-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 137: Chỉ Cần Vẫn Còn Ở Bên Cạnh

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 137: Chỉ Cần Vẫn Còn Ở Bên Cạnh

Vòng đi vòng lại cuộc sống,một ngày mới lại bắt đầu.Chỉ là,hôm nay cũng không phải là một ngày may mắn.Ít nhất đối với Đồng Thiên Ái mà nói là như vậy.
Nhìn đôi giày,ngồi xổm xuống thắt dây giày.
Hôm nay sẽ phải đi Tần thị đi làm,làm sao bây giờ!Cái tên biến thái kia không phải nói đi Italy rồi sao?Nên mấy ngày nay cũng sẽ không đụng phải hắn!Nhất định phải ổn định vị trí!
“Biến thái chết tiệt!Ta sẽ không thua bởi ngươi!”Nghiến răng nghiến lợi nói,trên tay dùng sức đem dây giày buộc thật chặt.
Mở cửa,đập vào mắt chính là khuôn mặt tươi cười ấm áp của Tiêu Bạch Minh.
“…..”Đồng Thiên Ái vẻ mặt sáng rỡ,ấp úng hô một tiếng, “Anh Bạch Minh……”
Trời ơi!Cô rốt cuộc nói như nào với anh Bạch Minh? Hiện tại cô không có ở công ty Âu Tiệp đi làm,mà là đi Tần thị!Ghê tởm nhất chính là bị cái tên biến thái kia cố ý điều đi qua đấy!
Tiêu Bạch Minh cúi đầu,dịu dàng nói, “Thiên Ái!Anh đưa em đi làm!”
Nói xong,đưa tay dắt lấy tay của cô.Cố gắng để ình nhìn giống như một “Vị hôn phu”, bởi vì cuộc sống về sau, đều muốn cùng Thiên Ái vượt qua!
“Hả…….” Đồng Thiên Ái vội vàng trở tay đóng cửa lại,rầu rĩ nói, “Vâng….”
Xe con dừng sát ở cao ốc đối diện dừng xe trong khu vực nhà để xe
“……”Đồng Thiên Ái liếc mắt nhìn về hướng người bên cạnh,trong lòng ấm áp.
Một chút mờ ám rất nhỏ,là có thể theo dõi đến nội tâm của một người.Chân chính biết quan tâm người của ngưoi,chỉ lặng lẽ bỏ ra,hơn nữa không để cho ngươi biết
Chợt trong ánh mắt,toát ra một ít đau thương.Quá phai nhạt, nhạt đến không thể nhận ra.
Chỉ là,anh Bạch Minh……Anh biết không….Người như vậy, thường rất dễ bị tổn thương……….
“Thiên Ái!Tay của em có chút lạnh!Có muốn hay không trở về lấy mặc thêm y phục?” Nghiêng đầu,săn sóc hỏi.
Đồng Thiên Ái chợt lắc đầu một cái,vội vàng nói, “Em không lạnh!Không cần……… anh Bạch Minh….”Cô thực sự một chút cũng không lạnh……Chỉ là…..Cảm thấy áy náy….
Tiêu Bạch Minh cũng không để ý đến thay đổi của cô,bởi vì hôm qua cô đã đáp ứng lời “Cầu hôn”của anh.Mặc dù,chỉ là đồng ý “Đính hôn”, nhưng cũng đã là một bước rất lớn!
Một ngày nào đó,anh nhất định sẽ làm cô yêu anh….
Giống như,anh thích cô nhiều như vậy,thích…….
Trong xe,Đồng Thiên Ái cúi đầu,ngồi lên chỗ ngồi đằng trước.Một đôi tay nhỏ níu lấy đai an toàn,trong đầu loạn hết lên,luống cuống mà nghĩ nên giải thích tất cả như thế nào đây.
Trực tiếp nói cho anh Bạch Minh…..Cô hiện tại đi làm ở Tần thị?....
Hay là chưa nói cho anh biết….Chờ sau này nói cho anh biết?......
Rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ!Đồng Thiên Ái!Ngươi quyết định nhanh một chút đi!Không cần do dự!Làm sao ngươi luôn chậm như vậy!Làm chuyện gì cũng không nhanh như vậy!
Rốt cuộc cố lấy dũng khí, hô một tiếng “anh Bạch Minh”
“Hử?Sao vậy!”Tiêu Bạch Minh líu ríu một tiếng,xoay người,đưa tay từ sau xe xách ra một cái túi.
Một mùi thơm theo đó bay tới.
Tiêu Bạch Minh mở túi ra,đem tới bữa sáng đã mua từ sớm tại cửa hang, “Không biết em thích ăn cái gì?Anh mua rất nhiều!Thiên Ái!Em xem một chút,em thích ăn cái gì đây?”
“……”Vốn là có lời muốn nói,trong nháy mắt tất cả nuốt xuống bụng.
Tiêu Bạch Minh lấy ra một túi sữa ấm áp,có chút khẩn trương đưa tới trước mặt cô, “Còn có sữa đậu nành,em thích gì đây?Thật xin lỗi!Thiên Ái!Anh thật thất bại,cư nhiên không biết Thiên Ái của anh yêu thích gì!”
…….
“Bảo bối Thiên Ái!Ăn điểm tâm rồi….!”
“Mẹ!Con không uống sữa!Trong nhà trẻ Đào Đào nói,người bạn nhỏ uống sữa tươi sẽ biến thành bò đấy!Con không cần như bò cái!”
“Thiên Ái ngốc!Đào Đào là lừa Thiên Ái!Bởi vì Đào Đào không thích uống sữa tươi!”
