-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 41

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 41

Có lẽ là Chủ nhật, trong rạp chiếu bóng tình nhân chiếm đa số.
Những nụ hôn trên màn ảnh rộng, những câu chuyện tình yêu khắc cốt minh tâm. Những tình nhân ở bên cạnh quấn quýt bên nhau, thân mật làm mờ ám.
Đồng Thiên Ái xoay mặt, nhìn thấy một đôi nam nữ bên cạnh đang Kiss.
Ai nha! Phi lễ chớ nhìn a phi lễ chớ nhìn! Vội vàng quay đầu, thẳng tắp mà nhìn chằm chằm vào màn ảnh lớn.
Qua mấy phút, lại không nhịn được liếc nhìn Tiêu Bạch Minh bên cạnh.
Trong bóng tối, gương mặt của anh cũng có vẻ mơ hồ không rõ. Mắt kính gọng đen, chiếu ra ảnh ngược từ trên màn ảnh rộng.
Đồng Thiên Ái nhìn thật lâu, nhìn thấy anh đột nhiên giật giật, chợt cúi đầu, nhiệt độ trên mặt cao đến dọa người.
Đồng Thiên Ái! Mày đang rình coi sao? Dám nhìn lén anh ấy!
Vừa nghĩ tới nhìn lén, liền nghĩ đến cái gã biến thái kia! Cái khuôn mặt cuồng ngạo tươi cười, nghênh ngang kia thoáng hiện ở đáy mắt.
Đột nhiên, không có bất kỳ lý do gì, nhưng trong lòng mơ hồ có chút bất an.
Bộ phim điện ảnh kéo dài hai giờ rốt cuộc cũng đã xong.
Sóng người bắt đầu khởi động hướng phía trước chật chội , thân thể gầy ốm của Đồng Thiên Ái bao phủ trong đám người. Sau lưng không biết là người nào đẩy một cái, dưới chân bước lảo đảo, thân thể nghiêng một cái, sắp té xuống.
"Thiên Ái!" Tiêu Bạch Minh vội vàng đưa tay, vững vàng cầm tay của cô.
Đó là một đôi bàn tay khô ráo có lực, đem lấy đôi tay nhỏ bé của cô bọc lại.
Đồng Thiên Ái hốt hoảng ở trong đám người nghiêng đầu, tầm mắt chính xác rơi vào lo lắng trên mặt của anh. Cảm nhận được ấm áp, kinh hoảng trên mặt tan đi, nâng lên nụ cười.
"Anh Bạch Minh. . . . . . Cám ơn anh. . . . . ." Bị anh gần hơn bên cạnh, nhỏ giọng nói.
Dường như gần đây, cô chỉ biết nói cám ơn nhiều.
Nhưng vô luận là nghĩ như thế nào, cô cũng chỉ có thể nói tiếng cám ơn. . . . . . Em thích anh. . . . . . Lời này. . . . . . Đoán chừng phải chờ một trăm năm về sau. . . . . .
Rời khỏi rạp chiếu phim, từ đó đến khu chung cư của bọn họ cũng không xa, đi nhanh , mười phút có thể hoàn thành. Đồng Thiên Ái cùng Tiêu Bạch Minh sóng vai bước đi chậm rãi , thỉnh thoảng thì tán gẫu một đôi câu.
Ánh đèn nê ông ban đêm ở Đài Bắc, lóe ra những màu sắc rực rỡ xinh đẹp.
Nếu như có thể đi mãi như vậy, thì tốt biết bao nhiêu. . . . . . Đồng Thiên Ái đưa mắt nhìn trộm người bên cạnh, âm thầm nỉ non.
Bên con đường đối diện của khu chung cư, ngừng một chiếc xe Benz.
Sườn xe màu đen, khoa trương xa xỉ. Đèn xe cũng không tắt chiếu sáng rọi một góc đường.
Đèn đường mờ vàng, vóc người người đàn ông thon dài dựa vào xe, hút thuốc một mình.
Đồng Thiên Ái cúi đầu đi bộ, thỉnh thoảng thì nghiêng mắt nhìn Tiêu Bạch Minh bên cạnh. Cô cũng không có chú ý tới một bên khác của con đường, có một đôi mắt chim ưng cấp bách mà nhìn chằm chằm vào cô.
Người đàn ông rút đến một ngụm khói cuối cùng , có chút phiền não đem tàn thuốc ném xuống đất. Chân trái nghiến lấy điếu thuốc, đi về hướng đối diện sải bước đi tới.
Ánh mắt thẳng tắp khóa lại một bóng dáng mảnh mai, cặp mắt bắn ra ánh lạnh.
Người phụ nữ của anh, dám ở sau lưng anh, ước hẹn cùng người đàn ông khác?
Rất tốt! Cái này Con nhím nhỏ thật đúng là cùng người khác bất đồng ! Cô đã phá tất cả mọi tiền lệ trong sinh mệnh của anh!

