-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Đào Tạo Tiếng Anh NewLight

Trung tâm đầu tiên của Việt Nam áp dụng chương trình giảng dạy mới , hiệu quả nhất và đang được sử dụng nhiều nhất tại Mĩ hiện nay

Biết Ngoại Ngữ Là Cơ Hội Tốt Để Xin Việc

Giỏi tiếng anh có thể giúp bạn kiếm được những công việc tốt , mức lương cao tại những công ty nước ngoài

Tự Tin Giao Tiếp Với Bạn Bè , Đồng Nghiệp

Thú vị biết mấy khi mình có thể nói chuyện với bạn bè , người thân ở nước ngoài bằng tiếng anh một cách tự nhiên

Tiếng Anh Giúp Thay Đổi Cuộc Sống

Biết tiếng anh giúp ta cảm thấy tự tin hơn , vui vẻ hơn dẫn đến cuộc sống quanh ta muôn màu muôn sắc

Du Học Dễ Dàng Hơn

Xóa đi rào cản về ngôn ngữ , giúp bạn đi du học dễ dàng tiếp thu kiến thức và hội nhập

XUYÊN QUA THỜI KHÔNG TA THÀNH VƯƠNG PHI Chương 7

[CHƯƠNG 7]

Đã ba ngày trôi qua, nhờ tích cực uống dược cộng thêm ăn toàn những món đại bổ nên sức khỏe của ta hồi phục rất mau chóng. Dược của Thiên Y đưa cho ta quả nhiên vô cùng công hiệu, chưa đầy hai ngày ta đã có thể đi lại bình thường. Giải quyết xong vấn đề sức khỏe,ta bắt đầu nổi lên hứng thú tham quan nơi này. Ta viện lý do “mất trí nhớ không rõ đường đi” bất đắc dĩ gọi Vân Đình làm “hướng dẫn viên du lịch” cho ta. Nơi ta đang ở là một biệt viện nằm trong phủ tể tướng.Bên ngoài phủ là kinh thành phồn hoa gắn liền với triều đình Chu Quốc. Biệt viện này không lớn cũng không nhỏ,nhưng rất trang nhã,thực vật ở đây cũng khá phong phú,đa số là hoa và thảo dược,ban đầu ta tưởng thảo dược là…cỏ dại nhưng Vân Đình bảo đó là thảo dược quý hiếm,vì sức khỏe ta yếu nên đại ca ta mang thảo dược về trồng,tiện cho việc chữa bệnh. Ngoài nhà ở chính của ta ra còn có ba đình nhỏ để nghỉ chân, một hồ nước có hòn non bộ và suối nhân tạo thông với ngự hoa viên,còn lại là vườn trúc dày đặc xanh tươi. Phong cảnh rất thanh tịnh,quả nhiên hợp với người sống nội tâm như Nam Ngự Yên Yên. Nhưng mà bây giờ thì khác rồi,ta không phải ngươi,ta-chính là Nam Ngự Yên Yên hiện tại,không sợ trời không sợ đất. Phong cảnh như thế này có nước làm người ta buồn chết thôi,phải sửa đổi lại mới được. Ta bước đến hồ nước,ô…nước rất mát,còn có cá chép,rất nhiếu cá chép. Bất chợt ta để ý đến thân ảnh của mình đang phản xạ từ dưới nước lên.Hớ…ta suýt té lộn nhào dưới nước, trong đầu ta không ngừng vang lên chữ “hồn ma,hồn ma…” . Mấy ngày nay ta chỉ lo việc ăn uống tẩm bổ mà không hề soi gương,ta lại không cho Vân Đình giúp đỡ ta vệ sinh cá nhân,thảo nào các nha hoàn nhìn thấy ta cứ như gặp phải ma. Bộ tóc lòa xòa che phủ gương mặt của ta rất đáng đạt giải Oscar về phim kinh di,trông thật rợn người. Ta vội đi đến cái đình gần nhất rồi quay sang bảo Vân Đình gọi nha hoàn lấy gương đồng tới.Mấy ngày nay ta cứ để như vậy mà đi khắp nơi quả thật rất mất hình tượng,huhuhu…

-Tiểu thư,gương đồng đây ạ!

-Đặt xuống bàn giúp ta đi!

