-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 3: Tự Gánh Lấy Hậu Quả

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 3: Tự Gánh Lấy Hậu Quả

"Nhìn cái này cậu có phải cũng động tâm hay không ?" Phương Tình vẻ mặt tò mò hỏi
Đồng Thiên Ái không có đem lời nói của Phương Tình lọt tai , đôi mắtmở to nhìn chằm chằm ba chữ "Tần Tấn Dương" ,tức không chịu nổi mà nghiến răng nghiến lợi. Tay cầm lấy tờ báo đột nhiên đem tờ báo vò thành một nắm.
Cả người cũng vọt từ trên ghế nhảy dựng lên, quanh thân phát ra một ngọn lửa hừng hực, tưởng chừng có thể thiêu trụi mọi thứ.
"Biết là ai, tự chủ động xuất hiện trước mặt ta. Nếu không, tự gánh lấy hậu quả." Đồng Thiên [size=150]Ái lẩm bẩm tự nói, lập lại một lần.
Quả là một tên nam nhân đáng ghê tởm, tại sao hắn dám chụp hình nàng!
Nhất định là hắn thừa lúc nàng đang ngủ say mà chụp trộm!!
Hắn là tên biến thái thích quay lén sao? Sao lại có loại người mang trên mình cái sở thích biến thái này nhỉ?
Đúng là cái số con rệp!
Đương đâu đi chọc tới hắn! Cái đồ quỷ hẹp hòi!
Bây giờ phải làm sao đây giời? Đồng Thiên Ái suy tư, trong lòng âm thầm quyết định, phải làm bất cứ giá nào để hắn không đem ảnh nàng đi rêu rao trên cái đất Đài Loan này.
Trước hết, đi tìm hắn thương lượng!
Càng nghĩ càng tức giận a~, giơ cao ý chí, nhất định nhất định, nàng sải chân bước về phía trước.
"Thiên Ái, cậu đi đâu vậy!" Phía sau giọng nói Phương Tình mang theo điểm kinh ngạc truyền đến.
Đồng Thiên Ái cũng không quay đầu lại nói, "Tiểu Tình, mình đột nhiên nhớ tới có chút việc,mình đi trước a!"
Phương Tình đứng tại nguyên chỗ nhìn nàng dần dần đi xa, giậm chân, "Nhưng là buổi chiều còn có lớp mà!"
"Cậu thay tớ xin nghỉ bệnh,như cũ nhé!" Đồng Thiên Ái thanh âm nghênh ngang vang lên,khiến người đi đường nhất tề quay đầu lại.
Phương Tình nhận được mọi người nhìn chăm chú nhìn mình, vội vàng cầm lấy tờ báo che mặt, nhỏ giọng oán trách, " Thiên Ái đáng chết này, trên đường lại làm chuyện thế này! Còn để cho người ta sống hay không!"
Khu vực buôn bán sầm uất nhất Đài bắc, tòa nhà cao vút vươn lên tận tầng mây
Mặt trời tựa hồ cũng lây nhiễm tức giận của cô gái, hung hăng phát uy tự đắc, toả chiếu thứ ánh nắng nóng nực khắp muôn nơi.
Mặt kính của toà nhà được ánh mặt trời chiết xạ thành sắc hồng chói mắt, khiến người qua đường không dám ngẩng đầu nhìn thẳng
Đồng Thiên Ái hùng hổ xuống xe, xông ào vào tòa nhà Tần Tại.
Người bên trong, nam nhân thì mặc âu phục đi giày da, nữ nhân thì khoá trên mình những bộ đồ công sở trang nhã đắt tiền.
Đồng Thiên Ái xuất hiện trong đại sảnh -vốn không có nhiều người, ngay khắc nàng trở thành tâm điểm của sự chú ý .
Nàng thân mặc T-shirt, cộng thêm quần jean một bộ , lộ ra vẻ không hợp nhau, dễ dàng thấy được.
Quét mắt bốn phía, đem tầm mắt dừng ở một nơi, đi thẳng tới quầy phục vụ trước.
"Này cô!" Đồng Thiên Ái đứng trước quầy phục vụ, ngón tay nhẹ nhàng gõ mặt bàn.
Nhân viên đứng quầy vội vàng mỉm cười, khách sáo hữu lễ nói, "Tiểu thư,rất vui được phục vụ cô!"
Đồng Thiên Ái nghe được lời của nàng, trong lòng một trận kinh ngạc, đôi lông mày tinh tế nhất thời quấn quýt ở chung một chỗ.
Nàng nên nói như thế nào? Chẳng lẽ muốn nàng nói là Tần Tấn Dương phát lệnh truy nã làm cho nàng tìm đến hắn? Nghĩ đi nghĩ lại, không biết nên mở miệng như thế nào mới coi là thỏa đáng!
Cắn răng, ánh mắt khép lại, Đổng Thiên Ái hít sâu một hơi, "Tôi muốn gặp Tần Tấn Dương"

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 1: Dấu Môi Son Khiêu Khích

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 1: Dấu Môi Son Khiêu Khích

Trong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy .
Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn.
Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người!
Đồng Thiên Ái rầu rĩ rên rỉ một tiếng, chậm rãi mở mắt.
Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn!
Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này???
Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường.
Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ.
Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân
Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi ….
Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy ra.
Trên người thấy hơi lành lạnh, đồng Thiên Ái cúi đầu nhìn xuống, giờ này mới phát hiện chính mình cư nhiên không có mặc cái gì !
Thiếu chút nữa là nàng thét lên sợ hãi ! Vội vàng che miệng lại, cũng là kinh hồn táng đảm.
“Thất thân” Hai chữ này, giống như khẩu súng ngắn nòng đại đang chĩa ra trước mắt.
Bất quá, hiện tại chẳng muốn cố so đo tính toán với hắn thêm nữa, trốn lẹ rồi nói sau a
~Quay đầu nhìn về phía phòng tắm, bóng dáng nam nhân cao lớn xuyên thấu qua cửa kính, thoắt ẩn thoắt hiện .
Đồng Thiên Ái vuốt lại mái tóc dài, nhảy dựng lên rồi từ trên giường phi xuống dưới đất, chạy về phía đống quần áo hỗn độn , lại phát hiện quần áo của mình còn dấu vết của vụ nôn mửa hôm qua.
Nhíu nhíu chân mày , nàng quấn chăn rồi rón ra rón rén đi sang bên kia giường.
Nhặt lên áo lót cùng với quần , lại vội vàng lấy luôn quần áo của nam nhân kia, bối rối mặc.
Mặc vào quần áo to rộng của hắn, trông nàng có vẻ xinh xắn lanh lợi hơn , đồng Thiên Ái liếc mắt nhìn bóng dáng trong phòng tắm , nàng thè lưỡi.
Xoay người lại tìm kiếm ba lô của mình, mới phát hiện nó đang lặng im nằm ở một góc sáng sủa. Kiễng mũi chân chạy chậm sang hướng đó, cây son môi từ ba lô rớt xuống.
Đây chính là bảo bối của nha đầu Phương Tình , nàng mà đánh mất là chết chắc rồi!
Cầm lấy son môi, lại quay đầu ngắm nam nhân đang tắm rửa bên trong .
Đồng Thiên Ái trong đầu bỗng nhiên dâng lên một cái ý tưởng tà ác , nháy mắt cái đã trở lại chỗ cũ. Tự mình đem son tô vẽ lên đôi môi căng mọng, hơn nữa còn hung hăng tô đi tô lại vài lần cho thật đậm.
