-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

GẶP GỠ NHÂN VẬT LỚN HÀNG TỶ Chương 87: Gặp Oan Gia: Thân Phận Bị Vạch Trần (1)

GẶP GỠ NHÂN VẬT LỚN HÀNG TỶ
Chương 87: Gặp Oan Gia: Thân Phận Bị Vạch Trần (1)

Phỉ nhi nghe thấy vậy bèn cười nói: “ Cậu nói nha, hôm nay người tới trường chúng ta là Cung Quý Dương chứ có phải Hoàng Phủ Ngạn Tước đâu? Hay là… một trong số tứ đại tài phiệt khác?”
“ Ai biết được, nhưng mà…”
Liên Kiều hơi nhíu mày, nói: “ Ngược lại vài ngày nay tớ cũng không thấy Cung Quý Dương, cũng không biết anh ấy đang làm cái gì nữa.”
Thế nhưng anh cũng không tới trưởng tìm mình? Chẳng lẽ anh biết…. Hoàng Phủ Ngạn Tước đến Hongkong?
Phỉ nhi bưng miệng cười nói: "Xem ra Liên Kiều của chúng ta cũng tương tư nha!”
( chém nhé)
Phỉ Nhi cũng không khó nhìn ra tâm tư Liên Kiều, tiểu nha đầu này luôn đơn thuần đến ngốc, nếu không phải đã thích Cung tiên sinh kia, thì sao lúc nào cũng đem tên anh ta bên cửa miệng, tùy lúc có thể nói ra? Trước kia cô ấy chưa từng như vậy.
Liên Kiều nghe vậ, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp bỗng hồng lên, lập tức gắt gỏng: “ Phỉ Nhi, cậu nói gì đó, cái gì mà tương tư, tớ không hiểu cậu đang nói cái gì cả?”
Phỉ Nhi thật là đáng ghét, vô duyên vô cớ lại nói thế khiến mình đỏ mặt, cô đương nhiên là muốn phản đối, nhưng mà…
Vì sao tim mình lại đập mạnh khi nghe câu nói của cô ấy?
“ Thật sự là không hiểu nổi nha? Liên kiều, cậu đỏ mặt kìa!” Phỉ nhi cố ý giễu cợt cô.
“ Tớ nào có đỏ mặt? Không đỏ đâu.” Liên Kiều sống chết cũng không thừa nhận.
"Còn nói không có? Cũng đã đỏ như lòng đỏ trứng gà rồi.” Phỉ Nhi còn cố ý sờ sờ mặt cô.
Ngay lúc hai người đang ầm ĩ , hiệu trưởng giơ tay lên ý bảo mọi người yên tĩnh chút, sau đó cầm microphone hưng phấn nói: “ Hôm nay trường chúng ta rất vinh hạnh được nghênh đón tổng giám đốc Cung thị, một trong tứ đại tài phiệt đích thân tới thăm trường chúng ta, hôm nay ngài ấy sẽ dựa vào danh sách sinh viên trong tay mình để lựa chọn ra người may mắn, xin một tràng vỗ tay cho Tổng giám đốc Cung thị…. Cung Quý Dương tiên sinh, xin mời…”
Ngay tại hai người vui đùa ầm ĩ gian, hiệu trưởng giơ lên tay ý bảo dưới đài an tĩnh chút, sau đó đối với microphone hưng phấn mà nói rằng:
Hiệu trưởng lớn tiếng tuyên bố, sau đó bày ra tư thế “ Xin mời” .
Đưới đài, tiếng vỗ tay cùng tiếng la hét vang lên như sấm
Trong mắt Liên Kiều cũng mang theo sự chờ mong cùng ý cười nhẹ, thì ra là Cung Quý Dương tới trường học, lần này không giống với lần trước, anh thế nhưng lại tuyên bố thân phận của mình ở một nơi như thế này.
Đang bị sự hưng phấn bao quanh mình nên cô không có chú ý tới bộ mặt ảm đạm của Phỉ Nhi đang đứng bên cạnh mình, kì thật người cô hi vọng gặp không phải “ Cung Quý Dương” mà là Hoàng” Phủ Ngạn Tước “ người đã bị Liên Kiều chỉnh đến thảm kia cơ.
Phỉ Nhi không tin những gì Liên Kiều nói dù chỉ một chút, nha đầu đơn thuần như vậy, đường đường là một tứ đại tài phiệt làm sao lại đi nhảy lầu được, nhưng lại biến thành quỷ? Nghĩ gì cũng thấy rất buồn cười đi.