Khẽ túm mớ tóc mái sang một bên,ta lấy hết can đản nhìn thẳng vào trong gương. Ố…? Ta lấy tay sờ mặt,nhéo một cái. Ái…không phải mơ.Người trong gương…là ta hả? Là ta sao? Lẽ nào chỉ túm tóc mái sang một bên là ta từ hồn ma thành một mỹ nhân? Thân xác này…có khuôn mặt đẹp quá,phải nói là tuyệt đẹp. Ta choáng,ta choáng,ta choáng choáng choáng…Ngũ quan nhìn thế nào cũng không tìm ra được một khuyết điểm,dù chỉ là nhỏ nhất. Mọi thứ đều bình thường,nhưng khi kết hợp trên khuôn mặt này lại trở nên hoàn mĩ một cách kì lạ.Mắt phượng mày ngài là đây sao?Đôi mày mang độ cong tuyệt hảo gắn liền với đôi phượng mâu kéo dài quyến rũ nhưng lại mang ánh mắt vô cùng trong sáng. Sự trái ngược này đem đến một cảm giác đặc biệt vô cùng khó tả. Hàng mi dài cong vút khẽ rung ,cánh mũi nhỏ nhắn hoàn hảo,làn môi mang màu hoa đào mới nở hơi vểnh lên như tựa tiếu phi tiếu. Nàng đẹp giống tranh vẽ,như một bức tượng sống động của nhà điêu khắc thiên tài. Nếu ở thế kỉ 21,ta cam đoan nàng sẽ là minh tinh,là siêu mẫu,là một đại siêu cấp mỹ nhân người người chảy nước miếng.Mỹ nhân! Ta thành mỹ nhân rồi đó nha,hắc hắc…ông trời không những ban cho ta sự phú quý mà còn tặng luôn cho ta cả sắc đẹp mỹ miều. Nam Ngự Yên Yên,ngươi vì hai bà chị của mình mà bỏ rơi nhan sắc tuyệt hảo này,còn ta thì không như vậy đâu,ta sẽ xài nó dùm ngươi,ta sẽ biến ngươi thành đại mỹ nhân lưu danh thiên hạ,hahahaha…

-Vân Đình,binh thường ai cắt tóc cho ta ?

-Tiểu thư,từ nhỏ tới giờ nô tì chưa từng thấy người cắt tóc lần nào !

-Ách…thật hả?

-Vâng ạ! Nhìn vào độ dài của tóc tiểu thư là biết rõ rồi,rất dài và rất đẹp!

-Ô…quả thật là rất dài! Nhưng mà hơi bất tiện! Em đem kéo tới đây cho ta!

-Tiểu thư,người định cắt tóc sao? Nếu thấy bất tiện thì để em giúp người búi tóc lên ! Trước giờ người vẫn làm như vậy mà!

-Em biết búi tóc hả?

-Từ nhỏ tới giờ,Đình nhi là người làm tóc và trang điểm cho tiểu thư mà.Tiểu thư quên hết rồi sao?

-Ta bị mất trí thì làm sao nhớ được mấy việc đó chứ!

-Đình nhi thất lễ,mong tiểu thư bỏ qua!

-Không sao,vậy em mau giúp ta làm tóc đi!

Thân xác này có bộ tóc rất dài,lại còn dày nữa,làm việc với nó vô cùng khó khăn,bằng chứng là đợi Đình nhi làm tóc xong ta đã tranh thủ ngủ gục được khoảng…2 tiếng. Khi tỉnh dậy,tóc đã được búi cao thành nhiều tần,chừa lại một phần tóc mỏng bên dưới để xõa ra. Bên trái được gắn thêm chiếc trâm cài mỏng hình quạt. Tóc mái cũng được tém sang một bên để lộ hoàn toàn khuôn mặt vừa quuến rũ vừa khả ái,đúng là một sự trái ngược hoàn mỹ. Làm tóc xong thì ta cảm thấy có chút đói bụng nên quyết định quay về nhà chính để ăn cơm,nhưng điều ta không ngờ là vừa bước vào cửa chính lại đụng ngay hai khuôn mặt đầy căm phẫn đang nghiến răng,trừng mắt nhìn ta.

-Nam Ngự Yên Yên,ngươi khá lắm! Dám đem chuyện đó mách lẻo với phụ thân làm bọn ta bị nhốt trong biệt viện lại còn không được ăn cơm!