Cúi đầu, cứ như vậy hôn lên cái gối giường.
Ngẩng đầu nhìn kiệt tác của mình, nàng vừa lòng gật gật đầu.
Ngu gì!
Trốn thôi!
Đồng Thiên Ái liếc mắt nhìn bóng dáng của nam nhân , dưới đáy lòng kêu một tiếng!
Rón rén, nàng nhẹ nhàng mà mở ra cửa phòng, lắc mình một cái đã biến mất không thấy tăm hơi.
Cánh cửa kính phòng tắm được mở ra, nam nhân nửa người dưới quấn qua một cái khăn tắm. Thân hình cao ráo cường tráng, không thua kém gì siêu mẫu, thậm chí còn chẳng tìm đâu ra một tí thịt mỡ dư thừa.
Đưa mắt đảo qua một lượt, cư nhiên không có lấy một bóng người trong phòng ngủ, nhìn thấy cái gối trên giường có hai dấu môi son màu hồng, đôi mắt tinh anh khẽ nheo lại.
Tay nắm khăn bông lau đầu, động tác ấy trong nháy mắt cứng lại . trong mắt loé lên hàn quang, khóe miệng nhếch lên nét cười hứng thú.
Đây là nàng muốn khiêu khích hắn sao?
Hay lắm!
Nữ nhân này quả thật to gan!
Hắn, Tần Tấn dương, nhất định sẽ làm cho nàng tự động xuất hiện ở trước mặt!

CÁI THÙNG CƠM SÁT VÁCH Chương 28: Chọc Giận

CÁI THÙNG CƠM SÁT VÁCH
Chương 28: Chọc Giận

Lam Sam vô cùng chấn động, tâm trạng của cô như vừa rơi vào trong một giấc mộng nhưng lại có phần phấn khích. Cô đứng ở trong một vùng mẫu đơn, bỗng nhiên hô to:
- Kiều Phong!
Âm điệu rất cao tạo nên một hiệu quả đến ruột gan rối bời, Kiều Phong càng hoảng sợ, chạy vội chạy vàng lên sân thượng, trên tay anh còn nắm chặt một cái chảo có cán đấy.
- Làm sao vậy? – Anh hỏi.
Lam Sam cười:
- Hoa này anh lấy đâu ra thế?
- Ngu ngốc, đương nhiên là mua rồi.
- Mua ở đâu?
Vừa rồi Kiều Phong đang chăm chú xào rau, đột nhiên bị buộc gián đoạn, hơn thế cái kẻ trước mắt cũng không hề bị thương chút nào hết, nên hiện tại anh thấy hơi mất hứng:
- Đương nhiên là ở chợ hoa, không thì cô nghĩ là ở đâu? Chẳng lẽ vườn bách thảo lại mở chợ bán buôn chắc?
Lam Sam lại hỏi:
- Mua cho tôi à?
- Cô không cần phải tự tưởng bở thể đâu.
Lam Sam muốn ép anh phải thừa nhận:
- Chẳng lẽ anh lại tự mua ình à? Anh là đại cô nương à? Sao lại thích hoa thế?
Kiều Phong cúi xuống nhìn cái chảo bóng loáng có cán trong tay:
- Tôi chỉ sợ cô đi ăn trộm của người ta.
Đây là cái lý do chó má gì thế…. Lam Sam quyết định xóa sạch mấy lời này khỏi trí nhớ mình.
Kiều Phong hít một hơi thật sâu:
- Nấm xào bị cháy rồi. – Bỏ lại những lời này, anh chạy lại về phòng bếp.
Tuy nấm xào bị cháy nhưng bữa cơm hôm nay Lam Sam vẫn cảm thấy vui vẻ như cũ. Cơm nước xong cô lại lẽo đẽo sau mông Kiều Phong đi tản bộ. Kiều Phong thấy cái bộ dạng uất ức của cô lúc nhìn thấy chó như gặp đại địch, khinh bỉ nói:
- Cô còn chẳng bằng Schorodinger.
- Thế Schorodinger không sợ chó à?
Kiều Phong gật đầu:
- Nó chỉ sợ chuột thôi.
Lam Sam cực kinh ngạc, không sợ chó mà lại sợ chuột? Tên tiểu thái giám đó có thật sự chỉ là một con mèo đơn giản vậy không….
----***----
Sáng sớm ngày làm việc hôm sau, Lam Sam thấy các đồng nghiệp đang xúm lại một chỗ sôi nổi bàn luận, cô tò mò tiến lại, nhìn thấy ở vị trí trung tâm là một quyển tạp chí tài chính và kinh tế. Lam Sam cầm quyển tạp chí lên xem, trên bìa hiển nhiên là ảnh Tống Tử Thành. Tấm hình vị Boss đẹp trai này cơ bản vẫn giữ đúng được vẻ lạnh lùng của anh ta ở bên ngoài mà không cần dùng Photoshop, Lam Sam tấm tắc lấy làm kỳ lạ. Vài nữ đồng nghiệp trong công ty bắt đầu giở thói mê giai đến chảy nước miếng với anh.
Lam Sam không hề bị mờ mắt. Thứ nhất, bản thân cô cũng là một đóa hoa. Thứ hai, ngày ngày cô theo Kiều Phong lăn lộn, khuôn mặt đẹp cũng như khả năng vi tính của anh đã đạt đến giá trị nghịch thiên, nên lâu ngày cô nghiễm nhiên trở thành người có mặt mũi.
Một đám đồng nghiệp nam thì phổ cập giáo dục cho Lam Sam về bối cảnh của Tống Tử Thành: Là con ông cháu cha của một gia tộc triệu phú, lúc người ta mở cái salon ô tô 4S này chỉ để tiêu khiển chút thôi, nên người ngoài nhìn vào chỉ có ức hộc máu mà chết mất, không biết kiếp trước anh ta lăn lộn thế nào mà kiếp này được đầu thai được may mắn vậy chứ…
Lam Sam lại không cho là đúng. Đúng là các vị con ông cháu cha luôn tốt số hơn, nhưng trên đời này làm gì có lắm phú nhị đại thế chứ, nếu một người xuất thân bình thường chỉ cần đủ trâu bò vẫn hoàn toàn có thể nổi tiếng mà. Cô đột nhiên nghĩ đến Kiều Phong, ông nội anh là nông dân, cha mẹ anh đều là giáo sư đại học, tuy không phỉa là hạng lèo tèo nhưng cũng chẳng phải xuất thân từ gia tộc quyền quý. Nhưng chẳng phải hiện tại Kiều Phong hiện rất sốngrất tốt đó sao, vì anh có một bộ não cực siêu việt tựa kim cương, đồng thời khi làm bất cứ chuyện gì anh cũng rất kiên trì và chuyên chú. Ví dụ như Ngô Văn, bối cảnh của anh cũng không có gì đáng nói, nhưng tuổi trẻ tài cao tự gây dựng sự nghiệp bằng hai bàn tay trắng, không chỉ cần ý chí mạnh mẽ mà cả khả năng cao cường, hiện tại sự nghiệp của anh đã rất thành công, hoàn toàn có thế điên cuống tự luyến mà nói một câu: Ông đây không phải là phú nhị đại, ông đây là cha của phú nhị đại nhé!
Đủ ngu ngốc!
Trong đầu Lam Sam đang rào rào vỗ tay ột đôi nhân sĩ thành công này.
Sau một hồi tào lao, mọi người trở về vị trí của mình. Trưởng phòng cầm một xấp đồ vật chạy đến la cà ở phòng triển lãm, thấy Lam Sam, cô nàng vui mừng hỉ hả:
- Boss lại thưởng lớn nha.