“Vậy sao?Nhưng là Thiên Ái cũng không thích uống sữa tươi!”
“Không thể a!Thiên Ái không thể như vậy!Bởi vì đây là mẹ đặt biệt chuẩn bị cho Thiên Ái đấy….”
“Vậy cũng tốt!Vậy con liền đem nó uống cạn!”
“Như thế nào,có phải hay không rất ngon ?”
“………..”
“Mẹ cho Thiên Ái sữa tươi…tăng thêm một vật nha…đó là mẹ yêu Thiên Ái…..”
Chợt,trước mắt một hồi sương mù.
Là vật gì,từ từ hiện lên.Sau đó,che ở mắt nàng..Cho nên nàng không rõ hình dánh anh Bạch Minh rồi sao…
“Thiên Ái?.....Ân?” Tiêu Bạch Minh nhìn nàng có chút mất hồn,tay cầm sữa tươi có chút cứng ngắc.
Thật ảo não a!Nên hỏi Thiên Ái thích gì mới đúng!Cư nhiên như vậy tự chủ trương, nhìn xem!Thiên Ái căn bản một chút cũng không thích uống sữa tươi!Cho tới bây giờ cũng không gặp qua Thiên Ái uống sữa tươi!
Vội vàng đem sữa để xuống,lại lấy ra một túi sữa đậu nành, “Cái này,sữa đậu nành có thích không?”
“Sữa đậu nành cũng không thích sao?Vậy lần sau đổi thành ca-cao nóng nha?Thiên Ái thích gì?”Thấy cô còn chưa nói chuyện,càng thêm vội vàng hỏi.
“………..”Đồng Thiên Ái ra sức lắc đầu,vẫn lắc đầu.
Cô không dám mở miệng,cô sợ chính mình nói chuyện sẽ phát ra âm thanh nghẹn ngào.Không thích ở trước mặt người khác hiện ra một mặt yếu ớt của mình.
Không muốn làm ình quá đáng thương,làm cho người khác tới an ủi mình.
Không có cần thiết….
Nhưng là cô không có nhịn được…..
“Không phải…Không phải vậy….anh Bạch Minh”Đồng Thiên Ái khàn khàn nỉ non,đột nhiên đánh về phía ngực anh,đôi tay ôm anh thật chặt.
Những thứ kia là nước mắt,rốt cuộc phát tiết ra,tựa hồ là chất chứa đã lâu.
“Em thích….Em đều thích….Bất kể là sữa tưoi….Còn là sữa đậu nành….Em đều thích….”
Chỉ cần vẫn còn ở bên cạnh cô….Bất kể thứ gì….Cô đều thích….Chỉ cần sẽ không rời cô đi….Để lại cô một mình…..

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 135: Anh Sẽ Chờ Em

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 135: Anh Sẽ Chờ Em

Trước khi tan ca mười phút, Tiêu Bạch Minh vô cùng đúng giờ nhắn tin: "Thiên Ái! Anh ở dưới lầu công ty em! Em tan sở chưa?"
Đồng Thiên Ái đọc từng chữ từng chữ một, trong lòng có chút ấm áp.
Anh Bạch Minh......Sợ quấy rầy công việc của cô sao?........... Cho nên....... Không gọi điện thoại cho cô......... Lại nhắn tin cho cô ........ Luôn nghĩ vì cô như thế.....
Nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại di động, ngón tay nhanh chóng ấn: “Anh Bạch Minh, em sắp tan ca rồi! Còn mấy phút nữa! Em lập tức đi xuống!”
Chẳng bao lâu sau, tin nhắn lại tới: “Được! Cứ từ từ đi, không nên gấp gáp! Anh chờ em!”
“..........” Nhấn mấy chữ cái, lại xóa hết.
Không biết nên nói những gì nữa! Không có cách nào biểu đạt ý nghĩ trong lòng mình! Ba chữ “Anh chờ em” này đã bao hàm rất nhiều ý tứ rồi!
Có lẽ ở trong cuộc đời mỗi con người, sẽ có rất nhiều người qua lại xuất hiện trở về. Nhưng là có một người luôn tụ nhủ: “anh chờ em”, mặc dù chỉ là trong nháy mắt, tâm hồn cũng sẽ cảm kích.
Bởi vì, biết mình đối với người kia mà nói là quan trọng.
Ít nhất, vào thời điểm đó.........
Vào lúc đi ra khoi Cao ốc công ty, trực giác ngẩng đầu nên, nhìn về phía bên kia.
Lần này, không có thất vọng. Chiếc xe con ở kia, vững vàng dừng sát ven đường, dường như cũng giống với chủ nhân của mình vậy, kiên nhẫn chờ cô đến.
Tiêu Bạch Minh ngồi trong xe nhìn chằm chằm Cao Ốc, ánh mắt nhìn thấy thân ảnh nhỏ nhắn kia, lộ ra nụ cười ôn hòa.
Vội vàng mở cửa xe, muốn đi xuống xe.
“Anh Bạch Minh.......” Đồng Thiên Ái hét to một tiếng, đôi tay vòng lên giống cái loa, hô “Đừng xuống! Em đi tới! Bên ngoài gió lớn!”
Đúng a! Mỗi một lần, đều là anh Bạch Minh đối với cô yên lặng! Đồng Thiên Ái, ngươi biết không? Mình chuyện gì cũng không cho anh Minh Bạch làm! Một cái cũng không có!