-Ô…hình như không phải do ta nói mà là do chính phụ thân đích thân sai người điều tra! Có bất mãn gì thì đến tìm phụ thân mà tính sổ!

-Ngươi…Ngươi nói láo!

-Không tin thì các ngươi cứ đến hỏi phụ thân! Chằng những như thế mà phụ thân còn bảo sẽ lấy lại công bằng cho ta! Tốt nhất là các ngươi nên cẩn thận,đừng có ngu ngốc mà đến tìm ta để ức hiếp!

-Tiện nhân ! Hôm nay ngươi còn dám cả gan lên mặt nói chuyện với tỷ tỷ ngươi bằng cái giọng đó à? Phải chăng là ngươi muốn tìm cái chết?

-Nếu ngươi có đủ can đảm để giết ta thì xin mời! Cho ngươi biết,ta không phải là Nam Ngự Yên Yên ngu ngốc,nhu nhược lúc trước để mặc các ngươi tùy ý hành hạ ức hiếp! Ta bây giờ đã khác xưa rồi!

-Khá lắm! Để ta xem sau khi mất trí nhớ lá gan ngươi to tới đâu!

Trong chớp mắt,hai thân ảnh một đen một trắng từ đâu bay tới rút kiếm chắn ngang đường của Nam Ngự Phiêu Phiêu,một thứ ánh sáng chết chóc từ thanh kiếm toát ra đủ làm cho người ta run sợ,dựng tóc gáy. Đúng là hộ vệ chuyên nghiệp,luôn xuất hiện trong những tình huống gay cấn. Còn bình thường thì có tìm mỏi mắt cũng không thấy xuất hiện. Nam Ngự Phiêu Phiêu khẳng định là đang sợ mất mật nhưng vẫn làm ra vẻ không có gì

-Các ngươi là ai?Dám chắn ngang đường đi của ta,có phải là muốn mất đầu không hả?

-Hai vị tiểu thư,Ngự Phong đại nhân có lệnh không được phép cho ai tổn hại đến Yên Yên chủ tử. Nếu không,xin đừng trách bọn thuộc hạ thất lễ!

-Đại ca??? Các ngươi rốt cuộc là ai?

-Là hộ vệ mà phụ thân sai đại ca tuyển cho ta!

-Cái gì?

-Thế nào? Tiếc thật! Ta đang chờ xem hai vị tỷ tỷ “đáng kính” sẽ “dạy bảo” ta như thế nào,nhưng mà…hình như người đang bị dạy bảo không phải là ta!

-Ngươi…!!!

-Tốt nhất là các ngươi nên biết điều một chút đi! Dám ức hiếp ta ta sẽ trả lại các ngươi gấp mười lần!

-Khốn kiếp! Nam Ngự Yên Yên,ngươi chờ xem! Ta sẽ làm cho ngươi hối hận về hành động ngày hôm nay!

-A…ta sẽ chờ xem,ai mới là người hối hận! Ta đang đói bụng,không rảnh tiếp những vị khách không mời mà tới! Ma Y,Thiên Y,tiễn khách!

XUYÊN QUA THỜI KHÔNG TA THÀNH VƯƠNG PHI Chương 6

[CHƯƠNG 6]

Ánh sáng chiếu xuyên người hắn làm rạng lên một vẻ đẹp mờ ảo khó tả,những sợi tóc mai như đang nhảy múa lướt nhẹ qua hàng mi đen dài,đôi mắt dài hẹp quyến rũ mê người híp lại gợi lên ánh cười trong suốt.Hắn là nam nhân thật hả? Ta chảy nước miếng nha.Mỹ nam,đại boss,nếu như ta không nhập phải thân xác em hắn thì không chừng ta đã yêu hắn mất rồi,haha…

-Còn muốn ăn gì nữa không?Ta sai người làm cho muội!

-Ờ…um…um…ấy…đại ca à,ta không phải là heo,bao nhiêu đồ ăn này là đủ rồi!

Hắn đến ngay lúc ta vừa ăn no xong,nếu không thì ta còn lâu mới từ chối lời đề nghị hấp dẫn này,ực…ực….Ta buông đũa xuống,một lần nữa lại nhìn hắn,ánh mắt đó vẫn đang mang ánh cười trìu mến với ta.

-Khụ…đại ca đến tìm ta có việc gì không?

-Ta đến thăm muội! Nhân tiện có một vài việc muốn cho muội biết! Chúng ta ra ngự hoa viên nói chuyện được không?