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 40

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 40

Đường Nghi Tĩnh vẫn luôn luôn lấy thân hình của mình làm kiêu ngạo, không nghĩ tới lần này lại bị người chẳng thèm ngó tới như vậy.
Cô ta là đường đường quản lý cao cấp của công ty GT, càng thêm tự nhận là khác hẳn với những người tình nhân khác. Nhưng không nghĩ tới là, hôm nay bị anh chế nhạo như vậy!
"Tần Tấn Dương! Anhvô sỉ!" Trong lòng phẫn hận, đưa tay liền muốn tặng cho anh một cái tát.
Tần Tấn Dương một phát bắt được cổ tay của cô ta, trên mặt vẫn là một nụ cười trí mạng kia, "Đường tiểu thư, tôi cho là cô rất rõ ràng! Không cần vọng tưởng biểu hiện địa vị của mình, tôi thích phụ nữ biết nghe lời!"
"Nhưng mà bây giờ, trò chơi giữa chúng ta, Over rồi !"
"Mặc dù tôi biết cô cũng không thiếu tiền, nhưng mà tôi vẫn sẽ gửi một trăm ngàn đến trong tài khoản của cô. Tối nay tôi sẽ không tiễn cô đi về! Đi đường cẩn thận!"
Đường Nghi Tĩnh nhìn anh đi qua ở bên cạnh, nghe được tiếng đóng cửa, đã nắm Âu phục trên người, hung hăng ném lên mặt đất.
Đài Bắc một khu dân cư cũ kỹ .
Một chiếc Benz xe dừng ở trước khu chung cư. Đèn xe lập lòe, động cơ vẫn chưa tắt.
Tần Tấn Dương xuyên thấu qua cửa sổ xe màu đen, ngẩng đầu nhìn về lầu cuối của khu chung cư .
Cho đến khi gian phòng nhỏ kia tăt đèn, lúc này mới thu tầm mắt. Khóe miệng mím lại, lái xe rời đi.
*
Mỗi buổi sáng chủ nhật, tiệm thức ăn nhanh buôn bán sẽ tốt hơn rất nhiều so với bình thường. Từ buổi sáng vẫn bận đến buổi tối, một khắc cũng không có dừng lại.
Đã suốt mười giờ, một cô bé khác đã sớm lắc đầu liên tục, nhỏ giọng oán trách.
Đồng Thiên Ái cầm khăn lau, tinh thần vẫn phấn chấn lau chùi quầy.
Liếc nhìn đồng hồ báo thức trên vách tường, bảy giờ rưỡi! Còn có nửa giờ, chính là thời gian cùng Anh Bạch Minh cùng nhau xem chiếu bóng!
"Leng keng ——"
Cửa cảm ứng tự động mở, Tiêu Bạch Minh mặt ung dung đi vào cửa hàng.
Xuyên thấu qua lớp cửa kính bằng thủy tinh, tầm mắt quét qua giá hàng, đám người linh linh tán tán, tìm kiếm bóng dáng nhỏ gầy kia.
"Nhường một chút. . . . . . Ngại quá. . . . . . Vô cùng xin lỗi. . . . . . Làm phiền. . . . . ." Một chuỗi dài lời xin lỗi, quen thuộc vang lên.