Cho nên hiện tại, cũng chỉ có thể nói một câu như vậy. Mặc dù ngay cả mình cũng không biết, những lời này căn bản không có bao nhiêu tác dụng!
Nhưng là, chỉ có thể như vậy thôi. Tạm thời cũng chỉ có thể như vậy!
Đi vòng sang bên kia xe, vừa định mở cửa xe, vừa chạm đến tay mở lại phát hiện ra cửa xe đã sớm được mở ra. Chỉ là nửa chư, làm cho người ta tưởng đang đóng.
“........” Là anh Bạch Minh trước đó liền thay mình mở cửa đàng hoàng!
Không khỏi chỉ vì động tác nhỏ này mà đột nhiên cảm động. Đúng vậy! Cảm động!
Khom người, ngồi vào bên trong xe. Đem ba lô dặt ở trên đùi.
Nâng lên khuôn mặt tươi cười, nghiêng đầu: “Anh Bạch Minh! Em cho anh biết! Hôm nay tiểu Tình cùng đại ca Hướng Phàm từ nước ngoài trở về! Buổi tối hôm nay cùng nhau ăn cơm đấy!”
“Cho nên hai người ăn cơm đổi thành bốn người ăn cơm nhé! Được không?” Cẩn thận từng li từng tí một hỏi ý kiến của anh.
“Được! Vậy thì bốn người cùng nhau ăn cơm!” Tiêu Bạch Minh nghiêng đầu, nhìn lại ánh mắt của cô. Chợt, nhu tình nói: “ Chỉ cần là việc Thiên Ái muốn làm, anh cũng đều muốn!”
“............” Lại là một dòng nước ấm.
Đồng Thiên Ái nhìn Tiêu Bạch Minh, cảm thấy hốc mắt có một chút chua xót. Dường như, ở cùng anh một chỗ, tám chín phần, mình cũng sẽ có chút khó chịu. Đây là vì sao......
Cám ơn anh..... Anh Minh Bạch...... Thực sự cám ơn anh........
Luôn là như vậy...... vô điều kiện hướng tới em......
Tiêu Minh Bạch hơi cười, không có tiếp tục nói nữa. Không ép cô, không cô, cho dù mình đem cô ép lấy bên người, nhưng mà đối với chuyện tình cảm, không muốn dùng thái độ cương quyết.
Bởi vì....... thích cô sâu sắc.......
“Bọn họ có nói tới nơi nào ăn cơm không?” Khởi động xe, nhìn đường phía trước, mở miệng hỏi thăm.
Đồng Thiên Ái vội vàng vỗ đầu mình, ảo não kêu: “Em thật là đần! Thật là ngu ngốc quá! Cư nhiên không có hỏi! Em liền gọi điện đi hỏi!”
Nói xong, vội vàng lấy điện thoại trong ba lô, ấn xuống nút khóa.
“Uy! Tiểu Tình! Ăn cơm ở nơi nào? Mình cùng anh Bạch Minh đã đi rồi1” Điện thoại thông, Đông Thiên Ái vội vàng hỏi.
Đầu điện thoại bên kia, Phương Tình bất đắc dĩ âm thanh kêu gào: “Làm sao cậu lại đần như vậy! Đương nhiên là ở chỗ cũ a! Chính là chỗ khách sạn nhỏ lúc trước chúng ta vẫn đi đó!”
“Éc........” Đồng Thiên Ái sửng sốt một chút, cau mày: “Mình biết rõ mình sai lầm rồi! Bọn mình lập tức tới ngay đây!”
“A a a! Bạn trai! A a a!” Phương Tình không nhịn dược nhạo báng: “Mình đã sớm nhìn ra! Anh ta đối với cậu có ý tứ!”
Đồng Thiên Ái mặt đỏ lên, ánh mắt liếc về phía người bên cạnh, lại phát hiện ra anh đang chăm chú lái xe.
“.........” Hít thở. “Một lát nữa gặp rồi nói! Mình tắt máy đây! Bái bai!”
Xe một đường đi đến khách san Thời Đại không cách xa lắm, dừng xuông xe.
Đồng Thiên Ái nhìn rèm hồng ô vuông cửa sổ quen thuộc, đột nhiên nhớ lại cuộc sống bắt đầu đại học bốn năm trước. Dường như có thể nhớ tới cảnh tượng ngay lúc mới vào học. Nhưng là chớp mắt, đường ai nấy đi rồi sao........
Liếc mắt một cái, nhìn thấy cửa sổ thứ ba bên trái, Phương Tình đưa tay gõ cửa thủy tinh, một cái tay khác ra hiệu, ý bảo tự mình đi tới.
Đồng Thiên Ái xoay người, nhìn thấy Tiêu Bạch Minh đã đem xe dừng sát ở nơi quy định.
“Anh Bạch Minh! Chính là chỗ này!” Hướng anh ngoắc ngoắc tay, sau đó chỉ vị trí Phương Tình.
Tiêu Bạch Minh gật đầu một cái, nghiêng đầu về phía Đồng Thiên Ái chỉ mỉm cười. Đi tới sau người cô, hướng vào trong tiệm.
“Ân! Nơi đó cách trường học rất gần! Đồ trong nhà hàng ăn rất ngon sao?” Vừa đi vừa hỏi.
Đồng Thiên Ái lắc đầu mạnh một cái, lạnh nhạt nói: “Đồ ăn trong này ngược lại rất bình thường, không có gì đặc biệt ngon!”
“.........” Tiêu Bạch Minh tò mò nhìn cô: “Vậy sao còn tới đây ăn?”