Kỳ thật, lúc nãy khi hiệu trưởng vừa mới tuyên bố xong, Phỉ NHi và Liên Kiều còn đang cười nói, nhưng tim lại đập rất nhanh, cô rất muốn nhìn thấy người đàn ông kia, nhìn bóng dáng cao lớn anh tuấn, nhìn đến nụ cười bên môi tà mị của người đàn ông này.
Tuy rằng cô cũng chỉ nhìn qua anh ta một lần, nhưng hôm nay,lúc “Hoàng Phủ Ngạn Tước” đi qua mình , mùi Long Đản Hương nam tính vây quanh cô, khiến cô bắt đầu trầm luân trong mùi hương ấy.
Phỉ nhi biết, cô không thể! Cô làm sao có thể thích vị hôn phu của Liên Kiều, yêu người đàn ông cao cao tại thượng kia.
"Phỉ Nhi, cậu làm sao thế?”
Liên Kiều phát hiện ra Phỉ Nhi có chút khác thường, chỉ thấy ánh mắt cô ấy nhẹ nhíu lại, tựa như có tâm sự gì đó.
"A? Không, không có gì..."
Phỉ Nhi nhất thời khẩn trương, lắp ba lắp bắp sau đó mới vội vàng phản ứng lại, “ Ai nha, cậu khẩn trương cái gì, cậu xem, vừa rồi cậu vừa nhắc tới Cung tiên sinh, nhất định anh ta sẽ… a!
Cô còn chưa nói xong, một tiếng than đầy sợ hãi từ cổ họng liền phát ra, đôi mắt đã trừng to đến cực đại, như là nhìn thấy cái gì vô cùng khiếp sợ vậy.
“ Cậu làm sao vậy?”
Liên Kiều bị bộ dạng này của cô dọa rồi, vội vàng nhìn theo ánh mắt Phỉ Nhi, ngay sau đó, thân mình nhỏ xinh cũng ngây ngẩn…
Cô, tậm chí một tiếng kêu sợ hãi cũng không có, nhất thời giống như bị điểm huyệt vậy, đứng im bất động.
Từng tràng vỗ tay vang lên, ánh đèn sân khấu phản chiếu bóng dáng người đàn ông đẹp đẽ quý phái, thân hình anh cao lớn, nhất cử nhất động đều mang theo khí thế, khuôn mặt anh tuấn cùng đôi mắt đào hoa khẽ dời, bên môi ý cười tà mị, một vẻ mặt bất cần đời, giống như tất cả trên thế giới đều đặt trong sự khống chế của anh ta vậy, toàn thân anh ta tản ra một khí thế lạnh băng bức người, tựa hồ trời sinh anh ta đã là một bậc vương giả, tất cả mọi người đều phải phục tùng anh ta vậy.
Đây là Cung quý dương, không hơn không kém , tài phiệt tổng giám đốc Cung thị
Lại một trận tiếng thét vang lên, Cung Quý Dương ngồi ở vị trí chủ tịch, con ngươi đen láy cùng ý cười tà mị quét về phía các sinh viên dưới đài, ánh mắt sắc bén nhìn xung quanh, chuẩn xác dừng lại tại khuôn mặt nhỏ nhắn mê li của Liên Kiều.
Nhìn bộ dáng ngây ngốc như cọc gỗ của cô, khóe môi anh ta không kiên nhẫn bèn hơi gợi lên.
Tốt lắm, đây chính là hiệu quả mà anh ta mong muốn.”
"Các vị đồng học, mọi người khỏe chứ…”
Một lát sau, ánh mắt anh ta dời khỏi gương mặt Liên Kiều, thong thả mở miêng, giọng nói tao nhã trầm thấp qua micro động lòng bao nữ sinh…
"Thật là cao hứng hôm nay có thể gặp mặt các bạn, tôi là Tài phiệt Tổng giám đốc Cung thị…. Cung Quý Dương..”
( k biết thế nào cho thuận)
Tất cả sinh viên đều nín thở, các nữ sinh tim đập nhanh , mặt đỏ gay gắt.
Một câu "Tôi là tài phiệt tổng giám đốc Cung thị Cung Quý Dương” lập tức khiến Liên Kiều bừng tỉnh, cô vương tay , run rẩy chỉ người đàn ông trên đài kia, lắp ba lắp bắp nói với Phỉ Nhi:
“ Hắn, hắn sao lại là Cung Quý Dương? Phỉ NHi, này, chuyện này là sao? Hắn không phải Hoàng Phủ, Hoàng Phủ Ngạn Tước sao? Còn có… không phải hắn đã chết sao?”
Vô cùng khiếp sợ đã khiến cô không kịp tự hỏi bản thân mình, đôi mắt mở to cực đại, chân tướng này thật giống như quỷ vậy.

