sau lần đầu thỉnh an liền không tới nữa, nhưng nghe Mân Côi nói hắn thân là cận vệ của quận chúa, cho dù bình thường không hiện thân, nhưng hắn vẫn ở trong bóng tối chú ý đến nhất cử nhất động của nàng.Ở trong tối? Bị người khác chú ý đến nhất cử nhất động? Chẳng phải nghĩa là bất cứ lúc nào mình cũng bị người ta giám thị sao? Như vậy thật khó chịu, chẳng những không có tự do, mà ngay cả chút riêng tư cũng không có! Mẹ nó, chuyện ngày hôm đó còn chưa hết tức!Căm giận bất bình nghĩ, Tống Ngâm Tuyết kềm nén không nổi nữa, nàng mở cửa, hướng ra phía ngoài hô một tiếng“Mân Côi”, chỉ thấy vừa lên tiếng, một thân ảnh liền vội vội vàng vàng chạy tới: “Có nô tỳ, quận chúa có gì dặn dò ạ?”“Mân Côi, ta muốn đi ra ngoài đi một chút, còn ngồi trong phòng nữa ta phát điên lên mất!” “Nhưng mà, không phải quận chúa đứng lâu sẽ cảm thấy đầu choáng váng sao? Hơn nữa đại phu cũng bảo để cho quận chúa nghỉ ngơi nhiều hơn!” Mân Côi nghe vậy liền quan tâm nhắc nhở.“Không sao, ta đã khá hơn nhiều, cũng không thấy chóng mặt như trước!” Lơ đễnh khoát khoát tay, Tống Ngâm Tuyết vừa dứt lời liền đi ra ngoài.Thấy vậy, Mân Côi vội vàng ngăn cản, “Quận chúa, tuyệt đối không thể! Thân thể ngài đáng giá ngàn vàng, nếu thật sự có gì sơ xuất, nô tỳ không thể đảm đương nổi!”“Yên tâm đi, có sơ xuất gì được chứ? Hơn nữa, không phải ngươi nói bất cứ lúc nào Minh Tịnh công tử cũng âm thầm bảo vệ ta sao? Đã như vầy, ta làm sao có việc gì được!”Vượt qua Mân Côi, ánh mắt cố ý dạo qua một vòng, xác định không phát hiện được gì, Tống Ngâm Tuyết buồn bực tiếp tục tiến lên. Hừ! Quả nhiên là cao thủ, đến cái bóng cũng không nhìn thấy!“Quận chúa, ngài chờ một chút –” Sau lưng, Mân Côi kêu lên.Nghe vậy, Tống Ngâm Tuyết bực bội xoay người, “Còn thế nào nữa?” Mẹ nó, còn chưa chịu để yên sao?“Quận chúa, ngài còn chưa trang điểm. . . . . .” Vừa nghe ngữ khí Tống Ngâm Tuyết có chút không kiên nhẫn, Mân Côi lập tức bị hù dọa co đầu rụt cổ.“Trang điểm? Ta chỉ đi dạo trong phủ một chút mà cũng cần trang điểm sao?” Tống Ngâm Tuyết không khỏi nhíu mày.“Nhưng mà quận chúa, trước kia không phải chỉ cần ngài ra cửa thì nhất định phải trang điểm đấy sao?” Mân Côi yếu ớt giải thích.“Hả? Vừa ra khỏi cửa liền trang điểm?” Không thể nào, thì ra Nhữ Dương quận chúa này thúi như cái rắm vậy, đã đẹp như vậy rồi còn muốn nổi bật tới cỡ nữa?Tống Ngâm Tuyết cảm thấy khó chịu, đang muốn mở miệng từ chối,nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại mình không muốn bị người khác nhìn ra sơ xuất, vậy thì tác phong vẫn cứ tuân theo nguyên bản thì tốt hơn. Quý phủ này mặc dù nhìn có vẻ yên ổn, nhưng ai biết có bẫy rập chờ ở phía trước hay không. Cho nên dưới tình huống trước mắt còn chưa hiểu rõ cụ thể sự tình, nàng cảm thấy mình nên thu liễm một chút vẫn tốt hơn.“Được rồi, vậy thì trang điểm!” Xoay người đi trở về, thong thả đi đến trước bàn trang điểm, Tống Ngâm Tuyết gật đầu ra hiệu. Thấy vậy, Mân Côi mở cờ trong bụng, đắc ý quên hình (vì đắc ý mà quên đi dáng vẻ vốn có của mình) ôm lược đi tới.Thời gian, từng phút từng giây trôi qua, đến khi Tống Ngâm Tuyết sắp nhàm chán tới cực điểm, Mân Côi vui thích kêu một tiếng “Xong rồi”, lôi thần chí nàng trở về.“Cái này. . . . . .” Là ta sao? Đây không phải yêu quái sao? Có cần phải trang điểm đậm như vậy không? Quả thật còn khoa trương hơn cả hun khói nữa. . . . . .“Mân Côi, ngươi cố ý!”“Hả? Quận chúa ngài nói gì?” Mân Côi ngơ ngác.“Tại sao ngươi lại vẽ đầy mặt ta như yêu quái thế này?”“Đây không phải là kiểu trang điểm đậm mà quận chúai yêu thích nhất sao? Nói là có thể thể hiện một cách đột phá khí chất cao quý trang nhã của ngài!” Mân Côi nghe vậy liền giải thích.Ta nhổ vào — còn khí chất cao quý trang nhã gì chứ? Đi ra không hù chết người đã rất là may mắn rồi! Nhữ Dương quận chúa ơi Nhữ Dương quận chúa, sao cô nghĩ ra kiểu trang điểm hát tuồng này được vậy? Chẳng lẽ ở trong mắt thế nhân, cô thật sự thấp hèn thô tục như vậy ư?Lắc đầu đứng lên, nhìn cái mặt hoa* siêu cấp rực rỡ này, Tống Ngâm Tuyết cảm thấy bản thân đã rơi vào đường cùng, uể oải khởi hành.