-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

KẾ HOẠCH GIẢI CỨU NAM PHỤ Chương 16: Gặp lại Mạc Kỳ Thiên

KẾ HOẠCH GIẢI CỨU NAM PHỤ
Chương 16: Gặp lại Mạc Kỳ Thiên

Sau đó An Nặc cũng không chú ý tình huống của Dương Thanh Mỹ, mặc dù Dương Thanh Mỹ là nữ chính, nhưng cô ta lại không có liên quan đến cuộc sống của cô, hơn nữa thoát khỏi quan hệ với Trương Diệu, cũng khiến cho cuộc sống của mình an ổn hơn, có một công việc ổn định quan hệ đồng nghiệp tốt. Dù sao Trương Diệu cũng là giám đốc một công ty, dù thế nào tay anh ta cũng duỗi không duỗi tới mình (không còn quan hệ hay liên quan đến mình), huống chi hắn lại yêu Dương Thanh Mỹ như vậy, nếu không may mình sẽ bị biến thành vật hy sinh mất. Cô không muốn cùng Dương Thanh Mỹ ganh đua so sánh, mỗi ngày trôi qua thật vui vẻ mới là điều quan trọng đối với cô lúc này.
Hai ngày sau Dương Thanh Mỹ xuất viện, trong thời gian đó hai người cũng không có trao đổi gì, mỗi ngày cũng chỉ theo quy tắc bác sĩ hỏi bệnh nhân tình trạng sức khỏe hôm nay thế nào, Dương Thanh Mỹ xuất viện có thể là vì các bác sĩ đều nói với Trương Diệu cô ta không gặp vấn đề gì cả không cần nằm viện, nằm viện hai ngày cũng không phát hiện ra vấn đề gì, cuối cùng hắn mới tin phán đoán của bác sĩ, thu dọn đồ đặc xuất viện.
An Nặc vẫn đang an ổn trong bệnh viện thực tập, mọi người trong viện cũng rất hoan nghênh quý mến cô. Tính thời gian chắc không bao lâu nữa Phó Quốc Hoa sẽ kết thúc khóa học trở về quân doanh, hơn nữa quân doanh của anh cũng gần thị trấn An Nặc đang sống. An Nặc cố gắng suy tính tìm cách xuất hiện lại trong cuộc sống của anh một lần nữa, lại không ngờ ông trời cho cô cơ hội nhanh như vậy.
Cách thị trấn cô không xa có thôn bị vỡ đê do mưa bão, bệnh viện cô có cử một số nhân viên đi xuống thôn để làm công tác cấp cứu, An Nặc lại là thực tập sinh duy nhất ở bệnh viện lúc bấy giờ, cảm thấy đây là việc cấp bách nên cũng xung phong nhận việc. Nhưng bác sĩ khác cần phải ở lại bệnh viện chữa trị cho các bệnh nhân khác. Mặc dù cô chưa thể cầm dao phẫu thuật, nhưng đối với việc xử lý những khâu cấp cứu đơn giản thì vẫn có thể làm được, hơn nữa bệnh viện lại đang thiếu người, nên để cô đi cũng không có gì không thích hợp.
Đối với việc xung phong nhận việc của An Nặc, lãnh đạo bệnh viện rất hài lòng, còn biểu dương cô, sắp xếp thêm một vài nhân viên khác nữa cấp tốc xuống vùi gặp nạn làm công tác cấp cứu.
Đến khu vực gặp nạn lòng An Nặc cũng khẩn trương lên, trong thôn phái tới một người lính dẫn đoàn bác sĩ đến một lán được xây dựng tạm để làm nơi chữa bệnh, trong lều có rất nhiều người bị thương, tất cả mọi người chỉ được băng bó đơn giản, rất nhiều người bởi vì vết thương ngâm ở trong nước quá lâu dẫn đến lở loét. An Nặc cũng không kịp hỏi thăm tình hình thiên tai thế nào, dặn dò các y tá đi cùng lên tính thần sử lý các tình huống khẩn cấp.
Phần lớn những người ở đây đều bị thương bên ngoài, cũng có người do ở trong nước quá lâu lại trải qua kinh sợ nên bị sốt li bì không hạ, sau khi được điều trị sức khỏe cũng đã ổn định hơn, nhưng người bị thương nhẹ thì tiến hàng băng bó lại, sau khi công việc hoàn thành An Nặc mới thả lỏng cơ thể chui ra ngoài lều hỏi thăm tình huống tai nạn hiện tại, cũng hỏi họ xem còn việc gì phải làm không.
Ngoài trời đã tạnh mưa, An Nặc đứng ở cửa lều nhìn các binh sĩ bận rộn không ngừng đi qua đi lại, tất cả mọi người đang chuyên chở bao cát, chắc là để đắp lại chỗ đê bị vỡ. An Nặc ngại không dám quấy rầy bọn họ, đứng yên trước cửa quan sát tình huống.
Một lúc sau, có hai binh lính khiêng một cái cáng chạy tới.
“Bác sĩ, đội trưởng của chúng tôi bị thương trong lúc đang cứu người, cô mau mau kiểm tra cho anh ấy đi.”
An Nặc vội vàng tránh người để cho hai binh lính kia khiêng cáng vào trong lều. Khi hai binh sĩ kia khiêng cán qua người cô, cô nhìn liếc qua liền nhận ra người nằm trên cáng là người mà cô đã nhớ nhung hai năm nay. Cô kinh ngạc nhìn anh, theo thời gian cô tính thì lúc này anh vẫn còn đang ở trường, vẫn chưa trở lại, sao giờ anh lại ở đây?
Nhưng cô không có thời gian nghĩ nhiều, chuyện gấp trước mắt là phải xử lý vết thương của Phó Quốc Hoa đã.
Phó Quốc Hoa thấy An Nặc cũng kinh ngạc, thấy cô mặc áo blu dài mới hiều ra, xem ra cô bé này đã học thành tài giờ có thể một mình đảm đương vị trí của bác sĩ rồi, hai năm trôi qua rồi, lời nói năm đó không biết cô còn nhớ rõ không, hay cuối cùng cô cũng biết lúc đấy mình còn trẻ không hiểu chuyện.
An Nặc thấy Phó Quốc Hoa nhìn mình chằm chằm, nhưng lại không mở miệng bắt chuyện, hai binh lính bên cạnh cũng không rời đi, cũng không biết anh có ý gì, có phải hay không muốn để cho người khác biết quan hệ của hai người? Suy nghĩ một chút, An Nặc cũng không chủ động mở miệng chào hỏi, mà trực tiếp cầm kéo giải phẫu cắt bỏ quần áo đáng dính lên vết thương, trên bắp đùi anh bị hai vật nhọn ghim sâu vào bên trong, vết thương đã bị phồng nước trắng bệch, An Nặc tiếp tục kiểm tra nhưng chỗ khác, lấy tay nâng chân của anh giúp anh cong đầu gối lại, vừa làm xong liền nghe thấy Phó Quốc Hoa hít một hơi. An Nặc đưa tay sờ hai cái, hỏi binh lính bên cạnh: “Bị gãy xương sao?”
Binh lính vội vàng trả lời: “Mới vừa rồi có người gặp nguy hiểm, nên đội trưởng của chính tôi trực tiếp lao xuống cứu người, kết quả hai người cùng bị nước cuốn trôi, đến lúc bị va vào một tảng đá lớn đội trưởng mới cản lại được.”
Là do va đập mạnh dẫn đến gẫy xương sao. An Nặc không nói gì, tiếp tục kiểm tra xem anh còn vết thương nào khác không, lại nhìn thấy trên mắt cá chân phải của anh cũng có một vết thương tương đối dài, hơn nữa nó lại là vết thương cũ, chỗ vết thương cũng bắt đầu bưng mủ, chắc chắn là do lúc bị thương không được xử lý tốt, hoặc là sau khi được xử lý lại bị ngâm trong nước lâu dẫn đến vết thương lở loét.
Ngày này thật là, sao lại không thương tiếc bản thân mình vậy chứ, nhìn những vết thương lớn nhỏ của anh, sắc mặt của An Nặc càng lúc càng trầm xuống, lúc xử lý vết thương cũng cố ý nặng tay một chút. Cô vừa xử lý vết thương nhìn hai binh sĩ nói: “Hai cậu quay lại làm việc đi, những vết thương này cũng không quá nghiêm trọng, chỉ là gãy xương thôi nằm trên giường nghỉ ngơi vài hôm là được.”
Hiện tại nước lũ vẫn chưa được khống chế, tình hình tai ương vẫn còn tương đối nghiêm trọng, hai binh lính kia nghe được bảo đảm của An Nặc, vội vàng chào đội trưởng cùng cô rồi vội vã đi làm nhiệm vụ.
Lúc này bên giường chỉ còn lại An Nặc và Phó Quốc Hoa, cô xử lý vết thương càng nặng tay hơn, hận không thể khiến anh ghi nhớ thật lâu lần bị thương này để lần sau biết đường mà tránh. Mà Phó Quốc Hoa chỉ nhắm mắt lại nhịn đau, cố gắng không nhìn sắc mặt càng ngày càng tệ của An Nặc.KẾ

