-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

CẶP ĐÔI BĂNG TUYẾT Chương 20

Trên đường về, đi qua cô có rất nhiều oto và moto màu đen. Nhất thời An không để ý. Cho đến khi, có một người gọi:

– Tiểu thư???

An quay sang nhìn chiếc oto màu đen rồi nhìn con người đang bước xuống. Từ đầu đến chân toàn một màu đen, âm u hơn cả màn đêm:

– Đúng là cô rồi. Bây giờ chủ tịch đang rất lo lắng. Mong cô theo chúng tôi về. – Người đó cung kính nói

An không nói gì, chỉ lẳng lặng bước lên xe. Bây giờ An đang rất mệt, chưa bao giờ cô muốn ngủ như lúc này.

Ở một ngã rẽ gần đó, có một chiếc oto màu vàng. Chủ nhân chiếc xe đang không tin nỗi những gì mình mình vừa thấy và bắt đầu nghi ngờ thân phận của An. Cậu chỉ lo lắng muốn biết An có về nhà an toàn không……Ừ thì cũng muốn biết nhà cô nữa. Trước giờ, cậu luôn nghĩ An có gia cảnh bình thường nhưng không ngờ gia đình An giàu đến độ có cả vệ sĩ.

CẶP ĐÔI BĂNG TUYẾT Chương 19

Những ngày sau đó, An không cúp học nữa, cứ nghỉ là đến thăm Quân. Mai Anh cũng giống An, thường xuyên ra vào bệnh viện. Đến mức y tá, bác sĩ ai cũng nhận ra họ.

Dạo gần đây, tâm lý An có một chút biến đổi. Cô không thể hiểu nổi tại sao mỗi lần thấy Mai Anh gần gũi Quân thì trong lòng lại có cảm giác khó tả. Có một chút tức giận, một chút giận hờn, một chút khó chịu, một chút gì đó…..ghen tuông…

Từ từ, khoan đã, cô vừa nghĩ gì nhỉ??? Ghen tuông?? Không đời nào!!!

An tự cười cái suy nghĩ của mình. Hít sâu một cái, tay cầm giỏ hoa quả đứng trước phòng bệnh của Quân. An không có thói quen gõ cửa nên mở cửa vào luôn….Cảnh tượng trước mắt làm cô đứng hình. Mai Anh và Quân đứng giữa phòng….hôn nhau. Quân đứng thẳng người mặt không chút cảm xúc. Mai Anh tay vòng qua cổ Quân, chân hơi kiễng, đầu nghiêng sang bên phải. Nhìn thấy An, Quân vội vàng đẩy Mai Anh ra làm cô mất đà ngã xuống. Mai Anh bức tức đứng dậy phủi phủi quần, nhìn An giận dữ. Giờ đây, gương mặt An lạnh lùng đến đáng sợ, đôi mắt bạc lạnh lẽo đến ớn người, dường như nó có thể hóa đá mọi vật.

Quân không còn tâm trạng để ý nét mặt của An nữa, cậu chắc chắn cô đã hiểu lầm rồi. Chắc chắn. Quân cố gắng giải thích nhưng bị An chặn lại:

– Xin lỗi, đã làm phiền hai người rồi. Tôi đến xem anh đã đỡ hơn chưa nhưng không cần nữa, anh đang rất khỏe. – An nhếch một bên môi mỉa mai, tiến vào trong đặt giỏ hoa quả lên bàn. Lúc ngang qua Mai Anh, An nhận được một cái nhìn đầy thách thức.

An đi ra thì bị Quân cầm tay, kéo lại:

– Từ từ đã!!! “Anh” muốn giải thích……

– Giải thích??? Không cần. Tôi đâu là gì của anh.

Nghe câu nói này của An, Quân thấy bên tai mình có tiếng “phập phập” vào tim. Cậu buông tay An ra, giương mắt nhìn An dần đi xa rồi mất dạng. Quân đau khổ ngồi phịch xuống, Mai Anh vội đến đỡ cậu nhưng bị cậu hất ra:

– Tránh xa tôi ra!

Mai Anh bỗng thấy một màu đen bao trùm. Dù có bị đánh đến tổn thương nội tạng cũng không đau bằng bốn chữ cậu nói ra. Mai Anh cứ bất động như thế. Còn Quân thì đã đứng dậy chạy vụt đuổi theo An.