(*một vai trong tuồng hát thời xưa). . . . . .Nhữ Dương Vương phủ này thật xinh đẹp xa hoa, có vườn hoa cổ điển theo thủ pháp kiến trúc cao cấp nhất. Tống Ngâm Tuyết cảnh đẹp ý vui đi trên con đường trong Vương Phủ, tâm tình phiền muộn mấy ngày gần đây cũng tốt hơn rất nhiều.Nhữ Dương quận chúa này, khi còn sống xem ra nhất định là ngang ngược càn rỡ tới cực điểm! Tống Ngâm Tuyết trên đường đi từ tình huống mọi người không ngừng lảng tránh có thể thấy đáp án rất rõ ràng này.Để ý những hạ nhân kia, trong sự lảng tránh ẩn chứa chút sợ hãi, con mắt chớp chớp không dám nhìn thẳng phía trước. Thấy vậy, cũng không truy hỏi đến cùng, Tống Ngâm Tuyết tiếp tục đi tới, mà Mân Côi sau lưng, thì vênh váo tự đắc ngẩng cao đầu bày ra bộ dạng tiểu nhân đắc chí.“Mân Côi, đó là chỗ nào?” Con đường ngoặt một cái, xuất hiện một khu vườn u tĩnh, xem ra cảm giác cũng không tệ lắm! Tống Ngâm Tuyết đưa tay chỉ, nhẹ nhàng hỏi.“Hồi bẩm quận chúa, đó là chỗ ở của Thư Ly công tử ạ!” Mân Côi nghe vậy, nịnh nọt xoay người đáp.“Thư Ly công tử?” Ha! Đó không phải là vị đệ nhất phu quân trong truyền thuyết của nàng sao? Nghe vậy, Tống Ngâm Tuyết híp đôi mắt xinh đẹp, vẻ mặt như có điều suy nghĩ ra hiệu,“Đi, đi xem một chút!”“Dạ!” Nhu thuận đáp lại, Mân Côi hí ha hí hửng đi theo, thần sắc vô cùng vui sướng.Lá xanh xao động, rừng trúc rậm rạp. Tống Ngâm Tuyết từ từ tiến lên, chỉ thấy dưới cây ngô đồng, một nam tử cực đẹp, lịch sự tao nhã như gió đang chuyên tâm gảy đàn.Động tác nam tử thành thạo, ngón tay thon dài cùng biểu lộ say mê, không điểm nào không lộ ra sự hứng thú của hắn.Hay ột mỹ nam tử quyến rũ nhã nhặn như gió xuân! Tống Ngâm Tuyết dưới thầm nuốt nước miếng, lập tức cất bước đi đến. “Két –” tiếng đàn gấp gáp ngừng bặt, nam tử mở mắt ra, nhìn thấy Tống Ngâm Tuyết lúc này đang nghe như si như say thì sương lạnh lập tức giăng đầy mặt. Thần sắc như vậy, ai nhìn thấy cũng không dám đến gần thêm.

NGỒI HƯỞNG TÁM CHỒNG Q.1 – Chương 8: Năm vị phu quân( 2 )

Nói đi, ta sẽ không trách ngươi.” Tống Ngâm Tuyết gật đầu nói. “Tạ ơn quận chúa!” Thấy vậy, Mân Côi cúi thấp người, mở miệng nói: ” Vị phu quân đầu tiên của Quận chúa là Thư Ly công tử, ngài ấy vốn là tội thần. Hôm ngài ấy bị hành hình quận chúa vừa vặn đi ngang qua pháp trường. Bởi vì Thư Ly công tử tuấn mỹ phi phàm, cho nên, cho nên quận chưa đã cướp pháp trường, mang về phủ trở thành phu quân. . . . . .”” Vị phu quân thứ hai của Quận chúa là Kỳ Nguyệt công tử, nghe nói ngài ấy vốn dĩ có một vị hôn thê. Có một ngày quận chúa và Lục hoàng tử điện hạ đi ra ngoài du ngoạn thì trong lúc vô tình nhìn thấy một nữ tử dung mạo xinh đẹp. Vì vậy dưới sự xúi giục của ngài, Lục hoàng tử đã, đã làm nhục cô ấy trước mặt mọi người. Nữ nhi bị làm nhục, tất nhiên là khôngcòn mặt mũi nào sống tiếp nữa. Khi Kỳ Nguyệt công tử nghe được tin vị hôn thê của mình thắt cổ tự vận thì tức giận rút kiếm muốn tìm quận chúa báo thù. Nhưng công tử vốn không có võ công, hai ba chiêu liền bị Minh Tịnh công tử quật cho ngã lăn ra đất, sau đó. . . . . .” Mân Côi nói đến chỗ này liền do dự một chút.“Sau đó cũng vì có tướng mạo tuấn mỹ, bị ta nhìn trúng rồi thu nhận hắn làm phu quân phải không?” Tống Ngâm Tuyết u ám nói tiếp.Nghe vậy Mân Côi khẽ lắc đầu: “Aiii, kỳ thật cũng không tính là thu nhận, bởi vì lúc ấy quận chúa nói, nếu như Kỳ Nguyệt công tử không làm phu quân của quận chúa …, quận chúa sẽ hạ lệnh giết cả nhà ngài ấy!”Gì? Giết cả nhà hắn! Nhữ Dương quận chúa ơi Nhữ Dương quận chúa, cô thật sự quá lắm rồi! Tống Ngâm Tuyết hậm hực nghĩ, tức giận đến sắc mặt trắng bệch, thở phì phì nói: “ Người thứ ba là ai? Làm sao hắn trở thành phu quân của ta?”” Vị phu quân thứ ba của Quận chúa là Lâm Phong công tử, vị công tử này lại tự mình đưa tới cửa!”Hả! Tự mình đưa tới cửa? Còn có chuyện như vậy sao!Trợn tròn hai mắt, Tống Ngâm Tuyết khó hiểu. Vừa rồi nghe Mân Côi diễn tả, nàng còn tưởng rằng năm vị phu quân của nàng đều bị mình dùng thủ đoạn đê tiện cưỡng ép ở rể, không nghĩ tới lại có gã tự đưa tới tận cửa! Thế giới này đúng là rộng lớn, không thiếu điều lạ, bất ngờ, thật là quá bất ngờ! “Nói mau, Lâm Phong công tử này là người như thế nào?”