Đồng Thiên Ái “Hắc hắc he he hắc” cười gian mấy tiếng, đột nhiên bình tĩnh nói: “Bởi vì chủ quản ở đây rất tốt! Hơn nữa, nơi này có mùi vị chúng em thích!”
Đó là........mùi vị gia đình!

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 133: Tà Ác Nhắn Vuốt.

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 133: Tà Ác Nhắn Vuốt.

Từ trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy róc rách, đột nhiên ngừng tiếng vang, ngay sau đó là tiếng bàn chải đánh răng “roạt roạt…..”. Đứng trước gương, Đồng Thiên Ái nhắm mắt lại, từ từ suy nghĩ.
“Ngô……..” Tại sao cảm giác rất áp lực………
Buổi sáng, phát hiện ra tâm tình rất tệ. Tuy nhiên bản thân vẫn không hiểu , vấn đề nằm ở chỗ nào. Tâm tình phức tạp trở nên trống trơn, dường như không có mục tiêu……
Nếu như nói, mục tiêu nghĩ ra trước tiên là trường học, rồi tìm một công việc ổn định.
Như vậy hiện tai…..Đồng Thiên Ái…..Mục tiêu bây giờ của cô là cái gì?....... Gả cho anh Bạch Minh……Làm Tiêu phu nhân à…..Sau này mỗi ngày làm bạn cùng anh?.......
Là như vậy sao? Vậy là, ước nguyện ban đầu thay đổi rồi sao?
Nghiêng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ phòng tắm, khí trời có chút u ám. Mùa thu cũng đã trôi qua mau, mùa đông cũng mau tới rồi. Mùa xuân sang năm, vẫn muốn mỉm cười nghênh đón như cũ…….
Chợt đem bàn chải trong miệng rút ra, dùng nước ấm súc miệng.Nhẹ nhàng mà sung sướng rửa mặt xong, soi mình trong gương, nở nụ cười.
Ách……. Nụ cười có chút cứng ngắc…….. Đồng Thiên Ái…..Cô làm sao cười xấu đến như vậy……. cười đến nỗi so với khóc còn khó nhìn hơn…..
Ra khỏi phòng tắm, tầm mắt dừng trên sofa phòng khách. Một cái áo khoác lớn, phong cách Hip-Hop, vật sở hữu của tên biến thái chết tiệt!
Tức giận xông ra ghế sa lon, đem áo khoác ôm vào, giống như như là dùng chiếc áo khoác này đem chủ nhân của nó ôm vào. Mặc dù là cùng sinh hoạt, nhưng tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện tình.
Trở tay, muốn mang áo khoác ném xuống đất, lấy nó ra phát tiết.
Tay vừa giơ cao quá đỉnh đầu, động tác lại ngừng lại. Mím mím môi, có chút tức giận đem áo khoác bỏ về trên ghế sofa. Đôi tay chống nạnh, có chút cảm giác vô lực.
“Biến thái chết tiệt…….. Anh với cái áo khoác cùng nhau biến đi……”
Vỗ vỗ đôi tay, đi về phòng nghỉ của mình, cầm áo lông dày. Mặc vào từ trên đỉnh đầu, cảm giác thật ấm áp, cái loại cảm giác mềm nhũn đó, giống như là mẹ.
Đồng Thiên Ái mặc áo vào, quay trở lại phòng khách lần nữa. Đứng lại trước hình treo ở vách tường, ngẩng đầu lên, nở ra cười thật lớn.
Trong hình, mẹ dịu dàng, cùng bộ dáng trong trí nhớ giống nhau, cũng không có gì thay đổi. Tựa như lúc nhỏ vậy, trên người luôn tản ra mùi thơm nhàn nhạt.
“Mẹ…….. mẹ cũng không có già đi……. Vẫn còn trẻ đẹp như thế……..”
“Mẹ nhìn xem sao…… Thiên Ái trưởng thành rồi đấy…… Mấy năm tiếp theo…… Thiên Ái cũng sẽ nhanh già so với mẹ rồi…… Đến lúc đó……Mẹ cũng không nhận ra được…..”
……………..
Công ty Âu Tiệp.
Trong phòng hội nghị lớn, tất cả nhân viên trong công ty tập trung. Theo thường lệ, ngày đầu tiên mỗi tháng, triển khai hội nghị tập thể.Khen ngợi nhân viên công tác xuất sắc tháng này, phê bình nhân viên chưa đủ tốt.
“Tháng này, tất cả mọi người đều biểu hiện vô cùng xuất sắc! Doanh thu của công ty tăng vọt so với tháng trước…….” Quản lý béo lùn cực kỳ phấn khích.
Đồng Thiên Ái đứng ở cuối hàng, ngẩng đầu ngó ra ngoài cửa sổ.
Chợt, trên bầu trời có một chiếc máy bay bay qua. Giống như một con chim lạc đàn nhỏ, có vẻ cô đơn như vậy. Bầu trời có chút u ám, không hề xanh biếc nữa, nó giống như là bị vứt bỏ.
Trong đầu đột nhiên nhớ lại lời ai kia.
“Ngày mai tôi phải bay đến Canada, một tuần sau mới có thể gặp em. Hôm nay để cho tôi ôm em một lát, nếu không tôi sẽ nổi điên đấy!”
Canada, ở hướng nào Đài Bắc đây?
Lần trước là nước Anh, thời gian mất nửa năm. Lần này rời khỏi có phải hay không biến thành một năm?
Đợi đã nào…! Chờ một chút!