-Được!

Ta dùng sức lấy tay chống vào mép bàn để đứng lên,vừa đẩy cái ghế ra đột nhiên trước mắt ta trở nên tối sầm,cảm giác choáng váng làm ta đứng không vững nên ngã nhào xuống đất. Trong lúc ta đang thống khổ chuẩn bị đón nhận cảm giác đau đớn thì đột nhiên có một bàn tay to rắn chắc giữ chặt lấy eo ta truyền theo làn nhiệt ấm.Là hắn chạy tới đỡ ta.

-Muội làm sao vậy? Không sao chứ?

Ta thuận thế ngã vào lòng của hắn. Hìhì…không yêu được hắn thì ăn trộm một ít đậu hũ để bồi thường vậy.Oái… chưa gì mà mặt hắn đã đỏ lên tới mang tai rồi. Cái gì đây? Nam nhân ngây thơ hiếm thấy nha.

-Xin lỗi,ta hơi choáng ! Đại ca có thể dìu ta ra ngoài được không?

Ta làm bộ giả lả,hắn không có từ chối lời đề nghị của ta tận tình dìu ta đi ra ngoài.Mặt hắn sắp đồng màu với quả cà chua rồi,mà cái thân thể này cũng yếu ớt quá đi,phải tẩm bổ thêm nhiều mới được.Hắn dìu ta đến một cái đình nhỏ,trong đình có đặt sẵn bộ bàn ghế làm bằng đá gì ta không biết nhưng vừa đặt mông ngồi xuống đã truyền một cảm giác mát lạnh dễ chịu.Xung quanh đình trồng đủ loại hoa đẹp rất bắt mắt. Từ đình nhìn ra có thể nhìn thấy cả một vùng thiên nhiên xanh mát. Nơi này quả thật rất tốt cho việc uống trà thi ca nha.

-Đại ca muốn cho ta biết chuyện gì?

-Hôm qua,nhị và tam muội đã bị cấm cung không cho ra ngoài nửa bước,lại còn không được ăn cơm!

-Là phụ thân làm phải không?

-Sao muội biết?

-Là phụ thân nói sẽ lấy lại công bằng cho ta!

-Ra vậy! Sau khi nghe ta nói việc muội bị nhị và tam muội ức hiếp từ nhỏ,phụ thân rất tức giận nên đã trừng phạt cả hai

-Ưm!

-Muội không có phản ứng gì sao?

-Theo đại ca thì ta nên có phản ứng gì bây giờ?

-Ta nghĩ muội sẽ bảo ta đến xin phụ thân tha thứ cho nhị và tam muội!

-Sao ta lại phải làm như vậy chứ?

-Vì từ bé đến giờ,mỗi lần ta định nói cho phụ thân biết muội bị nhị và tam muội ức hiếp muội đều năn nỉ,ngăn cản không cho ta nói!

-Vậy á?

-Chẵng lẽ ta nghĩ sai rồi sao?

-Nếu là lúc trước,có lẽ ta sẽ làm như vậy!

-Còn bây giờ?

-Bây giờ thì ta sẽ không làm chuyện ngu ngốc như vậy đâu! Nếu nhân động đến ta thì đừng trách sao ta động lại nhân!

Ánh mắt hẹp của hắn nhìn ta chăm chú mang theo một tia nhạc nhiên.Hừ…ta đâu phải là em gái nhu nhược yếu đuối của hắn.Hắn ngạc nhiên cũng phải thôi.

-Yên nhi,xem ra sau khi bị mất trí nhớ ta thấy muội trở nên rất mạnh mẽ,dường như hoàn toàn biến thành một con người khác!

-Vậy đại ca muốn ta giống lúc trước hay giống bây giờ?

-Ta thích con người muội bây giờ!

-Như vậy là được rồi! Huynh còn chuyện gì muốn nói với ta nữa không?

-Còn một chuyện!

-………?

-Ma Y,Thiên Y!

-Thuộc hạ có mặt!

Ách…ta choáng nha,hắn mới vừa gọi tên là đã có hai thân ảnh một đen một trắng từ đâu bay tới quỳ trước mặt.Đó chính là khinh công trong truyền thuyết? Ta muốn học quá đi.

-Yên nhi,phụ thân sai ta tuyển hộ vệ cho muội,đây là hai hộ vệ giỏi nhất trong số các hộ vệ được ta tuyển trong kinh thành!