GẶP GỠ NHÂN VẬT LỚN HÀNG TỶ Chương 85: Gặp Oan Gia: Chiêu Của Cung Quý Dương (1)

GẶP GỠ NHÂN VẬT LỚN HÀNG TỶ
Chương 85: Gặp Oan Gia: Chiêu Của Cung Quý Dương (1)

Phỉ Nhi trợn trắng mắt, cô có cảm tưởng nha đầu này gần đây hình như xem quá nhiều phim điện ảnh trinh thám rồi, chuyện gì cũng hình dung ra âm mưu gì đó bên trong vậy.
" Tớ đối với những chuyện ma quỷ thần thánh, không giống như cậu xem truyện trinh thám, tớ từ chối cho ý kiến, nhưng mà cậu nghĩ ngợi nhiều như thế, nhìn xem đồng hồ xem , phải đi học rồi.
Liên Kiều nhún nhún vai, cô từ trên giường đứng lên, tình thần càng thêm hăng hái nói rằng: “ Bất kể như thế nào, nhất định tớ phải cứu vớt linh hồn của hắn, tớ phải đi tố giác âm mưu đáng sợ này.”
Phỉ nhi nhìn bộ dáng của cô, thật sự là không chịu nổi nữa, lắc đầu, bất đắc dĩ nói:
“ Thật là mệt muốn chết , lời này của cậu nếu như đến tai hiệu trưởng, nhất định sẽ chết nha.”
"Uy, Phỉ Nhi, tớ nói sự thật nha.”
Liên Kiều buông chăn ra, đi tới trước mặt Phỉ Nhi, nhỏ giọng nói: “ Ngày hôm nay tớ đã nhìn thấy chi tiết bộ dáng thi thể ấy rồi.”
“ Thấy cái gì?”
Phỉ nhi trừng mắt to hỏi, Liên Kiều bộ dạng thần bí cười hề hề quả thực rất dọa người.
Liên Kiều ghé sát vào lỗ tai Phỉ NHi, chậm rãi nói: “ Thi thể này trúng giáng đầu thuật.”
"Cái gì?" Phỉ Nhi hét lên một tiếng, sau đó lại vội vàng che miệng lại.
Thật hay giả?
Giáng đầu thuật? Tại sao cái này lại xuất hiện ở trong trường vậy?
Liên Kiều cũng mang vẻ mặt ngưng trọng, bộ dáng nghịch ngợm thường ngày đã không còn, mặt mày nghiêm túc khiến người khác cũng phải hoang mang.
Người ấy như thế nào lại trúng giáng đầu thuật?
Còn có, bị trúng giáng đầu thuật trước hay sau khi chết?
Nếu mà chết trước, thì hoàn hảo, nhưng, nếu mà là sau khi chết…
Thi thể sau khi chết nếu như trúng giáng đầu thuật, thì được gọi là “ Thi hàng”, cũng chính là do ám chiêu thuật của giáng đầu thuật được thực hiện trên thi thể, cứ thế, chuyện này cũng rất phức tạp để giải thích.
( chả hiểu gì luôn)
Phỉ Nhi cũng bị vẻ mặt của Liên Kiều dọa sợ, cô không có tư cách, cũng không có lí do gì để tranh luận với Liên Kiều, bởi vì cô biết, gia tộc của Liên Kiều chính là gia tộc tinh thông giáng đầu thuật và bói toán, cho nên nếu nói trúng giáng đầu thuật thì nhất định là như vậy.
Như vậy, tối hôm qua cô ấy nói đã trông thấy ma quỷ chẳng lẽ là thật…
Phỉ nhi nhắm mắt lại, cô thật sự không dám tưởng tượng!
Không khí trong phòng ngủ dần trở nên quỷ dị, Lăng Trang cùng Tần Hinh đẩy cửa bước vào, hai người đã ăn xong điểm tâm về phòng, thấy Phỉ Nhi và Liên Kiều cả hai cùng mang vẻ mặt hết sức ngưng trọng, trông có vẻ kí quái.
Lăng Trang đi lên trước, quan tâm hỏi : "Hai người các cậu làm sao vậy? Có chuyện gì sao?”
Phỉ nhi há hốc mồm, muốn nói gì đó nhưng lại nuốt xuống, cô không biết nên nói như thế nào, mà nhất thời Liên Kiều cũng không biết giải thích thế nào với hai người bọn họ.