KẾ HOẠCH GIẢI CỨU NAM PHỤ Chương 16: Gặp lại Mạc Kỳ Thiên

KẾ HOẠCH GIẢI CỨU NAM PHỤ
Chương 16: Gặp lại Mạc Kỳ Thiên

Sau đó An Nặc cũng không chú ý tình huống của Dương Thanh Mỹ, mặc dù Dương Thanh Mỹ là nữ chính, nhưng cô ta lại không có liên quan đến cuộc sống của cô, hơn nữa thoát khỏi quan hệ với Trương Diệu, cũng khiến cho cuộc sống của mình an ổn hơn, có một công việc ổn định quan hệ đồng nghiệp tốt. Dù sao Trương Diệu cũng là giám đốc một công ty, dù thế nào tay anh ta cũng duỗi không duỗi tới mình (không còn quan hệ hay liên quan đến mình), huống chi hắn lại yêu Dương Thanh Mỹ như vậy, nếu không may mình sẽ bị biến thành vật hy sinh mất. Cô không muốn cùng Dương Thanh Mỹ ganh đua so sánh, mỗi ngày trôi qua thật vui vẻ mới là điều quan trọng đối với cô lúc này.
Hai ngày sau Dương Thanh Mỹ xuất viện, trong thời gian đó hai người cũng không có trao đổi gì, mỗi ngày cũng chỉ theo quy tắc bác sĩ hỏi bệnh nhân tình trạng sức khỏe hôm nay thế nào, Dương Thanh Mỹ xuất viện có thể là vì các bác sĩ đều nói với Trương Diệu cô ta không gặp vấn đề gì cả không cần nằm viện, nằm viện hai ngày cũng không phát hiện ra vấn đề gì, cuối cùng hắn mới tin phán đoán của bác sĩ, thu dọn đồ đặc xuất viện.
An Nặc vẫn đang an ổn trong bệnh viện thực tập, mọi người trong viện cũng rất hoan nghênh quý mến cô. Tính thời gian chắc không bao lâu nữa Phó Quốc Hoa sẽ kết thúc khóa học trở về quân doanh, hơn nữa quân doanh của anh cũng gần thị trấn An Nặc đang sống. An Nặc cố gắng suy tính tìm cách xuất hiện lại trong cuộc sống của anh một lần nữa, lại không ngờ ông trời cho cô cơ hội nhanh như vậy.
Cách thị trấn cô không xa có thôn bị vỡ đê do mưa bão, bệnh viện cô có cử một số nhân viên đi xuống thôn để làm công tác cấp cứu, An Nặc lại là thực tập sinh duy nhất ở bệnh viện lúc bấy giờ, cảm thấy đây là việc cấp bách nên cũng xung phong nhận việc. Nhưng bác sĩ khác cần phải ở lại bệnh viện chữa trị cho các bệnh nhân khác. Mặc dù cô chưa thể cầm dao phẫu thuật, nhưng đối với việc xử lý những khâu cấp cứu đơn giản thì vẫn có thể làm được, hơn nữa bệnh viện lại đang thiếu người, nên để cô đi cũng không có gì không thích hợp.
Đối với việc xung phong nhận việc của An Nặc, lãnh đạo bệnh viện rất hài lòng, còn biểu dương cô, sắp xếp thêm một vài nhân viên khác nữa cấp tốc xuống vùi gặp nạn làm công tác cấp cứu.
Đến khu vực gặp nạn lòng An Nặc cũng khẩn trương lên, trong thôn phái tới một người lính dẫn đoàn bác sĩ đến một lán được xây dựng tạm để làm nơi chữa bệnh, trong lều có rất nhiều người bị thương, tất cả mọi người chỉ được băng bó đơn giản, rất nhiều người bởi vì vết thương ngâm ở trong nước quá lâu dẫn đến lở loét. An Nặc cũng không kịp hỏi thăm tình hình thiên tai thế nào, dặn dò các y tá đi cùng lên tính thần sử lý các tình huống khẩn cấp.
Phần lớn những người ở đây đều bị thương bên ngoài, cũng có người do ở trong nước quá lâu lại trải qua kinh sợ nên bị sốt li bì không hạ, sau khi được điều trị sức khỏe cũng đã ổn định hơn, nhưng người bị thương nhẹ thì tiến hàng băng bó lại, sau khi công việc hoàn thành An Nặc mới thả lỏng cơ thể chui ra ngoài lều hỏi thăm tình huống tai nạn hiện tại, cũng hỏi họ xem còn việc gì phải làm không.
Ngoài trời đã tạnh mưa, An Nặc đứng ở cửa lều nhìn các binh sĩ bận rộn không ngừng đi qua đi lại, tất cả mọi người đang chuyên chở bao cát, chắc là để đắp lại chỗ đê bị vỡ. An Nặc ngại không dám quấy rầy bọn họ, đứng yên trước cửa quan sát tình huống.
Một lúc sau, có hai binh lính khiêng một cái cáng chạy tới.
“Bác sĩ, đội trưởng của chúng tôi bị thương trong lúc đang cứu người, cô mau mau kiểm tra cho anh ấy đi.”
An Nặc vội vàng tránh người để cho hai binh lính kia khiêng cáng vào trong lều. Khi hai binh sĩ kia khiêng cán qua người cô, cô nhìn liếc qua liền nhận ra người nằm trên cáng là người mà cô đã nhớ nhung hai năm nay. Cô kinh ngạc nhìn anh, theo thời gian cô tính thì lúc này anh vẫn còn đang ở trường, vẫn chưa trở lại, sao giờ anh lại ở đây?
Nhưng cô không có thời gian nghĩ nhiều, chuyện gấp trước mắt là phải xử lý vết thương của Phó Quốc Hoa đã.
Phó Quốc Hoa thấy An Nặc cũng kinh ngạc, thấy cô mặc áo blu dài mới hiều ra, xem ra cô bé này đã học thành tài giờ có thể một mình đảm đương vị trí của bác sĩ rồi, hai năm trôi qua rồi, lời nói năm đó không biết cô còn nhớ rõ không, hay cuối cùng cô cũng biết lúc đấy mình còn trẻ không hiểu chuyện.
An Nặc thấy Phó Quốc Hoa nhìn mình chằm chằm, nhưng lại không mở miệng bắt chuyện, hai binh lính bên cạnh cũng không rời đi, cũng không biết anh có ý gì, có phải hay không muốn để cho người khác biết quan hệ của hai người? Suy nghĩ một chút, An Nặc cũng không chủ động mở miệng chào hỏi, mà trực tiếp cầm kéo giải phẫu cắt bỏ quần áo đáng dính lên vết thương, trên bắp đùi anh bị hai vật nhọn ghim sâu vào bên trong, vết thương đã bị phồng nước trắng bệch, An Nặc tiếp tục kiểm tra nhưng chỗ khác, lấy tay nâng chân của anh giúp anh cong đầu gối lại, vừa làm xong liền nghe thấy Phó Quốc Hoa hít một hơi. An Nặc đưa tay sờ hai cái, hỏi binh lính bên cạnh: “Bị gãy xương sao?”
Binh lính vội vàng trả lời: “Mới vừa rồi có người gặp nguy hiểm, nên đội trưởng của chính tôi trực tiếp lao xuống cứu người, kết quả hai người cùng bị nước cuốn trôi, đến lúc bị va vào một tảng đá lớn đội trưởng mới cản lại được.”
Là do va đập mạnh dẫn đến gẫy xương sao. An Nặc không nói gì, tiếp tục kiểm tra xem anh còn vết thương nào khác không, lại nhìn thấy trên mắt cá chân phải của anh cũng có một vết thương tương đối dài, hơn nữa nó lại là vết thương cũ, chỗ vết thương cũng bắt đầu bưng mủ, chắc chắn là do lúc bị thương không được xử lý tốt, hoặc là sau khi được xử lý lại bị ngâm trong nước lâu dẫn đến vết thương lở loét.
Ngày này thật là, sao lại không thương tiếc bản thân mình vậy chứ, nhìn những vết thương lớn nhỏ của anh, sắc mặt của An Nặc càng lúc càng trầm xuống, lúc xử lý vết thương cũng cố ý nặng tay một chút. Cô vừa xử lý vết thương nhìn hai binh sĩ nói: “Hai cậu quay lại làm việc đi, những vết thương này cũng không quá nghiêm trọng, chỉ là gãy xương thôi nằm trên giường nghỉ ngơi vài hôm là được.”
Hiện tại nước lũ vẫn chưa được khống chế, tình hình tai ương vẫn còn tương đối nghiêm trọng, hai binh lính kia nghe được bảo đảm của An Nặc, vội vàng chào đội trưởng cùng cô rồi vội vã đi làm nhiệm vụ.
Lúc này bên giường chỉ còn lại An Nặc và Phó Quốc Hoa, cô xử lý vết thương càng nặng tay hơn, hận không thể khiến anh ghi nhớ thật lâu lần bị thương này để lần sau biết đường mà tránh. Mà Phó Quốc Hoa chỉ nhắm mắt lại nhịn đau, cố gắng không nhìn sắc mặt càng ngày càng tệ của An Nặc.KẾ