-Oa…hộ vệ hả? Là người theo bảo vệ ta phải không?

-Ừ! Các ngươi lại đây!

-Đại nhân có gì dạy bảo?

-Đây là tứ tiểu thư của phủ tể tướng,là chủ nhân của các ngươi sau này! Mọi mệnh lệnh của nàng các ngươi đều phải nghe theo!

-Thuộc hạ tham kiến tứ tiểu thư!

-Òh…haha…gọi là Yên Yên được rồi!

-Nhiệm vụ của các ngươi là bảo vệ chủ nhân của mình thật tốt,không được để ai chạm đến nàng dù chỉ là một sợi tóc,nhất là nhị và tam tiểu thư!Nếu để có việc gì xảy ra,ta khó lòng giữ mạng của các ngươi! Đã nghe rõ chưa?

-Thuộc hạ đã rõ!

-Yên nhi,bây giờ ta phải vào triều,muội cứ an tâm ở đây tịnh dưỡng .Có Ma Y và Thiên Y bảo vệ,không ai dám làm hại muội đâu!

-Ta đã biết!

-Ta đi đây!Không cần tiễn!

Nói rồi hắn chậm rãi rời đi,đến khi không còn thấy bóng dáng của hắn đâu nữa ta mới quay đầu lại.Hơ…cà hai tên hộ vệ hắn tuyển cho ta vẫn còn quỳ trên mặt đất.Làm vậy ta sẽ bị tổn thọ nha.

-Cà hai người đều đứng lên đi! Qùy như vậy không mỏi chân à?

-Thuộc hạ đã quen!

Trời ạ! Có ai tự tin đến mức nói câu “quỳ đã quen” như vậy không? Khẳng định chỉ có mấy tên hộ vệ này với mấy tên học sinh bị phạt quỳ mỗi ngày thôi.

-Có nhớ “mọi mệnh lệnh của ta các ngươi đều phải nghe theo” không hả? Các ngươi dám cãi lời ta à?

Cà 2 người liếc nhau một cái,lại quay sang nhìn ta ái ngại rồi mới dám đứng lên.Cảm giác làm boss quả thật không tệ nha.Hai tên hộ vệ này cũng biết nghe lời rồi.Ta lôi ấm trà cùng ba cái chén ra rót cho mỗi người một chén.

-Ngồi xuống! Uống trà đi!

-Chủ nhân,làm như vậy e không được hay cho lắm,thuộc hạ không dám làm càng!

-Rốt cuộc là các ngươi có uống không hả?Ta đâu có bỏ thuốc độc vào trà mà không dám uống!

Ta phải giả vờ giận dữ cả hai mới chịu ngồi vào bàn.Mệt thật!Bọn này học ở đâu ra cái tư tưởng quái dị như thế không biết

-Các ngươi làm gì mà ngồi như bức tượng vậy?Mau uống trà đi! Để nguội rồi kìa!

-Chủ nhân,xin thất lễ!

-Các ngươi cứ cư xử với ta như bằng hữu! Không cần phải kính cẩn như vậy!

-Chủ nhân,nếu Ngự Phong đại nhân biết được thuộc hạ e sẽ khó sống!

-Các ngươi nghe lệnh của ai? Đại ca ta không có quyền giết các ngươi,đừng lo lắng!

-Tạ ơn chủ nhân đã coi trọng!

Các ngươi ngước mặt lên đi! Nói cho ta biết trong hai người ai là Thiên Y ai là Ma Y?

-…

-Làm gì vậy? Sợ ngước mặt lên ta sẽ đấm vào mặt các ngươi à?