*****

Màn đêm buông xuống thật nhanh. An không còn nhớ mình đã đi đâu trong suốt 2 tiếng đồng hồ. Cô không muốn về nhà, chỉ lang thang trên khắp dãy phố. Điện thoại liên tục đổ chuông, An không bắt máy. Cuối cùng, quá phiền phức, An tắt máy, chiếc điện thoại im lìm nằm trong túi.

Đường đã lên đèn. Những ánh đèn neon làm sáng rực cả thành phố phồn hoa. Nhưng bây giờ đang là mùa đông, màn đêm buông xuống đồng nghĩa với việc nhiệt độ càng xuống thấp. Lạnh thì lạnh thật đấy nhưng trong lòng An còn lạnh hơn cả thời tiết. Môi An dần tái đi, từng đợt da gà nổi lên. Nhưng cô vẫn không quan tâm.

Bỗng có ánh sáng chói lóa dội thẳng vào mắt An. Cô nheo mắt cố định dạng đó là gì. Vật đó vẫn đi đến, cùng tiếng còi xe vang trời. Trên cao, An thấy người mẹ với đôi mắt bạc biết cười, mỉm cười nhìn cô. Bên cạnh bà là cậu nhóc 12 tuổi với đôi mắt sáng như sao, mấp máy môi như đang nói điều gì đó với cô. An mỉm cười, có lẽ họ đến đón cô đây mà. Rồi một bóng đêm bao phủ lấy cô.

*****

An tỉnh dậy. Đảo mắt xung quanh. Đây không phải nhà cô. Một căn phòng lạ hoắc. Cô chết rồi sao??? Nhưng căn phòng này quả thực rất đẹp. Ông trời ưu ái cho cô chết mà được ở khách sạn 5* sao??? Bỗng có người đi vào. Trên tay là cốc nước tỏa ra mình thơm ngào ngạt của gừng. Mái tóc nâu làm xù một cách cố ý, nở một nụ cười lãng tử:

– Cậu tỉnh rồi sao?? Cậu bị ngất do lạnh. Uống cái này vào cho ấm bụng.

An cầm lấy cốc trà gừng, hỏi:

– Đây là đâu??

– Nhà tớ.

– Sao tôi lại ở đây???

– Còn hỏi nữa, cậu đi đứng kiểu gì mà như người mất hồn, thấy xe không thèm tránh. May tớ phanh lại kịp không thì cậu còn ngồi đây sao??? – Huy giận dữ xả một tràng.

An cười nhạt. Vậy là lúc đó không phải mẹ và Dũng muốn đem cô đi.

– Tôi muốn về nhà.

– Cậu đỡ chưa??

– Tôi chưa chết.

– Tớ đưa cậu về.

– Không cần. – Thấy Huy có thái độ nài nỉ cố chấp, An liền chặn đứng – Nếu cậu theo tôi nửa bước thì đừng nhìn mặt tôi nữa

CẶP ĐÔI BĂNG TUYẾT Chương 18

Mai Anh tức giận, tay nắm lại thành quyền. Thấy vậy, nụ cười trên môi Đăng lại càng đậm hơn:

– Bình tĩnh đi! Chẳng phải cô cũng đang lợi dụng tôi sao? Chính xác hơn là lợi dụng tôi ở thế giới ngầm mới đúng chứ. Trong giới kinh doanh và chính trị, không ai không biết tổng giám đốc Best, Ngô Thái Đăng tôi là ông trùm trong giới ngầm chứ, còn Phillas của các người không phải trong sạch lắm sao? Minh bạch lắm sao? Bố cô sẽ ra sao nếu biết cô con gái cành vàng lá ngọc của mình chạy đến tìm xã hội đen chỉ vì ghen??

Mai Anh giận dữ gằn lên từng chữ một:

– Anh là đồ bỉ ổi, đê tiện.

Đăng không giận mà còn cười:

– Có chửi tôi như thế nhưng cô lại không bỏ giao kèo dù tôi có vi phạm. Quả thật cô rất cần tôi. Thế Hoàng Linh An đó thân phận thế nào?