KẾ HOẠCH GIẢI CỨU NAM PHỤ Chương 11

KẾ HOẠCH GIẢI CỨU NAM PHỤ
Chương 11

An Nặc đứng ở cổng, vuốt tóc, chỉnh sửa quần áo lại lần nữa, xác định mình ổn rồi, mới đẩy cửa ra đi vào. Vào cửa liền nhìn thấy mẹ mình đang ngồi trước cửa nhà. Thấy cô vào vội vàng đứng dậy, An Nặc cũng vội đi tới ôm bà thật chặt: "Mẹ, con về rồi."
Mẹ kéo lấy tay cô, nhìn chung quanh, hỏi: "Sao con lại gầy đi nhiều vậy?"
An Nặc cảm thấy buồn cười, trước kia cô cũng đã từng thấy những học sinh từ xa trở về, câu nói đầu tiên của bố mẹ người đó luôn là: con gầy. Đây là một định luật không thay đổi, giờ cô cũng cảm nhận được câu này rồi. Cô nhìn mẹ cười nói: "Con ở trường ăn ngon ngủ tốt, cộng thêm quốc gia cho hổ trợ, con ăn còn không hết, sao có thể gầy đi được."
"Vậy sao? Sao mẹ vẫn cảm thấy con gầy đi đấy." Dùng ánh mắt nghi ngờ quan sát An Nặc mấy lần, thở phào nhẹ nhõm: "Thôi, thời gian nghỉ này mẹ sẽ bù lại cho con." Nói xong bà lại nghĩ ra chuyện gì nói: "Ai, ba con nói ra cổng làng đón con, con không gặp ông ấy à?"
"Cổng thôn?" An Nặc nhớ lại đoạn đường mình đi cùng Phó Quốc Hoa, rõ ràng không có người nào."Không có, con không thấy ai cả."
Mẹ cô nhíu mày một cái: "Không biết ba con làm gì nữa, hơn năm giờ đã nói đi ra cổng thôn chờ con rồi, mẹ mới vừa bảo anh con đi tìm, kết quả con đã về rồi, mà hai người con chưa gặp nhau." Hai người đang nói, cổng ken két một cái lại mở ra. Cha An Nặc anh trai đã trở lại.
Hai người mặt mày hớn hở vào nhà, Cha cô nói: "Nếu không phải vừa rồi gặp Phó Quốc Hoa, ta còn không biết Nhị Nha đã trở lại. Đứa nhỏ này."
An Nặc kêu một tiếng: "Ba, anh."
Lúc này chị dâu cô mới nghe được bên ngoài có nói giọng, mới phát hiện tất cả mọi người đã về nhà. Nhô đầu ra hô, "Ba mẹ, Nhị Nha, mau vào nhà ăn cơm thôi."
An Nặc đồng ý một tiếng, trước tiên đem balo cất vào phòng, ra ngoài rửa tay liền vào phòng bếp chuẩn bị dọn cơm, chui vào phòng bếp, chị dâu đang bận rộn liền dừng lại quan sát cô, cười nói: "Thành phố quả nhiên là nơi hợp phong thủy, nhìn Nhị Nha nhà chúng ta kìa, càng ngày càng xinh đẹp hơn rồi."
An Nặc mặt liền đỏ lên, chị dâu nói chuyện, vĩnh viễn đều nhanh mồm nhanh miệng như vậy, cô chỉ mỉm cười đáp lại. Giúp chị dâu đem đồ ăn đang còn nóng bưng lên bàn, mọi người cùng ngồi xuống bán ăn cơm. Trên bàn ăn cả bốn người kia đều ra sức gắp món ăn vào bát của An Nặc, cho đến khi cô nói ăn nhiều dạ giày sẽ không thoải mãi, mọi người lúc này mới dừng tay, ăn cơm tối xong ba cô dặn dò cô nghỉ ngơi trước, bôn ba trên đường cả một buổi chiều cũng mệt rồi, nói xong liền đẩy An Nặc về phòng của cô.
An Nặc ở trong phòng nhìn xung quanh, vòng tới vòng lui không muốn lên giường, bởi vì mới vừa ăn cơm xong, An Nặc đã có thói quen không ngồi hay không ngủ ngay sau khi ăn xong. Nhìn thấy balo của mình, mới nhớ sau khi thi xong cô đã vào thành phố mua một ít quà tặng. Lấy quà trong balo ra, đầu tiên là quà của ba mẹ, đi tới cửa phòng của bọn, cốc cốc…, Mẹ cô ra mở cửa, thấy cô, liền kéo cô vào trong phòng.
An Nặc đặt những đồ bày trên bàn. Ba cô hơi ngẩng đầu, hỏi: "Đây là gì?" An Nặc đem quà tặng mở ra, ba cô không lên tiếng, mẹ cô đã mở miệng hỏi trước."Đây là cái gì a, mua nhiều đồ như vậy, con làm gì có tiền?"
An Nặc kéo cái ghế bên cạnh ngồi xuống, lấy ra cái hộp lớn nhất trong đó: "Đây là đài cassette, cho ba." Lại lấy ra một bút máy rất đẹp "Đây cũng là quà cho ba ." Ba cô nhìn hai thứ cô đưa tới, cũng không đưa tay ra nhận ngay, lại nhìn cô hỏi: "Con lấy tiền ở đâu ra? Có phải tiết kiệm tiền tiêu vặt mua không?"
An Nặc biết cha cô sợ cô nhịn đói dùm tiền, bạc đãi mình, buồn cười nâng khóe miệng, nhìn ông nói: "Yên tâm, con không có tiết kiệm tiền tiêu vặt, con còn đối xử với bản thân mình rất tốt, các bạn ở ký túc xá còn nói con sống vô cùng sung túc đấy."
Ba cô vẫn là không yên lòng: "Thật không, vậy sao con có thể mua những thứ này? Đây đều không phải đồ rẻ tiền."
"Kỳ học vừa rồi giáo sư Anh ngữ của con có giới thiệu con đến làm phiên dịch ột công ty, không chỉ có tiền lương cao, hợp đồng ký kết thành công họ còn thưởng thêm rất nhiều. Cho nên ba yên tâm, con mua những đồ này, chỉ tiêu hết một phần mười thôi, thật đấy"
Ba An Nặc nhìn thẳng vào mắt cô, thấy ánh mắt con gái trong trẻo không gợn sóng, lại nhìn gương mặt tinh xảo của cô, cảm thấy cô quả thật đối xử tệ bạc với bản thân, mới gật đầu một cái. Sau đó lại cảm thấy An Nặc đi làm phiên dịch không thích hợp, lại mở miệng hỏi: "Con đi làm phiên dịch không ảnh hưởng gì đến kết quả học tập đấy chứ, Nhị Nha sau này con sẽ trở thành bác sĩ, mà bác sĩ thì không thể học hành qua loa, con phải có trách nhiệm với người bệnh."
Ba cô quả nhiên là người biết nhìn xa trông rộng, luôn có thể đưa ra những quan điểm, nhận định, đường đi chính xác cho con cái mình, An Nặc nghe ông nói như vậy, cảm thấy người cha này đối với con gái rất mực quan tâm, những vấn đề liên quan đến con gái đều suy tính rất tỉ mỉ.
Cô nói: "Con cũng cảm thấy như vậy, ba yên tâm, lần này là do giáo sư nhờ giúp đỡ, vì người phiên dịch của công ty đó mới vừa từ chức, tạm thời không tìm được người thích hợp nên mới nhờ con thay thế, việc này sau này cũng không tới phiên con nữa, hơn nữa, con cũng nghĩ phải tập trung vào việc học, so sánh với Anh văn, con vẫn cảm thấy có hứng thú với Y học hơn."