Lúc này trong đại sảnh không có khách hàng, nên Lam Sam hỏi ngay:
- Gì thế? Tiền hà?
- Nói chuyện thật là tầm thường…. Là phiếu miễn phí đến du lịch ở suối nước nóng có kèm cả buffet nhé!
Mọi người nghe thấy vậy đều vỗ tay ầm ĩ vây quanh, trưởng phòng đếm số lượng người trong tổ họ để phát phiếu, trông có vẻ cũng không tồi. Có người cảm thán:
- Mỗi người hơn một nghìn, toàn bộ đều được công ty tài trợ hết, ôi quy ra thì biết bao nhiêu là tiền đây nhỉ?
Lam Sam cười nói:
- Rõ ngốc? Sếp gần đây thưởng nhiều thế để lấy lòng nhân viên, sao có thể chân chân chính chính mà đưa cho các vị một nghìn sờ sờ thế chứ? Tôi cảm thấy khu suối nước nóng này, một là do gia đình sếp mở, hai là bạn bè mở, giảm giá thấp để lấy đủ lại tiền vốn thôi.
Tất cả mọi người đều gật đầu đồng ý. Nhưng dù mối quan hệ có thế nào thì cũng không thể bỏ lỡ chuyến nghỉ dưỡng tại suối nước nóng này được, lại còn là hưởng dịch vụ Vip nữa chứ, vỗ tay, vỗ tay…
Lam Sam đoán không nhầm, khu du lịch suối nươc nóng này đúng là một trong những sản nghiệp của gia đình Tống Tử Thành, còn về phần vì sao anh lại chi thưởng lớn cho toàn bộ công nhân viên như vậy…. căn cứ theo điều tra của thám tử tư, Lam Sam cực kỳ thích tắm suối nước nóng, cho nên trăm phần trăm là cô sẽ đi. Phiếu miễn phí này cần phải gọi điện đặt trước một ngày, khi đặt phòng sẽ lưu lại tên và số điện thoại, nếu Lam Sam muốn đi, Tống Tử Thành nhất định sẽ sớm biết tin, sau đó đến suối nước nóng gặp gỡ cô…
Đàn Tử có phần khó hiểu, cậu ta cảm thấy anh Thành gường như hơi bị điên cuồng, có cần thiết phải hao tâm tổn sức thế không?
Đối với lần này, Tống Tử Thành trả lời:
- Cậu không hiểu được đâu.
Trong một khung cảnh lãng mạn, thiên thời, địa lợi, khống khí , không thể thiếu bất cứ điều kiện nào. Đàn Tử liền đề nghị oanh tạc bằng một xe hoa hồng hoặc gọi điện quấy rối… Vô dụng… Kể cả nếu cô nàng đó có thật sự nhận lời cậu, cũng sẽ không cảm động trước sự kiên trì của cậu mà phần lớn là vì coi cậu là một thằng đầu đất lắm tiền.
Lam Sam đang định tan sở sớm thì nhận được điện thoại của Tiểu Du Thái, người này đang vô cùng tí tởn mà khoe rằng cô nàng vừa được thăng chức, hiện được làm phó phòng bộ phận trợ lý tổng giám đốc. Lam Sam đương nhiên cảm thấy rất vui vẻ , nhưng trong niềm vui của bạn cô lại thấy hơi kỳ lạ.
- Cậu mới thuyên chuyển chưa lâu đã được thăng chức rồi á? Tiểu Du Thái ơi, sao trước đây tớ không nhận ra cậu lại có năng lực làm việc xuất sắc thế nhỉ?
- Là do tớ may mắn, cô nàng phó phòng cũ vì muốn dụ dỗ tổng giám đốc nên bị cho thôi việc rồi. – Đây là một trong số các nguyên nhân, còn một nguyên nhân khác nhưng Tiểu Du Thái không dám nói cho Lam Sam biết. Dạo này, cô nhận được một lệnh đặc biệt của tổng giám đốc Ngô, nhất định phải chú ý quan tâm đến tình hình phát triển của Lam Sam và Kiều đại thần, và còn phải báo cáo định kỳ cho tổng giám đốc Ngô nữa. Cô là người nghĩa khí, luôn kiên trung chứng minh với tổng giám đốc Ngô rằng Lam Sam và Kiều đại thần chỉ là những người bạn tốt thông thường thôi, như là bạn gái thân thiết, là anh em tốt của nhau…
Tổng giám đốc Ngô vẫn không yên lòng, lại một lần nữa lặp lại yêu cầu với cô: “Phải điều tra kỹ càng.”
Đại gia thật là khủng nhé.
Hiện tại tâm trạng của Tiểu Du Thái đang rất tốt, hai cô quyết định tụ tập một bữa, chủ chi là Tiểu Du Thái.
Sau khi Lam Sam nhìn thấy Tiểu Du Thái, để cô nàng thỏa sức khoe khoang những chế độ phúc lợi của công ty mới. Tiểu Du Thái nhìn thấy phiếu ưu đãi, thật thà nói:
- Tớ cũng muốn được tắm suối nước nóng.
- Cậu có thể đi cùng với tớ, nhưng chắc cậu phải xin nghỉ phép đấy.
- Không được, tớ vừa mới được thăng chức, tớ định sẽ làm việc thật tốt, cố gắng biểu hiện xuất sắc hơn chút nữa.
- Vậy cuối tuần tự cậu đi đi. – Lam Sam nói xong, cất phiếu ưu đãi vào túi.
Tiểu Du Thái hơi khó khăn:
- Nhưng vé vào cửa thật sự đắt lắm đấy. – Cô chỉ là một viên chức bình thường nên lương thấp hơn Lam Sam nhiều, lại không biết tự quản lý thu nhập của mình, tiền lương đối với cô chỉ giống như một chiêu thức võ công đẹp mắt mà không hề biết vận dụng. Về sau mẹ cô không thể nhìn nổi nữa, nên kiên quyết bắt cô giao một phần tiền lương để cất hộ, đến lúc đó tình hình mới cải thiện hơn.
Hậu quả là cô không thể muốn mua gì thì mua.
Lam Sam nhìn dáng vẻ đáng thương của Tiểu Du Thái, nhất thời mềm lòng, tính toán một chút, tắm suối nước nóng thì thích thật nhưng tình bạn vốn là vô giá nhé… Cô lấy vé ưu đãi ra, đập mạnh xuống bàn, cưới vang:
- Thưởng cho cậu.
Tiểu Du Thái ngượng ngùng cầm:
- Không cần cho tớ đâu, chẳng phải cậu rất thích tắm suối nước nóng sao?
Lam Sam an ủi cô:
- Không sao đâu, tớ sẽ đợi lần khác sếp thưởng tiếp, sếp tớ tốt lắm nhé.
Tiểu Du Thái nghi ngờ:
- Không muốn đi thật à?
- Tớ đã nói chắc như đinh đóng cột, cậu đừng có linh tinh nữa không là tớ xé luôn đấy.
Tiểu Du Thái vội vàng vồ lấy:
- Tớ muốn tớ muốn, cảm ơn Lam Sam nhé, Lam Sam đúng là người tốt mà.
Cũng vì biến cố nhỏ này, Tống Tử Thành lại chậm chạp vuột mất cuộc gặp gỡ lãng mạn của mình.