Đồng Thiên Ái! Cô đang ở đây suy nghĩ cái gì? Gần đây thế nào luôn suy nghĩ lung tung? Gã biến thái chết tiệt kia đi bao lâu mắc mớ gì đến cô đây? Hắn tốt nhất là đi vĩnh viễn không trở lại mới đúng!
Bởi vì nghĩ tới hắn, cô cảm thấy ngứa răng, vô cùng bất mãn.
Nhưng vào lúc này, cửa phòng họp bị mở ra.
Quan Nghị mặc vest trắng, bước chân nhàn nhã, lách mình xuất hiện. Khuôn mặt trẻ con trắng noãn, nhìn qua không hề có cảm giác nguy hiểm, nhưng ở thời điểm hai mắt của hắn nhìn Đồng Thiên Ái, lại hiện lên một tia tà ác.
Cô bé mồ côi này….cũng không liên quan đến hắn….. Có trách thì trách cô yêu mến Tần đại tổng tài thôi….
Đồng Thiên Ái ngẩng đầu, nhìn về phía người đi tới. Ở thời điểm tầm mắt chống lại Quan Nghị, trong lòng “lộp bộp” xuống.
Cái người đàn ông lớn lên giống như phụ nữ này, hắn tới nơi này làm gì? Hắn không phải nên ở cao ốc Tần thị ngồi thoải mái sao? Sao lại có thể biết đến nơi này?
Trong lòng có một loại cảm giác càng ngày càng không ổn.
Quan Nghị mỉm cười hướng mọi người gật đầu, đi tới người quản lý bên cạnh. Nhưng mà ánh mắt của hắn, lại cố ý khiêu khích Đồng Thiên Ái. Trong ánh mắt ý tứ, mưu kế bắt đầu lộ ra.
Quản lý béo lùn khuôn mặt tươi cười vội vàng chào đón, bộ dáng a dua.
“……….” Quan Nghị cúi người, ghé vào tai quản lý, nhỏ giọng nói gì đó.
Đồng Thiên Ái nhìn bọn họ công khai bàn luận xôn xao như vậy, nhất thời có loại cảm giác điện giật. Theo đó, từ lòng bàn chân rung cả mình, lan tràn tới toàn thân.
“Tốt! Hiểu!” Quản lý gật đầu liên tục, chấp nhận trả lời.
Quan Nghị vừa gật đầu một cái ngẩng đầu nhìn về mọi người. Lần này không có lại nhìn Đồng Thiên Ái, mỉm cười rời đi. Giống như lúc xuất hiện vậy, thần bí quỷ dị hơn nữa.
Quản lý ho một tiếng, trấn định nói: “Như vậy, tổng kết công việc tháng này, liền kết thúc!”
“Răng rắc……..răng rắc……” mọi người rất ăn ý vô tay.
Các nhân viên lần lượt đi ra khỏi phòng họp, Đồng Thiên Ái cũng bước đi nhanh hơn, đi theo đám người. Không biết vì sao trong lòng cô có cảm giác bất an, ở lạ nơi này sẽ có chuyện không tốt xảy ra!
“Đồng tiểu thư!” Quản lý đúng lúc lên tiếng.
Đồng Thiên Ái chợt lạnh sống lưng, quay đầu lại, trầm trầm nói: “Quản lý, có chuyện gì không……..”

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 132: Không Có Nghĩa Là Buông Tha

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 132: Không Có Nghĩa Là Buông Tha

Đồng Thiên Ái nhìn Tiêu Bạch Minh từng bước tới gần, cảm thấy tâm của cô cũng theo đó mà căng thẳng. Động tác giãy giụa cũng ngừng lại, đôi mắt ngơ ngác nhìn anh.
Anh Bạch Minh. . . . . . Tại sao bình tĩnh như vậy. . . . . . Tại sao lại không nổi giận đùng đùng. . . . . .
Anh càng ẩn nhẫn. . . . . . Cô lại càng tự trách. . . . . .
Đồng Thiên Ái! Ngươi bây giờ đã là bạn gái của anh Bạch Minh nha! Tại sao có thể cùng tên biến thái này qua lại với nhau? Cứ cho là hắn ta bám dính lấy ngươi, ngươi cũng có thể bỏ chạy mà!
Tại sao mình mỗi lần mình đều có thể dễ dàng tha thứ cho anh ấy. . . . . . Không nghĩ ra rồi. . . . . .
Tay Tần Tấn Dương ôm chặt lấy bả vai của Đồng Thiên Ái, giống như sợ cô bỏ chạy mất vậy. Hay chính xác hơ mà nói, anh ghét nhìn thấy cô đi tới bên cạnh người đàn ông này.
"Buông tôi ra! Tần Tấn Dương!" Đồng Thiên Ái nghiêng đầu, hướng anh hô to.
Anh Bạch Minh đều đi đến trước người rồi, hắn thế nào còn như tự cho mình làm như vậy là đúng! Thiệt là! Chẳng lẽ hắn không biết sao? Bây giờ người thứ ba là hắn đó!
Tần Tấn Dương rất nghe lời buông lỏng tay ra, thấp giọng mà nói ra, "Tôi thả em ra, không chứng minh là anh sẽ buông tha cho em!"
Một câu nói này, nói cho Đồng Thiên Ái nghe, đồng thời cũng nói cho Tiêu Bạch Minh nghe. Thật là "Một mũi tên bắn trúng hai đích". Anh có thể dễ dàng tha thứ, chỉ có mộ mình Đồng Thiên Ái, những người khác toàn bộ nhanh chóng bên!