Ba cô vui mừng gật đầu một cái, nói : "Vậy thì tốt, vậy thì tốt." Lúc này mới vui mừng tiếp nhận quà tặng của cô, nghĩ thầm con gái mình đùng là trưởng thành rồi, không cần ông quan tâm nữa, còn biết hiếu thuận bọn họ.
An Nặc lại quay đầu hướng mẹ mình chỉ chỉ đồ trên bàn nói."Mẹ, còn dư lại đều là của mẹ." An Nặc lấy ra một bộ quần áo nói: "Đây là bộ đồ mùa hè đang rất thịnh hành trên thành phố, mặc thoải mái, thấm mồ hôi, còn rất mát."
Mẹ cô vui mừng nhận lấy, sờ sờ bộ quần áo, quả nhiên là quần áo ở thành phố mang về có khác, hoa văn đẹp mắt như vậy, đảm bảo người trong thôn không ai có kiểu dáng này. An Nặc thấy mẹ mình thích, trong lòng cũng vui mừng, cầm quần áo nhét vào trong ngực bà, lại cầm một món đồ khác trên bàn, một cái cái hộp tròn dẹp, mở ra bên trong có một tầng giấy thiếc, bên trong đựng bột mịn màu trắng, vừa mở ra liền có một cỗ mùi thơm bay tới, An Nặc đem nó lại mũi mẹ mình, mẹ cô ô lên một tiếng, "Cái này thật là thơm."
An Nặc dùng ngón tay lấy ra một chút, điểm ở trên mặt mẹ cô, cười nói: "Cái này dùng để thoa lên mặt."
Mẹ cô nhìn cô một cái, lại đưa tay lên mặt xoa xoa, vừa xoa hết bà liền kinh ngạc nhìn An Nặc: "Đây chính là Tuyết Hoa à người thành phố hay dùng phải không, đúng là đồ tốt." (tuyết hoa cao: chắc là tên một loại kem dưỡng ẩm)
"Vâng, con đặc biệt mua ẹ, gió ở quê mình hơi lớn, thường xuyên bôi cái này sẽ giúp mặt đỡ bị đau rát."
An Nặc
Ba cô đang tìm hiểu cái máy cassetter, thấy hai mẹ con nói chuyện, ngẩng đầu lên nhìn, "Đã tuổi này rồi, còn dùng Tuyết Hoa cao, mùi đậm như vậy, cũng không sợ người ta chê cười."
Mẹ cô liền phản bác: "Tôi thích cái này, ông quản được, con gái của tôi hiếu kính tôi, ông tốt nhất cứ ngồi yên đấy."
An Nặc nhìn hai người lời qua tiếng lại, trong lòng cũng biết tình cảm của bọn họ rất tốt, cuối cùng đem mấy hộp trên bàn còn lại giới thiệu ẹ cô, "Cái này cùng Tuyết Hoa cao có công hiệu giống nhau, nhưng tốt hơn nhiều, cũng không có mùi vị gì, cái này dùng để bôi lên lúc da bị khô nẻ, cái này ba cũng có thể dùng được. Còn nữa, mỗi ngày dùng cái này để thoa lên tay."
Mẹ cô còn có chút do dự, "Này lãng phí quá đi, mắc như vậy. Để bôi tay thật đáng tiếc?"
"Không mắc, nó rất hữu ích, mẹ cứ dùng đi, nếu không bảo vệ da tay cho tốt, đến mùa đông lạnh rồi, tay vừa sưng vừa đau sẽ không làm gì được."
Mẹ An Nặc thấy cô nói có lý, đến mùa đông tay lúc nào cũng nứt nẻ quả thật không thể làm việc gì tốt được, nhìn An Nặc ánh mắt chân thành lại hỏi một câu: "Thật không đắt?"
"Thật không đắt, mẹ cứ yên tâm dùng đi." Mẹ cô lúc này mới gật đầu một cái.
Thật ra thì mấy loại mỹ phẩm hãy còn mới mẻ vừa xuất hiện trên thị trường này sao có thể không đắt, đối với gia đình An Nặc mà nói, coi như là đang dùng đồ hạng sang rồi, nhưng ở cái thời đại này đống mỹ phẩm đó so với chuyện ăn - mặc đắt đỏ kia thì đúng là cô không nói láo, so sánh ra đúng là còn rẻ hơn rất nhiều. (hợ)
Nhìn cha mẹ tập trung nghiên cứu đồ trong tay, An Nặc cười cười hài lòng, chào bọn họ, cô lại trở về phòng mình lấy quà cho anh trai và chị dâu.
An Nặc cũng mua cho anh mình một cái đài nhưng không có bút máy, bởi vì ba cô hay phải sử dụng đến bút viết, hơn nữa người thời này luôn thích có một cây bút viết cài ở trong túi áo, cho nên An Nặc tặng ba mình cây bút máy cũng giống như tặng ông một bảo vật, còn anh trai của cô lại không hứng thú với chuyện viết lách này.
Tặng đài cassetter chính là vật rất hữu dụng, trong quá trình tiếp xúc với người trong nhà, nên cô cũng hiểu đôi chút về sở thích của họ, hơn nữa những đồ cô tặng đều là đồ cần thiết, ví dụ như cái đài này, mặc kệ là già hay trẻ, nam hay nữ, đều thích nghe những thông tin hữu dụng từ nó, cho nên đài cassetter trở thành vật rất cần thiết ở thời đại này.
Quả nhiên không sai, anh trai cô nhận được đài liền cầm nó ôm hôn nửa ngày. Mắt đen bóng nhìn cô nói mình cũng đang chuẩn bị mua một cái, giờ lại được cô tặng rồi. Dù vui mừng nhưng vẫn không quên hỏi cô mua mất bao nhiêu tiền, muốn lấy tiền trả cho cô, còn mình nhận tâm ý là được rồi, cô vẫn còn là một sinh viên chưa kiếm được tiền, hơn nữa vật này cũng không hề rẻ. Vẫn nên trả lại tiền thì tốt hơn.
An Nặc lắc đầu một cái, giải thích sơ lược một chút, cô được giáo sư Anh văn coi trọng, nên hay được nhận công việc phiên dịch, kiếm được không ít tiền.
Anh trai cô cũng từng nghe nói nghề phiên dịch kiếm được rất nhiều tiền, cũng biết một vài người làm nghề này rồi. Nghe An Nặc nói như vậy, lúc này mới an tâm nhận quà, An Nặc cũng tặng cho chị dâu bộ mỹ phẩm giống như của mẹ, với một bộ quần áo, tuy nhiên kiểu dáng trẻ trung hơn của mẹ cô, màu sắc vàng tươi. Đây là màu đang rất lưu hành trên thị trường
Quả nhiên chị dâu cô nhìn thấy những đồ đó thì vui mừng cười không khép miệng lại nổi, còn nói mình tốt số, không chỉ có bố chồng mẹ chồng đối xử tốt với mình, ngay cả em chồng cũng đối với mình rất tốt. Nhìn bộ quần áo An nặc tặng, nghĩ thầm nếu cô mặc vào chắc chắn sẽ khiến ọi người trong thôn lác mắt, quả nhiên em chồng mình có mắt chọn đồ.
An Nặc rời khỏi phòng anh trai, đi dạo một vòng quanh sân, cảm giác mình có phần buồn ngủ, lúc này mới vào phòng,lên giường, nằm xuống ngủ.