Lại nói về Tiểu Du Thái, sau khi được nhận vé ưu đãi, cất thật kỹ vào túi, cuối tuần nhất định cô phải đi đến suối nước nóng thôi. Cô vốn định đi với bố mẹ, nhưng kết quả là hai vị không muốn đi, nên cô đành tự đến suối nước nóng hưởng thụ một mình vậy, cho thoải mái dở hơi luôn.
Tắm tắm, cô không cẩn thận ngủ quên mất.
Một lúc sau, trong bể có một người tiến tới gần.
Ngô Văn vốn định hôm nay sẽ tắm nước nóng thật đã đời, vừa đi một đoạn, đến khi trở về, anh nhận ra trong bể nước nóng còn có thêm một sinh vật sống khác. Anh kinh ngạc vô cùng, đến gần nhìn, này, đây chẳng phải là cô bé nói lắp đó sao?
Cô bé nói lắp đang nhắm nghiền mắt, không biết là đang ngủ hay đang hôn mê nữa.
Ngô Văn tiến lại vỗ nhẹ lên mặt cô nàng, gọi vài lần nhưng cô nàng vẫn bất tỉnh.
Anh nghĩ thầm không ổn rồi, cô bé này 80% là thiếu ô xi nên ngạt thở đây.
Anh vội vàng mò mẫn bế cô ra ngoài, tìm một chỗ rộng rãi đặt cô nằm xuống, sau đó cúi xuống giúp cô hô hấp nhân tạo.
Tiểu Du Thái dần dần tỉnh lại, nhìn thấy khuôn mặt người tình trong mộng của mình đang phóng đại trước mặt, anh càng ngày càng gần, hình như còn đang đè lên người cô đúng không?
Ôi, lại là một giấc mộng xuân ….
Mặc kệ là như thế nào hiện tại phải khẩn thiết kết thúc giấc mộng này bằng một nụ hôn, rồi sau đó muốn giải thích thế nào cũng được…
Ma chưởng của cô túm lấy sau gáy anh, anh khó khăn ngước đầu lên tránh né cô:
- Bình tĩnh, bình tĩnh.
Tiểu Du Thái đột ngột trở mình, đè Ngô Văn bên dưới người mình. Cô cũng không biết lấy đâu ra sức mạnh thần kỳ, hẳn là con người ta thường không ý thức được hết giới hạn khả năng của bản thân, tiềm năng của cô vốn vô hạn.
Cô nằm trên người anh, cầm khuôn mặt anh, vừa tiến sát gần cơ thể anh vừa thì thầm:
- Em thích anh, em rất thích anh!
Giọng nói của cô vô cùng thâm tình, lại mang thêm chút bi thương nhè nhẹ, người nghe dễ dàng vì giọng nói ấy mà cảm thấy đau lòng. Ngô Văn thất thần kinh ngạc, anh thầm nghĩ, em thật sự thích tôi sao?
Ngay sau đó anh lại cảm thấy mình đúng là bị cái kẻ điên này làm cho choáng váng - họ mới quen nhau đã được bao lâu chứ!
Tiểu Du Thái không nghe lời cũng không buông tha mà hôn lên môi anh, cả thân trên của cô cọ loạn xạ trên cơ thể anh. Ngô Văn hết sức bi thương nhận ra, hình như anh đang dần có phản ứng với cô…
Là một người đàn ông, chính trực cường tráng, mấy ngày nay lại không được khai trai, lại bị một cô gái xinh xắn lanh lợi da hồng má đỏ đang mặc áo tắm đè xuống đất như vậy như vậy…..
Nên anh có phản ứng cũng là binh thường đúng không?
Nên bây giờ có phải anh đang muốn bị một cô gái sàm sỡ ư?

CÁI THÙNG CƠM SÁT VÁCH Chương 23: Cọp Cái

CÁI THÙNG CƠM SÁT VÁCH
Chương 23: Cọp Cái

Đoán được tâm sự của Lam Sam, Kiều Phong cảm thấy mình cần phải nói vài lời làm rõ mọi chuyện. Ngay sau đó anh nghiêm nghiêm túc túc nói:
- Tôi không định nói chuyện yêu đương với phụ nữ có chỉ số thông minh dưới 104.
Lam Sam vẫy vẫy tay:
- Được rồi, anh đang thẳng thắn nói rằng anh sẽ không nói chuyện yêu đương với phụ nữ, tôi hiểu mà.
Kiều Phong cau mày:
- Tôi đã nói tôi không phải là….
Lam Sam không để anh giải thích, cô cắt lời anh:
- Anh không phải là gay, anh là chuẩn man, vô cùng đàn ông, máy bay chiến đấu!
Kiều Phong hơi khó xác định:
- Cô có thật sự hiểu không đấy?
- Hiểu chứ!
Anh rộng lòng gật đầu, hiểu là được rồi.
Hai người liền bắt đầu dọn cơm ra để chiến đấu. Trước khi Kiều Phong kịp động đũa thì có chuông báo email trên di động. Anh mở ra xem, là Carina đang gửi cho anh một tấm hình, một bức ảnh chụp một bát mì có trứng gà ốp la, màu vàng và màu đỏ hòa quện rất đẹp mắt.
Kiều Phong vờ như không thấy, đặt điện thoại xuống bắt đầu ăn.
Reng, lại thấy tiếng chuông báo.
Carina: Không ngon bằng anh làm.
Kiều Phong do dự một chút rồi trả lời: Sinh nhật vui vẻ.
Carina: Cảm ơn anh! Em cứ tưởng anh đã quên rồi cơ!
Kiều Phong: Ừ , tôi đang định ăn cơm.
Anh lại một lần nữa đặt di động xuống, nhưng nó lại không nghe lời anh nhất định không buông tha mà vang lên.
Carina: Em thấy hơi nhớ anh.
Kiều Phong: Không cần nhớ anh, anh đang định ăn cơm.
Carina: Em muốn được gặp anh.
Kiều Phong ngẩng đầu suy nghĩ một chút rồi trả lời: Em nói chuyện với anh thế này, bạn trai em có biết không?
Carina: Chúng em đã chia tay rồi.
Kiều Phong: Vậy à, anh định đi ăn cơm.
Carina: Kiều Phong!
Kiều Phong không biết phải làm như thế nào để kết thúc câu chuyện này, ám chỉ anh đưa ra đã rõ ràng đến vậy nhưng cô vẫn không chịu bỏ qua.
Lam Sam vừa ăn vừa xem Kiều Phong “cứ đặt đũa xuống rồi cầm di động lên” và “cứ đặt di động xuống rồi cầm đũa lên” với thái độ hơi lưỡng lự, sau cùng anh cầm di động trong tay, thoạt nhìn hơi khó chịu.
- Làm sao thế? – Lam Sam hỏi.
Căn cứ vào những ngày chung đụng gần đây, Kiều Phong cho rằng, tuy Lam Sam có hơi ngu ngốc nhưng khả năng giao tiếp của cô không tồi. Ngay sau đó anh đưa di động cho cô:
- Cô có thể giúp tôi kết thúc cuộc trò chuyện này được không?
Dựa trên nguyên tắc tôn trọng quyền riêng tư của người khác, Lam Sam không đọc các tin nhắn trò chuyện phía trên mà bắt đầu xem từ bức ảnh bát mì trứng gà ốp la. Vừa nghĩ đến Kiều Phong đã từng nấu cơm cho người này, tâm tình Lam Sam không khỏi cảm thấy chua xót không thoải mái, giống như bảo bối của mình bị chia xẻ với người khác vậy. Cô nhìn anh bằng một cái nhìn tìm tòi nghiên cứu:
- Cô ấy là gì của anh nhỉ?
- Một người bạn bình thường.