“Dạ!” Khom người, Mân Côi tiếp tục nói: ” Lâm Phong công tử này vốn là một công tử trăng hoa nổi danh nhất nước Đại Tụng, cả ngày lưu luyến trong bụi hoa. Vì tướng mạo ngài ấy cực kỳ tuấn mỹ, cho nên rất được nữ tử yêu thích. Ngài ấy nghe nói dung mạo quận chúa khuynh thành tuyệt sắc, trong một nhà lại cưới liền hai phu quân, cảm thấy rất thú vị, cho nên mới xung phong tự tiến cử làm phu quân.”A a,a a a a — hóa ra là có chuyện như vậy! Ruồi bọ không đậu không đẻ trứng, mấu chốt nằm ở chỗ tiếng xấu của Nhữ Dương quận chúa này vang xa, cho nên mới tên công Tử trêu hoa ghẹo nguyệt này mới mò đến cửa.Cảm thấy hoàn toàn tuyệt vọng đối với thân phận của mình, Tống Ngâm Tuyết gật đầu ra hiệu cho Mân Côi tiếp tục nói.Thấy vậy, Mân Côi hiểu ý tiếp tục: ” Vị phu quân thứ tư của Quận chúa là Vô Song công tử. Vô Song công tử này không chỉ tuấn tú, còn có khả năng dùng độc độc nhất vô nhị, nghe nói thiên hạ không có mấy người là đối thủ của ngài ấy. Mọi người cũng không biết tại sao ngài ấy lại về làm phu quân của quận chúa, chỉ biết là hình như Vô Song công tử đã có ước định gì đó với ngài.” “Ước định?” Rốt cuộc là cái dạng ước định gì khiến một nam tử y độc vô song phải cam nguyện mang danh “chàng hầu” ở lại trong phủ? Sự tình có vẻ hơi phức tạp đây! Tống Ngâm Tuyết không nói gì nữa chỉ thầm suy xét trong lòng. Thấy vậy, Mân Côi không phát biểu ý kiến, chỉ tiếp tục nói: ” Vị phu quân thứ năm của Quận chúa là Tử Sở công tử! Nói đến Tử Sở công tử này, lai lịch của ngài ấy cũng không tầm thường! Bởi vì các quốc gia chế ước lẫn nhau, cho nên đôi bên đều phái con tin qua nước kia để đối phương yên lòng, Tử Sở công tử này chính là Tam hoàng tử của nước láng giềng Đại Lương!”“Tam hoàng tử. . . . . .” Tống Ngâm Tuyết nghe vậy thì vô cùng khiếp sợ, trong lòng hô to: không thể nào, Nhữ Dương quận chúa này cũng quá lợi hại rồi. Người ta đường đường là Tam hoàng tử một quốc gia lại tới đây làm phu quân cho nàng ta? Lại chỉ là một trong các phu quân? Việc này đúng là không thể nào nói nổi . . . . . “Chẳng lẽ Tử Sở kia cũng bị ta bắt về?” “Không phải ạ! Tử Sở công tử được Thánh Thượng thưởng cho quận chúa !”A? Hoàng đế ban thưởng ? Không thể nào! Hắn làm như vậy, chẳng lẽ không sợ đắc tội nước Đại Lương sao?“Có phải Quận chúa đang nghĩ, Thánh Thượng làm như vậy, chẳng lẽ không sợ chọc giận nước Đại Lương? Kỳ thật sẽ không –” Mân Côi cười đắc ý, hài lòng tiết lộ: “Yên tâm đi, quận chúa! Phàm là những hoàng tử đi làm con tin thì ở nước nhà đều không được sủng ái. Bằng không cũng sẽ không bị các quốc vương tống ra cửa, đến quốc gia khác cho người ta lạnh nhạt.”“Thánh Thượng hiểu được điểm này, cộng thêm quan hệ với Vương gia, lại đặc biệt yêu thương quận chúa, biết ngài yêu thích mỹ nam, cho nên mới có ý tốt thuận nước đẩy thuyền thưởng Tử Sở công tử cho ngài!”Sau khi nghe hết bài giới thiệu của Mân Côi, trong lòng Tống Ngâm Tuyết vô cùng lo lắng, nhưng mà càng lo lắng nàng càng phát hiện ra sự thâm sâu trong đó.Nữ tử thừa kế tước vị? Chuyện này vốn đã rất kinh thế hãi tục rồi! Còn đặc biệt cho phép nàng lấy thật nhiều phu quân? Không chỉ như thế, đã biết nàng yêu thích nam sắc, còn công nhiên dung túng, tặng con tin của một quốc gia cho nàng mang về phủ vui đùa? Hoàng đế Đại Tụng à, dụng tâm ‘khổ sở ’ của ngươi, thật sự làm cho Ngâm Tuyết khó mà nhận nổi . . . . . .Híp mắt lại, âm thầm suy nghĩ, trong đầu Tống Ngâm Tuyết nhanh chóng suy nghĩ. Đối với một loạt tin tức Mân Côi vừa cung cấp, trong lòng nàng đã có một tính toán riêng.“Mân Côi! Nói cho ta biết, trong năm vị phu quân của ta, bình thường ngươi yêu thích ai nhất?”