Bọn này quả nhiên mang tư tưởng của quái nhân.Nói mãi mới chịu ngước mặt lên nói chuyện với ta. Gặng hỏi một hồi ta mới biết được nam tử y phục màu đen tên Ma Y,là một trong những cao thủ võ lâm hàng đầu.Sở trường là chế thuốc độc.Vì có đeo khăn che mặt nên ta không nhìn rõ nhan sắc của hắn,đến khi ta ra sức tự tay giật khăn che trên mặt hắn mới phát hiện,đây cư nhiên là một mỹ nam.Ma Y có đôi môi rất đẹp,chỉ tiếc bên thái dương của hắn có lưu lại một vết sẹo dài trông rất mất thẩm mĩ.Người còn lại vận y phục trắng tên là Thiên Y,cũng là cao thủ nhưng sở trường của hắn lại ngược với Ma Y-Chế thuốc giải dược.Khuôn mặt Thiên Y có ba dấu chấm đỏ dưới mi mắt phải làm tăng sự sắc sảo cho đôi mắt ướt biết nói của hắn.Cả hai tên này từ trên xuống dưới vô cùng trái ngược nhau.Một người đen,một người trắng.Một người chết thuốc độc,một người chế thuốc giải.Đại ca ta chọn hộ vệ tài thật. Nói chuyện một hồi ta cảm thấy buồn ngủ nên gọi Vân Đình đến đưa ta về phòng.Hai tên hộ vệ thoắt một cái biến đi nhanh như gió.Bây giờ thì không cần lo lắng hai bà chị kia tới tìm ta gây chuyện nữa.Quan trọng bây giờ là lo hồi phục sức khỏe từ cái thân xác yếu ớt gió thổi là bay này.

XUYÊN QUA THỜI KHÔNG TA THÀNH VƯƠNG PHI Chương 5

[ Chương 5]

-Phong nhi,việc ban nãy con nói là thật?

-Chẳng lẽ phụ thân cho rằng ta nói dối người?

-Từ trước tới giờ ta vẫn thấy cả ba tỷ muội đều yêu thương nhau,lẽ nào lại không phải như vậy?

-Hừ,trước mặt phụ thân là như vậy,còn sau lưng lại bày trò ức hiếp tứ muội.Nếu ta không ra tay bảo vệ có lẽ tứ muội đã mất mạng từ lâu!

-Vì Yên Yên là con rơi của ta sao?

-Không sai! Nhị và tam muội từ nhỏ đã ganh tị với tứ muội về nhan sắc và tình thương của phụ thân!

-Vậy tại sao con không ganh tị với Yên Yên?

-Thứ nhất,ta là nam nhân,không thể ganh tị với nữ nhân về nhan sắc. Thứ hai,là vì ta hiểu rõ tứ muội từ nhỏ đã thiếu thốn tình yêu thương của mẫu thân,Nương ta và hai muội muội lại không thích nàng nên phụ thân đã cố gắng bù đắp tình cảm cho nàng!

-Chỉ có con là hiểu rõ sự tình ! Để tránh lập lại chuyện này,Phong nhi,con tuyển cho ta 1 hộ vệ giỏi nhất theo bảo vệ Yên nhi!

-Ta đã rõ,phụ thân,người cũng nên mau đi nghỉ ngơi!

-Gọi Phiêu nhi và Y nhi tới đây.Sự việc lần này không thể bỏ qua! Ta phải trừng phạt cả hai đứa!

-Vâng!

………

Tiếng chim ríu rít ngoài cửa sổ làm ta giật mình. Tỉnh giấc,nhìn lại,vẫn là trần nhà hôm qua,bàn gỗ hôm qua,chiếc trâm cài hôm qua. Ta không có nằm mơ,đây là sự thật. Ta đã trở thành Nam Ngự Yên Yên.Khẽ cựa mình,không còn cảm giác đau đớn khắp cơ thể của ngày hôm qua.Hồn ta đã hòa nhập được với thân xác này.

Tiểu thư đã tình rồi? Để Đình nhi giúp người ngồi dậy!

-Không cần đâu! Cứ để ta tự ngồi dậy!

Thân thể ta đã không còn đau nhức nhưng cảm giác uể oải,mệt mỏi vì 2 ngày chưa ăn uống suýt làm ta ngã xuống đất.Vậy là mọi việc đều nhờ Đình nhi làm hộ.Sau khi cô bé dìu ta tới bàn ăn,bất kể đồ ăn nhiều hay ít,ngon hay dở,ta đều không bỏ qua.Cảm giác đói bụng đã khống chế lý trí của ta rồi. Ta ăn ngấu nghiến,bất kể mọi người đang trợn tròn mắt mà nhìn ta chằm chằm.

-Yên nhi sau khi tỉnh lại trở nên ăn khỏe quá nhỉ!

Âm thanh này thật quen thuộc nha.Là đại ca của ta,Nam Ngự Phong.