Lam Sam bĩu môi:
- Không tin, anh đã từng nấu cơm cho cô ấy.
Kiều Phong mím môi một cái:
- Chỉ mỗi một bát mì.
Chỉ một bát mì? Trong giây lát, lòng Lam Sam chợt dâng trào một cảm giác đắc ý, cô nói:
- Người này rõ ràng đang ủ mưu với anh mà.
Kiều Phong chắc như đinh đóng cột mà lắc đầu:
- Không có khả năng.
- Vì sao?
Anh không trả lời.
Lam Sam đọc lại đoạn hội thoại vừa xong, lại thấy Carina gửi tới một tin nhắn, cô thì thầm:
- Vì sao không để ý đến em? Lại còn khóc, khóc thầm nữa chứ…. Kiều Phong, anh quen với người này à? Sợ tội à?
- Không quen, không sợ.
- Vậy để tôi giúp anh trả lời nhé?
- Tốt lắm.
Lam Sam liền trả lời: Chán ghét em nữa kìa.
Sau đó cô đưa trả di động cho Kiều Phong, hỏi:
- Mai anh định làm gì? – Mai là đến phiên nghỉ của cô, còn về phần Kiều Phong, anh ta dường như ngày nào cũng chẳng có việc gì để làm.
Kiều Phong đáp:
- Sáng sớm đi chợ mua thức ăn với cô, đến chiều thì đi đánh tennis.
- Hẹn với ai rồi à?
- Một người vẫn chơi tennis được mà.
- Chơi một mình thì mất vui, thôi để tôi chăm sóc sức khỏe cho anh đi.
- Được thôi.
…****….
Tống Tử Thành đặt trước mặt một tập tài liệu, bên cạnh là cái mà hình laptop bật sáng cứng nhắc, anh cầm từng trang từng trang tư liệu cứng nhắc kia lên kiểm tra với thần thái chăm chú.
Đàn Tử không nói một lời ngồi xán lại bên cạnh anh, cũng chú ý binh tình xuy chuyển kia.
Lúc này hai người họ đang ngồi yên tĩnh trong một quán cà phê , mỗi người uống một ly trà mạn Trung Hoa. Ánh sáng trong quán cà phê này hơi tối, tia sáng từ chiếc bình phản chiếu phác họa đường cong khuôn mặt họ tạo nên một sự lạnh lẽo âm u.
Nhìn một lúc, Đàn Tử nói:
- Điều tra cũng thật tỉ mỉ, không hổ là thám tử chuyên nghiệp.
Tống Tử Thành không thèm để ý tới cậu ta.
Đàn Tử lại nói:
- Anh Thành, anh điều tra về Lam đại mỹ nữ thế, nếu cô ấy biết liệu có còn không thích anh không?
- Có, nên anh sẽ không để cho cô ấy biết.
Đàn Tử chỉ xuống dưới:
- Quen biết anh bao nhiêu năm, em chưa bao giờ thấy anh đối xử với ai mà để tâm như vậy đấy, thậm chí phải dùng đến thám tử tư nữa. Phí nhiều công sức vậy có đáng không, anh Thành, cô gái này có gì hay chứ? Chẳng phải chỉ được mỗi xinh đẹp chút thôi à….
Tống Tử Thành đem sự chú ý chuyển sang cái màn hình cứng ngắc, anh vẫn nhìn về trước mặt nhưng dường như ánh mắt đã chuyển đến nơi nào xa xăm lắm. Mấy ngày nay, vừa nhắc đến Lam Sam, Tống Tử Thành liề lập tức nhớ đến vẻ xinh đẹp mê mệt chết người của cô, bóp chết sự kiêu ngạo của anh. Anh không hẳn là người lòng dạ rộng rãi, sao có thể không ghi hận chứ, hận đến nghiến răng nghiến lợi, thế nhưng càng hận bao nhiêu lại càng cảm thấy không cam lòng bấy nhiêu và điều đó cũng chỉ riêng anh biết được. Càng hận, anh lại càng muốn chinh phục cô, giẫm nát sự kiêu ngạo của cô, càng muốn….
- Đàn Tử, phụ nữ cũng giống như đồ ăn. Vừa mềm mại vừa ngon miệng không khó nuốt, thì chỉ là người phù hợp. Món ăn thật sự ngon không phụ thuộc vào những điều đó, phải tốn công mất sức nhai. Phụ nữ chính là vậy, càng nhai càng có mùi vị, ăn nhiều vẫn không ngấy. – Tống Tử Thành nói.
Đàn Tử cảm thán từ đáy lòng:
- Anh Thành, anh thật đê tiện.
Tống Tử Thành vẫn không để ý đến cậu ta, lại cúi đầu tiếp tục xem tư liệu.
Đàn Tử hỏi:
- Vậy anh cảm thấy Tô Lạc có mất công nhai không?
- Tô Lạc là một phụ nữ thông minh thức thời, để một người phụ nữ như vậy bên cạnh cậu sẽ không cần phải bận tâm nhiều.
- Vậy sao anh lại chia tay với cô ấy? - Đàn Tử cảm thấy hơi bất bình thay cho vị nữ thần trong lòng mình, cậu ta chỉ vào một tấm ảnh chụp Lam Sam cứng nhắc nằm trên bàn: - Vì cái kẹo mè xửng này của anh á? – Thế là cậu ta đã đặt cho cô một cái biệt danh khá hay nhé.
- Thứ nhất, Tô Lạc muốn rất nhiều, anh không thể đáp ứng được; Thứ hai, anh thật sự đã chán ngấy cô ả; nếu không có Lam Sam thì sẽ có Hoàng Sam, Lục Sam…. – Tống Tử Thành vừa bật hình ảnh tư liệu lên xem. Lật mấy tờ, nhân vật chính trong bức ảnh chụp từ một biến thành hai người.
Đàn Tử ngạc nhiên nói:
- Đâu ra cái tên tiểu bạch kiểm này thế? Bạn trai cô ấy à?
Tống Tử Thành nheo mắt nhìn đôi Kim Đồng Ngọc Nữ trong hình:
- Không phải.
- Sao anh biết?
- Tiền của anh không phải để vứt đi.
Đàn Tử có phần không phục:
- Em thấy anh chàng này cũng không tồi, không chừng sau này sẽ trở thành kình địch của anh đấy.
Tống Tử Thành cười nhạo, nụ cười của anh không che giấu sự khinh miệt, anh nhướn lông mày:
- Là anh ta?
Đàn Tử kỳ quái nhìn Tống Tử Thành:
- Anh Thành, anh biết tên này à?
Tống Tử Thành không trả lời.
…..****……
Vì đi đánh tennis nên Lam Sam đặc biệt thay đổi một bộ trang phục tennis. Áo thun Polo màu đỏ, quần short thể thao màu vàng nhạt, giầy thể thao màu đỏ trắng, tóc buộc cao. Cách phối hợp màu sắc này thật giống như chim công, nếu mà người bình thường mặt thì chả khác gì lôi thần, thế nhưng ai bảo từ vóc dáng cho đến khuôn mặt của cô đều đẹp đây nên hoàn toàn trấn áp được những màu sắc khó chơi này.
Nếu so sánh, Kiều Phong khiêm tốn hơn nhiều. Trang bị từ trên xuống dưới là một cây trắng đen hai màu, Lam Sam quan sát anh từ xa đến gần từ trên xuống dưới rất nhiều lần, sau cùng lắc đầu than thở:
- Thôi, quay lại tôi chọn cho anh mấy bộ quần áo khác đi.