“Quận chúa tha mạng! Quận chúa tha mạng! Các vị công tử đều là của quận chúa , nô tỳ không dám có suy nghĩ vượt quá bổn phận!” Vừa nghe đến đó, Mân Côi lập tức sợ hãi quỳ xuống.Phỏng chừng lại do tính tình thô bạo của cô quận chúa này gây họa rồi! Thấy nàng ta buồn cười như vậy, Tống Ngâm Tuyết liền kéo nàng lên an ủi: “Ngươi yên tâm đi, không phải ta muốn trị tội ngươi, ta chỉ muốn biết rõ tính nết bọn họ như thế nào thôi?” “Thì ra là như vậy!” Nghe vậy gật gật đầu, Mân Côi nói luôn miệng: “Thì ra quận chúa muốn biết tính nết các vị công tử xem ai được bọn hạ nhân yêu thích nhất? Đương nhiên là Lâm Phong công tử rồi!” “Thư Ly công tử quá lạnh nhạt, đối xử với ai cũng lạnh như băng, tất cả mọi người đều không dám tới gần ngài ấy. Kỳ Nguyệt công tử mặc dù là người khá tốt, nhưng mỗi khi vừa thấy quận chúa liền lập tức nổi trận lôi đình, thề phải giết chết quận chúa, cho nên mọi người cũng không dám thân cận quá. Nói đến Vô Song công tử, ngài ấy dùng y độc nổi tiếng thiên hạ, từ trước đến nay giết người trong vô hình. Mọi người nhìn thấy chỉ muốn bỏ trốn, sao còn dám trêu chọc! Cuối cùng là Tử Sở công tử ! Có lẽ do Tử Sở công tử sinh ra ở gia đình đế vương, nên luôn có vẻ cao quý hơn người khác. Dù bình thường ngài ấy trông rất nho nhã yếu ớt, nhưng cũng là người thanh cao nhất!” Mân Côi chậm rãi trần thuật, nghe vậy Tống Ngâm Tuyết gật gật đầu, “Theo lời ngươi nói thì bọn họ quả thực cũng không dễ tiếp cận! Không biết Lâm Phong công tử thì thế nào?”“Lâm Phong công tử lại rất dễ nói chuyện! Mỗi lần thấy chúng nô tỳ, công tử đều cười tủm tỉm còn nháy mắt, đôi khi còn làm mấy trò xiếc nho nhỏ trêu chọc chúng nô tỳ.”Ơ, đúng là phong nguyệt vô biên, ở bên ngoài đùa giỡn nữ tử còn không đủ, về phủ còn không thay đổ bản tính! Được lắm, Lâm Phong công tử phải không? Lần sau nhìn thấy ngươi, bản quận chúa không phải dạy dỗ ngươi một trận!Đắc ý nghĩ, trong mắt lấp lánh ý cười, Tống Ngâm Tuyết miễn cưỡng nằm lại trên giường, thoải mái hưởng thụ tiêu hóa tất cả những chuyện nàng biết được hôm nay. . . . .

NGỒI HƯỞNG TÁM CHỒNG Q.1 – Chương 7: Năm vị phu quân ( 1 )

“Trách nhiệm? Số mệnh? . . . . . .” Tống Ngâm Tuyết đăm chiêu lẩm bẩm.Thấy vậy, Mân Côi lập tức nịnh hót trả lời: “Đúng vậy, quận chúa! Minh gia có chế độ thừa kế, giống như phụ thân của Minh Tịnh công tử phụ trách bảo vệ Vương gia vậy. Còn Minh Tịnh công tử thì phụ trách bảo vệ quận chúa!”“Kỳ thật địa vị của Minh gia trên giang hồ rất cao, Minh Tịnh công tử là truyền nhân duy nhất của Minh gia, thân phận cao quý khỏi phải nói! Mân Côi không biết tại sao Minh gia phải đi theo Vương gia, chỉ nghe nói đây là mệnh lệnh mà người thừa kế Minh gia phải vâng theo.”“Mệnh lệnh sao. . . . . .” Tống Ngâm Tuyết nghe vậy, vẻ mặt âm trầm đầy thâm ý.Nhưng Mân Côi cũng không phát hiện ra sự không bình thường của nàng, chỉ sung sướng nói:“Quận chúa, kỳ thật chúng nô tỳ cũng bí mật gọi Minh Tịnh công tử là Tịnh công tử ! ‘ Tịnh’ đọc gần giống ‘ tĩnh ’, bởi vì vẻ mặt ngài ấy luôn bình tĩnh, lạnh lùng. Chỉ thích ở một mình không nói chuyện nhiều với người khác, ngài ấy là người yên lặng nhất trong các vị công tử.”” Yên lặng nhất?” Ngẩng đầu, nhìn về phía cửa, Tống Ngâm Tuyết thầm nghĩ. Thật vậy sao? Chỉ sợ không hẳn là thế. . . . . .Người này trong ngoài không đồng nhất, rõ ràng chỉ bất đắc dĩ tuân lệnh vì trách nhiệm bức bách. Nhưng kỳ thật ẩn sâu trong lòng hắn, là nỗi chán ghét sâu sắc! Cái gọi là bình tĩnh chẳng qua chỉ là một loại thủ đoạn hắn dùng để ngụy trang, cặp mắt bàng quan kia không đếm xỉa đến mọi chuyện bên ngoài, châm chọc khinh thường quan sát tất cả. Tuy mặt ngoài phục tùng, nhưng kỳ thật bên trong lại bộ lộc sự phản kháng và phẫn nộ mãnh liệt!Tống Ngâm Tuyết nàng thông minh đến cỡ nào? Đã từng cãi nhau với tên xấu bụng gian xảo có IQ cao nhất trường, chẳng lẽ đến tình huống này cũng nhìn không ra?Nhưng nhìn ra thì nhìn ra, trong lòng nàng vẫn cảm thấy khổ sở cay đắng. Dù sao đi nữa hắn cũng là người đầu tiên ình cảm giác ấm áp ở thế giới này, lại còn oai phong tuấn tú như vậy. Bị hắn chán ghét, Tống Ngâm Tuyết vẫn hơi thương tâm.Minh Tịnh ơi Minh Tịnh, bản quận chúa sẽ ghi nhớ ngươi.