Tần hinh thấy thế , bàn tay nhỏ bé vỗ vỗ trên vai hai người nói:
"Hắc, tớ nói hai người các cậu đừng có trừng mắt to mắt nhỏ nhìn bọn tớ, nhanh đi mau.”
"Đi đâu vậy?"
Liên Kiều và Phỉ nhi đồng thanh hỏi.
Lăng Trang cười nói: “ Sau khi gặp hai cậu thật sự là tớ quên mất , sáng nay được nghỉ học, sinh viên các khoa đều tới hội trường số 1 tập hợp, hình như có chuyện gì quan trọng .”
Đôi mắt Liên Kiều tràn ngập sự nghi hoặc , cô nhìn Phỉ Nhi, nhẹ giọng nói: “ Chẳng lẽ giáo viên muốn nói với chúng ta một chút về chuyện thi thể nhảy lầu kia?”
Phỉ Nhi nhún vai nói: "Không biết, ai mà đoán được, nhưng mà…”
Cô thâm sâu nhìn Liên Kiều nói:
“ Cậu phải nhớ kĩ, lần tập trung này không nên gây rắc rối như lần trước, bọn mình không muốn bị liên lụy đâu.”
Liên Kiều bĩu môi, bộ dạng thấy hợp lí hợp tình nói: “ Chỉ cần cây đu đủ kia không chêu chọc mình, mình cũng không thèm động tới cô ta.”
Lăng Trang và Tần Hinh hai người đều âm thầm cầu nguyện trong lòng, hôm nay tiểu tổ tông này đừng làm ra chuyện gì sai lầm nha.
※※※※※※※※
Hội trường vô cùng náo nhiệt, tốp năm top ba kết thành từng đoàn, từng lớp từng lớp sinh viên các khoa các hệ khác nhau cùng tươi cười hớn hở tiến về hội trường, dường như tất cả đã quên đi sự kiện nhảy lầu chỉ nghe đã thấy rợn người vừa mới xảy ra ngày hôm qua vậy.
Liên Kiều , Phỉ nhi và mấy người bạn cũng nhau bước tiến về phía hội trường, ngay chỗ qoẹo phải, liền chạm mặt đối thủ sống còn của Liên Kiều… Judie và một nhóm bạn của cô ta cùng xuất hiện.
Hôm nay Judie mặc quần Jean xanh được cắt may khéo léo khiến cô ta trở nên cao ngạo không thể nghi ngờ, nhưng khi cô ta gặp Liên Kiều, trên mặt lập tức lộ ra vẻ ngạo mạn và châm biếm.
“ U a, Liên Kiều của chúng ta thật sự là càng ngày càng sành điệu nha, đúng không, đã hai mươi tuổi rồi, còn gì là thanh thuần nữa đâu, nhìn cô xem, cũng không có trang điểm nha.”
Judie vừa dứt lời, nhóm bạn đi cùng cô ta liền cười to, sắc mặt thương cảm dành cho Liên Kiều.
Liên Kiều trừng mắt liếc Judie và mấy người bạn của cô ta, lại nghĩ tới lời nói của Phỉ Nhi, vì thế nên làm như không nghe thấy gì, ngênh ngang đi lướt qua bọn họ.
Ai ngờ, Judie tựa hồ không cam tâm, cô ta bước vài bước lên chắn trước mặt Liên Kiều, vẻ ngạo mạn nói: “ Sao nào? Sợ nhìn thấy tôi sao? Đi nhanh như vậy?”
Liên Kiều dừng bước, nhìn chằm chằm Judie, cười âm hiểm…
Phỉ Nhi cùng Lăng Trang, Tần Hinh sau khi nghe được Judie nói, trong lòng không khỏi thầm hét một tiếng, Judie này thật đúng là không biết điều, dám nhạo báng Liên Kiều.
Quả nhiên, vẻ mặt Liên Kiều cực kì “ vô tội”, cô tươi cười, ra chiều sợ hãi mà rằng: “ Đúng, tôi rất sợ cô nha, nếu không tôi đi nhanh , cô sẽ chết thật thảm đấy.”
Judie thấy lí do lần này của Liên Kiều là muốn thoái thác, trong ấn tượng của cô ta Liên Kiều luôn đối lập với mình, hôm nay sao lại chịu nhún nhường thế.
“ Cô có ý gì?” Cô ta không tin Liên Kiều lại ngoan ngoãn đầu hàng như vậy.