Đồng Thiên Ái liếc nhìn anh, gương mặt có chút ửng hồng. Trầm mặc đi tới bên cạnh Tiêu Bạch Minh, cúi đầu không dám nhìn mặt của anh. Trong lòng, trái tim nhảy thật nhanh.
"Tần tiên sinh, cám ơn anh đã đưa bạn gái tôi trở về!" Tiêu Bạch Minh nắm tay Đồng Thiên Ái, chống lại ánh mắt của anh.
Hừ lạnh một tiếng, Tần Tấn Dương bật cười to.
"Bạn gái của tôi" ? . . . . . . Buồn cười gọi. . . . . . Định khiêu khích anh à. . . . . . Đồng Thiên Ái. . . . . . Cô nhất định sẽ là lão bà của anh. . . . . .
Tiêu Bạch Minh không nói thêm gì nữa, nắm tay cô đi vào Cao ốc.
". . . . . ." Không khí đầy lúng túng, giằng co ác liệt, Đồng Thiên Ái nhìn chằm chằm mặt đất, lại không dám ngẩng đầu lên. Trong đầu đều nghĩ lát nữa nên đối mặt Anh Bạch Minh như thế nào.
Khi đi ngang qua Tần Tấn Dương, nghe được anh nhỏ giọng nói, "Thiên Ái! Ngủ ngon!"
Ách. . . . . .
Trong phút chốc, ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng anh. Sau đó, chợt lóe lên.
Cô có cảm giác sau lưng mình có một đôi mắt vẫn nhìn chăm chú vào mình. Nhưng cô không thể quay đầu lại nhìn, nín thở, không được quay đầu lại.
Trong thang máy, không có người nói chuyện.
Đồng Thiên Ái ngẩng đầu, chuyên chú nhìn chằm chằm đèn chỉ thị, đang từ từ di chuyển lên. Cô rất muốn liếc nhìn Tiêu Bạch Minh, lại phát hiện mình không có can đảm.
Ai! Đồng Thiên Ái! Lần này, ngươi nên giải thích mọi chuyện thế nào đây!
Thực sự là nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch a!
". . . . . ." Tiêu Bạch Minh cũng im lặng không mở miệng nói chuyện, lẳng lặng đứng ở bên người cô.
Anh vẫn giữ tư thái bình tĩnh trầm ổn giống như ngày thường. Tựa như lúc nãy không xảy ra chuyện gì cả
Đến tột cùng là không có xảy ra, hay là giả vờ như chưa xảy ra. . . . . .
"Đingggg ——" một tiếng, cửa thang máy mở ra.
Đồng Thiên Ái quay đầu lại nhìn anh, có chút xấu hổ cười. Hiện tại mỉm cười cũng thật mất tự nhiên ! Quan hệ giữa bọn họ, sao lại thành ra như vậy?
"Đi mở cửa đi!" Tiêu Bạch Minh rốt cuộc nói chuyện, thanh âm thật bình tĩnh, không có một tia gợn sóng.
Những lời này, giống như là được đặc xá vậy.
"A! Được!" Trong lòng chậm rãi thở ra một hơi.
Đồng Thiên Ái vội vàng móc túi đeo lưng, tìm được cái chìa khóa, vừa đi tới cửa phòng mình, tra chìa vào ổ khoá, mở cửa. Động tác làm liền một mạch, không có lấy một chút do dự.
Nhưng trong mắt Tiêu Bạch Minh, một chuỗi động tác này, biểu thị cô muốn nhanh chóng thoát khỏi anh.
Bắt đầu từ khi nào thì trong thế giới của Đồng Thiên Ái, anh càng lúc càng xa cách? bắt đầu từ khi nào thì người đàn ông họ Tần đã xâm nhập vào lòng cô?
Khóe miệng nâng lên thành một nụ cười nhạt, có chút khổ sở.
Tiêu Bạch Minh a Tiêu Bạch Minh! Chẳng lẽ ngươi vẫn chưa rõ sao?
Tất cả đều có thể lý trí, nhưng đối với tình yêu sẽ không thể chịu nổi một đòn! Không có thứ tự đến trước hay sau, càng không có phân chia cao quý hèn mọn, chỉ đơn giản là thu hút lẫn nhau...
Đúng a! Có lẽ ngay cả Thiên Ái cũng không có phát hiện, cô lại bất tri bất giác bị Tần Tấn Dương hấp dẫn!
Nhưng là anh thực sự thật không cam lòng! Lớn như vậy, không có ra sức tranh thủ qua cái gì! Vẫn bình bình đạm đạm! Duy nhất muốn tranh thủ, chỉ là Đồng Thiên Ái! Chỉ có Đồng Thiên Ái!
Cho nên, xin tha thứ cho sự ích kỷ của anh!
Tha thứ cho anh, rõ ràng đã nhìn ra Thiên Ái đối với Tần Tấn Dương không phải là không có cảm giác, nhưng lại còn cố ý giữ cô ở bên cạnh! Cho dù biết mình ích kỷ, nhưng không cách nào tự kiềm chế!
Anh cũng chỉ là một người đàn ông bình thường. . . . . .
"Thiên Ái!" Mắt thấy cửa phòng sắp đóng, Tiêu Bạch Minh hô một tiếng.
Đồng Thiên Ái vội vàng quay đầu lại, tay nhỏ bé nắm cửa, khuôn mặt khẩn trương, yếu ớt nói, "Anh Bạch Minh. . . . . . Dạ. . . . . . Thế nào. . . . . ."