Mai Anh cố gắng kiềm chế, nói:

– Tôi đã cho người điều tra. Trước kia tôi có cho người theo dõi để biết gia cảnh nhà cô ta nhưng luôn bị mất dấu. Hôm qua, tôi thấy một người mặc đồ đen giống như vệ sĩ, cung kính chào cô ta rồi đưa cho cô ta một con xe moto Z1000, chỉ thế cũng hiểu được nhà cô ta thuộc loại giàu có. Tôi……

Mai Anh đang nói thì tiếng chuông điện thoại reo lên ngắt lời cô. Cô nhìn màn hình nhấp nháy hàng chữ “Candy thư ký”:

– Alô.

“Tiểu thư, việc hôm qua cô sai tôi đã tìm hiểu nhưng rất lạ là hồ sơ của Hoàng Linh An trên trường được bảo mật” – Bên kia là giọng nữ trong trẻo đầy nữ tính.

Mai Anh nhíu mày:

– Bảo mật?? Tại sao?

“Hiệu trưởng nói bất cứ thông tin gì về Hoàng Linh An đều được bảo mật, dù là tiểu thư cũng không được”

– Tôi không cần biết cô làm bằng cách nào nhưng nhất định phải điều tra về con bé đó cho tôi!

“Vâng, thưa cô”

Mai Anh giận dữ tắt máy, lại gần ghế sofa ngồi phịch xuống. Đăng đứng dậy, rót một ly rượu vang đỏ, đặt trước mặt Mai Anh:

– Sao thế?

Mai Anh nhìn màu đỏ trong suốt trong ly rượu, cô chán nản nói:

– Người của tôi không điều tra được. Hồ sơ của cô ta được bảo mật.

Đăng ngồi xuống ghế đối diện, nhếch môi thú vị:

– Bảo mật? Cái này hay đấy – Suy nghĩ một lúc, Đăng nói – Ok, tôi sẽ giúp cô!

Đăng thú vị nhìn Mai Anh, cô tiểu thư nổi tiếng tài giỏi, có vẻ đẹp nhu mì yếu đuối, tính cách dịu dàng nhưng không ngờ lại phát điên lên vì không biết rõ thân phận một cô gái nào đó. Đăng quả thật rất tò mò.

*****

Bệnh viện tư nhân Shelous

Sau khi Mai Anh đi, căn phòng chỉ còn ba người. Một người nằm bất động trên giường, một người đọc sách báo, không quan tâm đến người đang đứng kia.

Nửa ngày sau, An mới mở miệng nhưng mắt vẫn dán vào tờ báo:

– Anh không mỏi chân sao?

Quang lúc này mới nhận ra chân mình đã tê nhừ gần như muốn khụy. Cậu không hiểu ban nãy cậu nghĩ gì mà chân mỏi cũng không biết cơ chứ. Quang kéo một chiếc ghế lại gần chỗ An ngồi đồng thời cũng gần giường Quân. Cả hai lại chìm vào yên lặng, chỉ còn tiếng sột soạt sang trang của An. Quang không biết nên nói gì nữa. Một lúc lâu sau, cậu mới hỏi:

– Em ở đây lâu chưa?

An liếc nhìn đồng hồ trên tay – 2h chiều rồi lãnh đạm nói:

– 6 tiếng.

Quang ngạc nhiên nhưng rồi nhanh chóng nở nụ cười nhạt:

– Thảo nào sáng này không thấy em đi học.

An không nói gì. Không khí lại rơi vào trầm mặc. Quang cố nghĩ ra gì đó để nói. Cậu không thích cả hai cứ im thế này, như vậy cho cậu cảm giác An thật xa mình:

– À mà ở đây lâu thế em không chán sao??

An bỏ tờ báo xuống, nhìn Quang đáp:

– Một ngày của tôi còn buồn tẻ hơn nhiều.

– Em không có bạn sao??

– Ở trường anh thấy tôi nhiều bạn lắm à?

Quang liền cẩn thận suy nghĩ. Đúng là từ trước đến nay cậu luôn thấy An đi một mình, ít nói chuyện, canteen luôn có ba chỗ trống. Bỗng Quang nhận ra cậu không biết gì về An cả.