Đang ngẫm nghĩ, đột nhiên nhớ lại lời Mân Côi mới vừa nói, nàng nghi hoặc trong lòng, không khỏi thắc mắc: “Mân Côi, ngươi mới vừa nói các vị công tử? Chẳng lẽ ta có rất nhiều cận vệ sao. . . . . .”Lời Tống Ngâm Tuyết vừa dứt, Mân Côi lập tức lấy tay bụm miệng, lầm bầm thì thầm: “Quận chúa, nô tỳ thấy ngài té ngã lần này đúng là không nhẹ đâu, thậm chí ngay cả các vị công tử ngài yêu thích nhất cũng không nhớ rõ.”“Ta yêu thích nhất ? Các vị công tử?” Quận chúa này sẽ không gây ra chuyện động trời gì nữa chứ! Nàng ão não nghĩ thầm, ngoài miệng lại làm bộ như tùy ý trả lời: “Bọn họ à, ta biết chứ! Chỉ có điều không rõ cụ thể cho lắm, ngươi nói cho ta nghe một chút đi.”“Dạ, quận chúa!” Mân Côi hạ thấp người, trong lòng vô cùng cao hứng! Từ sau khi tỉnh lại, Nhữ Dương quận chúa này giống như đã biến thành một người khác, dễ nói chuyện như vậy, chẳng giống với vẻ điêu ngoa đanh đá trước kia.“Quận chúa, ngoại trừ Minh Tịnh công tử, quý phủ còn có năm vị công tử, bọn họ đều là phu quân quận chúa!”“Phụt –” một miệng đầy trà phụt ra, che miệng lại, Tống Ngâm Tuyết sặc đến nước mắt đến chảy cả nước mắt nước mũi, “Khụ — khụ khụ– ngươi, ngươi nói cái gì? Năm vị phu quân? Ta có năm vị phu quân!” Ông trời ơi, đây rốt cuộc là cái thế đạo gì? Vị quận chúa này không phải mới mười sáu tuổi sao? Tuổi còn trẻ đã lập gia đình không nói, còn một lúc gả cho năm vị phu quân? Loạn rồi! Loạn rồi, quả thật loạn hết cả rồi! “Mân Côi, sao nữ tử Đại Tụng lại có thể gả nhiều phu quân như vậy?” Khóc không ra nước mắt, Tống Ngâm Tuyết bất đắc dĩ giương mắt nhìn Mân Côi.Thấy vậy, Mân Côi uốn éo nói: “Quận chúa, có thể gả chứ! Gả năm vị phu quân! Trước đây Mân Côi đã nói, quận chúa trên thực chất Nhữ Dương Vương! Đã là Vương gia dĩ nhiên là có quyền lợi được lấy tam thê tứ thiếp, cho nên quận chúa tự nhiên cũng có thể gả nhiều phu quân thôi!”“Nhiều, phu quân. . . . . .” Không nói nổi nữa, nàng chết lặng cười khổ. Vậy mà cô ngốc Mân Côi lại không hề nhận ra, còn hưng phấn nói: “Đúng vậy, quận chúa! Không biết bao nhiêu người ao ước quyền lợi này muốn chết luôn! Phải biết rằng, ngài chính là nữ tử duy nhất tại nước Đại Tụng có quyền lợi như thế!”Nữ tử duy nhất như thế ? Còn không biết làm bao người ao ước muốn chết? Mẹ nó! Đoán chừng là khiến bao nhiêu người hận muốn chết thì có! Ở trong xã hội nam quyền này, một nữ tử công nhiên có được nhiều phu quân như vậy, thì sẽ bị thế nhân đối xử như thế nào? Không cần nghĩ cũng biết, nhất định là tiếng xấu vang xa, người người hô đánh rồi!Hiện tại Tống Ngâm Tuyết cuối cùng cũng hiểu được sự chán ghét trong mắt Minh Tịnh khi nhìn mình! Không thể tưởng tượng được hóa ra nguyên nhân là như vậy. . . . . .Vô lực khoát khoát tay, cảm thấy hoàn toàn tuyệt vọng, giờ phút này nàng thật sự muốn chui xuống đất, bóp cổ Diêm Vương hỏi một câu, mụ nội nó có phải ông cố ý không!“Ngươi nói một chút về bọn họ đi.” Nếu đã không ôm bất cứ mơ tưởng gì, Tống Ngâm Tuyết nhắm mắt lại, chậm rãi tựa ở đầu giường, chậm rãi nghe.Thấy vậy, Mân Côi gật đầu, thong thả nói: “Quận chúa thích nhất là nam tử tuấn mỹ. Lúc ấy Vương gia và Vương Phi lần lượt mất đi, chỉ còn lại một mình quận chúa, nên quận chúa đặc biệt tìm một ít nam tử tuấn mỹ về làm bạn.”“Lúc quận chúa còn chưa có năm vị phu quân thì luôn thích quấn lấy Minh Tịnh công tử. Nhưng Minh Tịnh công tử bình thường luôn giữ thái độ lạnh nhạt, ngoại trừ việc bảo vệ sự an toàn của quận chúa ra thì những lúc khác cũng không quá quan tâm đến ngài.”“Năm ngoái, khi quận chúa được mười lăm tuổi, đến tuổi cập kê thì quận chúa liền một hơi trước sau mang về năm công tử, trở thành năm vị phu quân của quý phủ . . . . . .”Lời Mân Côi nói…, càng nói càng nhỏ. Đến đây thì Tống Ngâm Tuyết từ từ nhắm hai mắt lại, bình tĩnh mở miệng nói: “Nói tiếp.”Không cần mở mắt nàng cũng biết, những lời kế tiếp khẳng định không có gì tốt! Nếu có, Mân Côi cũng không cần phải do dự ấp a ấp úng như vậy.“Dạ, quận chúa! Mấy chuyện này nô tỳ cũng chỉ nghe hạ nhân khác nói. Nếu như có gì không đúng, kính xin quận chúa đừng trách tội!” Mân Côi sợ hãi quấn quấn khăn gấm.Thấy vậy, Tống Ngâm Tuyết gật đầu, “Nói đi, ta sẽ không trách ngươi.”

NGỒI HƯỞNG TÁM CHỒNG Q.1 – Chương 6: Cận vệ.