Này! Đồng Thiên Ái! Ngươi thật là đại ngu ngốc! Ngươi lại còn không biết xấu hổ hỏi Anh Bạch Minh thế nào?
Anh không có hỏi ngươi thế nào, thậm chí còn không hỏi chuyện trước đó, đã là rất khoan dung đối vơi ngươi rồi! Đồng Thiên Ái! Ngươi thật là không biết phân biệt!
Tiêu Bạch Minh không có để ý câu hỏi của cô, trong lòng lại cực kỳ khẩn trương, cố ý làm bộ như chuyện gì cũng không có xảy ra.
Cười hỏi, "Thật xin lỗi! Thiên Ái! Buổi tối quá bận rộn! Vốn là nên gọi điện thoại cho em! Đều là anh không tốt! Thiên Ái. . . . . . Em ăn cơm chưa? . . . . . ."
Đồng Thiên Ái sửng sốt một chút, áy náy trong vừa rồi lại dâng lên như thuỷ triều.
"Ăn rồi!" Buồn buồn nói.
"Vậy thì tốt! Đi ngủ sớm một chút đi! Ngày mai. . . . . . Công ty có chuyện. . . . Không thể đưa em đến công ty được. . . . . . Buổi tối. . . . . . Cùng nhau ăn cơm được không?" Giọng điệu đầy thỉnh cầu.
"Được!" Đồng Thiên Ái cảm thấy có chút chua xót, cô có thể nào trả lời không được đây? Thật sự là không làm được!
. . . . . .
Đóng cửa phòng lại, dựa lưng vào cửa, từ từ nhắm hai mắt lại.
Bỗng nhiên lại mở mắt, mở ra túi đeo lưng tìm kiếm di động. Tùy tiện nhấn nút, thật đáng buồn phát hiện —— điện thoại di động không biết từ lúc nào đã hết pin rồi !
Anh Bạch Minh. . . . . . Tại sao không nói. . . . . . Thật ra thì anh có gọi điện thoại tìm em. . . . . .
Chỉ là điện thoại của em. . . . . . đã tắt máy.

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 131: Trừng Phạt Chỉ Là Cái Cớ Mà Thôi!

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 131: Trừng Phạt Chỉ Là Cái Cớ Mà Thôi!

Cuối cùng, đi dọc theo con đường đó cũng đã về tới nhà.
Cô đứng nguyên tại chỗ, xoay người mỉm cười với tên biến thái đi phía sau:" Tổng giám đốc Tần, tôi đã về tới nhà. Không biết anh có thể quay về được chưa?"
" À! Đúng rồi, anh có cần tiền xu không? Có cần tôi cho anh mượn mấy đồng không?" Dù là lúc nào đi chăng nữa cô cũng không quên châm biếm anh.
Tần Tấn Dương nhún vai một cái, hất mặt như trẻ con:" Không cần. Cùng lắm là tôi gọi Quan Nghị tới đón!"
Quả nhiên là người có tiền! Nhìn xem! Nhìn xem! Dù thế nào cũng có xe đưa xe đón. Đồng Thiên Ái, người đàn ông trước mặt mày tuyệt đối không phải là người cùng đẳng cấp với mày.
Không biết phải làm sao nữa, đối với thực tế bày ra ngay trước mắt, cô không khỏi cảm thấy có chút mất mác.
"..." Tần Tấn Dương quay đầu lại, nhìn thấy cô cúi đầu, bộ dáng trầm mặc, không nói gì.
Cô thì sao? Vừa nãy còn đang rất hứng thú mà ngay lập tức lại buồn bực không vui? Sao lại có thể thay đổi nhanh như chong chóng vậy cơ chứ! Cơ bản là không muốn anh hiểu được chăng!
" Mau lên đi! Vửa nãy em ngủ gật trên xe đó, về nhà tắm rồi ngủ 1 giấc thật ngon đi!"
Giọng nói của anh, thật gần với cô.
Đồng Thiên Ái ngẩng đầu lên, thấy gương mặt tuấn tú của anh tràn ngập sự quan tâm. Không biết Tần Tấn Dương tới bên cạnh cô từ lúc nào mà đang cúi đầu nhìn cô.
" Tôi biết rồi, không cần anh phải nhắc! Giờ này ai chẳng buồn ngủ!" Trong lòng cô tuy có chút rung động nhưng lại nói ra những lời không thật lòng.
Đối phó với kiểu " vui buồn thất thường' này, giám đốc phong tình cũng nên thông mình thêm 1 chút, nên lựa chọn sự tỉnh táo mà đối đãi với bé con. Bổ sung thêm chút, này, bỏ đi mấy phần của các cô nàng mê trai!
Cô nhìn anh, nở nụ cười 3 chấm, trấn định xoay người, đi về phía khu trung cư.
" Thiên Ái!" Tần Tấn Dương bỗng nhiên gọi to.
Đồng Thiên Ái không quay đầu lại, bước nhanh hơn, quyết tâm không thèm để ý tới lời nói của anh.
Con nhím nhỏ này thật ghê gớm!
" Tôi gọi em..... Em không nghe thấy à...?" Anh bước một bước dài lên, đưa tay giữ lấy tay cô, lại một lần nữa ôm trọn cô trong lòng mình.
Đột nhiên, anh muốn ôm cô. Cảm giác đó thật mãnh liệt, như là muốn ăn cô vậy.
Đồng Thiên Ái không thể tiếp tục giả bộ lạnh lùng, cô bắt đầu phản kháng:" Cái tên biến thái chết tiệt này, sao lần nào anh cũng chỉ xài một chiêu này thế hả! Buông tôi ra mau. Anh không hiểu được tiếng người sao?"