Sau câu hỏi đó của An, lòng Quang bỗng dấy lên một cảm giác muốn ôm cô thật chặt. Cậu cảm nhận được câu nói đó thật…….cô đơn. Cố kìm nén cảm xúc, Quang nắm lấy đôi tay lạnh lẽo đang đặt trên đùi của An, ánh mắt nhìn cô rất phức tạp.

Một lúc sau, có một tiếng ho khan. Không phải của An cũng chẳng phải của Quang. Hai người nhất loạt quay sang giường bệnh, nơi Quân đang nằm.

Quân nằm trên giường, vẻ mặt nhợt nhạt đầy mệt mỏi, đôi môi khô nẻ thiếu đi huyết sắc nhưng đôi mắt lại lạnh lẽo đến ớn lưng. Cậu nhìn chằm chằm vào Quang và An, nơi cậu tập trung ánh mắt nhất là bàn tay họ. Cảm nhận được ánh mắt của Quân, Quang và An đồng loạt rút tay về. Ánh mắt Quang đầy vẻ áy náy, lúng túng không dám nhìn thẳng vào Quân. An thì không để ý cho lắm, vui vẻ nói với Quân:

– Anh tỉnh rồi à?? Tốt quá! Anh ngủ hơn một ngày rồi đấy. Để tôi gọi điện cho bác Nam. À mà tôi không có số, anh cứ nghỉ đi, để tôi gọi bố tôi.

Rồi An chạy một mạch ra ngoài, trên mặt nét vui mừng không chút che dấu. Khoảnh khắc đó, Quang đã chính thức nhận mình thua rồi.

An vừa đi, Quân lập tức quay sang nhìn Quang, giọng nói lạnh lùng nhưng vẫn còn yếu và nhỏ:

– Tớ nghĩ chúng ta nên cạnh tranh công khai.

Quang cười nhạt:

– Không đâu, tớ thua rồi. Nhớ vẻ mặt An ban nãy chứ?? Cô ấy quả thực rất lo cho cậu. Cô ấy đã ngồi cạnh cậu suốt 6 tiếng rồi đó. Giữ cô ấy chặt vào. An là một cô gái tốt.

Quân hơi bất ngờ khi nghe Quang nói nhưng đồng thời, niềm vui đang cố gắng kìm nén làm mặt cậu gần như biến dạng. Gật đầu, Quân cố nói giọng thật bình thường:

– Cậu không cần như ông bố tiễn con gái đi lấy chồng như thế.

Quang cũng cười nhưng nụ cười thật miễn cưỡng:

– Cậu còn yếu, nghỉ nhiều chút. Mai tớ sẽ đến thăm cậu.

Quang đứng dậy rồi đi ra. Đến cửa thì gặp An, cậu cố nặn ra một nụ cười viên mãn nhất để che đi sự đau đớn trong đáy mắt. Cậu giơ tay ra:

– Hoàng Linh An, anh có thể làm bạn của em chứ?

An ngơ ngác không hiểu gì. Một lúc sau, lãnh đạm đáp:

– Tôi không từ chối nhưng cũng không đồng ý, như bây giờ là tốt rồi. – Rồi An lạnh lùng bước qua Quang, cứa vào tim cậu một vết thương nữa. Quang đau lòng, nhắm mắt, điều chỉnh lại cảm xúc, miễn cưỡng nở nụ cười tươi nhất có thể nói với An:

– Vậy thì anh cho là em đồng ý một nửa đấy nhé!

Cậu đóng cửa. Bên ngoài, Quang dựa người vào cửa, vò đầu rồi cậu bước đi.

Ánh nắng kéo dài bóng lưng cô đơn trên hành lang bệnh viện.

CẶP ĐÔI BĂNG TUYẾT Chương 17

Thời gian này, An cũng dùng nhiều thời gian của mình đến thăm Quân. Ngày thứ hai, Quân vẫn chưa tỉnh. Quang và Mai Anh khi biết chuyện cũng tức tốc đến như động cơ phản lực. Khi nhìn thấy An đang bên cạnh giường Quân, ung dung đọc tờ báo, Quang có chút ngạc nhiên sau đó có cảm giác lòng chùng xuống. Còn Mai Anh khi thấy An thì lạnh lùng liếc cô một cái rồi coi cô như không khí. Nhìn Quân như vậy Mai anh không khỏi xót xa cùng đau đớn. Cô giận dữ đi ra ngoài trong ánh mắt khó hiểu của Quang. Lái chiếc xe màu đỏ rực rỡ ra khỏi bãi đậu, phóng thẳng đến tập đoàn Best. Cô hùng hồ đi vào phòng tổng giám đốc mặc cô thư ký can ngăn:

– Ngô Thái Đăng, anh ra đây cho tôi!