Đang lúc Tống Ngâm Tuyết ngẫm ngẫm nghĩ nghĩ, quyết tâm hưởng thụ cuộc sống sâu gạo thoải mái sau này của Nhữ Dương quận chúa thì một nam tử được nha đầu lúc nãy dẫn đường, vội vàng nhấc chân bước vào cửa.“Quận chúa, ngài đã tỉnh.” Nam tử mở miệng.Tống Ngâm Tuyết nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn lên, đập vào mắt nàng là một nam tử đeo bảo kiếm, tướng mạo cực đẹp tĩnh lặng đứng đó. Dáng người thon dài cao ngất, caolớn mà phiêu dật. Gương mặt đẹp trai tràn đầy anh khí, dù chàng không cười, nhưng vẫn khiến người ta điên cuồng.Wow, đẹp trai siêu cấp nha, còn đẹp hơn ngôi sao trên TV gấp trăm lần!Tống Ngâm Tuyết chăm chú nhìn nam tử chằm chằm, không nháy mắt lấy một cái. Nàng rất ít khi háo sắc, nhưng lúc này trong lòng lại đột nhiên có cảm giác khác thường.Mày kiếm oai phong, đôi mắt sáng như sa, mũi cao thẳng, môi hơi mỏng , í?Sao lại cảm thấy hắn ta quen thuộc! Chờ một chút, nam tử trước mắt này, không phải là mỹ nam mà ngày đầu tiên mình xuyên không đến đã dịu dàng ôm mình nói“Không sao đâu “ đó sao?Hóa ra là hắn!Tống Ngâm Tuyết thầm nghĩ, cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Con người — có đôi khi rất kỳ quái, lúc bản thân yếu ớt nhất, thường sẽ sẽ sinh ra cảm giác ỷ lại sâu sắc với người đối xử tử tế với mình.Nam tử này, là nam tử đầu tiên nàng gặp lúc xuyên không đến đây. Lúc ấy, hắn dùng hai tay ôm lấy nàng, cho nàng chút ấm áp trong bóng tối. Cho nên khi gặp lại hắn một lần nữa thì trong lòng Tống Ngâm Tuyết dâng lên một loại cảm giác rất quái.Không biết cảm giác kỳ quái này rốt cuộc là cái gì? Tống Ngâm Tuyết im lặng đánh giá nam tử trước mặt. Thấy vậy, trong mắt nam tử hiện lên vẻ chán ghét mơ hồ. Mà vẻ chán ghét lướt qua trong khoảnh khắc kia lại làm cho Tống Ngâm Tuyết nhớ tới sự thờ ơ và lạnh nhạt khi mình từng nhìn thấy khi sắp ngất đi.Ha! Thì ra đúng là có chuyện như vậy!Trong lòng lập tức rõ ràng, Tống Ngâm Tuyết hơi tổn thương. Nhưng nàng cũng không trách ai, chỉ trách bản thân thân thể này thật sự đáng để người ta căm hận!Tống Ngâm Tuyết buồn bực nhìn, thấy vậy, nam tử bình tĩnh tiến lên một bước hai tay ôm quyền hỏi: “Quận chúa, thân thể đã khá hơn chưa?” “Những chỗ khác đều ổn, chỉ là đầu đau kinh khủng, có một số việc nghĩ không –” vừa nghe câu hỏi của nam tử, Mân Côi muốn khoe khoang mình đã là người tâm phúc bên cạnh quận chúa, nên xen miệng dương dương tự đắc trả lời.Chỉ đáng tiếc là nàng ta còn chưa nói xong, đã bị Tống Ngâm Tuyết cao giọng cắt ngang, “Ặc, là như thế này, đầu ta đau dữ dội, có một số việc chỉ cần nghĩ tới thì trong lòng liền cảm thấy vô cùng đè nén khó chịu!”Ai ya, chút thủ đoạn này của nàng lừa gạt đồ ngốc như Mân Côi còn được. Nhưng nam tử tuấn mỹ trước mắt này, rõ ràng liếc qua cũng biết là người khôn khéo, ngộ nhỡ bị hắn nhìn ra manh mối gì, tưởng mình là kẻ giả mạo thì nguy, chuyện kia đã phiền toái muốn chết rồi! Đến lúc đó nàng cũng không thể gặp người nào cũng nói, mình là do Diêm Vương lão gia tự mình phái tới a! Nàng dám cam đoan, nếu như nàng mà nói ra những lời này, thì ngay cả Mân Côi cũng sẽ không tin!“Trong lòng bị đè nén?” Nam tử nghe vậy, tựa hồ hơi nghi ngờ. Thấy vậy, Tống Ngâm Tuyết tranh thủ thời gian tự biện bạch: “Chậc, có lẽ là do ta đập đầu, hơn nữa lại ngủ nhiều ngày quá cho nên nhất thời không khí còn chưa kịp lên não.”“Vâng, chuyện này cũng có khả năng! Phỏng chừng nghỉ ngơi một hai ngày sẽ ổn.” Nghe vậy nam tử gật gật đầu, như có điều gì suy nghĩ nói.Vừa nghe lời ấy, Tống Ngâm Tuyết thuận theo nói luôn miệng: “Đúng vậy, đúng! Không có vấn đề gì lớn, nghỉ ngơi vài ngày sẽ tốt.”Nam tử mỉm cười, ngoài mặt giả bộ chân thành nhìn Nhữ Dương quận chúa có vẻ khang khác với lúc trước. Tuy cảm thấy hơi do dự, nhưng vẫn bình tĩnh nói: ” Hiện tại quận chúa đã không có gì đáng ngại nên thuộc hạ đến xin chỉ thị về Mạt Lỵ hoa, quận chúa có tính toán gì chăng?”Lại nữa rồi, tại sao mấy người mở miệng ngậm miệng đều hỏi chuyện này vậy? Chẳng lẽ Nhữ Dương quận chúa kia thật sự hung ác tàn bạo đến như vậy sao?Rõ ràng là chính cô ta làm bậy