XUYÊN QUA THỜI KHÔNG TA THÀNH VƯƠNG PHI Chương 4

Chương 4

Khi ta tỉnh lại trời đã nhá nhem tối,ta tiếp tục hỏi Vân Đình những vấn đề còn đang thắc mắc.Ra Nam Ngự Yên Yên từ nhỏ là người sức khỏe yếu ớt lại sống nội tâm nên bị các vị tỷ tỷ ghét bỏ. Ta tuy là trẻ mồ côi nhưng từ nhỏ đã không sợ trời không sợ đất,thích đánh nhau với bọn con trai,không có việc gì mà ta không dám làm,trừ việc xấu! Nam Ngự Yên Yên ngươi yên tâm,ta đã vào thân xác của ngươi rồi thì ta quyết sẽ không để bị ức hiếp. Còn 1 vấn đề nữa,Vân Đình bảo ta là 1 mỹ nhân như nhưng nhìn vào gương lại trông giống như xác chết là vì ta bị bệnh nặng,không ăn uống.

-Yên nhi!

Thanh âm trầm trầm cô lãng vang lên bên tai ta.Người mang giọng nói này tầm tuổi trung niên,tóc dài buộc cao,dáng vẻ phong trần hấp dẫn. Ai đây? Cha ta hay là đại ca? Không đúng,đại ca ta hình như mới 23 tuổi,người này nhìn thế nào cũng đã qua tứ tuần

-Con sao vậy? Không nhận ra ta ư?

-Bẩm lão gia,Thái y nói tiểu thư đã mất trí nhớ!

-Hắn có bẩm báo với ta rồi,ngươi lui ra ngoài đi!

Người này là cha ta? Tể tướng Nam Phụng trong truyền thuyết đây ư? Thật nhìn không ra ông ta đã có 4 đứa con nha

-Người là cha ta?

-Yên nhi,phải gọi là phụ thân!

-Phụ thân ơi! Ta bị mất trí nhớ rồi!

-Đừng lo Yên nhi! Ta nhất định sẽ lấy lại công bằng cho con!

-Hả?

-Ta đã sai người điều tra,ra người hại con lại là Phiêu nhi và Y nhi.Con bị ức hiếp từ bao giờ có nhớ không?

-Từ khi Yên nhi còn nhỏ đã bị 2 muội muội ức hiếp rồi!

Ta thật sự bị cuốn hút bởi người mang giọng nói này,vừa trong trẻo như nước hồ thu lại vừa trầm bổng như nhịp điệu của dây đàn.Một thân bạch y tiếu sái tiến vào,dáng người thanh tú nhưng lại mang đầy khí phách của 1 bậc vương giả.Nếu ta đoán không lầm,đây chính là vị đại ca luôn bảo vệ ta trong truyền thuyết. 2 đại boss đều có mặt ở đây nha.

-Phong nhi,việc ở triều đã xử lý xong chưa?

-Chỉ còn 1 số viêc nhỏ nhặt,phụ thân không cần lo lắng!

Người đó quả nhiên là đại ca của ta.Cuộc sống của ta sau này sung sướng hay cực khổ đều dựa vào 2 đại boss này nha. Tiền của ta đó! Chỗ dựa của ta đó!

-Yên nhi,ta nghe Thái y vào triều bẩm báo rằng muội vừa tỉnh lại đã mất trí nhớ nên ta tới thăm! Có nhớ ra ta là ai không?

-Người là đại ca của ta hả? Vân Đình có kể lại cho ta nghe ta có 1 đại ca và 2 tỷ tỷ!

-Ừ,Yên nhi ngoan,muội mau nghỉ ngơi,ta có việc cần nói với phụ thấn! Mai ta lại đến thăm muội!

Sau khi Vân Đình dìu ta nằm xuống thỳ 2 đại boss đã bước ra ngoài. Hây ! Thôi kệ! Còn sống là may rồi,đánh 1 giấc rồi mọi việc tính sau!

XUYÊN QUA THỜI KHÔNG TA THÀNH VƯƠNG PHI Chương 3

CHƯƠNG 3

-Em tên Vân Đình hả?

Ta nhẹ nhàng hỏi thăm cô bé.Trong mấy bộ phim cổ trang Trung Quốc thì nha hoàn lúc nào cũng thân cận với chủ tử của mình.Có lẽ ta sẽ tìm được thêm thông tin về thân xác này.

-Dạ!

-Em bao nhiêu tuổi?