Mai Anh mạnh mẽ đẩy cửa vào, gương mặt tràn đầy sự giận dữ. Bên phải cánh cửa, nơi Mai Anh đang đứng là một chàng thanh niên trẻ tuổi, ngồi tựa người trên ghế tổng sau bàn làm việc, vắt chân chữ ngũ, xoay xoay cây bút bi trên tay. Anh chàng này 3 phần đẹp, 7 phần tà. Dáng vẻ không có gì giống tổng giảm đốc một tập đoàn tài lớn. Trên môi là nụ cười hờ hững:

– Mai Anh tiểu thư, sao hôm nay cô lại có hứng đến nơi làm việc của tôi vậy??

– Đừng giả nai với tôi. Là anh làm đúng không? – Mai anh đi đến trước mặt người tên Ngô Thái Đăng đó, giận dự nói

– Đúng là tôi làm! – Đăng thản nhiên thừa nhận như đó chỉ là việc giết một con kiến

– Anh đã vi phạm giao kèo giữa chúng ta.

Đăng cười như thể đó là chuyện thú vị nhất trên đời:

– Giao kèo giữa chúng ta? Tôi đã quên nó từ lâu rồi. Quả thật cô quá ngây thơ, làm giao kèo với tôi chứ không phải là hợp đồng. Nên nhớ tôi là một doanh nhân, doanh nhân thì luôn tìm lợi ình mà giao kèo giữa chúng ta tôi không tìm được nguồn lời gì ở đó cả.

– Chẳng phải tôi đã nói chỉ cần anh lên tiếng, tập đoàn Phillas sẽ toàn lực đáp ứng yêu cầu sao?

– Đúng, giao kèo giữa chúng ta là tôi sẽ giúp cô trả thù Hoàng Linh An, cô giúp tôi mọi thứ chỉ cần tôi yêu cầu. Nhưng cô biết tôi không hề ưa gì Vũ Anh Quân, nếu không muốn nói là thù ghét vậy mà cô không cho tôi động vào cậu ta. Còn Hoàng Linh An, tôi còn không biết cô ta là ai. Best khá có máu mặt trong giới kinh doanh, dù không bằng Phillas nhưng cũng không đến mức phải nhờ vả nó. Nếu cẫn chỗ dựa không phải là J.A.M và Chim Ưng là lựa chon tốt nhất sao? Vậy nên tôi không cần cô mà cô cần tôi. – Sau đó cậu ta nở nụ cười như có như không nhìn Mai Anh

CẶP ĐÔI BĂNG TUYẾT Chương 16

Bệnh viện tư nhân Shelous

An đỗ chiếc moto phân khối lớn ngay trước cổng bệnh viện, không thèm gửi xe cũng mặc kệ tiếng gọi ý ới của bác bảo vệ. Cô chạy ngay đến bàn tiếp tân hỏi về Vũ Anh Quân:

– Thiếu gia đang trong phòng cấp cứu tầng 5. Cháu là ai thế?

– Cô không cần biết. Đưa tôi đến đó!

Cô tiếp tân gật đầu. Cô thấy cô nhóc này có gì đó rất giống với người đàn ông đi cùng ông Nam.

*****

Trước phòng cấp cứu tầng Vip có hai người đàn ông anh tuấn đầy nam tính cũng quyến rũ. Một người ngồi trên ghế, hai chân vắt chéo, nét mặt cương nghị hiện lên chút lo lắng, đôi mày rậm hơi nhíu lại. Một người đứng ngồi không yên, đi đi lại lại, tay luôn để trước cằm. Nét mặt lo lắng thấy rõ.

Ông Nam càng như thế ông Minh càng suốt ruột, liền lên tiếng:

– Này này, cậu ngồi xuống đi, cậu không sao nhưng tôi chóng mặt lắm!