kia mà! Nhìn lén nam tử tắm rửa bị người khác phát hiện, Mạt Lỵ hoa dưới tình huống không biết bị dọa sợ nhảy dựng lên, sợ hãi kêu ra tiếng cũng là chuyện rất bình thường, cái đó sao lại hiểu thành làm hại nàng trượt chân ngã xuống ? Chuyện này căn bản là quận chúa kia tự mình gieo gió gặt bão, có thể trách aiđây? Chẳng lẽ tất cả những người này chẳng phân biệt được đúng sai sao? Tại sao mới mở miệng đều nói muốn trừng phạt?Tống Ngâm Tuyết thầm nghĩ, thực ra nàng nào đâu biết rằng, kỳ thật cả phủ Nhữ Dương Vương, không aithật tâm muốn trừng phạt Mạt Lỵ hoa. Chỉ là bọn họ biết tính tình quận chúa, biết rõ một khi nàng tỉnh lại, nhất định việc đầu tiên chính là muốn báo thù, cho nên vì muốn thuận theo tính tình của nàng, mọi người đành phải giả bộ như không biết gì. “Xin quận chúa ra chỉ thị , phải xử trí Mạt Lỵ hoa như thế nào?” Thấy không có ai đáp lại, nam tử hỏi lại một lần nữa.Thấy vậy, Mân Côi nắm chặt thời cơ, khoe khoang địa vị được trọng dụng của mình ra lần nữa: “Quận chúa nói, lần này thiếu chút nữa Mạt Lỵ hoa hại chết quận chúa, quận chúa muốn nghĩ ra một phương pháp thật ngoan độc tra tấn ả, cho nên tạm thời không động đến ả!”Tống Ngâm Tuyết nhìn thấy khi Mân Côi đắc ý nói đến hai chữ “Ngoan độc” này thì trên mặt nam tử hiện lên vẻ chán ghét rất rõ ràng.Cảm thấy buồn bực, khẽ thở dài một hơi, Tống Ngâm Tuyết khẽ thì thầm: ai, Nhữ Dương quận chúa ơi Nhữ Dương quận chúa, trước kia cô đã làm những chuyện tốt gì mà mọi người vừa nói đế cô, đều chán ghét giống như thấy chữ ‘ béo phệ ’ vậy !“Đã như vầy, thuộc hạ tạm thời cáo lui, chờ quận chúa nghĩ ra phương pháp mới thì lại sai người đến thông báo!” Vẻ mặt bình tĩnh, xoay người đi ra, trước khi đi nam tử cũng không thèm liếc Tống Ngâm Tuyết lấy một cái.“Mân Côi, hắn là. . . . . .” Thấy vậy, Tống Ngâm Tuyết nghiêng người nhẹ giọng đặt câu hỏi.“Quận chúa, ngài quên a? Đó là Minh Tịnh công tử, là cận vệ của ngài mà!” Mân Côi kinh ngạc, nhỏ giọng đáp trả.“Cận vệ?” Đây là cái tình huống gì!“Đúng ạ! Minh Tịnh công tử là cận vệ thừa kế của quận chúa, từ rất sớm đã bắt đầu theo người! Đây là trách nhiệm của Minh gia bọn họ, cũng là số mệnh của bọn họ!”“Trách nhiệm? Số mệnh?” Không hiểu được, nghe vậy Tống Ngâm Tuyết nâng cằm lên,vẻ mặt như có điều suy nghĩ. . . . . .

NGỒI HƯỞNG TÁM CHỒNG Q.1 – Chương 5: Nhữ Dương quận chúa( 2 )

Tống Ngâm Tuyết nhìn quét quanh căn phòng, cảm thấy không muốn thấy đám “Như Hoa” này nữa, vì vậy ho nhẹ một tiếng nói với Mân Côi: “Mân Côi, ta hơi mệt, bảo các nàng lui ra, một mình ngươi ở lại hầu hạ ta là được rồi!” Xoa trán, nàng yếu ớt nói, thân thể cũng mệt mỏi ngã ra phía sau.Thấy vậy, trong lòng Mân Côi mừng thầm, tưởng mình rất được Tống Ngâm Tuyết yêu thích. Vì vậy tranh thủ thời gian lắc lắc khăn gấm trong tay, luôn miệng nói: “Đi xuống đi, đi xuống đi, quận chúa mệt mỏi cần nghỉ ngơi rồi!”“Dạ!” Đám “Như Hoa” đồng loạt hạ thấp người, trả lời xong liền xoay người nối đuôi nhau bỏ đi.Ai, thế giới này, cuối cùng nhẹ nhàng khoan khoái rồi! Than khẽ một hơi, Tống Ngâm Tuyết tựa lên đầu giường, đôi mắt như kẻ trộm dạo qua một vòng. Trong lòng cười thầm: Mân Côi ơi Mân Côi, cô đã muốn làm chân chó của tôi như vậy, bổn cô nương sẽ thành toàn cho cô, dụ cô giải thích tình huống luôn, hắc hắc!Nụ cười chậm rãi hiện trên nét mặt, Tống Ngâm Tuyết kéo tay Mân Côi bên cạnh, cười tủm tỉm nói:“Mân Côi, sau khi bản quận chúa tỉnh lại, đầu liền cực kỳ đau, có một số việc đột nhiên nhớ không nổi nữa. Ta vừa nhìn ngươi, trong lòng liền cảm thấy rất yêu mến, cũng không muốn tốn công tốn sức tìm đại phu, không bằng nhờ ngươi nói cho ta biết, được không?”Tống Ngâm Tuyết thành khẩn nói, đôi mắt to lấp lánh chân thành.Bộ dạng như vậy cực kỳ mị hoặc, khiến Mân Côi mở cờ trong bụng. Nghĩ thầm ông trời rốt cuộc cũng mở mắt rồi, mình đợi lâu như vậy cuối cùng đã chờ đến ngày này!Vì kích động nên có chút không kềm chế được, Mân Côi hạ thấp người vội vàng trả lời: “Quận chúa yên tâm, quận chúa đã để mắt đến Mân Côi như vậy, Mân Côi nhất định sẽ biết gì nói nấy, không dám giấu diếm nửa câu!”