Sân vận động cách đó không xa, hai người định đi bộ đến. Lam Sam từ chối ý tốt của Kiều Phong tự cầm vợt tennis của mình, cả đường cô vừa đi vừa nghịch vợt. Chiếc quần short thể thao ngắn khoe toàn bộ cặp đùi thon dài tuyệt đẹp vô cùng cân đối của cô, hấp dẫn vô số ánh mắt của người đi đường.
Lam Sam đi phía bên ngoài, ngay sát lề đường, Kiều Phong đi ở bên trái cô. Có một cậu thiếu niên tầm mười tám đôi mươi đạp một chiếc xe đạp điện lái qua, đi gần tới phía sau họ. Thấy Lam Sam, anh chàng sáng mắt lên, cố đổi hướng tạt vào gần lề đường.
Lam Sam vốn đang nói chuyện với Kiều Phong, đột nhiên thấy mông mình bị người nào đó vỗ mạnh một cái, ngay sau đó cô cảm thấy một cơn gió phóng vù qua người. Trong nháy mắt cô hiểu ra mình đã bị người ta sàm sỡ rồi, cô lập tức nổi giận:
- Đồ lưu manh! Mày đứng lại cho tao!
Lam Sam không hề nghĩ ngợi, vắt giò chạy theo.
Vốn người thường thì sao đuổi kịp động cơ xe, nhưng con người Lam Sam này sống lại quá mạnh mẽ rồi, vừa chạy cô vừa cầm vợt tennis trên tay phi một cái thật mạnh, vừa nhanh vừa chuẩn trúng ngay giữa gáy tên tiểu lưu manh kia.
Tên tiểu lưu manh mất thăng bằng, ngã xuống.
Lam Sam xông lên, bất chấp việc cậu ta đang nhổm dạy mà giơ chân đạp điên cuồng một cách sảng khoái, cô lại cầm vợt tennis đập anh ta, vừa đánh vừa chửi:
- Đồ lưu manh, đánh mù cái mắt chó của mày luôn, dám sờ mó bà à, bà đánh chết mày luôn!
Kiều Phong hơi bị khớp. Ngay từ đầu , khi kịp phản ứng với việc Lam Sam bị sàm sỡ, bản thân là một người đàn ông, việc đầu tiên anh nghĩ đến là phải bảo vệ cô. Thế nhưng bây giờ xem ra hình như người cần được bảo vệ thật sự lại là tên tiểu lưu manh nằm dưới đất kia kìa…
Kiều Phong lặng lẽ quay đi, nhặt một quả bóng tennis. Lúc anh trở về, tên nhóc kia đã thôi không còn phản kháng, chỉ biết kêu rên:
- Tôi sẽ báo công an.
- Báo đi báo đi không báo thì mày là con tao!
Kiều Phong móc di động ra:
- Hay để tôi báo cảnh sát vậy, cô kiềm chế đánh bớt thôi.
- Không cần, cảnh sát quá phiền hà. – Lam Sam ngừng tay, đá tên tiểu lưu manh thêm vài đá: - Hôm nay tạm tha ày, nếu lần sau còn dám…
- Chị hai! Em không dám nữa đâu ạ!
Lam Sam gật đầu, cất vợt đi, phất tay gọi Kiều Phong:
- Đi thôi.
Kiều Phong ngoan ngoãn đi theo bên cạnh cô, anh lại định cầm vợt hộ cô, nhưng Lam Sam không cho, tự vác vợt trên vai. Động tác này kết hợp với sắc mặt âm trầm của cô giống như cô không phải đang khiêng vợt bóng bàn mà là khiêng Đại Khảm Đao.
Cô gái này có phần hơi bạo lực….
Chờ họ đi đủ xa, tên tiểu lưu manh cảm thấy đủ an toàm mới đứng sau lưng Lam Sam hô to:
- Cọp cái! Cẩn thận sau này không ai thèm lấy cô đâu.
- Mày….. – Lam Sam xoay người định chạy lại đánh hắn, nhưng hắn đã đạp như bay chạy mất tiêu rồi.
Kiều Phong kéo tay Lam Sam:
- Lam Sam đừng nóng giận.
- Hừ!
Khuôn mặt của Lam Sam vẫn âm trầm như cũ, dù sao bị sàm sỡ thì chẳng ai giữ nổi tâm trạng vui vẻ bao giờ. Cô vác cây vợt như một hung thần ác sát, khí thế này giống như gặp người giết người gặp Phật giết Phật không ai cản nổi. Kiều Phong yên lặng đi bên cạnh Lam Sam, cầm vợt quy củ sau lưng, thân dài dáng thẳng, như một kiếm khách tiêu sái tuấn dật.
Đi một lúc, Lam Sam đột nhiên ngang ngược quay sang hỏi Kiều Phong:
- Anh có thấy tôi giống cọp cái không?
- Không giống. Cô vốn là như vậy.
Người này, nói vài lời hữu ích một chút không được sao! Lam Sam bất mãn, trừng mắt nổi giận với anh:
- Anh không sợ tôi à?
Trong đôi mắt Kiều Phong hàm chứa một nụ cười thản nhiên, anh nói:
- Hổ cũng không cắn được người dậy thú đâu.

CÁI THÙNG CƠM SÁT VÁCH Chương 22: Chuyện Xấu

CÁI THÙNG CƠM SÁT VÁCH
Chương 22: Chuyện Xấu

Trong giờ làm việc, Lam Sam nhận được một cuộc điện thoại từ Tiểu Du Thái, đầu dây bên kia cô nàng gào thét thảm thiết:
- Lam Sam! Lam Sam!
Bởi vì quá kích động giọng nói của cô nàng rất cao, giống như tiếng chuông báo động vậy, đâm vào da đầu Lam Sam tê dại. Cô thật sự cực ít khi thấy Tiểu Du Thái táo bạo thế này.
Lam Sam:
- Rốt cuộc là làm sao?
- Công ty tớ sắp bị thu mua rồi.
- Tớ biết , đây không phải là một chuyện vui hay sao? Đáng nhẽ cậu phải sung sướng mới đúng chứ.
- Hôm nay tổng giám đốc Ngô đã ký kết hợp đồng chuyển giao, đồng thời thị sát toàn bộ công nhân viên trong công ty tớ.
Lam Sam mạnh mẽ gật đầu với cái điện thoại:
- Chuyện này có thể lý giải được, sếp nào cũng đều thích làm công tác này, anh ta không bắt các cậu làm bảng điều tra công nhân viên chứ?
- Không.
- Sau đó thì sao? Chuyện đó thì sao, giá trị của cậu bỗng nhiên thay đổi à.
- Sau đó tớ liền được điều lên làm việc ở phòng tổng giám đốc.
- … - Lam Sam không hiểu ra sao. – Đợi một chút đã, cậu không phải đang đọc một đoạn thoại trong vở kịch đấy chứ? Tớ sao nghe chẳng hiểu gì hết thế?
- Tớ tớ tớ….
Cô nàng cứ “tớ” nửa ngày còn chẳng bằng gà mái đẻ trứng, kết quả cũng chẳng đẻ ra nổi một câu. Lam Sam tính tình mạnh bạo, vội đến độ toàn bộ răng trong hàm đều ngứa, mới ngắt lời cô:
- Được rồi, trước tiên cậu nói rõ cho tớ, văn phòng làm việc của tổng giám đốc công ty cậu ở đâu, còn công ty nằm ở đâu?
- Là ở chỗ của tổng giám đốc Ngô đó đó.