– Chết tiệt, sao cậu có thể ung dung như thế cơ chứ??? – Ông Nam tức giận nói.

– Tôi không ung dung. Chỉ là đang cố theo chiều hướng tích cực thôi. Như cậu thì mọi việc tốt đẹp hơn à??

Ông Nam ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm đầu, vò vò mái tóc chưa điểm bạc:

– Khốn kiếp! Nếu Quân bị làm sao, tôi sẽ san bằng cái bệnh viện này.

– Nên nhớ, bệnh viện này là của cậu, tôi sẽ nhờ Long giúp cậu một việc. Ok??

Ông Nam liền ngơ ngác nhìn ông Minh. Ông Minh cười khẽ rồi rút điện thoại ra, tìm một dãy số. Sau hồi chuông thứ 2 đã có người bắt máy:

– Việc tôi nhờ cậu sao rồi???

“Họ nói do Quân đi trên đường cao tốc bỗng chiếc xe đằng trước thắng gấp nên mới sảy ra tai nạn.”

– Còn chiếc xe nào bị nữa không??

“Còn một chiếc, nhưng người đó chỉ bị nhẹ thôi, do anh ta phanh kịp”

– Cậu có tìm hiểu nguyên nhân người kia đột ngột dừng không?

“Có, cậu ta nói do có con gì đó chạy qua nên bất ngờ”

– Cậu ta?? – Ông Minh nghi hoặc hỏi

“Ừ, cậu ta rất trẻ, khoảng 20, 22 thôi”

– Ok, tôi định bảo cậu cho hắn liệt giường nhưng trẻ như vậy thì phí lắm. Cho hắn một trận là được.

“Ok. Bảo Nam là xong việc tôi sẽ đến đó ngay”

Cúp máy. Ông Minh thở dài nhìn ông Nam:

– Tôi không nghĩ Quân lại phản xạ chậm như vậy.

Ông Nam gật đầu:

– Có lẽ lúc đấy nó đang suy nghĩ gì đó. – Ông Nam lập tức đổi giọng – Chết tiệt, nó mà làm sao thì tôi tru di nhà tên đó

Ông Minh thông cảm nhìn ông Nam. Trước kia khi bà Nguyệt vào phòng phẫu thuật ông còn hoảng loạn hơn thế này. Khi mất bà vĩnh viễn, nếu không có An có lẽ ông cũng không còn tồn tại nữa.

Lúc sau, An chạy đến, đằng sau là cô tiếp tân:

– Quân sao rồi???

– Vẫn đang cấp cứu. – Ông Nam nói rồi quay sang cô lễ tân – Không còn việc của cô nữa

– Vâng thưa chủ tịch

An ngồi xuống hàng ghế đối diện. Lần đầu tiên sau 4 năm, ông Minh thấy nét lo lắng trên gương mặt vô cảm của An. Ông biết Quân đã chiếm được một vị trí trong An và ông vui vì điều đó.

Gần một tiếng sau, đèn phòng mổ tắt, viện trưởng đi ra. Ông Nam lập tức xông đến hỏi:

– Quân thế nào rồi???

Ông Minh và An cũng nhìn chằm chằm viện trưởng thay cho câu hỏi. Ông ta bình tĩnh đáp:

– Mọi người yên tâm. Thiếu gia đã qua nguy hiểm. Nhưng não cậu ấy bị chấn động nên sẽ phảu chịu một vài cơn đau đầu. Vết thương không sâu nhưng dài, tránh tiếp xúc với nước. Nên để cậu ấy ở đây để theo dõi.

– Giờ có thể vào thăm không??? – An hỏi

– Được thôi nhưng nên chuyển cậu ấy vào phòng bệnh đã.

*****

Trong một căn phòng Vip ở tầng 5. Đây là phòng bệnh riêng của Quân. Thiết kế căn phòng cũng không khác khách sạn là bao. Ở đây có màu trắng toát đến ớn người. Quân say ngủ trên chiếc giường lớn. Tay cắm ống truyền. Chỉ mới có 2 tiếng thôi mà cậu đã tiều tụy đi nhiều, không còn vẻ lạnh lùng đến đáng sợ, không còn vẻ đáng yêu đến trẻ con cũng không còn đẹp đẽ hào nhoáng hàng ngày nữa.