“Tốt, rất tốt!” Thoả mãn gật đầu, thần sắc nghiêm nghị, Tống Ngâm Tuyết mở miệng hỏi:“Ta hỏi ngươi, bản quận chúa tên gì?”“Quận chúa tên là Tống Ngâm Tuyết, là Nhữ Dương quận chúa của nước Đại Tụng ta! Quận chúa, chẳng lẽ đến điều này ngài cũng không nhớ rõ sao?” Mân Côi hơi kinh ngạc.Nghe vậy, Tống Ngâm Tuyết xấu hổ ho khan một tiếng: “Làm sao có thể như vậy! Sao ta không nhớ chuyện này được? Ta chỉ muốn thử ngươi trước thôi! Được rồi, kế tiếp ta hỏi –”Che dấu sự mất tự nhiên của mình, Tống Ngâm Tuyết thầm nghĩ : NN, thì ra quận chúa này cũng gọi là Tống Ngâm Tuyết. Nhưng như vậy cũng tốt, bổn cô nương đỡ phải lấy tên người khác rêu rao khắp nơi, không được tự nhiên.Tống Ngâm Tuyết mở miệng lần nữa, khôn khéo nói: “Quên đi, ta cũng không muốn hỏi nữa. Ngươi hãy kể những gì ngươi biết ra, xem những chuyện ngươi nói có khớp với trí nhớ của ta hay không.”Làm bộ làm tịch nói xong, nghe vậy, Mân Côi ngây ngốc gật đầu, đúng là bộ dạng bị người ta lừa còn không biết, chậm rãi nói: “Quận chúa tên là Tống Ngâm Tuyết, năm nay mười sáu tuổi, là Nhữ Dương quận chúa cao quý nhất nước Đại Tụng, cũng là ái nữ duy nhất của phụ thân Nhữ Dương Vương. Nhữ Dương Vương cả đời chiến công hiển hách, từng lập được không ít công lao cho Đại Tụng. Chỉ tiếc trời cao đố kỵ anh tài, trong một lần chinh phạt, Nhữ Dương Vương vô ý bị người ta làm hại, cuối cùng chết nơi đất khách quê người. “Nhữ Dương Vương qua đời, cả nước đau thương, hoàng thượng vì muốn truy điệu thúc thúc ruột thịt của mình đã đặc biệt truy phong ngài làm ‘Đại Tụng đệ nhất vương ’, cả đời hưởng thụ thừa kế! Nhữ Dương Vương qua đời thì dưới gối chỉ có một nữ nhi, theo lý mà nói nữ tử không được kế tục phong hào. Nhưng hoàng đế chúng ta nhân từ không đành lòng để huyết mạch của Nhữ Dương Vương biến mất, đặc biệt mở tiền lệ để cho quận chúa kế tục vương vị, hưởng thụ tất cả vinh quang của một Vương gia suốt đời!”Mân Côi kiêu ngạo mà tự hào nói, từ lời nói của nàng, Tống Ngâm Tuyết đã biết vị trí hoàn cảnh và thân phận hiện tại của mình.” Ý ngươi là. . . . . . ta tuy xưng hô là ‘ Nhữ Dương quận chúa ’, nhưng thân phận ta kỳ thật hẳn là ‘ Nhữ Dương Vương ’?” Do dự nói, chuyện này quả thật làm cho Tống Ngâm Tuyết giật mình không ít.Ai ya! Trong xã hội nam quyền này, nữ tử lại có thể phong vương, cái cách làm này đúng là xưa nay chưa từng có! Diêm Vương ơi Diêm Vương, xem ra ông đã hao phí không ít tâm tư vì tôi rồi!Lẳng lặng tự hỏi, biểu lộ hơi trầm tư. Thấy vậy, Mân Côi cho rằng Tống Ngâm Tuyết không vừa ý với câu trả lời của mình, lập tức hoảng sợ quỳ xuống: “Quận chúa, những lời Mân Côi nói đều là sự thật, ngài thật sự là nữ vương gia chí cao vô thượng duy nhất của nước Đại Tụng!”“Đứng lên đi, ta cũng không bảo ngươi nói không đúng. Ta chỉ đang nghĩ, vì sao Nhữ Dương Vương. . . . . . Ặc, là phụ thân ta, sao ông chỉ có một nữ nhi là ta chứ? Theo lý thuyết, một Vương gia, hẳn là phải có mười bảy mười tám tiểu thiếp, hai ba chục đứa con trai mới đúng!”“Quận chúa, ngài đang nói giỡn với Mân Côi sao? Có ai không biết Nhữ Dương Vương và Nhữ Dương Vương phi phu thê tình thâm. Vương gia ngoại trừ Vương Phi, cả đời chưa bao giờ nạp lấy một tiểu thiếp nài. Mà Vương Phi cũng rất thương yêu Vương gia. Năm quận chúa mười tuổi Vương gia qua đời , Vương Phi đã dùng một thước lụa trắng kết thúc tánh mạng như hoa như ngọc của mình. . . . . .”Mân Côi nói đến đây, trong ánh mắt để lộ sự hâm mộ sâu sắc. Trong xã hội phong kiến lễ giáo này, chỉ sợ không có nữ tử nào không hy vọng mình có thể gặp được một trượng phu toàn tâm toàn ý với mình, dù hắn nghèo khó hay là thấp hèn đi chăng nữa.Thật không ngờ Nhữ Dương quận chúa này lại là kết quả của một mối tình thâm! Không tệ, không tệ! Nếu hai người như vậy, đứa con bọn họ sinh ra nhất định cũng sẽ không kém chút nào !Trong lòng đắc ý nhủ thầm, đầu chậm rãi gật gật. Giờ khắc này, trong lòng Tống Ngâm Tuyết đã âm thầm lập lời thề: từ nay về sau, dù xảy ra chuyện gì, nàng chính là Nhữ Dương quận chúa, mà Nhữ Dương quận chúa cũng chính là nàng!