Đôi tay Đồng Thiên Ái ôm một cái rương lớn, cái rương đem tầm mắt toàn bộ ngăn trở. Sức nặng trên tay quá nặng, để cho cô cảm thấy có chút cố hết sức.
Nhưng vẫn nín thở, khó khăn cất bước đi tới.
Một đôi bàn tay ngang trời đưa ra, đem cái rương lớn này dễ dàng nhận lấy.
"Hả. . . . . . ?" Trên tay đột nhiên chợt nhẹ, Đồng Thiên Ái kinh ngạc ngẩng đầu lên. Nhìn thấy người tới nháy mắt, đôi mắt trở nên sáng chói như những vì sao.
Ngay tiếp theo là nụ cười, cũng e lệ của con gái xen lẫn.
"Anh Bạch Minh, sao anh lại tới đây! Không phải nói gặp nhau ở cửa rạp chiếu bóng sao?" Nói thì nói như vậy, nhưng là trong lòng cũng là kích động cùng kích động.
Tiêu Bạch Minh ho nhẹ một tiếng, trên mặt nho nhã có chút ửng hồng, ấp úng nói, "Mới vừa làm chút chuyện. . . . . . Vừa đúng úc đi ngang qua. . . . . Nên muốn tới đón em đi. . . . . ."
Thuận tiện sao? Thuận tiện cũng rất tốt! Đã rất thỏa mãn! Anh Bạch Minh tự mình đến đó cô nha!
Đồng Thiên Ái đem đôi tay giấu đến sau lưng, có chút luống cuống nhăn nhó, ". . . . . ."
"Thiên Ái! Cái này đặt ở đâu?"
"Dạ? . . . . . . Đặt ở nơi đó là được rồi. . . . . ."
Tiêu Bạch Minh mang rương vào phòng. Cúi người xuống, đem cái rương để xuống. Sau khi ra khỏi phòng , nhỏ giọng nói, "Vậy anh ra bên ngoài chờ em , không quấy rầy em nữa."
Cúi đầu, nhìn sàn nhà, nhẹ nhàng hứa hẹn, "Dạ. . . . . ."
Thời gian ở trong mắt một số người sẽ cảm thấy trôi qua rất nhanh, nhưng ở trong mắt vài người sẽ cảm thấy có chút chậm.
Khi nội tâm bắt đầu chờ đợi cùng chờ đợi, dù là chỉ có một phút, đều sẽ bị kéo dài vô hạn, sau đó bắt đầu nóng nảy.
Nhìn cây kim chỉ phút chỉ đi hết một vòng cuối cùng, Đồng Thiên Ái vội vàng chạy vội tới phòng thay quần áo. Cởi xuống bộ đồng phục, thay y phục của mình.
Cầm túi đeo lưng lên, thuận tiện lấy điện thoại di động ra xem đồng hồ.
Màu sắc rực rỡ trên màn ảnh hiện lên một cuộc gọi nhỡ —— Số xa lạ!
"Thiên Ái? Cậu còn chưa có thay xong à? Bạch mã hoàng tử của cậu đang đợi ở bên ngoài thời gian thật dài rồi...!" Cô bạn đồng nghiệp ở ngoài phòng thay đồ tốt bụng nhắc nhở.
"À? Xong ngay đây!" Đưa điện thoại di động nhét vào trong túi đeo lưng, vội vàng sửa lại mái tóc có chút rối tung, đã chạy ra khỏi cửa hàng.