KẾ HOẠCH GIẢI CỨU NAM PHỤ Chương 9

KẾ HOẠCH GIẢI CỨU NAM PHỤ
Chương 9

An Nặc sửng sốt trong nháy mắt, Khiết Tây Tạp. Trương xưởng trưởng, chuyện này……
Không phải trong kịch bản có tình tiết, vai nam chính vừa tìm được nữ chính không lâu, vì cùng người ngoại quốc nói chuyện làm ăn, mới tìm một nữ phiên dịch, tên là Khiết Tây Tạp. Nhưng thông qua mấy làn điện thoại cùng người ngoại quốc trao đổi mới phát hiện Khiết Tây Tạp không tinh thông anh văn như giới thiệu, chỉ là mèo khen mèo dài đuôi mà thôi. Vì vậy trương xưởng trưởng trong lúc vô cùng nhức đầu đã sai người giúp hắn tìm kiếm một người phiên dịch mới, thật ra thì lúc bấy giờ tìm được người phiên dịch có hiểu biết về mua bán là tương đối khó, nhưng không phải là không tìm được, chỉ cần ngờ bên giao dịch trung gian (trung tâm môi giới) là có thể tìm được người tài. Khiết Tây Tạp sở dĩ được nhận việc này là do có chân trong giúp đỡ chứ thật sự không phải là người giỏi giang như giới thiệu, hơn nữa cô ta lại không chịu nghe ý kiến của người khác, vì vậy Trương xưởng cảm thấy cô ta không thể dùng được, liền nhanh chóng tìm người khác thay công việc của Khiết Tây Tạp, mà người đó chính là cô.
Trong kịch bản đối với tình tiết này cũng không có nói rõ, lúc này cô cũng không thể phản đối ý kiến của xưởng trưởng, hơn nữa điều này càng khiến An Nặc có thể yên tâm hơn rồi, trong kịch bản căn bản không có nhân vật của cô, nhưng có nhắc đến Khiết Tây Tạp, giờ cô lấy thân phận của cô ta xuất hiện bên nam chính, cũng khiến cô đỡ thấp thỏm hơn, tâm cũng dần dần buông xuống.
Công việc phiên dịch đối với một người đã từng trao đổi nhiều lần với người ngoại quốc mà nói là chuyện vừa đơn giản, vừa không đơn giản. Trước kia mặc dù thường cùng người ngoại quốc trao đổi, nhưng tất cả nội dung cũng chỉ là giao tiếp bình thường, hoặc thảo luận kịch bản. Nhưng lần này là nói về công việc, có rất nhiều từ chuyên ngành về máy móc mà cô không biết. Cho nên, lần này cô phải chuẩn bị thật tốt.
Trong những ngày kế tiếp, công việc của cô vẫn diễn ra vô cùng suôn sẻ. Mỗi ngày trôi qua vô cùng phong phú, mỗi ngày học tập lý luận, thí nghiệm, giải phẫu, tra tư liệu. Hơn nữa bởi vì được trọng sinh, đối với chuyện kiếp trước thích làm giờ thành hiện thực nên vô cùng quý trọng, làm chuyện mình thích dĩ nhiên là như cá gặp nước, thành tích học hành cũng không ngừng nâng cao.
Có người nó đàn ông lúc nghiêm túc là có sức quyến rũ nhất, nhưng phụ nữ lúc nghiêm túc cũng rất có sức quyến rũ. Đặc biệt là An Nặc, dần dần càng giống An Nặc kiếp trước, vốn chỉ là khuân mặt thanh tú mới lọt vào làng giải trí, nhưng lăn lộn vài năm vị trí lại ngày càng được định vị. An Nặc hiện tại cũng vậy, càng ngày càng xuất sắc, càng tỏa sáng, cô chỉ mặc quần áo bình thường, cũ kĩ, màu sắc nhẹ nhàng, so với các bạn cùng khóa thích màu sắc sặc sỡ, sáng vàng, đỏ tươi tạo thành sự chênh lêch rõ ràng. Nhưng chính sự khác biệt đó lại khiến An Nặc nổi bật hơn, gương mặt sáng lạn cùng làn da trắng nõn tạo ra cảm giác thanh cao nhưng nhu hòa, làm cho người ta không nhịn được muốn tới gần, đặc biệt là lúc cô rũ lông mi dài nghiêm túc làm việc.
Thời điểm khi khách ngoại quốc đến, An Nặc đối với việc tiến hành mua bán của công ty đã vô cùng quen thuộc, khách hàng ngoại quốc đến khảo sát có 5 người, trong đó có bốn nam một nữ, có một người đàn ông nhìn tuổi khá lớn, là người đứng đầu trong nhóm, còn có hai người là kỹ thật viên cùng hai người là nhân viên nghiên cứu, đối với lần hợp tác này cả hai bên đều có thành ý rất lớn, bởi vì là lần đầu hợp tác.
Trong quá trình đi thăm xưởng, An Nặc trừ nhiệm vụ phiên dịch, cô cũng tốn nhiều thời gian tìm hiểu sở thích – hứng thú của đoàn, bọn họ thích cái gì, cái đó chính là phương thức câu thông, giải thích cho họ về văn hóa của Trung Quốc khiến cho bọn họ cảm thấy hứng thú, sau đó còn đưa bọn họ đi thưởng thức những món ăn nối tiểng của Trung Quốc.
Trừ hài lòng về kết quả khảo sát, khách hàng đối với phong cách làm việc của công ty cũng vô cùng hài lòng, cái niên đại này đối với chuyện hợp tác với nước ngoài còn chưa phát triển lắm, chủ yếu là tập trung vào quốc nội, cho nên không hiểu cách tiếp xúc với khách hàng ngoại quốc, nếu có cũng chính là tận lực đánh vào mặt hàng cùng giá cả thể hiện với khách hàng, ở các phương diện khác đều không chú ý đến, cho dù có nghĩ cũng không thể chu đáo tỉ mỉ như cách An Nặc làm.
An Nặc đã khiến cho đoàn khảo sát thay đổi cách nhìn về nhà máy, bọn họ luôn nghĩ bên đối tác cũng không thành tâm muốn hợp tác lần này, nhưng qua quá trình trao đổi chân thành hơn nữa rất hợp ý với đoàn khảo sát, cho nên trừ hài lòng về lần khảo sát lần này, bọn họ còn đảm bảo có thể thương lượng lại về lợi ích, làm sao để hai bên cùng có lợi nhất.
Quả nhiên, sau khi đoàn khảo sát vền nước hai ngày, phía nhà máy liền nhận được một đơn đặt hàng lớn, hơn nữa đối phương trong điện thoại còn bày tỏ trong tương lai sẽ còn hợp tác nhiều hơn, bọn họ cũng đối với tiểu mỹ nhân đông phương phiên dịch cảm thấy rất có hứng thú, hi vọng lần sau đi tới Trung Quốc vẫn có thể được hưởng sự chiêu đãi nhiệt tình của cô.
An Nặc đối với kết quả lần này hoàn toàn nằm trong dự liệu, cô trụ được làng giải trí một thời gian dài như vậy, chính là nhờ sự khôn khéo trong cách ứng xử và ánh mắt biết quan sát người khác. Đối với chuyện đơn hàng lần này, An Nặc không thẹn đón nhận thành quả, dù sao cũng là cô dùng toàn tâm toàn lực đạt được. Thời điểm cô học vô cùng ngiêm túc, lúc làm việc lại vô cùng tận tâm, tính tình cũng rất cởi mở, gương mặt xinh càng khiến cho con người cô nổi bật hơn. Trương xưởng trưởng cảm thấy mình đôi với cô, rất có ấn tượng. Chỉ là hắn không biết, hắn thưởng thức cô, là vì An Nặc cô là một mũ nhân hoàn mỹ.