-Đình nhi 15 tuổi! Tiểu thư người thật sự quên hết rồi sao? Ngay cả lão gia và phu nhân người cũng quên?

-Ừ! Ta thật sự không biết gì cả! chỉ nhớ mình tên Nam Ngự Yên Yện thôi!

-Huhu…Nhị tiểu thư thật ác độc,hại tiểu thư thành ra thế này!

Gì?Nhị tiểu thư? Càng ngày càng rắc rối nha.

-Em theo hầu ta được bao nhiêu năm rồi?

-Tiểu thư,Đình nhi theo người từ nhỏ!

-Vậy chắc em cũng hiểu rõ ta phần nào! Em có thể nói những gì em biết về ta không?

Ta bày ra ánh mắt mong đợi nhìn thẳng vào Vân Đình.Nhưng sự mong đợi đó suýt làm ta té ngửa sau khi nghe Vân Đình kể rõ đầu đuôi . Ta tên là Nam Ngự Yên Yên,17 tuổi,là con gái của Tể tướng Chu Quốc-Nam Phụng,mẫu thân là Đới Nhiên Nhiên-cháu gái của hoàng đế đời trước,đã mất cách đây nửa năm. Ta có 1 ca ca và 2 tỷ tỷ . Đại ca ta tên Nam Ngự Phong,Nhị tỳ tên Nam Ngự Phiêu Phiêu,Tam tỷ tên Nam Ngự Y Y.Vì ta là con rơi nên từ nhỏ thường xuyên bị 2 tỷ tỷ bắt nạt nhưng k dám nói cho cha ta biết. Chỉ có đại ca thấy ta bị ức hiếp nên ra tay bảo vệ.Mấy hôm trước ta bị vị nhị tỷ lòng dạ độc ác đầy xuống hồ nước suýt chết đuối.Khi được cứu lên thì mê man bất tình 2 ngày đêm.Khi tỉnh lại,chính là ta đã nhập hồn vào nên hoàn toàn không nhớ gì về chuyện trước kia nữa.

-Ra là vậy!

Ta thầm oán than,thân xác này cũng không may mắn giống ta ở thế kỉ 21.

-Nhiều lần Nhị tiểu thư và Tam tiểu thư đố kị với vẻ đẹp của tiểu thư nên tìm cách hủy dung người nhưng may mắn có Đại thiếu gia ngăn cản!

-Cho ta mượn cái gương!

Vân Đình đỡ ta ngồi dậy rồi xoay người đi lấy gương đồng đặt trên bàn đem đến cho ta xem.Thân ảnh ta từ từ hiện ra trong gương. Cái gì đây? Ma? Yêu quái? Ta suýt ngất! Trong gương là 1 cô gái có khuôn mặt trắng nhợt đầy vẻ âm u. Tóc dài bù xù rũ xuống vai,mái che khuất gần hết đôi mắt! Người đẹp đây hả? Mỹ nhân đây hả?

-Tỉnh rồi à?

Cánh cửa phòng mở ra mang theo giọng nói mỉa mai của nữ nhân.Có đến 2 người,cả 2 đều son phấn lòe loẹt khiến ta không nhận ra khuôn mặt thật,trang phục lại vô cùng sặc sỡ. Ai da…đừng nói đây là 2 vị tỷ tỷ “đáng kính” của ta nha. Tại sao lại đi ghen ghét với nhan sắc “âm hồn” của ta chứ.

-Nghe nói ngươi mất trí?

-Cô là ai?

2 người kia nhìn nhau 1 cái rồi cười bỡn cợt

-Mất trí thật hả?Ta là Nhị tỷ của ngươi!

A…nhờ ơn người này ta mới có thể nhập vào thân xác này nha

-Xin hỏi đến tìm ta có việc gì?

Cả 2 lại trừng mắt,ngay cả Vân Đình cũng há hốc miệng. Gì vậy? Ta mới hỏi có 1 câu xã giao thôi mà.

-Ngươi uống nhầm thuốc à? Hôm nay còn dám cả gan nói chuyên với ta!

Ta sock nha,ngươi là chị ta mà ta không được nói chuyện? Đang định trả lời thì 1 trận đau đớn ở đâu tập kích tới! Ta đau quặng người rồi hôn mê bất tỉnh,trước khi hôn mê ta nghe được tiếng nói cười chanh chua “tốt nhất là ngươi nên chết sớm đi!”