GẶP GỠ NHÂN VẬT LỚN HÀNG TỶ Chương 84: Gặp Oan Gia: Không Có Lửa Làm Sao Có Khói (3)

GẶP GỠ NHÂN VẬT LỚN HÀNG TỶ
Chương 84: Gặp Oan Gia: Không Có Lửa Làm Sao Có Khói (3)

Hoàng Phủ Ngạn Tước thiếu chút nữa bị sặc nước trà, con ngươi thâm sâu như trừng lớn..
“ Cậu điên à, Liên Kiều vẫn còn là tiểu cô nương, cậu rảnh rỗi không có việc gì sao lại đi dọa cô ấy?”
Cung Quý Dương nhếch chân mày, kích Hoàng Phủ Ngạn Tước: “ Ai nói nữ sinh đều thích hướng ngoại, cậu đã từng nghe nói chưa, phải là nam sinh hướng ngoại mới đúng, cậu vẫn chưa biết rõ nguồn ngọn, mà đã đi trách móc anh em rồi! Kì thật, so với đi giảng bài, sự xuất hiện của tớ có thể dọa cô ấy sợ hãi sẽ khiến cô ấy mạnh mẽ hơn một chút.”
( Mie đi dọa ma ng ta mà bảo mạnh mẽ, chém nhé)
Đáy mắt Hoàng Phủ Ngạn Tước hiện ra một tia nghi ngờ…
“ Mình không rõ ý của cậu.”
Cung Quý Dương nói: “ Trước đó không phải tớ đã nói về “ xác chết vùng dậy” sao? Đó cũng là chuyện mà tớ không lí giải được, đầu tiên, phải nói việc xác chết vùng dậy nhất định không có, nhưng mà, hôm nay lúc tớ tiến vào tầng hầm ngầm, lại tận mắt chứng kiến thi thể rời giường. Lúc thi thể chuẩn bị đi xuống, lại thấy Liên Kiều xuất hiện trong phòng, nha đầu này cũng thật là bị dọa rồi, ngay cả khí lực bỏ chạy cũng không có, cuối cùng vẫn là tớ lôi kéo cô ấy chạy khỏi tầng hầm ngầm đó .”
Hoàng Phủ Ngạn tước nghe xong liền sửng sốt, lâu sau, miệng anh mới khép lại.
Cậu nói… cậu nói sao nghe như phim điện ảnh khủng bố vậy?”
“ Khó tin đúng không? Lúc ấy tớ trông thấy một màn này cũng thấy khiếp sợ, rõ ràng người đã chết, sao lại có thể động đậy, cho dù là phản ứng của một thi thể bình thường, cũng không thể không nghĩ tới án tử của Ngạn Thương, mà cậu ấy nói sắp tới Hongkong, nói không chừng,c huyện này có liên quan tới Giáng đầu thuật .”
Hoàng Phủ ngạn tước trầm mặc, gương mặt anh tuấn bộ ra một bộ tự hỏi mình, một lúc lâu sau, anh mới ngẩng đầu hỏi: “ vậy Liên Kiều sao lại bị cậu dọa?”
Cung quý dương cười ha ha ——
" Nha đầu kia thật sự đơn thuần tới ngốc, cô ấy thế nhưng lại coi tớ là quỷ, lại liên tưởng tớ với thi thể nhảy lầu tự tử kia giống nhau, cho nên, tớ nói cái gì, cô ấy đều nghe lời.”
"Cậu —— cậu nói với cô ấy cái gì?” Hoàng Phủ Ngạn Tước khẩn trương hỏi.
Khóe miệng Cung Quý Dương khẽ nhếch: “ Yên tâm đi, tạm thời tớ không có hành vi phạm tội đâu.”
Hoàng Phủ thả lỏng người, lập tức nghĩ đến lời Cung Quý Dương nói, vội vàng cảnh giác hỏi:
“ Cậu… tạm thời… là có ý gì?”
"Hắc hắc —— "
Cung Quý Dương chậm rãi đứng dậy, thân hình cao lớn tựa đầu vào sô pha, ánh đèn chiếu xuống che khuất một nửa khuôn mặt hắn, hắn cười tà ác, chậm rãi mở lời:
"Đến lúc đó cậu sẽ biết.”
Hoàng Phủ không khỏi rùng mình .
Phòng ngủ của nữ nghiên cứu sinh.
"Ai —— "