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 37

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 37

Tay vội vàng tiếp nhận phần cơm chiên, hương thơm mê người phiêu tán tới khoảng mũi, bụng nàng bắt đầu “Ọc ọc ọc” phát ra âm thanh kháng nghị.
Đồng Thiên Ái hé ra khuôn mặt đỏ bừng, bàn tay bất an nắm chặt gói to, e lệ cúi đầu, không dám nhìn lại anh.
Nàng muốn chết quá!
Cư nhiên tại thời khắc mấu chốt như vậy, lại làm trò cười cho thiên hạ!
Nàng thật muốn đào một cái hố, sau đó đem chính mình ném vào!
Tiêu Bạch Minh nghe tiếng “Ọc… Ọc… Ọc…”, trong ánh mắt hiện lên một tia thương cảm.
Chậm rãi vươn tay, giống như một ông anh cả, vuốt vuốt tóc nàng, thản nhiên nói:
“Em chắc đã đói bụng, nhanh đi ăn đi! Ngoài này có chút lạnh, vào nhà đi!”
Đồng Thiên Ái cảm động, ngẩng đầu nhìn anh, nhìn thấy đáy mắt thâm thúy của anh.
Lời nói săn sóc của anh , ánh mắt ôn nhu, cả người không thể tự kềm chế.
“Cám ơn anh, Bạch Minh ca……” – Tuy rằng những lời này, đêm nay nói nhiều lắm rồi, nhưng là, nàng thật sự thật sự muốn cảm ơn anh……
Tiêu Bạch Minh gật gật đầu, hướng nàng mỉm cười:
“Đi mở cửa đi! Nhìn em đi vào, anh mới xuống lầu!”
Đồng Thiên Ái với ba lô tiếp tục tìm kiếm chìa khóa, lần này cư nhiên một phát tìm được ngay!
Đi đến cửa phòng mình, mở cửa ra, nàng xoay người nhìn Tiêu Bạch Minh, chỉ chỉ phần cơm chiên trong tay, giơ lên nét cười rạng rỡ.
“Bạch Minh ca, lần sau đến lượt em mời anh xem phim nhé!” Đồng Thiên Ái cố lấy hết dũng khí nói.
Tiêu Bạch Minh trầm tĩnh, như cũ thản nhiên tươi cười. Nhưng giấu sau nụ cười thản nhiên, lại là một tia nhảy nhót cùng với sung sướng.
Kính đen hạ hai tròng mắt, lóe hào quang.
“Không…… Không cần……”
Ách? Không cần?
Đồng Thiên Ái lập tức hé ra nét mặt khóc tang, Bạch Minh ca cự tuyệt nàng!
“……” – Cúi đầu, nàng khó nén mất mát – “Kia……Em đi vào đây…… Bạch Minh ca……Gặp lại sau nha……”
Tiêu Bạch Minh nhịn không được cười ra tiếng, vội vàng kêu tên nàng:
“Thiên Ái!”
Nhìn nàng hồ nghi quay đầu nhìn về phía mình, lại nhẹ nhàng mà nói,“Ý anh là em không cần mời ta, vẫn là anh mời em xem phim! Như vậy đi, ngày mai em có rảnh không?”
Nguyên bản nàng đang hạ tâm tình, nghe xong lời nói nói, đột nhiên trở nên tinh không vạn lí.
Đôi mắt to trong suốt mửo to như mảnh trăng rằm, tán đi vẻ lo lắng, giống như chú mèo con đáng yêu.
Dường như sợ không kịp, nàng không chút nghĩ ngợi, vội vàng nói:
“Có có ! Ngày mai đi! Ngày mai em rảnh!”
Tiêu Bạch Minh nhìn bộ dáng khẩn trương của nàng, lại là ngạc nhiên cười:
“Ừ! Tốt lắm! Ngày mai em còn phải làm thêm ở quán ăn nhanh đúng không? Vậy buổi tối đi? Chúng ta xem phim vào tám giờ tối nhé! Thế nào?”
“Được ạ……” - Đồng Thiên Ái không có gì dị nghị.
Nhìn Tiêu Bạch Minh đi xuống thang bộ, Đồng Thiên Ái mới đóng cửa lại, dựa vào cánh cửa, hé ra khuôn mặt tươi cười đến vặn vẹo.
Thật tốt quá! Quá tuyệt vời! Ông trời đúng là có mắt!