Đây là một bước trong kế hoạch của cô, bởi vì muốn đối kháng với nữ chính trong kịch bản này, chắc hẳn phải là một người có thực lực, được mọi người công nhận, chỉ khi được mọi người công nhận khả năng, mới không bị biến thành vật hy sinh. Muốn để mọi người công nhận mình thì phải làm gì, đương nhiên là phải làm một người gặp một người yêu (ai cũng quý mến mình), nhưng nếu bản thân mình có khuyết điểm, làm sao có thể khiến người khác yêu thích mình đây. Thạt đúng là nhân vô hoàn nhân (không ai hoàn hảo), nhưng là con người toàn vẹn, đối với An Nặc mà nói nó cũng là một sự khiêu chiến, thời điểm đang làm bất cứ chuyện gì, cô đếu nhắc nhở bản thân mình, cô chỉ đang diễn trò, làm một phụ nữ hoàn mỹ rất khó, nhưng để diễn thành một người phụ nữ hoàn mỹ lại có thể dễ dàng thực hiện được.
Làm như vậy, cô không cần đánh bại vầng hào quang của nữ chính để ọi người đứng về phía cô, cô chỉ cần thời điểm cô đối đầu với nữ chính xinh đẹp Dương Thanh, mọi người không đành lòng bỏ thêm đá xuống giếng.
Lần này cô đã diễn rất tốt, ngay cả nam chính trong kịch bản cũng không ngừng tán thưởng cô, năm lần bảy lượt nói cô là một nhân tài. Chỉ là cô không muốn nhận, vì trong hoàn cảnh này cô chính là Khiết Tây Tạp trừ nhiệm vụ phiên dịch ra thì cô ta chỉ là nhân vật làm nền, hơn nữa Khiết Tây Tạp bởi vì si mê nam chính mà không muốn mất đi công việc phiên dịch này, nhưng cô ta lại không đủ thực lực để làm chuyện đó. Do vậy, kể từ khi cô lấy thân phận của Khiết Tây Lạp đứng bên cạnh nam chính, cô liền cô gắng hết sức bù đắp sự thiếu hụt của bản thân, cố gắng khiến mình trở thành một người có năng lực, không để ình trở thành một nhân vật phụ dễ dàng hy sinh bất cứ lúc nào. Nhưng vai phụ rốt cuộc vẫn là vai phụ, vật hy sinh cuối cùng vẫn phải hy sinh.
Nữ chính cũng là một người thông minh, gặp nam chính cũng là trong lúc bản thân đang trổ tài, nếu nhân vật nữ phụ cũng diễn kịch thành một mỹ nhân hoàn mỹ, liệu có thể đuổi theo nữ chính được không, hay là sẽ có hậu quả tệ hại đây. An Nặc càng cảm thấy đau đầu hơn rồi, rút cục bước tiếp theo cô nên làm gì….
Sau lần phiên dịch thành công này, dù Trương xưởng trưởng và thư ký Từ liên tục muốn giữ cô lại, nhưng An Nặc đều khéo léo từ chối. Cô chuẩn bị dọn dẹp đồ về trường báo cáo với giáo sư của mình, nói cho ông biết cô đã hoàn thành nhiệm vụ được giao, sau đó chuẩn bị toàn tâm toàn ý vùi đầu vào học chuyên ngành y, cô nhận lời làm công việc phiên dịch này không chỉ là để kiếm tiền, mà còn vì đây là chuyện giáo sư giao phó, hiện tại đã giúp xong rồi, cũng không cần thiết phải ở lại nữa. Dù sao đối với sinh viên đại học thì chuyện học mới là chính sự. Vì vậy hai người chỉ có thể vô lực nhìn bóng lưng An Nặc rời đi, cô biết lúc này mình nhất quyết phải kiên định. Muốn thoát khỏi số mạng hi sinh của nhân vật phụ, chuyện đầu tiên phải làm là khiến cho người và vật đều rời khỏi quỹ đạo trong kịch bản. (thay đổi lại kịch bản)
Khi An Nặc về đến trường, một học kỳ đã bước vào giai đoạn cuối, vì vậy cô lại bắt đầu tập trung và việc học, hoàn thành xuất sắc trong kỳ thi. Đeo balo lên vai, cô bắt xe về nhà để hưởng kỳ nghỉ hè dài này.
Buổi trưa, An Nặc ăn cơm xong mới rời khỏi ký túc xá, đợi mãi cô mới bắt được xe về quê, lúc về đến đầu thôn trời đã tối hẳn rồi. An Nặc đeo balo chầm chậm hướng vào trong thôn, mặc dù không có đèn đường, nhưng ở thời đại này lòng người còn tương đối thuần phác, hơn nữa mình là người trong thôn, cô căn bản không cần phải lo lắng có nguy hiểm gì.
Càng vào trong thôn, trong lòng An Nặc càng cảm thấy vui sướng, mặc dù cô là giả, nhưng gia đình cô lại là thật, trước đây cô là cô nhi, không được hưởng sự ấm áp của gia đình, hiện tại cô đã có một mái nhà để về, cô chỉ nghĩ thôi cũng cảm thấy hạnh phúc rồi.
Nhưng cố tình chuyện lại không như mong muốn, đi được một đoạn An Nặc cảm thấy sau lưng có người đang đi theo mình, lại còn có hơi rượu nồng nặc phả lên. Người này vẫn một mực yên lặng đi sau lưng cô, mang theo vẻ mặt bị ổi đã bị che lấp trong bóng đêm, bàn tay bẩn thỉu dường như đang muốn tóm cô lại.
Nghe tiếng bước chân phía sau, An Nặc dần dần cảm giác có cái gì không đúng, cô đi nhanh hai bước, người phía sau cũng đi nhanh hai bước, cô đi chậm lại, người đó cũng đi chậm lại, người này chắc chắn không phải người tốt bụng gì. An Nặc biết cô không thể quay lại nhìn hắn, chỉ có thể làm bộ như không biết tiếp tục tiến về phía trước, nếu không người phía sau sẽ liều mạng nhào lên.
Nghe tiếng bước chân phía sau ngày càng loạng choạng. An Nặc càng đi nhanh hơn, nhìn xung quanh lại chỉ là cánh đồng vắng lặng không một bóng người, có lẽ người phía sau muốn đuổi theo cô. An Nặc trên trán đã chảy ra một giọt mồ hôi lạnh. Hoàn cảnh xung quanh đúng là kêu trời trời không thấu kêu đất đất chẳng hay, đầu óc An Nặc không ngừng xoay chuyển, nghĩ hết tất cả các biện pháp có thể thực hiện trong lúc này, nhưng đều không khả thi, lúc cô đang chuẩn bị liều mạng chạy thoát thân, trước mắt lại có một người đàn ông cao lớn mặc quần áo màu xanh hiện ra, miệng thở ra một làn khói trắng, trong tay còn cầm vật có đốm lửa đỏ nhỏ. Khi gương mặt hoàn toàn lộ diện dưới ánh trăng, ánh mắt đen láy nhìn cô chăm chú hỏi: “An Nặc, sao lại về muộn vậy.