Một tiếng thở dài từ bên cửa sổ truyền tới, ngay sau đó, một cô gái nhỏ đang nằm trên giường bỗng trở mìn một cái, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo.
Phỉ Nhi vẫn đang ngồi trên bàn làm việc bên cạnh nghe thấy vậy, ngẩng đầu liếc mắt nhìn cô bé một cái, đoạn bảo:
“ Tớ nói này tiểu tổ tông, Liên Kiều à, mặt trời cũng đã lên cao, một lát nữa chúng ta còn có tiết học đấy, cậu còn không chịu rời giường? Hơn nữa… cậu vẫn đang nằm trên giường của tớ nha.”
Phỉ Nhi cố tình cường điệu một chút .
.
Liên Kiều quyệt miệng, “ Phỉ Nhi, người đó chính là đột lốt quỷ, cũng không phải thi thể bình thường, cho dù là người nào, cũng sẽ sợ nha.”
"Cậu còn nói?"
Phỉ nhi đứng dậy, bày ra khí thế của đại tỷ giáo huấn cô: “ Cậu đi chỗ nào không đi, lại cố tình đi vào phòng kia, thứ nhất đó là cấm địa cấm người vào, thứ hai, vạn nhất cậu mắc sai lầm gì thì phải làm sao?”
"Được rồi, tớ cũng biết sai!"
Liên Kiều từ trên giường ngồi dậy, đem chăn vén ra .
"Còn có a —— "
Phỉ nhi tiếp tục nói : "Làm hại tớ tối hôm qua mất ngủ cả đêm, cậu xem, hai mắt đều quầng thâm hết rồi.”
!" Nói xong, Phỉ NHi còn chỉ chỉ vào ánh mắt mình.
Liên Kiều trừng to mắt, thần bí cười hề hề hỏi: "Chẳng lẽ —— tối hôm qua cậu cũng gặp hồn ma hả?”
Phỉ nhi bị bộ dáng này của Liên Kiều khiến cô dở khóc dở cười…
“ Tớ kính nhờ cậu có thể khoa học một chút không, cậu cũng là sinh viên của học viện y học, trên thế giới này làm gì có ma quỷ? Tớ cả đêm không ngủ là vì cậu ngủ cứ khoa chân múa tay, thiếu chút nữa đá văng tớ xuống đất! Đến giờ thắt lưng tớ vẫn còn đau đây.”
Phỉ NHi bất mãn mà kháng nghị .
"Cái gì?"
Liên Kiều nghe vậy một chút áy náy đều không có, ngược lại còn ngẩng đầu suy tư gì đó…
"Cái này thật là kỳ quái, tối hôm qua tớ cũng không có ngủ ngon nha, cơ hồ cả đêm đều không ngủ, làm sao lại đá cậu được, chẳng lẽ… a… tớ biết rồi…”
Nói tới đây, trên mặt cô lộ ra vẻ mặt kinh hãi .
"Nhất định là bị hồn phách hắn nhập vào.”
“ Nhập vào cái đầu cậu ý, cậu ngủ không ngon? Tự cậu soi gương đi, nhìn xem mặt mình có bao nhiêu sáng láng thoải mái, bộ dạng ăn no ngủ kĩ, thế mà còn mạnh miệng .”
Phỉ nhi trừng mắt nói : "Còn có a, tối hôm qua tám phần là Hoàng Phủ tiên sinh đùa cậu, làm sao anh ta có thể bình tĩnh như vậy?”
Phỉ Nhi một bộ “ cậu rất đơn thuần, cậu mắc mưu rồi” nhìn Liên Kiều.
Hai hàng lông mày Liên Kiều nhẹ nhếch mi, suy nghĩ một lát sau, cô mới phủ định: “ Không đúng, tớ không nghĩ ngược lại với cậu đâu, nhất định chính là anh ta, nếu không làm sao trường học lại phong tỏa tin tức, thậm chí còn đem thi thể để lại trường học , nhất định là vì muốn che dấu tai mắt người đời, vậy nhất định … có âm mưu.”
Cô trông giống như nữ thám tử, bàn chân đạp lung tung, ngầng cao đầu, bộ dáng đau khổ.

GẶP GỠ NHÂN VẬT LỚN HÀNG TỶ Chương 81: Gặp Oan Gia: Sự Kiện Kì Quái (4)

GẶP GỠ NHÂN VẬT LỚN HÀNG TỶ
Chương 81: Gặp Oan Gia: Sự Kiện Kì Quái (4)