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 35

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 35

Một tháng thời gian! Suốt một tháng! Nàng sẽ chịu sự bài bố của hắn!
Đồng Thiên Ái ngơ ngác nhìn hắn, cắn môi trầm mặc không nói.
Hắn nở nụ tươi cười chói mắt, nhằm công khai biểu hiện quyền uy cùng với địa vị tuyệt vời của chính mình!
Mà nàng, chỉ có một con đường sống duy nhất để lựa chọn!
Vì cô nhi viện, vì các em trai em gái, còn cả mama nữa, nàng chấp nhận bất cứ giá nào!
“Được! Ta đáp ứng ngươi! Ngươi ngươi phải lập hiệp nghị, đất ở cô nhi viện vĩnh viễn không cho thu hồi!”
Đồng Thiên Ái không chút khiếp đảm, dũng cảm đón nhận ánh mắt của hắn.
“Còn nữa,một tháng này, ngươi không được can thiệp vào sinh hoạt cá nhân của ta! Mặt khác, ngươi phải cho ta một tuần thích ứng thời gian!”
“Trong vòng một tuần này, ta sẽ không cùng ngươi……cái kia……” – ban đầu còn kịch liệt rống lên một tiếng, đến cuối cùng lại thành yếu ớt văn ngâm.
Tần Tấn Dương nhìn thấy nàng một bộ khẳng khái hy sinh, trong lòng lại buồn cười.
Độ cong ở khóe môi lại tăng hơn, ngay cả ý cười trong đáy mắt cũng hiện lên sâu sắc.
Đôi mắt thâm thúy hỗn loạn vạn phần thú vị.
“Ok! Ta đáp ứng ngươi!” – Hắn chưa bao giờ thiếu nữ nhân, hơn nữa cũng không thích bắt ép nữ nhân!
Xem ra ba mươi ngày này, hẳn sẽ không nhàm chán chút nào……
Đồng Thiên Ái nhíu nhíu mày, xem kỹ ánh mắt hắn kia, trong lòng có chút lo ngại .
Tên biến thái chết tiệt này!
Trong đầu đang tính kế gì nữa đây!
Sẽ không phải bắt nàng trở thành người hầu sai vặt, hoặc là đem nàng ra tra tấn chứ? Ngô…… Rất khiến người ta hoài nghi nha……
Không được! Không thể để bại dưới tay hắn ! Hắn tưởng biện pháp này có thể ép nàng làm nữ nhân của hắn sao?
Nàng nhất định sẽ cho hắn biết thế nào là “thực thích” ! Đồng Thiên Ái âm thầm nói trong bụng.
Hai người ánh mắt dây dưa nửa ngày, ở không khí lý lóe không rõ tia lửa.
Trên mặt cả hai đều là mỉm cười, cũng là đồng lòng mang kế hoạch nham hiểm.
“Tuy rằng ngươi đã biết ta là ai! Nhưng là ta vẫn giới thiệu chính mình một lần nữa ! Ta là Tần Tấn Dương!”
Đồng Thiên Ái khinh thường nhìn hắn, nheo lại ánh mắt.
Đúng là tên biến thái tự cao tự đại.
Cư nhiên như vậy hướng người khác giới thiệu bản thân, sao hắn nói — “Ta là Tần Tấn Dương!” mà không nói – “Ta gọi là Tần Tấn dương!”
Tự đại! Cuồng ngạo!
“Tần Tấn dương! Từ giờ trở đi khế ước đạt thành!” Đồng Thiên Ái mở to hai mắt nhìn, hận không thể đem ánh mắt giết chết hắn.
“Ừ” một tiếng bình thản, một tay chống cằm, có chút hứng thú nhìn nàng,“Cuối cùng ta nói lần nữa! Bảo bối yêu quý! Nhớ kỹ! Lần sau không cần mang họ gọi tên ta!”
Bảo bối? Buồn nôn –
“Còn một điều nữa! Về sau không được gọi ta là ‘Bảo bối’!”
Đồng Thiên Ái nhớ tới lần trước gặp “Õng ẹo tỷ tỷ”, lại cả Bonnie, đối với hắn như cỏ dại mọc hoang, đều gọi thật mật là “Bảo bối”, nghe xong cảm giác đúng là muốn nôn mửa.
Tần Tấn Dương gật gật đầu, cố ý đè thấp thanh âm:
“Thiên Ái!”
Tên chính mình, bạn bè người thân cũng đã gọi tới hàng trăm hàng ngàn lần.
Nhưng là từ trong miệng hắn đi ra, Đồng Thiên Ái trên mặt một trận tạo nhiệt, hai má bay lên hai đóa mây đỏ hồng.