- Ngô Văn? Hẳn anh ta mới chỉ gặp cậu có hai lần thôi mà? Thế mà đã đưa cậu lên văn phòng tổng giám đốc để làm việc á?
- Ừ!
- Anh ta coi trọng cậu nhất ở điểm nào chứ?
- Làm sao tớ biết được.
Lam Sam tò mò chết mất thôi, cô thấy nói chuyện qua điện thoại cũng không thể rõ được nên hẹn Tiểu Du Thái cùng đi ăn trưa ngay sau đó, vì dù sao hiện cô cũng đang có việc cần đi ra ngoài đây.
Vì buổi chiều sẽ rời khỏi công ty nên hiện tại trong công ty Tiểu Du Thái cũng không có việc gì, liền chạy sớm đi tìm Lam Sam. Cô nhanh chóng kể lại diễn biến ly kỳ diễn ra sáng nay.
Lại nói, các bộ phận trong công ty cô đều nghiêm trang đứng thẳng tại vị trí làm việc của mình đợi tổng giám đốc Ngô đến khảo sát. Cô vốn chỉ là một nhân vật nền lướt ngang sân khấu thế nhưng vẫn cứ bị Ngô Văn nhận ra, thậm chí còn gọi đích danh tên cô.
Tiểu Du Thái vô cùng vinh hạnh cùng kích động , mà cứ kích động thì lại bị nói lắp:
- Tổng giám đốc Ngô Ngô Ngô Ngô Ngô….
Các đại tỷ rất hiểu ý, giới thiệu với Ngô Văn:
- Tổng giám đốc Ngô, Thải Vi hiện là quản lý của bộ phận nhân sự ở công ty chúng ta.
Ngô Văn gật đầu, nhìn Tiểu Du Thái, nói như đinh đóng cột:
- Cô nhất định có điểm hơn người.
Một câu nói không đầu không đuôi khiến tất cả mọi người không biết tiếp nhận như thế nào, cũng chẳng biết làm gì khác hơn là cười cười nói theo, các đại tỷ rất hăng hái khen ngợi Tiểu Du Thái hết lời.
Ngay sau đó Ngô Văn liền hỏi:
- Ở chỗ văn phòng tổng giám đốc còn thiếu một người, cô có muốn tới đó không?
Tiểu Du Thái không dám nói đến nửa chỗ “Không”.
Lam Sam nghe Tiểu Du Thái giảng giải, càng cảm thấy khó hiểu hơn, trước tiên không cần nói đến các sở trường đặc biệt của Tiểu Du Thái, sao Ngô Văn có thể cứ như vậy khẳng định Tiểu Du Thái không tầm thường chứ?
- Có hai hai người các cậu đã sớm quen biết nhau rồi không? – Lam Sam hỏi.
Tiểu Du Thái lắc đầu:
- Không, anh ta tuyệt đối không biết tớ đâu.
- Vậy tại sao cậu biết anh ta?
Cái này … Tiểu Du Thái nghĩ dù sao Lam Sam cũng không phải người ngoài, ngay sau đó cô nàng kể lại toàn bộ mọi chuyện với Lam Sam.
Lam Sam cảm thấy trên đời này mọi sự cố đều là hữu duyên.
Lại kể lúc Tiểu Du Thái mới lên đến năm thứ nhất cao trung, trong một lần từ trường về nhà, trên đường cô gặp phải một toán côn đồ chặn lại trấn tiền. Tiểu Du Thái sợ phát khóc đứng nguyên tại chỗ, vừa hay gặp lúc Ngô Văn ghé ngang, một chấp ba, võ công rất điêu luyện đánh đuổi mấy tên côn đồ chạy mất dẹp. Tiểu Du Thái sinh lòng cảm phục với khí phách anh hùng của Ngô Văn, coi anh là mối tình đầu của mình, không thể ngăn được lòng thầm yêu mến ngưỡng mộ anh.
Thế nhưng thời gian trôi qua, câu nói đầu tiên và duy nhất Ngô Văn nói với cô đó là: “Đừng khóc!”
Sau đó cô vẫn âm thầm quan tâm đến anh. Khi Ngô Văn lên năm thứ ba cô mới học năm thứ nhất, cả hai không học cùng khối nên rất ít khi gặp nhau, chỉ một lần duy nhất gần gũi đó là giải giao hữu bóng đá giữa các trung học, Ngô Văn đến trường Tiểu Du Thái đá cầu. Tiểu Du Thái lấy hết can đảm để nói chuyện cùng anh nhưng căn bản anh không hề nhận ra cô.
Một năm thầm mến cứ vậy trôi qua, năm sau đó Ngô Văn đỗ vào trường đại học A, nghe nói anh quen một cô bạn gái vô cùng xinh đẹp, khoảng cách chênh lệch giữa hai người càng ngày càng lớn, sau này Tiểu Du Thái cũng không dám hỏi thăm tình hình của anh nữa.
Nghe xong câu chuyện của cô, Lam Sam nói:
- Tiểu Du Thái, nghe chị nói này, dù sao cậu cũng được tiến đến phòng làm việc của anh ta, gần quan được ban lộc, chi bằng…
- Chi bằng đánh gục anh ta luôn, giải quyết luôn tâm nguyện bao năm qua, thế nào? - Tiểu Du Thái vỗ bàn rầm một cái, hai mắt sáng lóa.
Lam Sam há hốc miệng, sau đó lặng lẽ giơ ngón tay cái lên:
- Rất tốt !
Không biết Tiểu Du Thái định lên kế hoạch cường X tổng giám đốc như thế nào, chiều hôm đó cô nàng chuyển đến tổng công ty.
Kỳ thực Tiểu Du Thái vốn là một nhân viên phòng nhân sự, đột nhiên chuyển lên phòng thư kỳ hình như có phần hơi lạc đề. Dù sao con người Ngô Văn vốn cực kỳ không theo khuôn mẫu. Lúc đó anh không muốn nói rõ với Tiểu Du Thái hết cả câu là: “ Một cô gái bị nói lắp như cô, có thể lên đến chức quản lý nhân sự, có thể thấy được nhất định phải có chỗ hơn người.” Nhưng chọc ngoáy ngay vào khuyết điểm của người khác ngay trước mặt người ta thì thật thiếu đạo đức quá nên anh lược bỏ phần nguyên nhân mà chỉ nhắc đến kết luận.
Tiểu Du Thái đương nhiên không biết chuyện này. Ngày đầu tiên làm việc ở văn phòng tổng giám đốc, công việc chính của cô là làm các thủ tục hành chính, làm xong việc cô nhàn nhã lên mạng, đăng nhập vào diễn đàn đại học B.
Trước đây vì muốn nghiên cứu về kiều đại thần, cô đã đăng ký vào diễn đàn của trường họ, sưu tầm được tương đối tin tức bát quái. Mặc dù sau này không dùng tới tài khoản này nữa nhưng Tiểu Du Thái cảm thấy diễn đàn này không tồi, mấy ngày nay dần dần cô có xu thế như vậy.
Trên top đầu của diễn đàn có một chủ đề đang rất hot gây xôn xao, ồ lại có quan hệ đến vị đại thần Kiều Phong này: Kiều giáo sư đã có bạn gái! Một đại mỹ nữ! Có kèm cả ảnh minh họa luôn!
Là một trong những quần chúng biết rõ chân tướng sự việc, Tiểu Du Thái mỗi lần trông thấy mấy tin đồn đại kiểu này, không hiểu sao trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác thương cảm cho sự ưu việt của chỉ số thông minh. Cô mở ra bài post, đang định kiêu ngạo mà dìm hàng nữ nhân vật chính một chút.