Cung Quý Dương nghe cô nói vậy, ra chiều tiếc nuối lắc đầu, sau đó giả vờ đe dọa: “ Tiểu cô nương em thật là bụng dạ xấu xa, rõ ràng chính mình gặp rắc rối, mà còn không chịu thừa nhận, con gái như vậy hẳn là nên bị quỷ tha ma bắt đi.”
"Oa —— "
Nước mắt Liên Kiều tràn ngập trong hốc mắt, cô muốn khóc to lên ——
"Không được khóc!"
Cung Quý Dương xấu xa ra lệnh nói: “ nếu em còn dám khóc, tôi lập tức bắt em đi.”
Liên Kiều lập tức đem nước mắt nuốt trở lại, cô trừng đôi mắt to ngấn lệ nhìn Cung Quý Dương, liểu mạng lắc đầu, bởi vì cô sợ hồn ma trước mặt này bắt mình mang đi.
Cung Quý Dương thấy vậy, môi khẽ nhếch lên, được, tiểu cô nương này tuy nhìn qua thì một bộ rất giống kẻ điêu ngoa, tùy hứng nhưng mà… chiêu này đối với hắn mà nói cô còn thua xa đi.
Hắn cố ý hù dọa cô, hắn tiến lên phía trước, Liên Kiều sợ tới mức lạnh run người, cuối cùng hai mắt nhắm lại, tiếng thét chói tai vang lên: “ Quỷ đại nhân, đừng bắt tôi đi, tôi còn trẻ, còn phải đi học, hơn nữa đã lớn bằng từng này rồi mà tôi còn chưa từng yêu qua, cũng chưa kết hôn sinh con… Cầu anh, nếu thật sự muốn bắt tôi đi, có thể chờ cho tới khi tôi sáu mươi tuổi, không, chín mươi tuổi hay một trăm tuổi cũng được…”
Liên Kiều nói vậy khiến Cung Quý Dương kém chút nữa quỳ xuống lạy cô!
Lời nói lần này của Liên Kiều khiến Cung Quý Dương dở khóc dở cười, cô thật đúng là kẻ thích cò kè mặc cả, phải gọi là “ Lời Diêm Vương gọi người vào canh ba phải chết, kẻ nào dám để ngươi ở lại tới tận canh năm.”, nha đầu trước mắt này tuy sợ muốn chết, nhưng vẫn luyến tiếc mệnh mình, Cung Quý Dương không khỏi xấu hổ, nếu hắn thật sự là hồn ma, có khi đã bị những lời cô nói khiến “ sốc” mà chết rồi.
( chỗ này hơi chém tí)
"Tiểu cô nương, có trách thì trách bình thường em nghịch ngợm quá, hơn nữa lại thích đi trêu chọc người khác…”
"Tôi cam đoan về sau không dám nữa, van cầu anh a, không cần bắt tôi đi, hơn nữa tôi trêu cợt anh cũng là có nguyên nhân…”
Liên Kiều vội vàng cắt ngang lời Cung Quý Dương, khẩn trương nói: “ Ai bảo anh lúc trước cự tuyệt hôn sự với tôi, còn nữa, con bé đu đủ ( Con JuDy đấy) kia vốn là đối thủ của tôi, chúng tôi một mất một còn, thế mà anh còn bao dưỡng cô ta. Anh, tôi đương nhiên tức giận, nếu không anh nói xem tôi cũng không phải chịu ủy khuất lớn như thế…”
Nhìn bộ dạng càng nói càng hăng của cô, Cung Quý Dương biếng nhác dựa vào thân cây, bên môi nở nụ cười đầy tà mị, sau khi Liên Kiều dõng dạc nói xong, hắn mới dương dương tự đắc mở miệng nói: “ Em… là đang trách tôi sao?”
Liên Kiều vừa nghe hắn hỏi như vậy, toàn thân lập tức giật mình, cô vội vàng khua tay nói:
"Không không không, không có, tôi —— tôi chỉ hơi bực một chút thôi…”
Thiếu chút nữa cô lại quên người đàn ông này là một “ Hồn ma” rất nguy hiểm.
Cung Quý Dương tựa như rất hài lòng với cô: “ Dũng cảm thừa nhận sai lầm”, hắn vuốt cằm nói:
“ cái này cũng không sai, chỉ cần từ nay về sau em không nghịch ngợm như vậy nữa, thì mọi chuyện đều có thể thương lượng được.”
Liên Kiều nghe vậy , đôi mắt lập tức lộ ra một tia kinh hỉ…
“ Anh, anh nói thật sao? Anh đồng ý buông tha cho tôi sao?”
Đây quả là lễ vật tuyệt nhất mà ông trời ban cho cô, có thể thương lượng? Ý hắn là hắn có thể tha ình, phải không?
Cô có thể cảm nhận được trái tim mình đang nhảy bùm bùm, một cỗ hưng phấn kích động lan tỏa khắp từ lồng ngực tới toàn thân cô.
Trong mắt cô lúc này, giờ khắc này , người đàn ông trước mắt này như một thiên sứ!
Đúng vậy, chỉ cần hắn có thể tha ình, cô nhất định sẽ chân thành cầu nguyện cho hắn được siêu thoát, để hắn không phải xuống địa ngục, mà là lên thiên đường.
Cung Quý Dương khoanh hai tay nhàn nhã đứng một chỗ, cau mày nói: “ Đương nhiên, chỉ cần từ nay về sau em ngoan ngoãn nghe lời, không đối với tôi như vậy nữa, thì chuyện hôm nay coi như xóa bỏ.”
"U hô —— "
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Liên Kiều tràn đầy kinh hỉ như đóa hoa hồng đỏ, cô vỗ tay hoan hô, lại nhảy cẫng lên.
Vừa rồi vẫn còn có cảm giác dày vò sợ hãi xuống địa ngục, bây giờ cô lại cảm thấy thoải mái như lạc chốn thần tiên.
“ Anh nói thật sao?”
Cô còn có chút không yên tâm hỏi lại.
Cung quý dương không nói gì, chỉ gật đầu, đáy mắt hàm chứa ý cười.
Liên Kiều thấy hắn gật đầu cũng hoàn toàn yên tâm, cô cũng không dám bắt người đàn ông này nói cam đoan với mình, chỉ sợ nếu nói ra hắn lại đổi ý,hứa hẹn với một tên quỷ quả thực là muốn chết nha, điều ấy tự cô cũng hiểu được.
Nhìn vẻ mặt thoải mái của cô, lần thứ hai Cung Quý Dương miễn cưỡng mở miệng nói: “ Được, em có thể đi.”
Những lời này giống như là được đặc xá vậy, khiến Liên Kiều sau khi nghe đượ vội vàng bỏ chạy, không có một giây do dự, khiến cho Cung Quý Dương chỉ còn biết cười nhạt.
Tiểu cô nương này thật là, hẳn tên Hoàng Phủ Ngạn Tước kia cũng không biết đối phó với cô như thế nào đi, huyết mạch trong hắn dâng trào khiến hắn thật sự muốn đi nhìn vẻ mặt xám ngắt của Hoàng Phủ Ngạn Tước đây.
Hắn đang suy nghĩ , di động lập tức vang lên, sau khi nhìn thấy tên hiển thị trên màn hình, đôi mắt Cung Quý Dương híp lại, nhấn nút nghe, chưa kịp nói gì, đã nghe thấy âm thanh đầy bỡn cợt của Hoàng Phủ Ngạn Tước.
"Hello , bạn tốt, bây giờ cậu vẫn còn ở trong động sao? Không có việc gì, tớ sẽ tới cứu vớt cậu.”
Cung QuýDương cười đến thảm thương : “ Tớ nói này Hoàng Phủ, ngược lại cậu hãy đi chọn lò sưởi than sưởi ấm ngày tuyết rơi đi, cả ngày nay… cậu chết chỗ nào?”
Câu Cuối cùng hắn cơ hồ là rống lên.
Hoàng Phủ Ngạn Tước vội đưa điện thoại ra xa lỗ tai mình , nếu không nhất định anh sẽ bị âm thanh “ sư tử rống” này làm cho điếc mất.
( nói thật là HPNT ta cũng định gọi là “ hắn”)
"Hắc hắc —— "
Hoàng Phủ Ngạn Tước vẫn cười tao nhã: “ Đừng nên kích động vậy, tớ đến Hongkong chính là có chuyện cần xử lí, ngày nào cũng rất nhiều việc, nào có giống cậu, đến Hongkong để quấy phá.”