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 33

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 33

Trong một văn phòng khác trên tầng cao nhất.
Quan Nghị thoải mái dựa vào bàn làm việc, liếc mắt nhìn đồng hồ.
Đã hơn chín giờ 10 phút ! Vì sao Đồng Thiên Ái còn chưa đi ra?
Tần Tấn Dương đúng là tên tiểu tử thối, lợi dụng người ta gặp khó tới cầu xin, hắn liền đem con cừu nhỏ ăn luôn sao?
Hử? Ừ! Rất có khả năng!
Ai! Lại một cô gái vô tội bị hãm hại !
“Ring – ring –” Tiếng điện thoại văn phòng đột ngột vang lên.
Quan Nghị ấn nút trò chuyện, nhịn không được tò mò hỏi:
“Anh nhanh như vậy đã làm xong “chuyện”?”
Không phải chứ!
Thể lực hắn từ khi nào thì kém như vậy!
Lần này chỉ mất có một chút thời gian thế thôi!
“Lấy một cái chăn mỏng vào đây!” Đầu kia điện thoại truyền đến giọng nam thâm trầm của Tần Tấn Dương .
Chăn mỏng? Cần chăn mỏng làm cái gì?
Từ khi nào hắn cùng tình nhân ở căn phòng nhỏ lúc thân thiết lại còn dùng thảm ?
Thật sự là tin tức số một!
Quan Nghị rất hứng thú, vẫn bình tĩnh đáp lại:
“Biết rồi! Lập tức mang đến ngay!” - khoảnh khắc cúp máy, trong lòng anh âm thầm phỏng đoán chốc nữa hẳn là được nhìn thấy thân thể hương diễm.
Một tay gõ gõ cửa, tay trái Quan Nghị ôm một cái chăn mỏng.
Nghe được hai từ “Vào đi” , lúc này mới mở cửa ra, đi vào văn phòng tổng giám đốc.
Không có cảm giác như đã tưởng, không khí trong phòng ngay cả một chút cảm giác ái ân cũng không có.
Nhìn quét một vòng bốn phía, tầm mắt đặt ở trên người Tần Tấn dương.
Áo khoác âu phục đã cởi ra, tay áo trong đã xắn lên mấy lớp.
Hai tay thọc trong túi quần, thân hình cao ngất dựa cửa căn phòng nhỏ.
Ánh mắt hắn nóng rực không giống lúc bình thường, mang theo nét cười, ôn nhu nhìn chăm chú vào một điểm.
Quan Nghị mang theo vài phần kinh ngạc, tò mò đi đến bên người hắn.
Theo tầm mắt hắn nhìn theo, thấy Đồng Thiên Ái đang nằm ngủ trên giường lớn.
Hai má nàng hồng nhuận, cả người co thành một khối, tư thế ngủ như là trẻ con vậy.
Áo khoác lớn của Tần Tấn Dương bao phủ người nàng, khiến cho thân hình vốn nhỏ nhắn của nàng, nhìn qua có vẻ phá cách thật đáng yêu.
Một bàn tay đập lên bờ vai của hắn, giống như anh em:
“Nàng làm sao vậy?”
“Uống rượu .” Tần Tấn dương thản nhiên nói.
Tay hắn vớ lấy chiếc chăn mỏng trên tay Quan Nghị, hướng phía Đồng Thiên Ái đang ngủ say đi đến.
Đem Âu phục trên người nàng lấy đi, lại ôn nhu đem chăn mỏng đắp lên người nàng.
Trông thấy tóc tai nàng loà xoà, che lấp khuôn mặt, Tần Tấn Dương nhịn không được đưa tay vuốt nhẹ.
Quan Nghị nhìn thấy một chuỗi cử chỉ khác thường của hắn, nhẹ giọng hỏi:
“Tấn Dương, anh sẽ không cảm thấy yêu mến thật lòng đối với cô bé mồ côi này chứ?”
Hắn đối đãi với Đồng Thiên Ái đủ loại hành vi, có điểm không giống với các cô nàng tình nhân khác……
Tần Tấn Dương đứng lên, liếc mắt nhìn Đồng Thiên Ái.
Cầm lấy áo khoác, sau đó xoay người hướng đi tới phía Quan Nghị, tay khép lại cánh cửa phòng nhỏ.
Soái khí đem áo khoác mặc vào, ánh mắt thâm trầm nhìn Quan Nghị.
“Cậu làm anh em của ta nhiều năm như vậy, chẳng lẽ lại quên danh ngôn của tôi ?”
Nữ nhân đều giống nhau…… Sẽ tuỳ thời mà đổi mới…… Mà hắn đối với mỗi người đàn bà……đều sẽ là vị tình nhân ôn nhu……