KẾ HOẠCH GIẢI CỨU NAM PHỤ Chương 8

KẾ HOẠCH GIẢI CỨU NAM PHỤ
Chương 8

“An Nặc” nhìn thấy An Nặc đến đủ gần, Văn Bân từ trong góc khuất nhảy ra.
An Nặc quay đầu lại liền nhìn thấy biểu hiện nặng nề của Văn Bân.
Thật ra thì An Nặc vẫn cảm thấy lúng túng khi gặp hắn, trước đây hai người gặp mặt cũng chưa từng hòa hỏa bao giờ, đều do Cố Bình Bình duy trì mối quan hệ này, sau khi Cố Bình Bình trở mặt, dù là An Nặc của trước kia hay thời điểm hiện tại, cô cảm thấy hai người vẫn không thể đơn độc nói chuyện với nhau.
An Nặc đứng lại, quay đầu nhìn hắn một lúc, hắn cũng chỉ cúi đầu, không nói lời nào. An Nặc chau mày, nghĩ thầm: đây là tật xấu, phải thay đổi, nhưng chuyện này cũng không liên quan đến cô.
Nhìn chòng chọc một lúc, thấy Văn Bân như muốn nói lại dừng lại. An Nặc thở dài một cái, vậy thì đi thôi, giống như mình đang làm khó hắn vậy. Quay đầu nói lại một câu: “Không có chuyện gì thì tôi đi trước đây.” Lúc chuẩn bị nhấc chân lại bị kéo lại. Trực giác của An Nặc báo có người muốn kéo tay mình, cô liền phản ứng nhanh tranh tay Văn Bân. Văn Bân cũng biết hành động của mình không thích hợp, mặt liền nóng lên.
Hắn không thể không chế rồi rắm trong lòng, rõ ràng muốn kéo An Nặc muốn nói lời xin lỗi, vì chuyện mấy ngày trước, nhưng hắn lại cảm tấy hết sức khó chịu. Không mở miệng được, ở trong lòng cũng thầm hận bản thân, cũng hận An Nặc tại sao không chịu chủ động cho hắn một cơ hội, mắt thấy An Nặc muốn đi, không mở miệng lại sợ bạn học truyền đi những lời đồn khó nghe hơn.
Vừa nghĩ như thế, vốn sắc mặt có chút thành khẩn dần lại trở lên khó coi hơn, nhìn An Nặc chằm chằm, mang theo tâm tình muốn nói ba chữ ‘thật xin lỗi’, thở dài, quay đầu bỏ đi.
An Nặc cũng thở dài nhẹ nhõm, đối với sự chủ động của Văn Bân cô vẫn cảm thấy khó xử, cô cũng không muốn có tiếp xúc gì với Văn Bân, nhưng nếu Văn Bân thật tâm nói xin lỗi cô, cô cũng không thể làm bạn lại với hắn, thật may là hắn không thật lòng muốn xin lỗi, cũng không muốn dây dưa nhiều với cô.
Đến phòng làm việc của giáo sư, gõ cửa hai tiếng nghe thấy tiếng người bên trong mời vào, An Nặc bước vào phòng thấy giáo sư đang nói chuyện vui vẻ với một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo sơ mi trắng còn đeo mắt kính gọng vàng, nhìn thấy An Nặc vào, giáo sư hào hứng kéo cô tới trước mặt người dàn ông đó giới thiệu: “Thư ký Từ, đây chính là cô sinh viên mà tôi kể cho cậu, tên là An Nặc.” Nhìn vẻ mặt kích động – hài lòng của thư ký Từ, giáo sư càng tự hào không ngừng khen cô học trò giỏi của mình.
“An Nặc, đây chính là người bạn ta đã nói với em, người mà em vô cùng sùng bái, mau chào hỏi đi.”
Lời đều đã nói hết, cô ngu đến mấy cũng hiểu, mặc dù giáo sư căn bản chưa từng nhắc đến người bạn này. Nhưng là muốm cuộc gặp mặt trở lên vui vẻ, lời xã giao vẫn không thể thiếu, giáo sư nói xong cũng hướng về An Nặc nháy mắt, chỉ sợ An Nặc còn trẻ không hiểu được chuyện xã giao, nhưng hiển nhiên, An Nặc không phải người như vậy.
Cô lập tức phản ứng, cúi đầu chào thư ký Từ, mang theo nụ cười ngọt ngào nói: “Chàp thầy Từ!” Kèm theo thể hiện sùng bái mười phần.
Lúc này, trong lòng thư ký Từ giống như có một cơn gió nhẹ quét qua, cả người như tràn ngập trong sắc xuân. Khiêm tốn nói liên tục “không dám, không dám, tôi cũng không phải là thầy giáo, gọi Anh Từ là được rồi”