GẶP GỠ NHÂN VẬT LỚN HÀNG TỶ Chương 80: Gặp Oan Gia: Sự Kiện Kì Quái (3)

GẶP GỠ NHÂN VẬT LỚN HÀNG TỶ
Chương 80: Gặp Oan Gia: Sự Kiện Kì Quái (3)

Ánh sáng ở tầng hầm có vẻ mờ nhạt, nhưng chỉ như vậy thôi cũng đủ để Liên Kiều nhìn rõ hết thảy.
Ánh mắt của cô trừng lớn, da đầu bắt đầu run lên…
Thi thể đang nằm trên giường đang từ từ ngồi dậy, mà tấm vải trắng trên người cũng theo từng động tác chậm rãi mở ra…
Suy nghĩ đầu tiên trong đầu Liên Kiều là bỏ chạy, nhưng mà… đáng chết, chân cô đã nhũn ra, không còn chút khí lực, cho nên cô chỉ có thể mở to mắt mà nhìn cỗ thi thể kia đang chậm rãi tiến về phía mình…
Hô hấp của cô ngày càng khó khăn, bởi vì cô rốt cuộc cũng thấy rõ khuôn mặt kia.
Dưới ánh sáng mờ nhạt, khuôn mặt nam tính có vẻ dị thường dữ tợn vô cùng đáng sợ, Liên Kiều không biết dùng từ như thế nào để hình dung khuôn mặt này, mơ hồ huyền ảo, tái nhợt khô sáp như tượng, ánh mắt lại tản ra màu sắc xanh biếc, thi thể chính là đang nhìn cô chăm chú, nhưng trong nháy mắt, đã vội ngã xuống…
Điều này khiến Liên Kiều thét chói tai, theo bản năng cô quên hết mọi thứ, cô rốt cuộc cũng biết, một người gặp chuyện cực đoan kinh khủng tuyệt đối không thể sưu thoát được, bời vì cô cảm thấy thực sự bị khủng bố rồi.
Hơn nửa ngày, hô hấp của Liên Kiều mới bình ổn lại, nếu không bởi vì bình thường cô thường đùa nghịc với thi thể, thì hôm nay nhất định cô sẽ bị dọa chết rồi.
Không được, nơi này thật sự quỷ quái, cô vừa mới xoay người, lại nghe thấy một trận tiếng vang, tựa như âm thanh động đất, cô theo bản năng quay đầu lại…
Ông trời ơi! Thi thể kia lại động, hơn nữa đang từng chút từng chút một hướng về phía cô…
Liên Kiều sợ tới mức mặt đã trắng bệch, lập tức chạy tới cửa, dùng sức kéo cửa ra…
Nhưng mà, đúng lúc này, cô mới tuyệt vọng phát hiện ra… của, không biết vì sao lại bị khóa ngoài.
"A —— "
Cô thét chói tai, tiếng thét của cô như âm thanh cắt nang sự tĩnh lặng nơi tầng hầm, cô đập mạnh vào cửa, nhưng vẫn còn liều mạng nhìn về phía sau mình.
Chỉ thấy cỗ thi thể kia đang cách mình ngày một gần hơn…
"A —— "
Liên Kiều như đã hết hi vọng, hiện giờ cô cảm thấy hối hận, không có việc gì chạy tới nơi quái quỷ này làm cái gì.
Đang lúc cô đã chuẩn bị tâm lí bị cỗ thi thể kia bóp chết hoặc hù chết, cửa phòng lập tức mở ra, ngay sau đó, bên tai vang lên một thanh âm trầm thấp…
"Chạy mau!"
Liên Kiều cũng không kịp nghĩ nhiều, lập tức bỏ chạy, hành lang dài truyền đến từng đợt bước chân.
Chạy một mạch thật vất vả, Liên Kiều thở dốc, tuy rằng đây cũng là một nơi tối tăm, nhưng ít ra còn có ánh trăng, còn nữa, đây là thế giới mà cô quen thuộc.
Vừa mới hoàn hồn suy nghĩ xem rốt cuộc xảy ra chuyện gì? quả thực là đáng sợ nha!
Còn có, cửa, đến tột cùng là kẻ nào khóa trái?
Một bàn tay lớn đột nhiên vỗ vào vai cô…
"A —— "
Linh hồn còn chưa kịp hoàn lại, Liên Kiều liền thét chói tai, ngay sau đó, cô quay đầu lại nhìn gương mặt ánh tuấn tà mị kia.
"Hoàng Phủ Ngạn Tước? Hoàng Phủ ngạn tước —— "
Cô như là nhìn thấy người thân vậy, lập tức bổ nhào vào ngực hắn, hai tay ôm chặt hắn không buông ra.
Vẻ mặt Cung Quý Dương xấu hổ tùy ý cô ôm, hơn nữa, hắn còn giơ tay lên, nhẹ nhàng vỗ sau lưng cô nói:
"Được rồi, không có việc gì!"
ủy khuất cùng sợ hãi của Liên Kiều trong nháy mắt liền tan biến , cô nhịn không được liền khóc lớn lên, mà Cung Quý Dương cũng chỉ bất đắc dĩ mà tùy ý cô phát tiết trên người mình.
Đến tận khi màng tai mình dường như sắp điếc vì tiếng khóc của cô, Liên Kiều mới thôi gào khóc mà nhẹ giọng nức nở..
"Ô ô, ngươi... rốt cuộc anh là người hay là quỷ..”
Thanh âm của cô lại nức nở, nghẹn ngào không thôi.
( ơ nãy giờ chị ôm quỷ à?)
Cung Quý Dương liếc trắng cô một cái…
Tiểu cô nương này gan đúng là lớn đi, vấn đề này mà cũng nói được, khóc lóc một hồi thông suốt xong lại hỏi mình là người hay quỷ…
Hắn không nói gì...
“ Em thử nói xem?”
Liên Kiều ngẩng đầu nhìn Cung quý dương, nửa ngày sau, mới ngây ngốc hỏi :
"Vừa mới... Vừa mới cái thi thể kia không phải anh chứ?’
Lần thứ hai Cung Quý Dương bị tra hỏi, hắn nhìn cô tinh thần còn chưa ổn định lại, có chút đùa dai nói:
“ Đúng, tôi chính là thi thể kia đấy, hôm nay em hại tôi suýt nữa đi gặp Diêm Vương, tôi lại không thích dưới âm phủ đêm tối tịch mịch, nên muốn tìm em đi cùng.”
Nguyên lai hắn cũng chỉ muốn đùa cô một chút, ai ngờ Liên Kiều sau khi nghe vậy thì trừng to mắt, con ngươi màu tím Tử Lan khiếp sợ nhìn Cung Quý Dương:
"Ngươi... Ngươi..."
( chỗ này LK tưởng ma để ngươi nhé)
Cô sợ tới mức đã không nói mạch lạc rồi, ánh mắt cô nhìn Cung Quý Dương tràn đầy hoảng hốt , kinh sợ, chỉ trong giây lát, cô lập tức chạy đi thật xa, hai tay ôm lấy gốc cây cổ thụ, bộ dạng như gặp quỷ vậy…
"Anh ——này , Hoàng Phủ ngạn tước, đừng , tôi...
Hôm nay tôi chỉ muốn đùa với anh một chút,,, ai, ai biết anh đoản mệnh, ngàn vạn lần cầu anh đừng có tới tìm tôi… không phải tôi cố ý…”
Cung Quý Dương thấy cô như vậy, vừa buồn cười vừa tức, bất đắc dĩ lắc đầu, tiểu cô nương này thật đúng là đơn thuần , nói thế mà cũng tin.
Hắn thử tiến lên một bước, đã thấy Liên Kiều hét lên một tiếng rồi lui về sau, tựa như đang tìm một chút dũng khí vậy.
Thấy bộ dạng này của cô, Cung Quý Dương càng thêm hưng phấn, hắn cố ý hung tợn nói:
"Liên Kiều, là cô bức chết tôi, tôi không tìm cô thì tim ai?”
Liên Kiều nghe vậy, hai chân nhũn ra, gắt gao nắm chặt quyền, lắp bắp nói:
“ Vậy anh cũng, cũng không cần nghĩ quẩn mà nhảy lầu chứ…. Chính là anh, chính anh không quý trọng bản thân mình, còn , còn tới tìm tôi chết thay anh sao?”