… Gì gì gì, Lam Sam á?
Tiểu Du Thái bị kinh động, vội kéo thanh cuộn để nhanh chóng xem ảnh minh họa phía dưới, không sai, chắc chắn là Lam Sam rồi!
Lại tiếp tục nhòm ngòm, có kẻ dám nói xấu Lam Sam á? Tiểu Du Thái giận dữ xắn tay áo, quyết định mắng cho cái loại dở hơi không có mắt đấy một trận thậm tệ.
Đột nhiên , sau lưng cô xuất hiện một giọng nói:
- Cô đang xem gì đấy?
Tiểu Du Thái sợ đến mức suýt nữa thì ném văng con chuột trong tay:
- Tổng tổng tổng tổng….
- Cô im miệng lại ngay. – Ngô Văn nói xong, nhìn vào màn hình máy tính, thấy trên này có đăng ảnh một người, rõ ràng người đó là em trai anh nhé, còn cô gái kia chính là Lam Sam. Ngô Văn ngửi thấy mùi bát quái rồi, anh cong lưng cúi xuống, càng sát vào gần, tay định di chuyển chuột.
Bàn tay của Tiểu Du Thái vẫn để trên con chuột, cô trơ mắt nhìn tổng giám đốc Ngô đang tiến về phía này.
Biết làm sao bây giờ, sắp bị đàn ông nắm tay rồi, ôi, bối rối quá!
Ngô Văn đột nhiên dừng lại. Anh dùng hai ngón tay nắm lấy bàn tay Tiểu Du Thái ném ra ngoài, sau đó mới cầm lấy con chuột.
- … - Tiểu Du Thái bi phẫn quay mặt đi.
Ngô Văn trượt con chuột, xem qua một lượt toàn bộ các hình. Ảnh chụp rất rõ ràng, đúng là em trai anh và Lam Sam, tuấn nam mĩ nữ trong ảnh cười tươi như hoa tình tứ trong bóng đêm, hai người còn cùng đi ăn đêm, nhìn thế nào cũng thấy gian tình bắn ra tứ phía.
Tên tiểu tử thối này, trông thế mà biết nói chuyện yêu đương phết nhé, xem cái cách ăn mặc kìa, phong cách Tây hơn trước đây rất nhiều. Mấy năm nay không thấy em trai anh có động tĩnh gì, yêu cầu của Ngô Văn càng ngày càng thấp hơn, hiện tại, em trai anh hẹn hò với ai không quan trọng, chỉ cần là phụ nữ là được, dù sao so với đàn ông vẫn tốt hơn nhiều, đúng không? Huống chi trước mắt anh lại là một đại mỹ nhân nhé.
Cho nên Ngô Văn rất phấn khởi. Dĩ nhiên trước mặt nhân viên của mình anh vẫn phải giữ được vẻ mặt vững vàng uy nghiêm, anh không cười mà để yên khuôn mặt nghiêm túc xem lại toàn bộ ảnh chụp.
Tiểu Du Thái nghiêng đầu nhìn anh, vì đang khom lưng nên khuôn mặt anh rất gần, toàn bộ gò má tuấn mỹ đều hiện ngay ra trước mắt. Cô nuốt nước bọt.
Sau cùng, Ngô Văn chỉnh lại thẳng thắt lưng, ra lệnh:
- In toàn bộ các bức ảnh trong bài viết này ra mỗi tấm một bản mang đến chỗ tôi.
Tiểu Du Thái gật đầu làm theo.
- Làm không tồi. – Chỉ biết đây đúng là một nhân tài.
Tiểu Du Thái căn chỉnh các tấm ảnh xong, lúc in ra, đột nhiên cô nhớ ra một vấn đề nghiêm trọng – Lam Sam vướng phải scaldal là bạn gái của Kiều đại thần, chẳng phải có nghĩa là cô muốn chơi trò tranh dành tình yêu với tổng giám đốc Ngô ư? Má ơi, thật đáng sợ…
Một bên là Boss, một bên là bạn gái thân thiết, cuối cùng cô quyết tâm lựa chọn bạn thân, ngay sau đó cô gửi các tấm ảnh cho Lam Sam, đồng thời viết một cảnh cáo với lời khuyên nhủ tận tình: Cướp người yêu là rất táng tận lương tâm đấy nhá, còn chưa nói đến vấn đề là tổ tông nhà cậu có thể làm ơn mở to đôi mắt chó của mình mà tính toán xem nhắm trúng ai nữa chứ….
Đến khi tan làm Lam Sam mới nhìn thấy tin nhắn này, cô mở 3G gói mười mấy tệ, chưa tải về xong thì đã về đến nhà Kiều Phong. Ngay sau đó Lam Sam hỏi mật khẩu wifi nhà Kiều Phong.
Kiều Phong mở mồm đọc một chuỗi mật mã mà đối với Lam Sam căn bản chỉ là một chuỗi kí tự loạn xạ linh tinh. Cô thẳng thắn đưa di động cho anh để anh hỗ trợ.
Tốc độ của Kiều Phong rất nhanh, chỉ xoẹt một cái đã tải xong tin nhắn về. Lam Sam đứng sau lưng anh kiểm tra lại hình ảnh, vừa xem vừa đối chiếu với tin nhắn của Tiểu Du Thái, liền hiểu ra một chút.
Cô đưa ảnh chụp cho Kiều Phong xem.
Kiều Phong thường xuyên được đăng hình lên mạng, kiểu chuyện thế này đối với anh đã quá quen thuộc, lên lơ đễnh, đặt di động xuống và nói:
- Một lúc nữa tôi sẽ xóa bài viết này đi.
- Tôi cảm thấy không cần thiết đâu. Anh xem, phản hồi cực kỳ tốt. Anh chỉ cần quay sang giải thích với tổng giám đốc Ngô một chút là được.
Kiều Phong kinh ngạc liếc sang nhìn cô.
Lam Sam nói:
- Thật ra anh nên nhìn vào ưu điểm của vấn đề, nếu mọi người biết anh có bạn gái khẳng định sẽ từ bỏ ý định thương nhớ anh, bản thân anh bớt được phiền phức, không phải sao? – Là một tiểu thụ mà suốt ngày bị con gái quấy rầy sao có thể không thấy phiền hà chứ nhỉ.
Kiều Phong gật đầu.
- Cho nên nhé, bây giờ tôi làm một tấm bình phong miễn phí cho anh, để không ai quấy rầy anh, anh còn gì không hài lòng nào? – Lam Sam cảm thấy mình đang làm việc thiện một cách hoàn toàn vô tư nhé, công đức viên mãn chưa.
Kiều Phong đột nhiên nghi ngờ nhìn cô.
Nếu có một cô gái, lần đầu tiên gặp bạn đã đòi sờ mặt tụt quần bạn, sau đó chạy đến nhà bạn khoa tay múa chân, đòi này đòi nọ - tổng kết lại chính là cô ấy có ấn tượng với bạn, vì có ấn tượng nên mới muốn thân mật, mới động chân động tay, sờ vai túm cổ cái đó nha; sau đó lại cố tình thăm dò phương hướng giới tính của bạn; thậm chí cô ấy còn áp dụng thái độ cam chịu với tin đồn tình ái liên quan đến bạn và cô ấy….
Đã như vậy, còn cần phải hỏi mục đích của cô ấy là gì sao?
Kiều Phong nhìn Lam Sam, thầm nghĩ, ai nói tâm tư của con gái là khó đoán nào?