An Nặc vô cùng nghiêm túc lắc đầu một cái: “Vậy làm sao được, dậy một chữ cũng là thầy, hơn nữa về sau em còn nhờ thầy chỉ giáo nhiều.” Sau này, trong quá trình làm việc An Nặc đều ghi nhớ từng câu từng từng chữ mà thư ký Từ nói, khiên thư ký Từ vô cùng hài lòng, cũng khiến giáo sư anh văn của cô vô cùng tự hào. Cô không chỉ có nói chuyện mà làm việc vô cùng lão luyện, hơn nữa tư tưởng giác ngộ cũng rất cao, biết học vẹt là vô ích, chỉ có thực tế mới có thể đem kiến thức chuyển thành kinh nghiệm, sau này mới có thể vận dụng vào công việc. Ở thời đại này tư tưởng mọi người còn chưa được giải phóng hết, muốn sinh viên bỏ quyển sách xuống đi tới các công ty thực hành là chuyện vạn ác mà giáo sư hành hạ họ, nhưng đối với An Nặc, cô lại hạ quyết tâm rất lớn, quả nhiên không để cho hắn thất vọng. Có loại giác ngộ này về sau nhất định có thể làm thành chuyện lớn.
Lúc này giáo sư chỉ vui mừng khi có thể đào tạo ra một sinh viên ưu tú, giáo sư cũng không biết, tương lai mình hướng các công ty đề cử các sinh viên ưu tú, đã khiến địa vị của mình trong lòng các sinh viên đức cao vọng trọng đến cỡ nào, tất cả đều là từ hôm nay bắt đầu.
Vì An Nặc biểu hiện xuất sắc, thư ký Từ sau khi thử năng lực của An Nặc vài lần, liền quyết định nhận cô làm phiên dịch cho nhà máy lần này. Sau đó, còn khen cô một phen, còn nói cô cứ coi hắn như anh trai là được, nếu công việc có gì cần hỏi cứ tới tìm hắn, lần này cũng bên nước ngoài mua bán hắn có toàn quyền phụ trách, nhất định sẽ để cho An Nặc có một lần kinh nghiệm làm việc vô cùng hoàn mỹ.
Đến nhà máy được ba ngày, An Nặc được sắp xếp làm việc ở một phòng tương đối tốt, để cho cô có thể nghiêm túc học các tư liệu mua bán, còn có thể làm quen với cách vận hành của nhà máy, đến lúc khách hàng có hỏi thì cô mới có thể phiên dịch chính xác và hoàn hảo được.
Mới vừa ngồi xuống không bao lâu, liền nghe thấy giọng thư ký Từ gọi: “An Nặc.”
“Thầy Từ” cô vội đứng lên nghênh đón.
“Hoàn cảnh thế nào? Đã thích ứng được chưa?” Thư ký Từ híp mắt cười, giọng nói ôn hòa hỏi.
‘Không tệ, so với học ở ký túc xá còn tốt hơn ấy chứ.” An Nặc cười trả lời.
“Vậy thì tốt, để đồ xuống đi theo anh, anh dẫn em đi gặp lãnh đạo của chúng ta.” Thư ký Từ nhận lấy tài liệu trong tay An Nặc để xuống bàn, rồi dẫn cô đi ra ngoài.
An Nặc nhìn hắn vội vội vàng vàng, nghĩ thầm, đi gặp lãnh đạo thì càng phải tích cực hơn rồi.
Đi không xa, đến một khúc quanh có một phòng làm việc cửa đã được mở sẵn, bên trong, sau bàn làm việc có một người đàn ông mặc tây trang, đang cúi đầu đọc tài liệu, từ bên ngoài nhìn vào chỉ nhìn được chỏm tóc màu đen, còn mơ hồ nhìn thấy trên tai đeo gọng kính.
Thư ký Từ gõ gõ cửa, người phía sau bàn làm việc vẫn không ngẩng đầu, chỉ mở miệng nói: “Mời vào.”
“Trưởng Xưởng (giám đốc), đây là người phiên dịch mới của nhà máy chúng ta, là đặc biệt vì chuyện mua bán lần này mà mời tới, thầy giáo của cô ấy khen không dứt miệng, nên tôi dẫn đến ra mắt anh.”
Người đàn ông sau bàn làm việc sau khi ký tên vào văn bản, ngẩng đầu lên, nhìn khoảng ba mươi giây, sau đó hướng An Nặc vươn tay: “Xin chào, tôi họ Trương, gọi tôi là Trương xưởng trưởng là được rồi.”
Trương xưởng trưởng, cái tên này khiến lòng An Nặc co rúm lại một chút, đây không phải là tên của nam chính trong kịch bản sao, nhưng trong kịch bản rõ ràng là không có nhân vật của mình, sao lần này lại có cuộc gặp gỡ này, cô có chút không xác định, nhưng nghĩ, nếu như cô xuất hiện bên cạnh nam chính thì nhất định trong kịch bản sẽ có miêu tả, nhưng rõ ràng là không có mà.
Cố gắng kiềm chế tâm trạng, An Nặc đối với những vấn đề Trương xưởng trưởng hỏi đều đáp lại rất lưu loát. Cuối cùng, Trương xưởng trưởng đối với cô rất hài lòng, lúc cô chuẩn bị cáo biệt trở lại phòng làm việc, đột nhiên hắn gọi cô lại. Đúng rồi, trước kia cũng bên đối tác trao đổi là thư ký Khiết Tây Tạp, cô tạm thời hãy dùng cái tên này để trao đổi với họ.
An Nặc trong nháy mắt cảm thấy mình bị sét đánh, không thể trùng hợp như thế được, Khiết Tây Tạp, cái tên này như sấm đánh bên tai. Cô nhớ cái tên này thật sự đã từng xuất hiện trong kịch bản.