Nơi này là khu trung cư, bị nhiều người thấy sẽ không hay! Anh ta không biết giữ tiết lễ trước mặt mọi người sao? Đúng là giám đốc lắm tiền có khác, liền tập tính cũng Tây Dương hóa!( cái chỗ này e không hiểu)
Ôm ôm ấp ấp anh ta thật không biết xấu hổ!
" Em đừng lôn xộn! Tôi chỉ ôm một phút thôi!" Tần Tấn Dương tựa đầu vào cổ cô nói.
Ngửi mùi hương trên tóc cô, thì thào nói:" Ngày mai tôi bay sang Canada, một tuần nữa mới có thể gặp em. Hôm nay cho tôi ôm một chút thôi, nếu không tôi sẽ điên mất!"
Quả nhiên, sau khi nghe xong, sự giãy giụa của cô có xu hướng ngừng lại.
Lại một lần nữa run động, thật sự là đã mềm lòng rồi.... Sẽ không có một người phụ nữ nào có thể cự tuyệt lời đề nghị của anh, càng không có được sự dịu dàng này.
Nhưng, cô cũng không phải là những tình nhân trước kia của anh!
" Chuyện anh phát điên thì liên quan gì tới tôi?" Đồng Thiên Ái hét lên, " Tốt nhất anh nên điên đi, tới bệnh viện tâm thần đi. Về sau đừng tới làm phiền tôi nữa."
Tiếng thở dài rất nhẹ, hàm chứa cảm giác bất đắc dĩ.
Tần Tấn Dương rốt cục cũng nới lỏng vòng tay, nhìn cô:" Lời này của em làm tôi thấy vô cùng khó chịu. Nên tôi sẽ trừng phạt em một cái."
" Anh nghĩ cái gì đấy?" Cô cảm thấy có gì đó nguy hiểm...
Vừa mới dứt lời, Tần Tấn Dương chợt chúi đầu, hôn lên môi cô. Nụ hôn dịu dàng triền miên, có trời mới biết, anh khát vọng từ lâu là muốn hôn cô tới mức nào.
Trừng phạt à, đó chỉ là 1 cái cớ mà thôi! Vì hành động của mình, anh phải tìm một lí do thật danh chính ngôn thuận!
"...." Bị anh hôn, cô có chút choáng vang, đầu óc bỗng trở nên trống rỗng...
Đôi mắt có chút mê ly kia chợt trợn to. Trong một nháy mắt, cô dùng toàn bộ sức mình, hung hăng đẩy Tần Tấn Dương sang sang một bên.
Bởi vì, cô nhìn thấy một người đang đứng nghiêm trang ở phía trước ------- Tiêu Bạch Minh.
Tần Tấn Dương kinh ngạc vì sức lực trong chốc lát kia của cô. Nhưng khi anh nhìn vào mắt cô. thấy cô đang chăm chú nhìn về phía sau lưng mình thì trực giác đã chuyển ra phía sau, cặp mắt ẩn chứa sự tức giận.
Dường như cố ý, anh đưa tay ôm lấy bả vai Đồng Thiên Ái, công khai biểu thị quyền sở hữu của mình.
Mà ánh mắt của anh, bắn thẳng về phía Tiêu Bạch Minh.
" Ang buông tôi ra! Nhanh lên! Anh Bạch Minh hiểu lầm bây giờ." Đồng Thiên Ái gấp gáp, dùng sức mà tay mà đem tay anh đang để trên vai mình đẩy ra.
Trời a! Làm sao bây giờ! Trường hợp này, sao lại có thể xuất hiện cơ chứ?
Nay, cô nên mua miếng đậu phụ để đạp đầu chết mới đúng! Trường hợp này...!
Thậm chí, anh Bạch Minh có thể đã nhìn thấy cảnh cô cùng gã biến thái này hôn nhau, bảo cô phải đối mặt với anh ấy thế nào đây? Nghĩ đi nghĩ lại, trong đáy lòng cô tỏa ra sự áy này vô cùng.
Tiêu Bạch Minh đứng lẳng lặng tại chỗ, nhìn hai người lôi lôi kéo kéo. Trong ánh mắt, sự tức giận đã biến mất, trong lòng đột nhiên xuất hiện sự ưu thương.
Chắc là bị chấn hám, trong lòng cảm thấy chút mất mác.
Thiên Ái, chưa bao giờ biểu hiện như thế trước mặt anh.
Cô vĩnh viễn chỉ biết nghe lời, lâu cũng làm cho anh sinh ra ảo giác. Thật ra có hay không, thì đều tốt cả.
Tại sao mỗi lần đụng tới Tần Tấn Dương, cô ấy liền thay đổi tới mức tinh thần phấn chấn, không còn là cô bé rụt rè kia. Giống như bình thường khi cô bé ấy vui cười, nghịch ngợm.
Tiêu Bạch Minh. chẳng lẽ mày tình nguyện đứng một bên à....
"..." Không như thế được, người đàn ông này sẽ không mang tới hạnh phúc cho Thiên Ái được.
Sau khi trấn tĩnh lại, rốt cục anh ta cũng bước tới chỗ bọn họ.
Ngẩng đầu lên, nghênh đón ánh mắt dọa người kia. Mặc dù nội tâm hiểu rõ rằng mình không thể đối đầu với anh ta, nhưng vẫn muốn tranh thủ cơ hội duy nhất này...
Chỉ là, Đồng Thiên Ái...